Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 274: Mary (2)

Chương 274: Mary (2)

Chương 274: Mary (2)

Tuyến lệ của Mary khóc như mất nước cũng có giới hạn.

"Giờ bình tĩnh chút chưa ạ?"

Khoảng 1 tiếng trôi qua, tiếng sụt sịt giảm hẳn.

"... Sụt."

Vừa hít mũi vừa gật đầu liên tục. Tôi lau mồ hôi trên trán.

'Khổ sai gì thế này.'

Từ lúc Mary bắt đầu vỡ đê nước mắt, không biết tôi đã xoa đầu, ôm, vuốt lưng bao nhiêu lần.

Càng dỗ càng xúc động khóc to hơn. Khóc thảm thiết đến mức tôi cũng rưng rưng nước mắt.

Vừa tránh những cành cây vướng víu vừa kiên trì xoa đầu.

Lưng cũng thế. Cố gắng tránh phần vỏ cây cứng mà vỗ về.

Rồi giữa chừng tay chậm lại thì-

- Chọt chọt.

Nắm chặt lấy cổ áo tôi. Mệnh lệnh của Cây-nim là xoa nhiều hơn, nhanh hơn.

Thế là tôi lại phải chăm chỉ cử động tay.

Trừ việc Mary khóc ra thì chẳng khác gì lúc trước.

Tư thế cũng khá bất tiện.

Tôi ngồi xổm trên sàn, Mary úp mặt vào lòng tôi.

Tôi bế bổng Mary lên. Cảm nhận được cơ thể hơi run rẩy.

Thấp bé nhẹ cân nên bế cũng chẳng thấy nặng. Cảm giác như đeo cái túi chéo hơi nhiều đồ.

Cứ thế đem đến sofa ngồi, Mary lủng lẳng đi theo.

Nhìn hành động thì chỉ là Shiva to xác thôi.

Mong là Shiva nhà tôi không trở thành đứa nhõng nhẽo thế này.

"Mary-nim."

"... Ừ."

"Giờ ổn chưa ạ?"

Trước câu hỏi của tôi, Mary gật đầu rụt rè, cẩn thận ngước nhìn tôi.

Mắt sưng húp. Mắt và mũi dính đầy các loại chất lỏng khác nhau. Định dùng tay áo lau nước mũi cho thì Mary ngửa đầu ra sau từ chối tay tôi.

"Bảo là, ghét ta mà..."

Vẫn còn để bụng chuyện đó à.

Cưng nựng con tôi. Việc chưa làm được cho Shiva lại đang làm ở đây.

"Nếu ghét thật thì đuổi ngay từ đầu rồi."

"... Bảo con người tất cả đều ghét ta mà."

"Ý là nếu Mary-nim cứ chửi bới mãi thì sẽ như thế."

"..."

Thấy đã bình tĩnh lại chút, tôi phán đoán có thể bắt đầu giáo dục lại.

"Mary-nim luôn nói gì với tôi nhỉ?"

"... Bảo là ghét."

"Tâm trạng tôi nghe câu đó thế nào?"

"Chưa từng nghĩ đến. Vì là con người... mà."

Phải thêm giải thích trực quan vào.

Khi khí thế đang hừng hực thì không thể phá vỡ định kiến.

Chỉ có lúc tinh thần bất ổn thế này mới làm được.

"Ngược lại. Nếu tôi chửi Mary-nim thì sao."

"... Sẽ chửi à?"

"Tâm trạng sẽ thế nào."

"Thì... Thì, hức. Ư ư."

Chắc tưởng tượng ra cảnh tôi chửi. Lại định rơi nước mắt lã chã nên tôi lại vỗ lưng xoa đầu.

Mary vừa bình tĩnh lại nói tiếp bằng giọng mếu máo.

"Không tốt..."

"Con người cũng giống hệt thế, tâm trạng không tốt. Dù là cây cũng phải tôn trọng chứ."

"... Cây mà tôn trọng con người?"

Nếu là bình thường thì Mary đã chửi bới bảo tôi định dạy đời, nhưng ngạc nhiên là cô ấy đang lắng nghe lời tôi.

Chắc là bình thường ít có cơ hội nghe chuyện thế này, hoặc học hỏi.

Tôi gật đầu nhẹ.

"... Tại sao?"

Cấu trúc quyền lực thường là, nếu không có người dưới thì chẳng có tác dụng gì.

Dù có cấu trúc giai cấp hình tam giác, nhưng nếu kẻ bị cai trị từ chối sự cai trị thì chỉ còn lại chiến tranh hoặc cách mạng.

Liệu Mary có định biết cấu trúc đó không.

Ngược lại có thể thấy khó hiểu. Trong mắt tôi con bé này hoàn toàn là trẻ con.

"Mary-nim có thể làm nhiều việc hơn con người đúng không."

"... Ừ."

Nên tôi thuyết phục theo cách khác.

"Biết nhiều hơn."

"... Đúng."

"Ma lực cũng nhiều. Có cành cây hùng vĩ hơn hẳn và rễ cây nữa."

"Ừ."

Cuộc sống được ai đó cung phụng thì đứa nào cũng mê.

Thế giới xoay quanh mình.

Tin tưởng không nghi ngờ nên mong muốn điều đó thành hiện thực.

Trẻ con vốn thế. Mary cũng chẳng khác gì mấy.

"Nếu dùng cái đó giúp đỡ con người."

Dụ dỗ.

Thật sự có thể đảm bảo một tập thể xoay quanh mình.

Có thể nảy sinh nhiều vấn đề rắc rối. Nhưng bây giờ thế là đủ rồi.

"Thì ít nhất vài người, sẽ thực tâm thích Mary-nim thôi."

"... Đã bảo tất cả đều ghét ta mà."

"Thử nghĩ xem."

Tạm dừng kính ngữ. Phản ứng của Mary không thay đổi nhiều.

Hơi mở tròn mắt ngạc nhiên, nhưng cô ấy không có sức để trách mắng tôi.

"Con người thực tâm thích cô nên cúi đầu. Lo lắng xem làm thế nào để Mary, cô được thuận tiện."

"Làm sao biết được cái đó... Tất cả đều nói dối mà."

"Nhìn là biết."

Giọng điệu của người cúi đầu từ tận đáy lòng không thể bắt chước được.

Luôn nhận ánh nhìn tiêu cực nên Mary có thể không biết.

"Không biết thì, thử thay đổi thái độ đúng một lần xem."

"..."

"Coi con người và cây cối không khác gì nhau. Nói xin lỗi với người mình làm sai."

"... Tại sao ta phải."

"Ghét à?"

Mary gật đầu.

Vẫn chưa sốc đủ nhỉ.

Tôi làm lạnh giọng nói.

"Ghét ạ?"

Hạ giọng như thể thất vọng. Khoảnh khắc nhìn vào mắt nhau lúc này tôi thay đổi biểu cảm từng giây từng phút.

Càng đanh lại, mặt Mary càng tái mét.

"A, ư, a..."

Muộn màng nhận ra sai lầm (ảo giác), cô ấy lắc đầu quầy quậy.

"... Xi, xin lỗi. Xin... lỗi ạ..."

Cũng không mong đến mức dùng kính ngữ nhưng thôi kệ.

Lại thay đổi biểu cảm xoa đầu.

Mary có vẻ không hiểu nổi tình huống này ra sao.

Tôi ôm chặt lấy cô ấy như lời khen ngợi. Không quên kích hoạt Pheromone.

Nghe bảo cơ thể tỏa ra mùi hương dễ chịu nhưng tôi không biết.

Nhưng khuôn mặt Mary được ôm ấp chắc chắn trông sáng sủa hơn trước.

"Người quản lý cây cô cũng luôn chửi bới đúng không."

"... Không có."

"Mary?"

"... Có, có. Chửi nhiều..."

"Vậy phải làm thế nào."

"Nói xin lỗi... là được à?"

"Đúng rồi. Và quan sát biểu cảm."

Chắc sẽ nhìn Mary với vẻ ngạc nhiên.

Tưởng con bé ăn nhầm cái gì, có thể ngẩn người ra.

Nhưng mỗi ngày. Không bỏ sót ngày nào cho thấy sự thay đổi thái độ thì thái độ của đối phương cũng sẽ mềm mỏng hơn.

Thỉnh thoảng có mấy lão tính khí thất thường có thể đối xử gay gắt, nhưng thường không có kẻ nào có gan làm thế với cây cối.

"Nếu cứ lấy được thiện cảm của mọi người theo cách đó, thì một ngày nào đó, chẳng phải sẽ được những người từng ghét cô công nhận sao."

"Thế thì thay đổi được gì."

"Này. Thay đổi tất cả chứ. So với lúc sống ru rú trong phòng một mình thì sẽ có nhiều chuyện để cười hơn nhiều."

Nói thế Mary lắc đầu với khuôn mặt bi thương.

"Không có chuyện đó... đâu."

"Tại sao?"

"... Ta không thể trở thành Thế Giới Thụ mà."

Thế Giới Thụ à.

Mary lấy tay áo lau nước mắt. Vùng mắt đau rát nên mặt nhăn nhúm lại.

"Cành ít... Chiều cao cũng thấp. Rễ cũng nông nên không thể trở thành Thế Giới Thụ."

"Nên tất cả đều coi thường?"

- Gật.

Ra là còn hoàn cảnh đó nữa.

Sự tự ti không phải tự nhiên mà có.

Lúc này đồng cảm là lựa chọn tốt nhất.

"Chắc vất vả lắm nhỉ."

Vỗ nhẹ vào đầu, Mary gật đầu lia lịa.

"Thế nên càng phải nỗ lực chứ."

"... Làm ở đây thì thay đổi được gì. Giờ, giờ ta cũng hết thời kỳ tăng trưởng rồi..."

"Hết thời kỳ tăng trưởng thì không lớn nữa à?"

"... Lớn."

Sẽ lớn rất chậm nhưng. Cây cối khác với con người.

Chỉ cần đủ thời gian thì luôn tiềm ẩn khả năng lớn lên bất cứ lúc nào.

Có thể cắm rễ sâu vào nơi sâu thẳm. Tôi không phải không biết lý do Mary tuyệt vọng, nhưng đó là nội dung hoàn toàn có thể khắc phục.

"Thế thì phải làm chứ."

Tôi có Thụ Mộc Hoàn (Tree Pill).

Khoảng 4 cái. Quay gacha để lấy phân bón và nước thì may mắn ra khá nhiều Thụ Mộc Hoàn.

Nhưng tôi không có ý định cho. Cũng không biết có hiệu quả với Mary ở mức độ nào.

Hơn nữa dạy đường tắt trước không phải là điều tốt.

Trước tiên phải tự lập đã.

"Không được sợ thử thách chứ."

Mary mếu máo.

"... Mọi người sẽ thấy chướng mắt cho xem."

Thời gian trôi qua khá lâu rồi. Phải kết thúc thôi.

Nghĩ lại thì sau khi gặp ở đây. Mary chưa từng dùng câu chửi thề nào.

Không biết có phải do yếu lòng không nhưng khả năng cao đây là bản tính.

Học sinh tiểu học học cái xấu trên mạng rồi chửi mẹ không có này nọ, nhưng khi gặp chuyện lớn... chẳng phải đều hoang mang nhìn quanh sao.

"Không phải tất cả đều thế đâu."

"Tất cả sẽ thế mà..."

Tôi vuốt trán Mary đang nóng bừng lên.

Tóc vuốt ra sau, khuôn mặt thiếu nữ trắng trẻo lộ ra.

Khóc nhiều quá nên có khá nhiều tì vết nhưng.

Cây mà nhân hóa thì... Ngoại hình đúng là tác phẩm nghệ thuật thật.

Tôi ném một câu cho Mary đang tuyệt vọng rồi đứng dậy.

"Đã bảo nếu nói xin lỗi, nói thật lòng thì thái độ sẽ thay đổi mà."

"... Lại, lại nói câu đó... Không có chuyện đó đâu..."

"Ở đây có một người thay đổi rồi này."

Dỗ trẻ con vất vả thật.

Thêm chút cử chỉ khoa trương, Mary ngạc nhiên ngậm miệng lại.

Nước mắt rơi một giọt từ má, nhìn tôi.

Phải có sự thay đổi nhìn thấy được mới có thể chuyển động.

Chỉ cần có cơ hội là bọn trẻ sẽ chạy ngay.

"Thử hết sức xem. Nếu không được mà bị phóng sinh... Tìm ta."

Tôi không thể thờ phụng, nhưng có thể tìm ít nhất một người giúp đỡ Mary.

"... Ngươi, ta?"

Nhưng Mary có vẻ hiểu lầm theo nghĩa khác. Chớp mắt liên tục.

"Ừ."

"..."

Nước mắt lại rơi vài giọt.

Không, là lũ lụt luôn.

"Uống nước không?"

"... Ừ."

"Phân bón."

"... Muốn ăn."

Dỗ dành thành công. Và cũng đã gieo rắc phương hướng hành động ở mức độ nào đó.

Tôi có khiếu bảo mẫu phết đấy chứ.

Trong lòng thầm tự hào, xé bao phân bón còn lại đưa cho Mary.

Tưởng ăn thế nào hóa ra tìm thìa xúc ăn ngấu nghiến.

Cách ăn đáng kinh ngạc.

Bảo là cạp đất mà ăn này nọ. Ở đây có đứa cạp đất thật này.

Lại còn ăn quá nhanh, ăn lấy ăn để.

"Này điên à. Nhịn đói cả tuần hay sao? Bội thực bây giờ."

Thấy có nguy cơ bội thực nên nói thế.

Lại cảm thấy cái tình không nói nên lời ở đó hay sao mà.

"... Nhồm nhoàm, ực, chép, hức, hức oa oa."

Lại bắt đầu khóc.

"Haizz thật là."

Dỗ trẻ con căng thật đấy.

"Lee Si-heon."

Một đêm trôi qua.

Ngày cuối cùng của thử thách thứ hai.

Giữa chừng một lần, người quản lý cây đến bảo sẽ đưa Mary về. Nhưng con bé ăn vạ đòi ở lại một ngày nên đành phải cho ngủ lại một đêm.

Tôi cũng muốn gửi về lắm nhưng người quản lý cây cầu xin thật lòng.

-... Xin lỗi. Một khi đã quyết tâm thì không cản được ạ.

Cậu hy sinh một lần đi.

Khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi nói thế, biết làm sao được.

Cũng không có lịch trình gì, vui vẻ thì không hẳn nhưng tỏ vẻ không thích chút rồi đồng ý.

Kết quả là chẳng có chuyện gì lớn xảy ra.

Chỉ là con bé khóc thì dỗ dành, xoa đầu, cứ ngồi trước đầu gối tôi phiền phức thôi chứ không có chuyện gì lớn.

"Sao."

Trả lời câu hỏi của Mary.

Giờ thì nói trống không thoải mái.

"... Lee Si-heon ngươi, ta đặc biệt... sẽ đối xử như cây."

Ái chà không phải Mộc Nhân mà là cây à.

Tăng lên một bậc so với Im Jong-hyun nên cũng thấy vui đấy.

"Thế à."

"... Hứ. Vui lên đi chứ. Vui lên!"

"Vui. Vui lắm."

Dựa đầu vào bụng tôi cộc cộc- húc đầu vào đe dọa.

Một ngày con bé ăn dầm nằm dề, bụng tôi chưa lúc nào không ấm.

Hở ra là ngồi lên đùi, ngồi lên bụng. Làm loạn thế. Có dấu mông trên quần áo cũng không lạ.

Rồi đòi massage nhưng vì là cây nên mới làm được chứ cơ thể đó mà massage thì quá sức, thế là lại ăn vạ.

Nhưng tính cách đã khá hơn nhiều.

Kẻ hở ra là nghĩ xem chửi thế nào, giờ không chửi nữa lại còn làm nũng.

Phải chia sẻ cảm xúc thì quan hệ mới gần gũi hơn, có vẻ cũng áp dụng cho quan hệ giữa cây và người.

"... Ta sẽ thử nỗ lực cắm rễ xem. Con người như ngươi chắc cũng có ở đâu đó."

Trưởng thành thế đấy.

"Cố lên."

Không phải không có sai lầm.

Khi con bé khóc thảm thiết. Việc ôm Mary để dỗ dành là sai lầm lớn nhất trong thử thách thứ hai.

Nếm mùi một lần rồi con bé hở ra là sà vào lòng.

Mary đang ngồi trên đùi tôi nhảy tưng tưng lần này quay đầu lại ôm cổ tôi bằng hai tay.

Thấy phiền nhưng coi như biểu hiện cảm ơn theo cách của Mary vậy.

"Vỗ lưng cho ta."

Sự nhõng nhẽo thì không thay đổi chút nào nhưng.

"Cả đầu nữa."

Nếu lớn lên thế này mà trở thành Thế Giới Thụ thì... Ừm.

Biết đâu giúp ích cho tôi bằng cách nào đó.

Quyết định nghĩ thoáng.

Thoải mái.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!