Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 240: Baobab Tree (4)

Chương 240: Baobab Tree (4)

Chương 240: Baobab Tree (4)

"Này."

Ngồi chết dí trước cổng hầm ngục đợi Lee Si-heon được 3 phút.

Có nên đi đón Lee Hyang không nhỉ. Trong lúc Aori đang thắc mắc thì Tae-yang nói.

"Nghĩ lại thì, camera không vào được trong hầm ngục mà."

"Ừ."

"Cái này chẳng phải là kế hoạch vãi chưởng của Đại ca để ăn Quốc Mộc sao?"

Aori há hốc mồm trước câu nói có lý.

"Hốc."

Một cảnh tượng tuyệt vời hiện ra trong đầu cô.

Vị Vua tồi tệ dùng vũ lực áp chế và trêu đùa mỹ nữ đầy lòng tự tôn và kiêu hãnh.

Dùng quyền lực, tiền bạc và sức mạnh cưỡng ép ấn đầu xuống và thì thầm vào tai.

- Liếm đi.

- Tên, tên hèn hạ này! Không biết xấu hổ à!

- Liếm.

- Khư, khư ư. Chết tiệt!

Lúc đầu thì chửi rủa bằng đủ mọi từ ngữ có và không có.

Nhưng thời gian trôi qua sẽ trở thành con cái rên rỉ.

Dùng nắm đấm dạy cho đối phương biết lễ nghĩa. Rồi dạy cả khoái cảm để từ từ khuất phục thành của mình, câu chuyện như trong mấy cuốn sách mỏng.

Giống như Orc và Elf.

Nữ hiệp sĩ và Goblin.

Aori ôm hai tay rùng mình.

"... Tao thích kiểu đó."

"Thích chứ lị. Nghĩ lại thì cô ta cũng xinh mà? Mặc đồ hầu gái chắc hợp lắm."

"Bunny girl thì sao?"

"Cũng không tệ. Bunny girl mặc tất lưới nằm trên sới bạc đưa chân ra."

Cuộc thảo luận về sở thích đột nhiên nổ ra.

"... Giờ rưới đầy nhựa cây chứa tinh dịch lên đó? Mỗi lần ném chip thì bắn một phát?"

"Hiểu chuyện đấy."

Cả hai vừa nói chuyện vừa hét lên Khư~.

Nước bọt đầy mồm vì tưởng tượng dâm dục.

Baobab Tree, con hàng này ngon đấy.

Trong đầu họ, Bao đã trở thành giá đỡ bao cao su tuyệt vời rưới đầy bao cao su lên tất lưới.

[Zìng?]

Camera nghiêng đầu không hiểu ý nghĩa cuộc đối thoại.

Dù đang phát sóng toàn thế giới nhưng cả hai không hề giảm mức độ phát ngôn.

Dù sao đối thoại cũng không được truyền đi.

"Tên là Bao à."

Trận chiến kéo dài, sát thương càng chồng chất thì chiều cao và cơ thể càng to ra. Dùng phẫn nộ làm động lực, đau đớn làm dầu bôi trơn.

Quyền năng mà trong số nhiều Quốc Mộc chỉ có Baobab Tree mới sử dụng được.

Tuy nhiên năng lực đáng sợ đó lại hiện lên theo cách khác trong mắt hai kẻ chìm đắm trong dục vọng.

"Bị cái mông khổng lồ đè lên thì cảm giác thế nào nhỉ?"

"Oẹ."

Trước câu hỏi ngây thơ của Tae-yang, Aori buồn nôn.

Macrophilia. Fetish cảm thấy ham muốn tình dục với người khác giới có cơ thể to lớn.

Tae-yang và Aori bẩm sinh đã có khí chất dâm dục.

"Này nghĩ kỹ đi. Bị người khác giới to hơn mình đè bẹp đấy?"

"Tao gặp ai thì cũng to hơn tao hết."

"Cái đó..."

Chiều cao của Aori thuộc dạng thấp trong số phụ nữ.

Đứng cạnh đàn ông thì nhỏ bé như chim sẻ.

Aori lén lút nhấc chân lên. Đất bám đầy giày.

"Mày thích bị dẫm đạp à?"

"Cái đó thì không. Thú thật thì trai xinh gái đẹp làm gì cũng thấy sướng hết?"

Sở thích hay gì không quan trọng.

Lời Tae-yang nói bất ngờ lại là chân lý, nghe vậy Aori gật đầu.

Thì kiểu chơi nào chẳng được. Vấn đề là hình dáng của những người quan hệ với mình có tiếp cận như một sự quyến rũ giới tính hay không.

Gì cũng được, sướng là được.

Khoảnh khắc ma lực đen kịt bùng lên từ cơ thể Lee Si-heon.

- Ầm!

Thân ảnh cậu biến mất, rồi bay lên không trung đá bổ xuống đầu Bao.

Nền hầm ngục sụt lún.

"...!"

Đồng tử cô ta co lại.

Cơ thể bị vung vẩy tùy ý theo chuyển động không nhìn thấy.

Cái bóng đen di chuyển khắp hầm ngục đánh mạnh vào cơ thể cô ta hàng chục lần.

- Rầm! Rầm! Rầm!

Vai và eo. Bụng.

Nội tạng gào thét, toàn bộ cơ bắp đau như bị xé toạc.

Đồng tử Bao trợn ngược lên, ý thức đứt quãng trong chốc lát.

Cố gắng tỉnh táo lại để theo kịp chuyển động của đối phương, nhưng tay vươn ra muộn màng, thứ lao tới lại là chuyển động nhanh hơn của đối thủ.

Lee Si-heon hạ thấp trọng tâm né tránh cú chặt tay và lao tới.

Không nói lời nào, đôi mắt híp lại nhìn chằm chằm vào nơi mình sẽ đánh.

Ma lực trắng dao động trên tay cậu.

- Nhất Hình. Bạch Đào (Baek-do).

'Trúng trực diện thì nguy hiểm.'

Dù nghĩ vậy nhưng cơ thể không cử động.

Trái ngược với tốc độ mắt theo kịp, chuyển động của Bao chậm hơn nhiều. Rốt cuộc đành phải cho phép cú đấm.

Bông hoa trắng nở rộ trên bụng cô ta.

Một đường ma lực dài vạch một đường thẳng dọc theo hành lang hầm ngục.

- Bốp!

Âm thanh chọc thủng màng nhĩ.

Cơ thể Bao bị đẩy lùi khoảng 4~5m.

Bị đẩy lùi, rồi dừng lại giữa chừng.

Bao đứng vững chịu đòn, trừng mắt nhìn Lee Si-heon.

Cơ thể bị đánh trong thời gian chưa đầy vài giây bốc lên hơi nước trắng xóa.

"... Khư hự, khặc."

Không chịu nổi, tiếng rên rỉ bật ra khỏi miệng. Nước bọt chảy ròng ròng bên khóe miệng.

Đột nhiên nhớ lại lời con nhỏ đã gặp lúc trước.

- Rốt cuộc tại sao lại cố tìm Lee Si-heon đến thế?

- Đã bảo là việc riêng rồi mà.

-... Cô thắng nổi cậu ta không?

Lời của con nhỏ vừa bắn cung vừa bỏ chạy thảm hại.

Đôi mắt chế giễu mình với mái tóc đen tung bay hiện lên trước mắt.

- Đánh nhau với cậu ta để thắng cũng khó đấy.

- Dù sao cũng là pháp sư thôi.

- Pháp sư? Nói gì thế, sở trường của cậu ta đâu phải cái đó.

Giấu sức mạnh thế này mà sao lại giả làm pháp sư chứ.

Bao lau nước bọt ở cằm, trừng mắt nhìn lại.

Mạnh hơn tưởng tượng. Với bản thân hiện tại thì hoàn toàn không thể đối đầu.

'Phù...'

Chỉnh đốn tinh thần và ngẩng đầu lên. Nắm chặt hai tay đẫm mồ hôi.

Cảm thấy hưng phấn.

"Thú vị đấy."

Nụ cười dữ tợn nở trên môi cô ta. Ma lực đen phản chiếu trong đôi mắt vàng dao động hung hãn.

Đối thủ lại lao tới lần nữa. Chuyển động chính trực.

Cú đấm thẳng không chứa kỹ thuật tạp nham. Cô ta thích đòn tấn công đó.

Bao vung nắm đấm khổng lồ.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó cơ thể lại mạnh hơn.

- Ầm!

Nắm đấm và bàn tay, hai luồng ma lực va chạm khiến hầm ngục rung chuyển.

Bụi rơi xuống từ trần nhà, bức tường nứt nẻ bắt đầu rung lắc.

"Thú vị...!"

Nụ cười điên cuồng. Khóe mắt Lee Si-heon co giật.

"... Không được rồi. Anh trai hay gì... cứ làm một trận đã."

Cơ bắp cô ta phồng lên. Hơi thở hưng phấn phả ra hơi nóng hừng hực.

Đối thoại bằng cơ thể. Cuộc chiến phân định kẻ mạnh.

Không phải hiệp phụ nhàm chán kiểu đuổi bắt, mà là trực tiếp va chạm để quyết định xem bên nào yếu.

Arabid.

Trong bộ tộc của Bao, khi có mâu thuẫn cá nhân, mỗi người phải đặt cược mạng sống để chiến đấu.

Không từ cái chết. Dù cơ thể có gãy vụn thì tinh thần dữ tợn vẫn còn nguyên vẹn. Những người chết trong cuộc chiến thiêng liêng sẽ trở thành linh hồn bảo vệ họ.

Cách duy nhất để những chiến binh này sống sót trên vùng đất khô cằn và hoang tàn là tôn sùng sức mạnh.

Baobab · Cha của nhiều hạt giống.

Cơ thể cô ta càng lớn hơn. Giờ thì đứng ở hành lang cũng khó khăn.

Chỉ khoảnh khắc này thôi cô ta sẽ tận hưởng cuộc chiến.

Tạm dừng việc đuổi theo anh trai.

Xóa cái gã chết tiệt đó khỏi đầu.

Chỉ giữ ý nghĩ cắn xé đối thủ trước mắt.

Ý chí mãnh hổ đó lộ rõ trong ánh mắt.

Cuộn mình trên nền hầm ngục bằng bốn chân, nhe nanh.

Quả thực giống hệt con sư tử cái lao vào con mồi.

Nắm đấm cứng như muốn nghiền nát đối thủ, và ngay lúc này sự quyến rũ của phụ nữ chẳng có ý nghĩa gì.

Vì ma lực đỏ rực mãnh liệt đã bùng cháy trên cơ thể cô ta.

Tóm lại, là điên tiết rồi.

Sự trưởng thành của Baobab Tree không dễ dàng.

Khi nảy mầm đầu tiên. Và trong quá trình nảy mầm đó, trước tiên phải có cháy rừng xảy ra.

Trong biển lửa hừng hực dưới cái nắng gay gắt, hạt giống Baobab Tree trút bỏ lớp vỏ dày và nảy mầm trên mặt đất đầy tro tàn.

Bối cảnh trưởng thành đó cũng áp dụng cho Mộc Nhân thực tế.

Châu Phi chẳng khác nào nơi hoang tàn vì cổng hầm ngục. Do làn sóng ma thú nên phải di tản liên tục, học cách cầm kiếm từ năm 7 tuổi.

Mỗi tháng có hàng ngàn Mộc Nhân nhỏ tuổi chết đi.

Và số lượng Mộc Nhân chết vì bảo vệ lũ trẻ khỏi ma thú cũng không kém.

Nhờ năng lực thể chất vượt trội nên mới sống được, chứ ở Châu Phi loài người đã không còn tồn tại.

Tuy nhiên vì thế mà sự phát triển vượt bậc và cơ thể ưu việt.

Những Mộc Nhân ít chiến đấu đều bị loại bỏ và đào thải.

Cuối cùng, nhân vật ưu việt về mặt di truyền được hoàn thiện.

Bao mới hai mươi tuổi và trưởng thành, được đối xử ngang hàng với Hunter cấp S là có lý do.

Bao xoay cổ mà không thay đổi biểu cảm.

Rắc rắc. Tiếng kêu ấn tượng.

"Không đến à, làm gì đấy."

Vừa trao đổi nắm đấm xong là biết.

Từ giờ trở đi không thể áp đảo như lúc nãy được nữa.

'Thế nên mới cố tình dùng đến cả Bạch Đào.'

Không cho cơ hội phản công.

Thế mà cô ta chịu đựng được và coi đó là dưỡng chất cho mình.

Kích thước lớn hơn khiến người ta sởn gai ốc.

'Không phải Hắc Đào (Heuk-do).'

Cái đó quá mạnh và phản phệ cũng vô lý.

Hắc Đào đã mạnh lên gấp nhiều lần sau khi trở về từ quá khứ.

Không phải sức mạnh để lôi ra với đối thủ trước mắt, hơn nữa đó là sức mạnh như sự giãy chết cuối cùng để chuẩn bị cho sinh tử quyết.

Vốn dĩ tôi không có ý định sử dụng Hắc Đào đã được cải tiến ở quá khứ. Chỉ vì gặp lão Jeong Ho-mun nên bất đắc dĩ phải dùng thôi.

'Phiền phức lắm đây.'

Nghĩ vậy và thủ thế, Bao bắt đầu lao tới.

- Vút!

Cô ta di chuyển tạo ra gió. Dùng nắm đấm đỡ đòn tấn công chứa gia tốc giáng xuống tôi.

- Ầm!

Nắm đấm va chạm. Từ đốt ngón tay, mu bàn tay và xương cánh tay nối liền gào thét.

Rầm. Nhị kích tiếp theo.

Từ bỏ việc đỡ đòn và lùi lại, đối thủ đã bước tới ba bước trước đó.

Mặt tôi và mặt cô ta gần sát nhau.

Ở khoảng cách mũi chạm mũi, Bao đưa đôi mắt dữ tợn lại gần tôi.

Đôi mắt vàng như cú mèo phát sáng trong bóng tối.

"... Có đôi mắt tốt đấy. Người ở đó ai cũng thế à?"

"Gì. Đào Viên?"

"Biết tại sao anh tao lại chạy trốn đến đó-"

Đầu gối hất lên.

"-Rồi!"

Vặn đầu né được trong gang tấc. Tầm nhìn bị bóp méo trong nháy mắt do ma lực dao động.

Che khuất tầm nhìn và trút nắm đấm. Từ bỏ việc nhìn bằng mắt, dựa vào khí cảm để đỡ đòn.

Tốc độ ngày càng nhanh. Sức mạnh ngày càng lớn.

Trong tư thế hay chuyển động đó không có kỹ thuật gì.

Chỉ tập trung vào sức mạnh và tốc độ bằng chuyển động thú tính.

- Bộp!

Bao nắm lấy cánh tay đang vươn ra của tôi và vặn mạnh.

Mạnh đến mức không cho tôi chạy thoát. Siết chặt như muốn gãy xương.

"Bắt được rồi."

Khi nụ cười đắc thắng nở trên môi Bao. Tôi xoay người ngược hướng khớp khuỷu tay.

- Rắc rắc!

"... Gì-"

Khớp bị vặn ngược và cánh tay lồi ra dị dạng.

Thản nhiên xoay người né nắm đấm của Bao và đấm mạnh vào mặt cô ta.

Bao buông tay tôi ra, ôm mặt nhìn tôi vẻ không thể tin nổi.

- Rắc, rắc!

Cánh tay xoay lại và xương khớp lại vào chỗ cũ.

"... Mày có phải người không?"

"Tao muốn hỏi câu đó đấy. Định to đến bao giờ?"

"Kik. Đến khi thắng."

Khuôn mặt không giấu được sự kinh ngạc ngay cả trong lúc chiến đấu.

Tôi nắm chặt rồi mở tay ra cảm nhận xúc giác của cánh tay đã lành lặn.

"Đến đây tao nghĩ không có đối thủ. Không ngờ lại gặp thế này."

"Thế à."

"Tên là Lee Si-heon à?"

Gật đầu, Bao lẩm bẩm.

"Tao sẽ nhớ. Thằng khá đấy."

Dù là dịch ý nhưng ý nghĩa được truyền tải rõ ràng. Nghe lời Bao qua máy phiên dịch, tôi cười cay đắng.

'Cứ thế này thì không có hồi kết.'

Hưng phấn chiến đấu càng kéo dài thì con nhỏ kia càng mạnh.

Đại khí vãn thành (Thành công muộn) không phải đặc tính của tôi mà lẽ ra phải là khí chất của con nhỏ kia mới đúng.

Nghĩ vậy tôi tìm cách.

'Có cách nào làm dịu sự hưng phấn không nhỉ.'

Cách dội gáo nước lạnh như băng vào tinh thần đang nhảy múa.

'... Sắc Công (Sex Arts)?'

Một phương án chợt lóe lên trong đầu.

Tôi lập tức lan tỏa ma lực bao bọc hai ngón tay.

Ma lực màu xanh lam, nhưng cũng có chút ánh tím.

Nếu là người khác thì không ăn thua, nhưng với Bao, kẻ lấy phẫn nộ và hưng phấn chiến đấu làm động lực, thì có thể có tác dụng.

Dùng cái này trong chiến đấu, chưa từng tưởng tượng ra.

Làm tốt thì có thể được.

'Có điều... Phải tìm ra điểm nhạy cảm.'

Ngón trỏ và ngón giữa. Gập các ngón tay còn lại trừ hai ngón đó.

'Không biết nữa.'

Như điểm huyệt vậy.

Cứ chọc hết vào những chỗ có thể chọc thì kiểu gì cũng trúng một cái.

- Vù vù!

Bao bọc ma lực rung động dữ dội toàn thân, tôi nuốt nước bọt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!