Chương 78: Luyện Ngục (7)
Chân đau như muốn rụng ra.
Vừa dùng Potion nối lại xương gãy, tôi vừa cà nhắc bước tới trước cổng thành. Khứu giác trở nên trì trệ nên không ngửi thấy mùi gì cả.
“Kẻ ngu muội.”
Khi bước vào trong thành, giọng nói vang lên.
Tấm thảm đỏ trải dài từ cổng thành đến tận ngai vàng ở trung tâm. Một lão già tóc bạc trắng đang quỳ ngay dưới ngai vàng trên đó.
“Hỡi kẻ không nhìn thấy vận mệnh của chính mình, ngươi thực sự muốn chết nên mới tìm đến đây sao.”
Giọng nói chứa đầy sự bi thương.
Lão tặc lưỡi vài lần như thể thấy tôi thật thảm hại.
“Muốn làm chồng của cây cổ thụ để đổi đời đến thế sao. Sợi dây vận mệnh bị thắt lại thật ngột ngạt.”
“……Không hiểu ông đang nói gì.”
“Ý là ngươi cả đời không thể thoát khỏi mưu kế rẻ tiền của cây cổ thụ đâu.”
Lão già giận dữ cao giọng.
“Nghĩ mãi cũng không hiểu nổi.”
“Tại sao lại tự nhận làm tay sai cho cây cổ thụ!”
- Ầm ầm ầm.
Tiếng hét thấu trời khiến tòa thành rung chuyển. Những cột trụ xung quanh nứt ra. Những mảnh đá rơi xuống từ trần nhà đang rung lắc.
Tôi không nói tiếp mà quan sát khuôn mặt lão.
“Không biết ông muốn nói gì.”
Liệu có đánh thắng được không.
Cơ thể đã kiệt quệ rồi.
“Thế Giới Thụ hay cái thá gì tao không quan tâm.”
Nhưng dù chẳng có gì trong tay, tinh thần tôi vẫn tỉnh táo.
“Tao không biết bọn mày là ai. Tao cũng ghét Thế Giới Thụ. Ân huệ của Vua cái khỉ gì, nếu nhận được thứ đó thì tao đã không ở đây thế này.”
“Chỉ là…… tao muốn sống bình thường thôi, mẹ kiếp.”
Con gái Shiba của tôi. Và cô giáo, sư phụ.
Jin Dal-rae, San Su-yu. Byeol.
Tôi nhìn lão già bằng đôi mắt vô hồn.
Trong đồng tử chứa đựng khuôn mặt lão đầy vẻ khinh miệt. Lão ghê tởm tôi đến mức tôi muốn hỏi lý do.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt của Alpha và Beta mà tôi từng thấy trước đây phản chiếu trên khuôn mặt lão già.
Tôi ghét ánh mắt đó.
Thực tại bị ghét bỏ. Vì không biết gì cả nên tôi hoàn toàn không thể hiểu nổi tình huống này.
Bức bối. Nên càng muốn phát điên.
“Tay sai hay gì tao không quan tâm. Xong hết rồi.”
Tôi thở hắt ra một hơi hư vô.
“Cứu sư phụ tao đi. Chỉ cần cứu người thì tao sẽ từ bỏ và rời đi.”
Hầm ngục đưa ra thử thách.
Nhưng thứ tôi gặp không phải thử thách mà là sự thật về hầm ngục.
Tòa thành từng phụng sự Vua trong quá khứ, Luyện Ngục được tạo ra bởi một thần tử duy nhất còn lại chờ đợi Vua.
Vị Vua đó là ai tôi không tò mò.
Tại sao sự thật về hầm ngục đột nhiên được tiết lộ tôi cũng không muốn biết.
“Không thể. Ta không thấy cần thiết phải nghe lời ngươi.”
Nụ cười khẩy nở trên môi. Đầu gậy của lão già từ từ hướng về phía tôi.
Ma lực xanh lam dao động là thứ ma lực tôi từng cảm nhận ở đâu đó. Rất giống với cảm giác khi đối mặt với Mộc Quỷ trước đây.
“Hỡi kẻ đánh mất chính mình, hãy nhắm mắt tại đây đi.”
Tôi thẳng lưng dậy, vét sạch ma lực còn sót lại.
Nhiều hơn nữa, đậm đặc hơn nữa.
Ma lực đen kịt bốc lên như ảo ảnh giữa cơ thể và vai.
Đồng thời ma lực của lão già cộng hưởng.
“ Luyện Ngục ”
Từ sau lưng lão già, những thân cây khổng lồ chia thành hàng chục nhánh vươn ra.
Thứ đang lao tới trói buộc toàn bộ tòa thành đen như bóng tối, và sâu thẳm như vực thẳm, mang lại dự cảm chẳng lành rằng cơ thể sẽ bị hút vào ngay khi chạm vào.
Nhưng không thể thoát khỏi nơi này.
‘Bảo là kẻ đánh mất chính mình sao.’
Tôi vươn tay chạm vào Luyện Ngục. Cái bóng đen bị xé toạc dài ngoằng trói chặt lấy tay tôi.
Những cảnh tượng kỳ lạ hiện ra trước đôi mắt hoa lên.
Nhớ lại lời Thiên Đào rạng sáng hôm qua, tôi nhếch mép cười khẩy.
“Có lẽ hiện tượng này là do ta cũng nên.”
Tôi vừa nhai thịt khô vừa nhìn Thiên Đào.
“Nghĩa là sao ạ?”
“Có lẽ do khế ước đặt ra quá mạnh.”
Đặt khế ước là sự tồn tại của Thiên Ma nên hầm ngục không chịu nổi. Do đó không thể đưa ra thử thách xứng tầm với khế ước, đại loại là câu chuyện như vậy.
“Cũng phải, là sư phụ thì có thể lắm chứ.”
“Chỉ là suy đoán thôi. Thực ra có chuyện quan trọng hơn.”
“Là gì ạ?”
“Ngươi biết Tâm Ma chứ.”
Tâm Ma.
Là từ tôi từng nghe vài lần nên gật đầu, Thiên Đào lấy một miếng thịt khô vị ngọt từ túi đang cầm trên tay cắn một miếng rồi nói.
“Đến giờ ngươi vẫn chưa lĩnh hội được chút sức mạnh nào của Thiên Ma đúng không?”
“Đúng vậy.”
Sức mạnh của Thiên Ma rất khó kiểm soát. Vốn dĩ chất lượng ma lực được lọc và phát ra đã khác biệt nên ngay cả việc bắt chước cũng không thể.
Việc tiếp cận bản chất của nó khó như hái sao trên trời.
Dù có luyện tập thế nào cũng không nắm bắt được.
Tất nhiên điều đó chẳng có gì lạ.
Không giống như Thiên Đào được nuôi dưỡng với đan điền phù hợp với sức mạnh Thiên Ma từ nhỏ.
Tôi học và sử dụng sức mạnh Thiên Ma ở độ tuổi này cơ mà.
Nên khi mới bắt đầu luyện tập, Thiên Đào cũng nhấn mạnh vài lần.
Rằng không phải thứ có thể học được trong ngày một ngày hai.
Tôi đã biết điều đó.
“Chắc chắn có lý do ở đó.”
“Ý người là Tâm Ma sao?”
“Phải.”
Thiên Đào nuốt miếng thịt khô đang ăn.
“Có thể ngươi không hiểu nhưng nghe cho kỹ đây. Hiện tại linh hồn ngươi hơi… không, khá là hỗn loạn.”
“Hỗn loạn nghĩa là sao ạ?”
“Chà, rõ ràng là hiện tại ngươi có thể không phải là ngươi.”
Không phải là tôi?
“Có manh mối nào không? Đột nhiên tính cách thay đổi hay là…….”
Tính cách thay đổi.
Chống cằm suy nghĩ, tôi nhớ lại về chứng rối loạn kiểm soát cơn giận (Phân nộ điều tiết chướng ngại) và Dâm dục ma quỷ (Âm loạn ma quỷ) được cài vào khi mới đến dị giới này.
“Cũng có đấy ạ.”
“Kể chi tiết chuyện lúc đó xem nào.”
“Phải kể cái đó sao ạ?”
“Sao? Chuyện không thể nói à?”
Đó là quá khứ tôi đã giữ kín vì quá dài dòng và sợ bị nhìn bằng ánh mắt kỳ lạ.
Thực ra tôi không phải người thế giới này, có thực sự phải nói ra điều đó không.
Tôi ngậm miệng nhìn chằm chằm Thiên Đào. Vẻ mặt lo lắng.
“Có vẻ là chuyện khá lớn nhỉ.”
Nghe câu đó tôi há hốc mồm. Cảm giác như nỗi lo lắng trong lòng được giải tỏa bởi sự lo lắng chân thành đó.
Đã đến nước này rồi còn giấu giếm gì nữa.
Người phụ nữ đã đánh cược cả mạng sống vì tôi. Còn mong chờ gì hơn nữa.
Nếu có điều muốn biết thì dù có phải vượt qua địa ngục cũng phải lấy ra cho bằng được.
“Thực ra…… tôi không phải người của thế giới này.”
Tôi từ từ mở lời, thổ lộ câu chuyện của mình một cách chân thành.
Nghe được sự thật chấn động nhất, Thiên Đào mở to mắt, nhưng không hề đáp lại lời nào.
Chỉ lặng lẽ dán mắt vào tôi, mỉm cười ấm áp và lắng nghe câu chuyện của tôi.
“Tình cờ gây thù chuốc oán với Thế Giới Thụ, nên bị đẩy sang đây.”
“Người cũng biết chuyện lợi dụng việc là ứng cử viên chồng rồi đấy. Vâng, vì thế nên tôi đã lăn lộn với mỗi cái Bảng Trạng Thái ở thế giới không có ma lực hay gì cả. Lúc mới đến có thể chọn đặc tính hay khí chất… tôi đã thêm khí chất khác vào để mua đặc tính lớn hơn.”
Tất cả những sự thật tôi biết. Những chuyện oan ức và xấu hổ tôi đã trải qua để đến được vị trí này.
“Dâm dục ma quỷ hay Rối loạn kiểm soát cơn giận. Tính cách được thêm vào lúc đó là thế đấy ạ.”
“Vậy sao. So với cái đó thì trông ngươi không có vẻ gì là không kiểm soát được cơn giận cả.”
“……Vì bây giờ tinh thần lực đã trưởng thành chừng đó rồi ạ.”
Thiên Đào khoanh tay dưới ngực suy nghĩ, rồi thở hắt ra một hơi như không hài lòng.
“Khác một chút so với mong muốn.”
“Vâng?”
“Ngươi có muốn kể chuyện ngày xưa của mình một lần không.”
“Ý người là từ đâu ạ?”
“Từ ký ức lâu đời nhất của ngươi đến tận cùng……. Hãy cho ta biết tất cả về ngươi.”
Tuy kỳ lạ nhưng nếu điều đó giúp ích cho tôi thì chẳng có lý do gì để từ chối.
Đôi khi tôi dừng lại khá lâu rồi bắt đầu kể chuyện ngày xưa như tháo gỡ tay nải.
Hồi: Tưởng Lại Cuộc Đời. Việc Thổ Lộ Quá Khứ Và Hiện Tại Của Mình Cho Người Khác Là Chuyện Khá Xấu Hổ, Nên Không Thể Ngăn Được Việc Trở Nên Nghiêm Túc Giữa Chừng
Ngay cả khi kể ra những chuyện đáng xấu hổ hay những việc đáng bị chửi rủa, thái độ của Thiên Đào vẫn như vậy.
Chỉ nở nụ cười dễ coi như hài lòng vì đã biết thêm nhiều về tôi.
“Vậy sao.”
Khi mọi câu chuyện kết thúc, Thiên Đào như đã thông suốt, lấy tẩu thuốc trong ngực ra ngậm vào miệng.
- Phù.
Một làn khói mỏng bốc lên từ đó.
“Khoảnh khắc bước sang dị giới này. Ngươi bảo là đã bị tiêm nhiễm nhiều kiến thức.”
“Vâng có lẽ đó là hành động ủng hộ tôi của Thế Giới Thụ.”
“Và thao túng cái gọi là Bảng Trạng Thái để thay đổi cả tính cách.”
Thiên Đào ngắt lời và nhả khói lần nữa.
“Vậy thì tính cách hiện tại của ngươi cũng có khả năng đã bị biến chất bởi Thế Giới Thụ.”
“Vâng?”
“Sức mạnh của Thiên Ma đòi hỏi sự hợp nhất hoàn toàn giữa thể xác và tinh thần. Việc nghĩ rằng ngươi, kẻ có tính cách và phán đoán đều nằm dưới ảnh hưởng của Thế Giới Thụ, có thể sử dụng sức mạnh Thiên Ma là điều vô lý.”
Cảm giác như đầu ong lên như tiếng chuông.
Tính cách hiện tại của tôi không phải là tính cách vốn có của tôi sao.
Vì Thiên Đào nói như thể gần như chắc chắn nên tôi ngơ ngác vì bối rối.
Rõ ràng lời cô ấy có lý.
Kiến thức. Tức là bọn chúng có thể can thiệp cả vào ký ức. Việc thay đổi tính cách của tôi chắc dễ như trở bàn tay.
Nhưng nếu vậy… hiện tại tôi là cái gì. Có thể xác định là tôi không. Sự hỗn loạn ập đến khiến đầu óc quay cuồng.
Thiên Đào nhìn tôi như vậy và nói như bảo đừng lo lắng.
“Có lẽ chúng không thể thay đổi tính cách hoàn toàn đâu. Nếu làm được thế thì việc ngươi đến được vị trí này cũng là bất khả thi. Nên ta mới dùng từ ảnh hưởng. Có lẽ chúng chỉ cực đại hóa hoặc giảm thiểu một phần tính cách trong tinh thần ngươi thôi.”
“Rốt cuộc tại sao người lại nghĩ như vậy?”
“Ngươi có phải là người đàn ông có thể tùy tiện cưỡng hiếp người khác không?”
Cuộc gặp gỡ đầu tiên với Lee Se-young. Tôi lắc đầu liên tục.
Vốn dĩ trừ khi là tên tội phạm điên rồ có chủ đích, chứ làm gì có thằng điên nào làm được chuyện đó.
Nhưng chuyện lúc đó có điều kiện bắt buộc không thể làm khác được.
“Cái đó là do tình huống bắt buộc ạ.”
“Rõ ràng rồi. Ngươi muốn nói đó là kết quả của sự kết hợp giữa Rối loạn kiểm soát cơn giận, Dâm dục ma quỷ, và điều kiện không cưỡng hiếp đối phương thì không được chứ gì?”
Tôi cứng họng. Vì Thiên Đào đã cướp lời tôi định nói.
“Đã nói rồi mà.”
Cô ấy nhún vai và dùng tẩu thuốc gõ nhẹ vào trán tôi.
“Mắt ta rất chính xác. Và theo con mắt đó của ta, ngươi không phải là nhân vật có thể thản nhiên làm những chuyện như vậy.”
Tôi xoa cái trán đỏ ửng vì bị gõ.
“Bởi vì ngươi là kẻ tiểu nhân, là tên tự gọi mình là dở hơi (jjintta).”
Từng lời từng chữ như dao găm vào tim.
“Biết thế tôi chẳng kể chuyện của mình làm gì.”
“Huhu. Mà bỏ qua chuyện đó, ngươi là một trong số ít người thiện lương. Nếu ngươi bị biến chất thì lúc đó có lẽ là do thế giới đã biến ngươi thành như vậy.”
Thiên Ma đứng dậy, thu hẹp khoảng cách và ngồi xuống bên cạnh tôi.
“Nên ta có lời muốn nói với ngươi, người sẽ kế thừa Thiên Ma.”
“Vâng?”
Cô ấy nói.
“Giờ phải tìm lại con người thật của ngươi chứ nhỉ.”
Thiên Đào nói ra phương án cô ấy nghĩ đến, và tôi mở to mắt trước những lời thốt ra từ miệng cô ấy.
Phương án đó quá nguy hiểm. Đến mức tôi nghĩ nếu sơ sẩy thì cả hai sẽ chết.
“Tôi có làm được không ạ?”
Thiên Đào nói.
“Tự tin lên, ngươi là đệ tử của ta. Và nơi này là Luyện Ngục. Năng lực của kẻ tạo ra hầm ngục này… là năng lực thích hợp để tìm lại chính mình.”
“Sao người biết được?”
“Ta cũng từng thách đấu nơi này nên biết.”
Tôi thở dài ngắn ngủi và gật đầu trước lời dặn dò của Thiên Đào. Chắc chắn là vậy. Trong tình huống tuyệt vọng thế này mà điều đó khả thi thì còn gì tốt hơn.
Thử làm gì cũng không tệ.
“Được thôi-”
Dù sao cũng chết, thử rồi chết còn đỡ oan ức hơn.
Nói vậy thì sư phụ cười với tôi.
Ký ức phai màu của quá khứ.
Cái đèn bàn từng thấy đâu đó khi học bài.
Dưới ánh đèn đó, một cậu bé đang co ro trên bàn học, khuôn mặt thâm quầng chăm chú đọc sách.
Nghiêng đầu nhìn cuốn sách cậu bé đang đọc.
Trong cuốn sách đó không có chữ nào cả.
Nhưng dường như trong mắt cậu bé nhìn thấy gì đó, cậu cứ lẩm bẩm liên tục như bị mất hồn.
Bảng tên cài trên ngực cậu bé đập vào mắt.
[Lee Si-heon]
Ký ức quay trở lại và tôi từ từ nhận thức được giấc mơ.
“Luyện Ngục.”
Ma pháp thao túng tinh thần tồi tệ nhất hủy hoại con người, nó nhốt người ta vào quá khứ, khiến họ vùng vẫy rồi cuối cùng chết đi.
Dù không phải là thử thách, nhưng nếu người tạo ra hầm ngục là thần tử của Vua thì tôi đã chắc chắn hắn sẽ sử dụng năng lực tương tự như thử thách.
Tuy là đánh cược một nửa, nhưng cuối cùng đã thành công.
Đúng như ý đồ.
2 Bình luận