Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 217: Trong Số Này, Có Flower (3)

Chương 217: Trong Số Này, Có Flower (3)

Chương 217: Trong Số Này, Có Flower (3)

Kẻ đối đầu với Flower và là biểu tượng của quốc gia. Quốc Mộc.

Kim Su-yeon và Saku.

"Su-yu san Su-yu san. Tôi, đã xem, trận đấu ở Academy."

"Hả? À ừ. Trận đó thua mà..."

"Tiếc thật đấy. Đã chơi rấtttt hay mà!"

Thêm vào đó là San Su-yu, trưởng nữ của gia tộc danh tiếng quốc tế.

Dù không tham gia vào cuộc trò chuyện mà chỉ nhìn thôi cũng thấy tỏa sáng.

Saku cắt nhỏ bánh mì, khẽ nâng mặt nạ lên và nhét tọt vào miệng.

Mỗi lần như vậy đường viền hàm lại lộ ra đôi chút.

Gò má vừa sắc sảo vừa mềm mại.

Tôi cũng nâng mặt nạ lên nhấp một ngụm trà.

Vừa nãy ăn nhiều bánh mì quá. Tiếp tục ăn nữa thì hơi ngại ánh mắt xung quanh.

Sự xuất hiện của hai Quốc Mộc đang thu hút sự chú ý của mọi người.

-Vù vù, vù vù.

Tạo tác trong suốt bay lượn trên không trung cũng đang quay ba người phụ nữ trước mặt.

Chắc chắn là cảnh này sẽ lên sóng mà không có tôi.

-Sụp.

Thưởng thức hương vị hồng trà được rang đúng điệu, tôi nhìn những người phụ nữ đang ngồi nói chuyện trước mặt.

Đồng thời dùng một tay thao tác điện thoại, tìm kiếm thông tin về những người phụ nữ trước mắt.

[Yoshino Saku]

20 tuổi. Quốc Mộc của Nhật Bản.

Thứ nữ của gia tộc Cây Anh Đào và là thiên tài Tinh Linh Thuật. Được ghi nhận là Hunter cấp A nhưng thực lực không rõ.

Bộc lộ khí chất Tinh Linh Sư từ nhỏ, tài năng xuất chúng vượt qua cả trưởng nữ nên được chọn làm Quốc Mộc.

Ngoại trừ Jin Dal-rae, đây là lần đầu tiên tôi thấy Tinh Linh Sư.

Vì số người giao tiếp được với tinh linh quá ít, nên trong số những người tôi từng đối đầu chưa có ai là Tinh Linh Sư cả.

Và người tiếp theo là.

[Kim Su-yeon]

20 tuổi. Quốc Mộc của Hàn Quốc.

Cháu gái của Kiếm Thánh... Giống ông nội, là niềm tự hào của Hàn Quốc đang tiến nhanh đến cảnh giới.

Kiếm Thánh. Chủ tịch Hiệp hội Hunter Mugung.

Tôi cũng lờ mờ đoán ra. Không ngờ lại thực sự là người thừa kế của ông ta.

Tôi cười không để lộ ra mặt.

"A phải rồi..."

Đang xem điện thoại thì cô ấy bắt chuyện.

"... Vụ bạo tẩu lần trước. Nghe nói cậu đã giải quyết cùng Đào Viên Hương. Tôi quên mất... Tôi định thay mặt Hiệp hội cảm ơn cậu."

"A ý cô là chuyện lần trước đó hả."

"Vâng. Vì tình huống lúc đó rất nguy hiểm mà."

"Cũng không cần thiết phải cảm ơn đâu. Đó là việc nên làm mà."

Không cần thiết phải tỏ ra xấu tính nên tôi trả lời một cách khéo léo, Su-yeon cười sảng khoái.

"Không đâu. Dù nói là việc nên làm, nhưng đứng ra trong tình huống đó không phải chuyện dễ dàng. Nhất là với sinh viên Academy chưa có kinh nghiệm thực chiến."

Có vẻ cô ấy muốn công nhận và khen ngợi sự vất vả của tôi.

Người của công chúng mang vị thế Quốc Mộc, không có thời điểm nào thích hợp hơn khoảnh khắc được phát sóng này.

Chỉ cần Quốc Mộc là cô ấy nói ra thôi cũng mang lại nhiều lợi ích.

Nói cách khác, tên tuổi của tôi đã lan truyền đến mức ngay cả Quốc Mộc như cô ấy cũng biết đến.

"Nếu những người như cậu làm Hunter, thế giới sẽ tốt đẹp hơn nhiều. Huhu, cảm ơn nhé."

"Quá khen rồi ạ."

Độ nhận diện hay gì đó. Nếu sau này có việc phải vào Guild thì sẽ có lợi.

Tất nhiên là tôi không có ý định đó.

Nhưng nhìn từ lập trường của người khác thì rõ ràng là chuyện đáng mừng.

Gửi lời cảm ơn xong, tôi lại ngậm hồng trà trong miệng.

Tự nhiên câu chuyện trở nên cứng nhắc.

Là cuộc đối thoại giữa một con người bình thường và Quốc Mộc, thân phận cũng khác biệt nên không thể nói trống không ở đây.

San Su-yu và Saku đang chớp mắt nhìn về phía này.

"Tôi cũng~ Tôi cũng. Nghĩ là ngầu lắm. Si-heon san tốt bụng. Người tốt."

"Ha ha cảm ơn."

"Si-eon tốt... hả?"

San Su-yu kéo dài giọng.

Ánh mắt kiểu gì thế kia.

Thành thật mà nói, nếu hỏi khách quan là thằng tồi hay thằng tốt thì... Ừm.

Không thiện lương cho lắm.

Tôi chấp nhận và đưa tách trà lên miệng uống tiếp.

'A.'

Tách trà trống rỗng.

"Si-heon san~! Để sau nhé!"

"Nếu có việc gì thì gặp lại sau nhé. Saku, đây là cuộc thi tuyển chọn đấy. Đừng hét nữa."

"Ê ê~"

Bữa ăn kết thúc, tôi chia tay hai Quốc Mộc.

Kim Su-yeon cốc nhẹ vào đầu Saku đang đeo mặt nạ cáo vẫy tay rối rít.

Chắc chắn sẽ còn gặp lại trong tương lai. Nhưng với thân phận con người thì quá áp lực.

3 ngày tới là thời gian thích nghi.

Gọi là thời gian thích nghi thì hơi ngắn nhưng với thể lực của Hunter thì thừa sức thích nghi.

Kiểm tra giờ trên điện thoại, đã là 11 giờ đêm.

Vốn dĩ giờ này phải là ban ngày.

Dạo này đã khó ngủ rồi mà đồng hồ sinh học còn bị lệch nữa. Chà.

Huấn luyện khắc nghiệt còn dễ hơn ngủ.

Hay là cứ vào phòng nghịch điện thoại nhỉ.

Đang bấm mật khẩu cửa phòng được phân, San Su-yu bám theo sau lưng tôi.

"Phòng em không phải ở tầng trên sao."

San Su-yu không trả lời câu hỏi của tôi mà nghiêng đầu.

Tôi dùng năm ngón tay ấn ấn vào đỉnh đầu cô ấy, San Su-yu nhíu mày.

"Không có gì làm cả."

"Không có gì làm thì theo lẽ thường phải xuống dưới tận hưởng các hoạt động giải trí chứ."

Sao cứ chán là tìm tôi thế.

Nếu không có chỗ chơi thì đã đành. Phải ở đây mấy tháng trời nên trong tòa nhà này có đủ các loại cơ sở vật chất.

Quán PC, quán bar cocktail, tiệm massage, v. v.

Có thể nói là mọi hoạt động giải trí ở các đại đô thị đều có thể tận hưởng trong tòa nhà này.

San Su-yu đứng ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào khóa cửa.

Dáng vẻ như muốn bảo mau mở cửa vào đi.

"Chán lắm đấy."

"Không sao."

"... Được rồi, tùy em."

-Tít tít tít.

Mở cửa bước vào, căn phòng rộng rãi chào đón tôi.

Hơn cả khách sạn hạng sang.

Sofa, tủ lạnh khổng lồ, bếp và phòng pha trà đều có đủ.

Sức mạnh tài chính của Tổ chức Thế Giới Thụ nơi quy tụ tiền bạc của cả thế giới.

Cơ sở vật chất tuyệt vời đến mức câu "thái quá bất cập" trở nên nực cười.

-Tít tít tít.

Tiếng khóa cửa vang lên từ phòng bên cạnh. Nếu có một khuyết điểm nhỏ thì là cách âm hơi kém.

Nhưng cũng chỉ là tiếng ồn sinh hoạt nên không đáng bận tâm.

Tôi vừa đặt hành lý xuống là nằm vật ra giường ngay.

"Ngủ à?"

"Chỉ nằm chút thôi."

-Sột soạt.

San Su-yu đi theo tôi vào, nhìn mặt tôi đang nằm trên giường rồi nghiêng đầu.

Rồi cô ấy lục lọi hành lý mình mang theo và lấy ra thứ gì đó.

Vở và sách chuyên ngành.

"... Định rủ học bài à."

"Đến tận đây rồi mà?"

"... Ừ."

A. Chúng ta là học sinh mà nhỉ.

Thời kỳ chăm chỉ học tập và huấn luyện mới cách đây vài tháng. Mà cảm giác như đã trôi qua rất lâu rồi.

Kết thúc Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng là thi giữa kỳ 2 ngay.

Phải ở đây từ cuối xuân đến đầu thu.

Tất nhiên điểm số sẽ phản ánh nguyên xi thành tích thi giữa kỳ 1. Nhưng việc chương trình học bị tụt hậu so với các sinh viên khác là hiện tượng không thể tránh khỏi.

"... Vậy tôi cũng không học nữa."

Thấy tôi nằm im không phản ứng, San Su-yu cũng ném sách chuyên ngành đi đâu đó.

Cứ thế sột soạt leo lên giường, gối đầu lên bụng tôi nằm xuống.

Sức nặng nhẹ nhàng đặt chính xác lên rốn.

"Không nằm tử tế được à."

"Không thích."

"Tại sao."

"... Si-eon cũng hay kéo má tôi mà."

Gọi là trả thù vặt vãnh, cô ấy ấn ấn, dồn thêm trọng lượng lên đầu.

Thế này chỉ thấy dễ thương thôi.

Cười định kéo má San Su-yu thì ngay khi tay chạm vào má, San Su-yu đã đánh vào cổ tay tôi.

"Không thích bị sờ."

"Tiêu chuẩn kép à?"

"... Đó là gì?"

Mình làm thì lãng mạn người khác làm thì ngoại tình.

Là kiểu người mình thì làm được nhưng không cho người khác làm, điển hình của loại người không muốn thân thiết.

Tôi giải thích đại khái như vậy, San Su-yu gật đầu với vẻ mặt phức tạp.

"Người không muốn thân thiết?"

"Thường thì mọi người là vậy. Tùy trường hợp."

"... Vậy thì. Sờ đi."

Không có lựa chọn bỏ đầu ra nhỉ.

Tôi quá sức để hiểu suy nghĩ 4D của San Su-yu.

Đưa tay ra bóp má mềm mại.

Kéo giãn ra như bánh nếp, giọng nói ủ rũ của San Su-yu vang lên.

"... Ư ư."

San Su-yu mềm mại. Đó là biệt danh cố định tôi thấy khi ghé qua cộng đồng mạng mà Su-yu hoạt động lần trước.

Tôi đã bảo đừng làm thế rồi mà cô nàng này còn làm quản trị viên của cộng đồng mạng nữa chứ.

Không hiểu sao thấy hơi đáng ghét. Dùng sức kéo má.

-Kéo ooooo!

-Bốp!

Buông tay ra, cái má bật lại như dây chun.

San Su-yu dùng tay xoa xoa má.

Chắc kéo dài quá nên đau.

"Si-won xấu tính. Không phải người tốt."

"Ừ cứ coi là vậy đi."

"..."

-Bộp, bộp.

Vừa trả lời qua loa sự nhõng nhẽo của San Su-yu, tôi vừa xem tin tức trên điện thoại.

30 phút. 1 tiếng, 2 tiếng.

Nằm trên giường giết thời gian, trời đã gần sáng.

San Su-yu nằm ngẩn ngơ giết thời gian, rồi tò mò xem tôi đang xem video hay tin tức gì nên nằm xuống bên cạnh.

Cướp cái gối ở đầu giường tôi để cùng xem video, mi mắt dần khép lại rồi chìm vào giấc ngủ.

Phòng của tôi mà San Su-yu lại chiếm giữa giường.

Cũng chẳng định ngủ, cứ bấm điện thoại mãi thì nghe thấy âm thanh mờ nhạt từ phòng bên cạnh.

-A,... Ang.

Cách âm đủ tốt mà. Vẫn nghe thấy.

Tiếng rên rỉ của phụ nữ.

-... Sắp điên rồi. Ang, a ang! Ang! Sao làm giỏi thế. Ang!

Cái máy dịch nhét trong tai hoạt động bình thường một cách vô duyên.

Vì nó mô phỏng cả ngữ điệu, giọng điệu, cao độ của âm thanh. Nên tiếng rên của phụ nữ đập vào tai tôi hai lần liên tiếp.

'... Đến tận đây rồi mà làm tình sao?'

Làng vận động viên Olympic.

Nghe đồn ở đó hay xảy ra mấy chuyện trai gái lăng nhăng.

Tôi từng nghe loáng thoáng những câu chuyện như truyền thuyết đô thị. Tại lễ hội mang tầm thế giới này, điều đó cũng không thay đổi sao.

Tận hưởng 3 ngày tự do bằng cách làm tình.

Không phải dạng vừa đâu.

Tôi vội vàng tháo máy dịch khỏi tai San Su-yu.

Không hiểu sao hình ảnh cô ấy quá trong sáng, nên tôi nghĩ không nên để cô ấy nghe thấy tiếng rên rỉ.

-Tư... tư thế này làm thật sao?

-Đương nhiên rồi.

-... Ư ư, ưm! Tuyệt quá...

Bạch bạch bạch.

Chẳng lẽ chỉ có phòng này là cách âm kém?

Tôi cũng tháo máy dịch ra đặt lên tủ đầu giường, cảm thấy dễ chịu hơn chút.

Dù vậy tiếng rên từ phòng bên cạnh vẫn không dứt.

-Ang! A a a a a! A ang!

'...'

Ai nghe thấy lại tưởng sắp chết đến nơi.

Khổ nỗi tôi lại có cái tính Dâm Ma, nên chỗ đó phản ứng lại khiến tôi thấy bẩn thỉu.

Dạo này hay nổi nóng trong chuyện tình dục.

Jin Dal-rae thì lại thích và quyến rũ tôi mỗi khi có cơ hội. Nhưng ở đây thì không được.

Tôi quay đầu nhìn San Su-yu.

Đôi mắt nhắm nghiền đang ngủ say sưa.

Lông mi dài, da trắng.

Lần trước nhìn thấy cô ấy ốm yếu quá nên ngại đụng vào, nhưng sau khi tôi bắt đầu chữa trị thì có vẻ đã lấy lại được chút sức khỏe.

Khuôn mặt xinh đẹp. Nhìn xuống dưới là xương quai xanh đọng mồ hôi.

Bộ đồ mặc trong nhà do Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng cung cấp.

Không phải loại bó sát nhưng do kích cỡ của San Su-yu quá lớn nên phần ngực bị lộ rõ quá mức.

Là dưa hấu hay dưa lưới đây.

Bộ ngực có vẻ còn mềm hơn cả má của San Su-yu.

Ở đó tôi che mắt lại.

'Đang ốm mà làm gì thế.'

Dâm Ma chó chết...

Nghĩ vậy, tôi định lấy chăn đắp cho San Su-yu để không nhìn vào cô ấy nữa.

"Ư ưm..."

Lấy chăn đắp đến ngang ngực, San Su-yu phát ra tiếng nói yếu ớt.

-Tí tách.

Tiếng chất lỏng chảy.

Tôi giật mình nâng chiếc chăn định đắp lên.

Gì vậy?

Nhẹ nhàng hạ chăn xuống nhìn nơi phát ra tiếng động.

Không hiểu sao phần ngực của San Su-yu lại bị ướt.

Không có chuyện đổ nước, cũng không có chuyện nước rơi từ trần nhà xuống.

Vết ố trên áo có màu khá đậm so với nước.

Hình như còn có mùi hơi ngọt bốc lên.

Hơn nữa vị trí bị ướt.

Lại nằm ngay sát bộ phận nhạy cảm của phụ nữ.

'Ơ...'

Danh tính của nó là gì tôi cũng có thể nhận ra ngay lập tức.

"... Hả?"

Hoảng hốt đến mức không nói nên lời.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!