Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 228: Maronnier (8)

Chương 228: Maronnier (8)

Chương 228: Maronnier (8)

Cá trên đống lửa trại chín vàng.

- Tách, tách!

"Hư hứ~ hừ~"

Vừa hát ngân nga theo tiếng lửa nổ lách tách. Tae-yang trở về sau khi cảnh giới, ngồi dựa lưng vào gốc cây.

Ngoại trừ tình dục thì niềm vui của cuộc đời là được ăn ngon.

Aori lấy một con cá từ trong lửa ra.

"Chín rồi."

Cá hồi béo ngậy câu được dưới hồ.

Gỡ từng miếng thịt đỏ hồng, nhai ngon lành.

"A nóng nóng! Phù, phù."

Làm nguội cá trong miệng rồi nuốt ực. Mở chai nước dính đầy đất uống ừng ực giải khát.

Ăn trong im lặng một lúc, Tae-yang đột nhiên lên tiếng.

"Không thèm làm tình à."

- Gật.

"Thèm."

Aori đồng ý.

Cả Tae-yang và Aori lúc này đều đang ở trạng thái ham muốn tình dục lên đến cực điểm.

Bây giờ thì dù là người xấu xí chắc cũng lao vào ăn tươi nuốt sống mất.

"Cơ thể thế này thì chắc chắn Mộc Linh Vương có thật rồi."

"Làm tình với Mộc Linh Vương thì cảm giác thế nào nhỉ? Tò mò ghê."

"Nếu đã trưởng thành hoàn toàn thì sẽ là cái 'mắt cây' (lỗ) lởm khởm, còn nếu chỉ nhận thức được sức mạnh của Mộc Linh Vương thì... Chẳng phải hậu duệ như mày sẽ thắng sao."

Nghe Tae-yang nói, Aori lập tức dang rộng hai đùi. Vén váy lên nhìn quần lót của mình.

Giữa hai đùi trần không mặc quần bảo hộ. Chiếc quần lót ướt đẫm dịch tình bóng loáng đầy mời gọi.

"Tao chưa bao giờ thua ai trong chuyện làm tình cả."

"Ừ rồi. Kinh nghiệm đầy mình là điều đáng tự hào đấy."

"Đàn ông thích phụ nữ ít kinh nghiệm à?"

"Cũng có những người có ảo tưởng đó, nhưng xã hội bây giờ làm gì còn trinh nữ? Nghe nói mấy đứa sớm thì từ cấp 2 đã làm rồi."

Trừ những tiểu thư được đối xử cao quý và tuyệt vời, coi trọng trinh tiết của mình thì không nói.

Nói đến đó, Tae-yang lắc đầu.

"Tao kinh nghiệm cũng non lắm... Mày biết tao sống thế nào mà?"

"Ừ. Với phu nhân... Nghe bảo mấy mụ già thích trẻ con loài người lắm à?"

"Khà khà. Mẹ kiếp, thật đấy."

"Sao mày biết?"

"Tao cũng đâu muốn biết. Bị gọi đi liên tục. Một ngày bị gọi đi bốn lần liền."

Cả hai đều đã trải qua cuộc đời sóng gió không thể diễn tả bằng lời.

Xã hội mà nếu không lăn xả thân xác thì không thể sống nổi.

Cuộc sống của những con người không có thân phận là như vậy.

Tình dục hay giết chóc đều quá quen thuộc.

Cuộc sống thường nhật lãng mạn mà thường dân nghĩ đến, không có trong cuộc đời họ.

Chỉ là một công cụ.

Tae-yang chụm ngón trỏ và ngón cái tạo thành hình tròn.

"Tình dục là tiền, quyền lực, khoái lạc. Thế thôi."

Hắn từng sống ở phố đèn đỏ. Ở chợ nô lệ nơi những cái cây mua đàn ông.

Gã đàn ông sống bằng cách ăn xin từng đồng xu cắc bạc, không thân phận, không tiền bạc. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ đoán được Mok Tae-yang đã sống cuộc đời như thế nào.

"Nhiều cái cây dùng con người làm công cụ tình dục thế sao?"

Trước câu hỏi của Aori, Tae-yang cười như thể chuyện nực cười.

"Khục khục khục khục khục... Tại sao bây giờ Flower lại lộng hành thế. Mày là Mộc Nhân nên không biết chứ gì?"

Hắn nghiêm mặt lại.

"Bọn mày không biết đâu. Những con người không có dòng máu Mộc Nhân bị nuôi như gia súc và bán làm nô lệ theo cách nào."

Tae-yang biết.

Hắn đã thấy tất cả trong căn phòng nồng nặc mùi hóa chất.

"Thử nghiệm thuốc thì cứ mua một con người về dùng là rẻ nhất. Số lượng người không thân phận chết như thế mỗi năm không đếm xuể. Dùng để giải quyết nhu cầu sinh lý cho Thế Giới Thụ hay Mộc Nhân... Đơn giản là sở thích..."

"Nghiêm trọng thật đấy."

"Điều đáng ngạc nhiên là đó không phải tội phạm. Tại sao á?"

Vì là mệnh lệnh của Thần.

Một lời biện minh vạn năng.

Thế này bảo sao Flower không dùng biện pháp mạnh.

Những chuyên gia của thế giới ngầm này nhìn vào cục diện đối đầu giữa Flower và Thế Giới Thụ hiện tại, và đánh giá đó là 'Thời đại điên rồ'.

Khởi đầu của Flower là... tập hợp phong trào xã hội được gây dựng bởi những kẻ sống không bằng chết.

Tae-yang lẩm bẩm.

"Và sự tồn tại mà Flower coi là bản sắc của họ chính là..."

"Mộc Linh Vương."

"Đúng thế."

Nghe Aori nói, Tae-yang gật đầu vỗ tay.

"Flower đang định tiếp nối cuộc chiến của Mộc Linh Vương. Và lũ đó cũng đang tìm kiếm hậu duệ của Mộc Linh Vương."

Có khi đã tìm thấy rồi cũng nên.

Chỉ là chưa kết nối được, hoặc Mộc Linh Vương ngại tiếp cận Flower.

Nhưng có một điều chắc chắn.

"Là gì?"

"Đó là."

Aori nghiêng đầu tò mò.

"Nếu Mộc Linh Vương gia nhập Flower, Flower sẽ thống trị thế giới?"

"Gì thế. Hunter hay Thế Giới Thụ yếu đuối thế à?"

"Nói cho đúng đi. Là Vua mạnh. Tất nhiên đó là chuyện khi hắn biết dùng sức mạnh của mình."

Sức mạnh của Mộc Linh Vương ở một đẳng cấp khác.

Có thể giao hợp với Mộc Nhân khác để lấy sức mạnh và hấp thụ quyền năng của Thế Giới Thụ, nhưng điều đó không làm giảm chỉ số của đối phương.

Và Mộc Linh Vương có những năng lực riêng biệt có thể sử dụng khi hắn nhận thức được.

"Nên nếu không tự nhận thức được, người kế thừa chỉ là kẻ nửa mùa."

Phải sử dụng kết hợp nhiều loại sức mạnh tùy theo tình huống thích hợp.

Vì vậy họ mới đang tìm kiếm Mộc Linh Vương.

"Không nhận thức thì không dùng được à."

"Đúng thế."

"Thực sự không có cách nào dùng được sao?"

Ai biết. Trước câu hỏi của Aori, Tae-yang làm bộ suy nghĩ.

Hắn nhún vai.

"... Trừ khi điên cuồng vì tình dục rồi vô thức sử dụng thì không biết. Nhưng chẳng lẽ Mộc Linh Vương lại thế?"

Không cử động được nữa.

Dù có dùng sức thế nào cũng không làm được gì.

"Hư. Hư a a a a a."

Bụng dưới nóng ran.

"Ngứa... Ngứa quá. Ngứa lắm ạ."

Dính dấp tinh dịch. Cả tay, chân, bàn chân. Cả nách nữa.

Hông không dừng lại.

"Ư! Ư. Ư ư! Ngứa quá. 'Hoa huyệt' của Blanche... 'Hoa huyệt' nhanh... Nhanh nhanh nhanh lên..."

Hình như mình không mong muốn thế này thì phải...

Mình đã làm gì nhỉ.

Giờ không thấy đau nữa. Cũng không sợ nữa.

- Phụt.

A. Chạm rồi. Cuối cùng cũng.

Côn thịt. Sẽ đến. Cái đau. Sẽ lại đau nữa.

"... Không chịu."

"Bảo cho vào mà."

"Cho vào... Cho vào đi mà a a a."

Cái đau. Đau- Đau quá.

- Bạch.

Vào rồi. Vào rồi. Côn thịt vào rồi.

"Á a a a!"

Tê dại và đau đầu. Không nghĩ được gì cả.

Mình đang làm tư thế gì thế này.

"Nặng quá... Không thở... Không thở được ạ."

"Thì sao?"

"Nhẹ nhàng một chút thôi... làm ơn. Blanche không đi đâu hết... Em vẫn ở đây... mà."

- Siết chặt.

"Hự a a. Đừng ôm chặt thế... Blanche hỏng mất... Hỏng mất thôi..."

Bạch, bạch, bạch, bạch.

Tử cung tê dại.

Phần cuối cứ bị đâm vào sưng tấy lên đau rát.

Thế mà lại thô bạo thế này, sao cứ làm bừa thế hả.

"Cảm giác thế nào."

Cảm giác?

"Gãi chỗ ngứa cho. Ôm nữa... Sao mà thích được..."

"Biết giọng em bây giờ thế nào không?"

"... Hả?"

"Tình trạng em thế nào."

Nhìn xuống dưới bằng đôi mắt mơ màng, thấy bản thân bị vấy bẩn bởi chất lỏng trắng đục.

Kỳ lạ.

Tại sao mình. Tại sao?

"Tinh dịch... Em... bị ngâm tinh dịch...? Thế này không được đâu..."

Định nhấc người lên rút dương vật ra.

"Việc nói ra câu đó thôi đã-"

Bị nắm lấy vai.

- Bạch.

Cứ thế bị ấn xuống.

Nhìn xem.

Đằng nào cũng không kháng cự được mà...♡

"Hư ư♡"

Ngón tay đưa vào trong miệng. Lưỡi tự động ra đón.

Tại sao lại cảm thấy như phải liếm vậy.

"Đã thành con cái (bitch) hết rồi còn gì."

"Hư bê ư bê hê... Ư hê ư ư... Chụt chụt."

"Chảy nước miếng ròng ròng thế này, cho ăn thì thích thú uống lấy. Kêu ngứa bảo gãi cho."

Hình như mất ý thức rồi... nhưng giọng điệu vẫn nói năng bình thường.

"Maronnier."

"Ư ư?"

"Nhìn cơ thể em đi. Ai đang ôm chặt lấy tôi?"

"Là em ạ, em. Blanche... Maronnier Blanche."

"Ai đòi đè xuống?"

"Em..."

- Ấn, ấn.

Côn thịt xoay tròn thích quá.

"Ai làm ướt đẫm bên dưới thế này?"

"Hức, hư a... a ư. Em... Em?"

Ban đầu đâu có thế.

Từ lúc nào đó mình cũng bắt đầu bị cuốn theo không khí.

"Thành thật đi."

Cái đó. Có đúng không.

"Ngẩng đầu lên. Cái cây kia."

"... Ư."

"Ôm xem nào."

"Ưm ôm rồi... Có thể ôm chặt hơn nữa. Ấn, ấn... Thế này á?"

Thế này không được đâu.

"Ừ thế đấy. Giờ bảo đụ đi."

"Hoa huyệt... Đụ em đi."

"Ai? Bằng cái gì?"

"Côn thịt. Côn thịt... Tên... Tên anh là gì nhỉ."

"Lee Si-heon."

"Côn thịt Lee Si-heon... Đụ em đi."

Khi cuộc đối thoại đến đó, Lee Si-heon nhấc thân trên lên ôm lấy tôi.

Vì đang ôm như búp bê nên cơ thể bị nhấc bổng lên.

Dương vật vẫn cắm bên trong, cảm giác như trở thành dụng cụ thủ dâm.

"Hôn lên cổ đi."

"Ưm. Chụt."

Khẽ lắc hông, dương vật cứng ngắc di chuyển qua lại.

Cái thứ lấp đầy bụng tôi và như muốn xuyên thủng vào sâu hơn nữa, đau đớn thay lại chọc ngoáy vào bên trong.

"Ư ư... Ư."

Đau và sướng. Côn thịt giờ không đáng sợ nữa.

Con cái. Giờ thành con cái rồi sao.

Là Quốc Mộc mà. Là người chịu trách nhiệm cho đất nước.

Làm thế này với sinh viên học viện có được không.

"Em giờ... không còn... sức nữa."

"Thì sao?"

"Côn thịt, cứ đâm vào mãi. Muốn bị đâm cho đến khi mất trí luôn."

"Thế thì hỏng thật đấy."

Đã, đủ kỳ lạ rồi.

Gào thét điên cuồng. Khi khóc bằng giọng kim loại thì lý trí đã đứt từ lâu.

Hai tay hai chân kiệt sức, buông thõng như búp bê khớp nối không cố định.

Người đàn ông đặt tôi nằm xuống sàn nhìn mặt tôi, rồi nâng hai đùi tôi lên khiến hông tôi nhấc lên.

Tư thế nhìn thấy cả lỗ hậu môn và "hoa huyệt".

"Em... chuẩn bị hỏng rồi... Blanche chuẩn bị xong rồi ạ..."

Ngâm trong tinh dịch, lắc mông với giọng khàn đặc.

Đi đến bước đường cùng rồi.

Nhưng cũng không tệ.

Dù sao người này cũng không nhớ mà...

Chỉ lần này, chỉ lần này thôi...♡

- Bạch bạch bạch bạch.

Dương vật lại đi vào. Thành vách âm đạo vẫn chật chội bị nới rộng ra.

"Hư a a a..."

Nuốt trọn dương vật một cách nhớp nháp. Dương vật chà đạp tôi thảm thương. Coi tôi như đồ chơi.

- Phựt.

Cuối cùng dây thần kinh trong đầu cũng đứt.

"A... Á... A. Hư a. Hư. Hộc hộc..."

Không thể rên rỉ nổi, liên tục thốt ra những tiếng rên hụt hơi.

Dù vậy đôi mắt vẫn khao khát khoái cảm lớn hơn nữa.

"A...♡ A♡"

Thở hổn hển như cún con, gọi tên hắn đầy khao khát.

Đụ thêm đi.

Bộ ngực nhỏ dựng đứng lên. Người đàn ông nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

Không thấy áp lực.

Sợ thì có sợ... nhưng là nỗi sợ dễ chịu.

- Nhói.

Đầu óc tóe lửa, sương mù mờ đi.

Khi ý nghĩ thực sự không thể tiếp tục nữa ập đến và cơ thể giãy giụa. Khi hai tay chống xuống đất để tìm đường sống.

Khi quên cả cách thở, phổi như sắp nổ tung vì hơi thở quá khàn.

Khi nước mắt trào ra vì nỗi sợ mình không còn là mình nữa, lần này người đàn ông vươn tay ấn cơ thể tôi xuống.

Thật chặt. Mông tôi khớp vào hạ bộ người đàn ông như trò xếp hình Tetris.

Không thể chạy trốn khỏi nỗi sợ hãi chưa từng biết đến.

- Phụt phụt phụt phụt.

Tinh dịch tràn vào tử cung.

"Hư a a a a...♡"

Mọi suy nghĩ phản kháng từng có tan biến trong nháy mắt. Tôi vô thức nghĩ như vậy.

Có lẽ tôi sinh ra là để dành cho việc này ngay từ đầu.

Cả trái tim và niềm vui đều được lấp đầy.

Cảm giác lần đầu tiên cảm nhận được.

Giống như tôi... Đã mơ khi nghe bài hát vào đêm hôm đó.

- Phụt phụt phụt!

"Hư a a a♡ Lại bắn rồi..."

Ký ức bị vấy bẩn bởi tinh dịch bẩn thỉu.

Cảm giác như bức ảnh Polaroid tôi nâng niu trong quá khứ bị phủ đầy tinh dịch.

Dù vậy trái tim lại vô cùng phong phú.

"... Thêm, thêm nữa."

Từ lúc nào đó tôi đã gào thét như vậy.

Đó là khi đã vào căn phòng này được 21 tiếng 40 phút.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!