Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 245: Sống Sót Trong Rừng (4)

Chương 245: Sống Sót Trong Rừng (4)

Chương 245: Sống Sót Trong Rừng (4)

Tối ngày thứ 5.

Trong khu rừng tĩnh mịch nơi cái lạnh của màn đêm len lỏi vào thắt lưng, nỗi nhớ nhung ùa về trong sự cô đơn hiu hắt.

Có một giấc mơ thỉnh thoảng tôi hay gặp.

Giấc mơ luôn xuất hiện sau khi đến quá khứ. Nội dung tăm tối, mỗi khi tôi có thái độ mập mờ là lại gặp ác mộng này.

"Si-eon."

Trong vô thức, giọng nói của người phụ nữ vang lên.

"Si-won."

Như để đánh thức tôi, San Su-yu liên tục gọi tên tôi.

'Cô nhóc này đến cuối cùng vẫn gọi sai tên mình.'

Thử cử động tay trong mơ.

- Mềm mại.

Nắm lấy thấy mềm. Xúc giác quen thuộc.

Thử búng nhẹ ở dưới thì da thịt rung lên như sóng vỗ.

Kéo nhẹ trung tâm thì tiếng rên rỉ nhỏ bé bật ra từ miệng.

"... Hư ưt."

Cảm giác không thể cảm nhận được ở đâu khác. Tuyệt đối không phải mơ.

Dù nắm mạnh bạo cũng không ôm hết được, cứ chạm vào là lòng bàn tay tự nhiên bị hút vào. Tôi khẽ nâng mí mắt lên.

San Su-yu đang đưa tay tôi lên ngực mình.

"... Đau không?"

Trong cơn ngái ngủ tôi nói vậy, cô ấy gật đầu.

"Sờ đi..."

Bộ ngực khổng lồ có lẽ cả đời sẽ không thấy lại lần nữa. Nhìn cái này thì không thể không cảm thấy hiện thực.

Càng sờ càng nghiện như ma túy. Tôi bị mê hoặc bởi ngực của San Su-yu.

Tôi nắn bóp khi vẫn chưa tỉnh ngủ.

"Ưt!"

- Phụt!

Khoảnh khắc một dòng chất lỏng bắn ra.

Sữa làm ướt đẫm mặt tôi và chảy vào trong miệng. Giật mình tỉnh dậy, cảm nhận được vị sữa ngọt ngào.

Sao ngọt thế nhỉ?

Vị như uống sữa lắc ở cửa hàng chuyên dụng. Mở mắt ra, San Su-yu đang nhìn chằm chằm mặt tôi lẩm bẩm.

"... Si-eon, đã ăn rồi."

Việc tôi uống sữa của cô ấy có vẻ khá sốc.

Khuôn mặt của chú cún con như bị cướp mất thức ăn ngay trước mắt. San Su-yu nói với tôi bằng giọng ngập ngừng.

"Ổn không?"

Cũng không có vẻ gì là hại cho cơ thể.

Dù là tác dụng phụ của thực nghiệm nhưng không cảm thấy phản ứng bất thường.

"Chẳng lẽ... muốn ăn à?"

San Su-yu nói vậy với khuôn mặt vẫn còn ngạc nhiên.

Trước câu hỏi bất ngờ của cô ấy, và dù đã hơi tỉnh nhưng trong cơn ngái ngủ tôi lỡ gật đầu.

Cảm thấy hoàng hốt trong thoáng chốc từ hương vị đó.

Do lần đầu uống sữa Mộc Nhân chăng. Hay đơn thuần là do con quỷ dâm dục cũng nên.

Trong lều chỉ có hai người, San Su-yu nắm lấy mặt tôi trong bóng tối.

Rồi khẽ đẩy hai bầu ngực trần trụi ra, tầm nhìn của tôi tràn ngập hai bầu ngực.

"Nếu muốn ăn... thì làm nhanh lên. Đau."

Chỉ riêng việc này thì bản thân cũng thấy hơi xấu hổ nên cô ấy tránh ánh mắt và giục giã.

Không, vì không cảm nhận được cảm xúc nên có lẽ bản năng thấy ngại ngùng.

Tôi ngẩn người.

Dù vậy trước mùi hương ngọt ngào lay động chóp mũi, như con bọ cánh cứng tiến về phía thạch trái cây. Tôi từ từ vươn đầu về phía trước.

Trong lúc tôi ngủ cô ấy đã ôm tôi ngủ sao.

Dù là lều 4 người nhưng lại dính sát vào nhau, chỉ cúi đầu xuống mà mặt đã vùi vào ngực.

Nhẹ nhàng dùng răng cắn đầu vú.

"?"

- Giật mình.

San Su-yu đột nhiên run nhẹ người.

Lần này dùng lưỡi liếm nhẹ đầu đó.

"...!?"

Không nói lời nào, đột nhiên cơ thể cô ấy dao động mạnh. Sữa đầy quá nên đau lắm sao.

Khoảnh khắc tôi mút đầu vú hết sức.

- Chụt chụt.

"Khoan đã khôn... Ư ưt!?"

San Su-yu vội vàng định đẩy đầu tôi ra.

Lực dồn vào bàn tay đang nắm tóc tôi.

- Phụt, rào rào.

Tuy nhiên khoảnh khắc sữa trào ra, sự kháng cự của San Su-yu tắt ngấm ngay lập tức.

"Si-eon... A a..."

Như mở lon cola bị lắc mạnh. Sữa tuôn ra không ngớt trong miệng.

Chẳng mấy chốc sữa đầy ắp trong má, tôi nuốt ực một ngụm lớn.

"A... a. A..."

- Ực, ực, ực, ực.

Bốn ngụm đầy miệng.

Ngón tay San Su-yu đang nắm tóc tôi cứng đờ lại.

Toàn thân cứng như đá, cứ cứng đờ một lúc lâu rồi.

"... A, ư a, a."

Đột nhiên vặn vẹo cơ thể, rồi ôm chặt lấy đầu tôi hết sức.

Mặt vùi vào ngực đến mức nghẹt thở trong khe ngực.

- Mềm mại.

Cảm giác mềm mại và êm ái bao trùm lên mặt. Không phải ai khác mà là ngực của San Su-yu, bộ ngực bông xốp hơn bất cứ ai.

Hoàn toàn không có sự cứng nhắc, bộ ngực mềm mại nuốt chửng tôi không một kẽ hở.

Cảm thấy khoái cảm.

Cảm nhận con cu cương cứng, tôi nghĩ.

A, cái này.

Sắp nguy hiểm rồi.

'... Khoan đã.'

Cảm giác tinh thần vụt tắt.

'Phải dừng lại ở đây.'

Đi thêm nữa là vượt quá giới hạn.

Để kiểm soát khí chất dâm dục mang theo bao năm nay thì phải dừng ở đây.

- Siết!

San Su-yu vặn eo.

Vẫn ôm chặt ngực, uốn cong lưng như cây cung, bụng cô ấy tiến về phía tôi và chạm rốn.

Vì thế con cu của tôi ấn chặt, chặt vào bụng dưới cô ấy.

"Hư a... A a. A..."

Miệng không dừng lại được. San Su-yu vô thức cắn ngón tay út.

Từ giữa chừng cơ thể tôi thực sự không nghe lời.

Cái này là thuốc kích dục hay sao.

Khoảnh khắc đó trong bóng tối một cửa sổ hiện ra.

▶ Sữa của San Su-yu

[Phân loại: Tiêu dùng]

"San Su-yu thật tốt cho đàn ông, thực sự tốt cho đàn ông. Không biết diễn tả thế nào."

- Viagra tự nhiên: Phát tình. Phụ nữ uống cái này cũng phát tình.

- Giàu dinh dưỡng: Tăng nhẹ ma lực.

'Chết tiệt.'

Bảo sao đột nhiên bắn vào miệng là cơ thể không nghe lời.

"Phù, haa."

Tôi ngẩng đầu lên khỏi ngực San Su-yu. Uống điên cuồng nên cổ họng, trong miệng, thậm chí cả khoang mũi cũng tràn ngập mùi và vị sữa của San Su-yu.

Khuôn mặt San Su-yu nhìn rõ ngay cả trong bóng tối.

Tan chảy ra, nhìn tôi với đôi mắt mơ màng.

Đặt mu bàn tay lên trán, cắn ngón tay của tay kia. Ngực thì để trần.

Dù vậy vẫn giữ nguyên phẩm cách quý tộc, San Su-yu thở hổn hển và khẽ đẩy hông về phía tôi.

"Si-eon... Si-eon..."

Gọi tên tôi đầy khao khát.

"Em. Em... kỳ lạ quá."

Điên mất.

Sao tôi cứ nhìn thấy phụ nữ là mất trí thế này.

- Sao tao cứ gặp phụ nữ là thành ra thế này nhỉ?

- Vì, đó là Mộc Linh Vương mà.

- Vương, cứ phó mặc cơ thể cho bản năng thì sẽ thoải mái hơn đấy.

Ngay sau chuyện với Bao tôi đã từng tham khảo ý kiến bọn họ.

Đi bộ chán quá không có lý do gì nên nói chuyện linh tinh, đôi nam nữ đó nói với tôi như chuyện đương nhiên.

- Đã là Mộc Linh Vương thì là định mệnh rồi. Dù có từ chối thế nào. Cũng sẽ trôi theo hướng đó thôi.

Khí chất dâm dục và phát tình.

Tỉnh lại thì tôi cũng đang thở hổn hển.

San Su-yu nhắm nghiền một mắt. Đùi cô ấy run rẩy nhẹ.

Có ướt không nhỉ.

Thân trên đã dính đầy nước bọt của tôi và sữa.

Bàn tay San Su-yu từ từ tiến lại gần, khuôn mặt mếu máo ẩn sau vẻ vô cảm hiện ra.

Dáng vẻ không thể kháng cự lại khoái lạc lần đầu cảm nhận trong đời.

Tôi nghiến chặt răng.

Kỳ lạ là đối với San Su-yu, tôi cảm thấy không được vượt qua giới hạn đó.

Sự trong trắng đó. Cảm giác như chiếc chăn trắng tinh khôi tuyệt đối không thể làm bẩn.

Bàn tay mảnh khảnh của San Su-yu ôm lấy lưng tôi.

Nhìn xem này.

Biểu hiện khoái lạc lớn nhất mà cô ấy có thể làm, chỉ là cái ôm thôi.

Sau đó thì không biết làm gì và chỉ thở ra những hơi thở yếu ớt bên tai tôi.

"Hư ư... Ư ha a."

Một câu thốt ra khẽ khàng.

"... Sợ quá."

Cơ thể run rẩy như chú cún con bị ướt. Đáng thương.

Mẹ kiếp đứa bé thế này sao mà ôm được.

Mộc Linh Vương chó chết.

Chắp hai tay lại kích hoạt ma pháp.

Đôi mắt của San Su-yu đang nằm không chút đề phòng mở to.

Ma pháp ngủ sơ cấp thường dùng cho động vật như mèo. Tuy nhiên vì tình trạng quá tệ nên không thể không có tác dụng.

Mí mắt San Su-yu dần khép lại.

Cho đến khi mắt nhắm hẳn, đôi mắt cô ấy vẫn nhìn tôi đầy tha thiết.

"Khò... Khò."

Chẳng mấy chốc tiếng ngáy nhỏ vang lên.

Tôi vội vàng đứng dậy.

Không kịp nghĩ đến việc kéo áo xuống cho San Su-yu, tôi chạy trốn khỏi lều.

"Haa, haa... Haa."

“ 'Thế Giới Thụ Thuần Khiết' chân thành cảm thán trước sự kiên nhẫn của bạn. ”

Con chó này.

Khó khăn lắm mới dựa người vào tảng đá bên hồ, tôi nhìn lên bầu trời đêm.

- Hoạn quan.

- A thật đấy, ở đó mà, a.

Tiếng oán trách của hai người nào đó vang lên đâu đây. Nghe nhiều quá nên in sâu vào đầu rồi.

Chuyện này không được kể cho bọn nó.

Không nhưng mà, San Su-yu có hình ảnh không được làm vấy bẩn.

Cô nhóc này giờ còn chưa biết tình yêu là gì.

Lỡ quan hệ rồi gây ra hậu quả thì cũng lớn lắm.

"A."

Vài phút sau khi thời gian hiền triết tìm đến, tôi nhìn mặt trăng phản chiếu trên mặt hồ và nghĩ.

Hôm nay chắc thức trắng đêm rồi.

Đêm ngày thứ 5.

- Cộp, cộp.

Tiếng bước chân nặng nề vang vọng trong rừng.

Không vết thương, không vết xước trên quần áo.

Hơn cả trang phục trắng tinh. Người đàn ông có làn da trắng đến mức trong suốt đang nhìn xuống đất và bước đi.

'Chán quá.'

Dù đang giữa cuộc chiến căng thẳng nhưng vẫn có suy nghĩ đó.

Hoàn toàn không cảm thấy nguy cơ.

Đối thủ, dù đang đối đầu với những Quốc Mộc được đồn đại là xuất sắc.

- Ầm!

Tiếng nổ vang lên ngay bên cạnh người đàn ông.

Cùng với mũi tên bay tới, tinh linh hình rồng lao vào hắn.

- Rắc rắc rắc!

Tinh linh khổng lồ bị nghiền nát trong nháy mắt bởi cái phẩy tay của hắn.

Những chiếc vảy bảy sắc cầu vồng dạng bán trong suốt vỡ tan tành rải rác trên sàn.

Tinh linh bị nắm trong tay ho khù khụ, thở hắt ra.

Dồn lực vào tay, tinh linh biến thành các hạt và biến mất.

'Là Mẫu Đơn (Moran) sao.'

Từ ngày xưa đã đánh nhau lâu thật.

Lúc đó thì ngang tài ngang sức. Giờ thì chẳng là gì cả.

Quốc Mộc của Trung Hoa Dân Quốc. Mẫu Đơn.

Và bản thân là Quốc Mộc của Trung Quốc. Mae-hwa (Mai Hoa).

Có vẻ đã đến lúc thanh toán mối quan hệ hồi nhỏ.

- Rắc rắc!

Khi hắn bước chân, không gian nứt ra.

Vớ lấy cành cây gãy, Mae-hwa rải cánh hoa khắp bốn phương.

Cánh hoa ngày càng lan rộng.

Cơn sóng trắng. Dòng ma lực khổng lồ.

Xác định vị trí của Quốc Mộc đối thủ đang định lùi lại, hắn bước chân về phía trước.

- Leng keng.

Tiếng chuông vang lên.

Gấp không gian để di chuyển.

Khoảng cách thu hẹp trong nháy mắt. Mái tóc màu đỏ tía lay động trước mắt hắn.

"... Chết tiệt!"

Mae-hwa vươn tay ra trước mặt người phụ nữ đang kinh hoàng.

'Điều chỉnh lực cũng là một việc.'

Với khuôn mặt vô cảm, hắn vung cành cây nắm trong tay.

Cơ thể người phụ nữ trúng đòn bay ra sau.

- Rầm!

Một cái cây gãy đổ, người phụ nữ ngã xuống bất lực. Mẫu Đơn nhăn mặt ho liên tục.

[Ziiiing!]

[Ziiiing-]

Hàng trăm camera bao quanh hắn. Như chụp tin độc quyền, chúng chen vào giữa Mẫu Đơn và Mae-hwa để ghi lại khuôn mặt họ vào ống kính.

Nghĩa là hắn đang nhận được sự chú ý đến thế.

Ứng cử viên Thủ Vệ Rừng tạo ra nhiều người bị loại nhất, và Quốc Mộc được đánh giá là tài năng hiếm có.

Mái tóc trắng phản chiếu ánh trăng lấp lánh.

Mắt hắn hướng xuống dưới.

Sao không có ai chịu được quá 1 phút thế này.

Nhìn Mẫu Đơn đã ngã gục, Mae-hwa tặc lưỡi.

'Người đó không như vậy.'

Nhớ lại hoa đào từng thấy lúc đó. Để chạm đến sức mạnh của người đó hồi nhỏ thì còn xa lắm.

Không có ai mạnh hơn sao.

Dù là cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng nhưng không ngờ trình độ lại thấp thế này.

Thử nhắm vào cô gái đó xem sao.

Giữa đám người trình độ thấp kém, có một đối thủ trông cũng khá được....

Nhìn hàng trăm màn hình, người đàn ông mở miệng.

"Thực tế thì, chẳng phải Thủ Vệ Rừng lần này gần như đã được xác định rồi sao?"

Các cán bộ giám sát cuộc thi tuyển chọn. Họ mỉm cười đầy hứng thú.

Vì sự hoạt động của Mae-hwa, chủ đề đầu tiên của bài hát Thủ Vệ Rừng đã được xác định là 'Hoa Mai'.

Nhạc sĩ đang ngắt nhịp đầu tiên với chủ đề hoa mai.

"Chín mươi bảy người. Bao gồm cả Quốc Mộc."

"Nhưng vẫn chưa có kết quả mà."

"Không, lần này coi như đã có rồi cũng không sai đâu."

Trước lời khẳng định của người đàn ông, mọi người đều im lặng.

Trong mắt họ sức mạnh của Mae-hwa cũng rất đáng gờm.

Để bảo vệ thần thì ít nhất phải có sức mạnh cỡ đó chứ.

Tất nhiên có nhiều trường hợp ngoại lệ.

Như sinh viên Gu-seul của Hàn Quốc không nhận được sự quan tâm nào, hay Lee Si-heon, dù là pháp sư nhưng đã chiến đấu tốt với Marronnier và Bao.

Thậm chí Lee Si-heon còn vào hầm ngục cùng Quốc Mộc và trở về mà không bị loại.

Nghĩa là dù đối đầu bằng thực lực là gần như không thể nhưng cậu ta có khả năng chạy trốn khỏi cô ấy.

"Vẫn chỉ là thử thách đầu tiên thôi. Tập trung đi. Lơ là một chút là thương tích của sinh viên có thể nghiêm trọng đấy."

Isabella nói ở trung tâm như bảo đừng kết luận vội.

Nghe vậy các cán bộ khác cũng im lặng tập trung giám sát.

Phải. Dù có kẻ xuất sắc đến đâu thì ở đâu cũng tồn tại ngoại lệ.

Mới chỉ là thử thách đầu tiên thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!