Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 142: Ba Quả Đào (2)

Chương 142: Ba Quả Đào (2)

Chương 142: Ba Quả Đào (2)

 

Hoàng Đào thích món gì nhỉ.

 

"Hưng, hư hưng hưng~"

 

Hoàng Đào dính chặt lấy tôi khoác tay hát ngân nga, vừa cảm nhận được ánh mắt của tôi liền giao tiếp bằng mắt cực kỳ đáng yêu.

 

"Sao thế huynh đài?"

 

"Em có món gì thích không?"

 

Hoàng Đào người lớn thì tôi làm gì cũng làm ầm ĩ lên, nên thực sự không nắm được cô ấy thích món gì.

 

Kiểu người thích làm cho người khác hơn là thích ăn?

 

Nếu là xiên gà thì tôi biết rõ sở thích, nhưng đã đi ăn ngoài mà đưa cho cái xiên gà thì lương tâm cắn rứt.

 

"Ư ư ưm~"

 

Hoàng Đào lấy ngón tay xoa cằm rồi.

 

"A!"

 

Buông tay khoác ra, nắm một tay lại đập bộp vào lòng bàn tay kia.

 

"Món ăn cùng huynh đài Đào Viên?"

 

"……."

 

Cái con nhóc yêu nghiệt này.

 

Bà chị này cũng trước sau như một.

 

Xoa đầu Hoàng Đào đang dính chặt vào cánh tay phải, tôi suy nghĩ rồi nhớ ra một quán ăn.

 

"Buffet thế nào?"

 

"Buffet ạ? Ở Đào Viên đâu có chỗ đó…."

 

"Đương nhiên là ra bên ngoài rồi."

 

"Oa! Bên ngoài ạ!?"

 

Nghe từ bên ngoài, mắt Hoàng Đào to như hòn bi ve.

 

Mặt mày hớn hở ngay lập tức, dù đang cười nhưng khóe miệng run run chứng tỏ thích thú lắm.

 

"Thật sự ra bên ngoài ạ?"

 

"Đương nhiên~"

 

"Huynh đài là nhất!"

 

- Phập!

 

Hét lên một tiếng, Hoàng Đào ôm chặt lấy eo tôi bằng hai tay.

 

Người nhận quà phản ứng tốt thì không gì vui bằng, giờ đúng là tình huống đó.

 

"Nhưng mà ra bên ngoài mất nhiều thời gian lắm…… Không nói với các chị có sao không ạ?"

 

Cái đó có cách cả rồi.

 

Để tiện ra ngoài, trong lúc giúp việc cho Hongyeon tôi đã ghi nhớ nhiều tọa độ bên ngoài từ lâu.

 

Tôi chỉnh lại tóc tai gọn gàng cho Hoàng Đào rồi vận ma lực.

 

"Huynh đài?"

 

"Nhắm mắt lại đếm 10 giây đi."

 

"Tại sao ạ?"

 

"Thì em sẽ đến được bên ngoài mà em thích?"

 

Tin lời tôi sái cổ, Hoàng Đào lấy hai tay che mắt bắt đầu đếm số.

 

Che mắt lại đỡ chóng mặt hơn. Nhẹ nhàng dùng tay phải che lên vùng mắt để đề phòng cô bé bỏ tay ra.

 

"Bảảy, táám…."

 

Ma pháp không gian.

 

Tôi biểu diễn lại cho cô bé xem ma pháp đã học từ chính Hoàng Đào.

 

- Lóe!

 

Cảm giác lơ lửng toàn thân. Hoàng Đào giật mình rung vai.

 

Tôi dùng tay ôm lấy bờ vai đang run, lúc đó cô bé mới bình tĩnh lại và ngừng run.

 

"Xo, xong chưa ạ? Huynh đài?"

 

"Mở mắt ra đi."

 

Hoàng Đào lẩm bẩm với giọng bất an, từ từ bỏ tay che mắt ra như con rái cá.

 

Cảnh tượng trải ra trước mắt Hoàng Đào lúc này, có lẽ là điều kỳ diệu đối với cô bé.

 

"Hả!"

 

Nền đất biến thành gạch lát.

 

Hoa đào nở rộ biến thành cây xanh đường phố.

 

Mùi đô thị thoang thoảng và tiếng còi xe ô tô.

 

Mang trọn vẹn phong cảnh thành phố thực sự vào tầm mắt Hoàng Đào, người cả đời ru rú trên núi chưa có nhiều kinh nghiệm bên ngoài.

 

"Thế nào?"

 

Hoàng Đào không nói nên lời, chỉ há hốc mồm ngắm nhìn phong cảnh thành phố, rồi vẫy vẫy hai tay như chim cánh cụt tìm mẹ.

 

"……Huynh đài."

 

Ực.

 

Hoàng Đào nuốt nước miếng. Một giọt mồ hôi chảy trên má, đồng tử cô bé quét nhanh xung quanh.

 

"Em, em có nhiều chỗ muốn đi lắm."

 

"Thì đi."

 

"Có nhiều thứ muốn mua, cái…."

 

"Mua cho."

 

"Th, thật ạ? Nhưng mà-"

 

"Ăn cơm trước đã, rồi từ từ đi dạo."

 

Hoàng Đào nhìn tôi với vẻ mặt thán phục, hai tay nắm chặt như gặp được cứu tinh của đời mình.

 

"……Em chẳng có gì để cho huynh đài cả."

 

"Sau này sẽ cho đủ mà, không sao đâu."

 

"V, vậy ạ?"

 

Thực ra đã nhận được nhiều rồi.

 

Chỉ riêng giá trị ma pháp học được từ Hoàng Đào cũng vượt quá vài tỷ rồi.

 

Không trả nợ thế này thì tôi lại thấy tội lỗi.

 

‘Nhưng mà. Hành động hiện tại của tôi ảnh hưởng đến hiện tại, tức là tôi cũng lưu lại trong ký ức của Hoàng Đào sao?’

 

Đột nhiên thắc mắc nên lén gọi Time World Tree.

 

[…….]

 

Không trả lời được à. Chắc chủ đề này nhạy cảm nên phải kiệm lời.

 

Hỏi thừa rồi. Xin lỗi.

 

Tôi ngừng suy nghĩ, đi trước dẫn đường đến quán ăn đã nhắm trước.

 

- Cộp, cộp, cộp cộp!

 

Chân trái, chân trái, chân phải. Chân phải.

 

Nhảy lò cò rồi đổi chân, tư thế chạy tôi hay làm hồi nhỏ.

 

Hoàng Đào lon ton chạy theo sau tôi.

 

Vì quần áo Hoàng Đào và tôi mặc là thường phục kiểu Đào Viên, nên vài người đi đường nhìn với ánh mắt tò mò.

 

"Bộ đồ kia đẹp quá…. Giống hệt trong tạp chí."

 

Mặc kệ những ánh nhìn đó, trong mắt Hoàng Đào chỉ có tôi và thành phố.

 

- Cộp cộp.

 

Lần này Hoàng Đào kéo tay tôi hét lên.

 

Nhìn theo hướng ngón tay chỉ, thấy một đài phun nước hình cái cây.

 

"Huynh đài cái kia! Nhìn cái kia kìa đài phun nước!"

 

Đài phun nước nước chảy ra từ mắt cây.

 

Hình dáng cái cây cũng được điêu khắc lộ liễu đến mức gợi nhớ đến cơ thể phụ nữ.

 

"Hyaa… Gợi cảm quá."

 

"Gợi cảm?"

 

"Hả! Đùa kiểu này… không thích ạ?"

 

Đàn ông chết mê ấy chứ.

 

Lúc nào cũng tự tin rằng Hoàng Đào dù không có tôi cũng thừa sức tán đổ trai tốt mà sống.

 

Tất nhiên không biết người đàn ông đó khi nào tận số thôi.

 

"Không thì, đùa gợi cảm vừa phải thì thích."

 

"V, vậy. Huynh đài cũng xem tạp chí kiểu đó ạ?"

 

Tạp chí kiểu đó? Là cái Maxim hay Moksim gì đó à.

 

Tôi chưa từng thấy tạp chí người lớn của thế giới này.

 

Có thấy thì cũng chỉ lướt qua cái bìa khi đi ngang qua thôi.

 

Nhưng mà…. Sao lại lái sang chuyện này?

 

Tôi định bảo có xem, nhưng chợt nhận ra chủ đề cuộc trò chuyện đang đi theo hướng kỳ quặc nên ngậm chặt miệng.

 

‘Dẫn trẻ vị thành niên đi nói chuyện gì thế này.’

 

May mà đến quán ăn nên có thể đánh lạc hướng Hoàng Đào sang chỗ khác.

 

"Hai vị đúng không ạ? Mời đi lối này."

 

Đến quán ăn chọn chỗ ngồi, chúng tôi mỗi người cầm một cái đĩa bắt đầu lấy thức ăn.

 

Hoàng Đào bảo những món nhất định muốn ăn đều có ở đây nên nhất quyết lấy hết các món vào đĩa.

 

Có ăn hết được không đấy?

 

Không kiềm chế được mà bùng nổ, Hoàng Đào bày ra bàn lượng thức ăn gấp năm lần dạ dày mình.

 

Gà rán, mì ý, cơm rang, pizza. Bít tết. Khoai tây chiên. Cả mì gói bình thường không ăn nữa.

 

"Em muốn uống thử coca, coca lắm."

 

"Khục khục, thế à?"

 

- Rột rột.

 

Hoàng Đào đưa ống hút lên miệng hút một hơi coca, rồi rùng mình đập bàn.

 

"Hyaaaa…."

 

Tách tách, ga nổ tanh tách trong miệng.

 

Lần này bỏ một miếng gà vào miệng thưởng thức.

 

"Ư ư ưm!"

 

Tiếng mũi phát ra ngay lập tức.

 

Lần này là pizza. Cắn miếng hình tam giác rồi đưa tay cầm pizza ra xa, phô mai nóng hổi kéo dài theo đường đó.

 

"Ư ưng~!"

 

Phản ứng tức thì.

 

Nhìn tốc độ ăn thế kia chắc không được bao lâu đâu. Nghĩ vậy vừa ăn vừa quan sát, lượng ăn của Hoàng Đào không tầm thường chút nào.

 

"Hoàng Đào ở hiện đại là giả nai à?"

 

Đã chén sạch cái đĩa to gấp đôi mặt tôi rồi.

 

Ăn trông rất ngon miệng, nói năng cũng dễ thương, nên từ giữa chừng tôi quên cả ăn mà ngồi xem trực tiếp Hoàng Đào ăn thùng uống vại.

 

- Hồm hồm!

 

Trong đầu nghe thấy hiệu ứng âm thanh đó luôn.

 

Bữa ăn kết thúc mãnh liệt và nhanh chóng như cơn bão quét qua.

 

"Phùuu."

 

Chén sạch tổng cộng khoảng ba đĩa, Hoàng Đào cười toe toét vẻ mãn nguyện.

 

Rồi muộn màng nhận ra ánh mắt của tôi, đỏ mặt xấu hổ.

 

"Hơi… kỳ cục ạ? Món này em chưa ăn nhiều nên."

 

"Không hề."

 

Ngạc nhiên thì có nhưng chỉ thế thôi, còn lại thì thấy thú vị.

 

"Thật ạ?"

 

"Ừ thật thật mà."

 

Lấy giấy lau vết sốt mì ý dính trên miệng Hoàng Đào, cô bé chớp mắt, má ửng hồng.

 

"…Huynh đài cũng làm thế với người khác ạ?"

 

"Với các em thì thế. Sao?"

 

"Cây, chắc quen nhiều rồi nhỉ."

 

Ở đó phải nói là phụ nữ chứ nói cây thì tôi thành cái gì.

 

Tôi để tờ giấy đã lau xong vào chỗ Hoàng Đào không thấy, trả lời thành thật.

 

"Một người. À không hai người nhỉ? Em thì sao?"

 

Biết là không có nhưng hỏi thử xem sao.

 

Hoàng Đào ủ rũ vai như chuyện đương nhiên.

 

"Em vẫn chưa gặp ai cả."

 

"Thế à? Tầm tuổi em thì bọn trẻ bên ngoài yêu đương nhiều lắm."

 

Đào Viên thì không thế, nhưng bên ngoài thì dù là thế giới tôi sống hay thế giới này cũng đều già dặn trước tuổi như nhau.

 

Yêu đương thì học sinh tiểu học lớp dưới cũng yêu mà.

 

Thực tế em họ tôi lần đầu làm chuyện ấy là hồi tiểu học. Tìm kỹ thì học sinh cấp 2 có kinh nghiệm cũng rất nhiều.

 

Cấp 3 thì mấy đứa chơi bời chút là có kinh nghiệm hết.

 

Đại học thì nói mỏi mồm.

 

"Em chỉ yêu người sẽ kết hôn thôi."

 

"Ở Đào Viên ai cũng bảo thế à."

 

"Vâng. Chuyện làm với nhiều người… cũng có, nhưng thú thật em không thích."

 

"Khụ, khụ khụ."

 

Làm với nhiều người?

 

Bắt cá hai tay. Hiểu là bắt cá hai tay đi.

 

Sự già dặn trước tuổi của Hoàng Đào đã vượt qua giới hạn đạt đến cảnh giới dâm loạn và phóng túng thì tôi biết rõ rồi.

 

Khổ nỗi là từ tuổi này đã thế, thật đáng buồn.

 

"Mong là suôn sẻ."

 

"Không suôn sẻ là không được! Người định mệnh của em mà… Chắc chắn đã sinh ra ở đâu đó rồi chứ?"

 

"……Xem xét kỹ rồi hẵng chọn. Đừng để bị xỏ mũi."

 

"Em biết hết mà? Cái huynh đài không biết em cũng biết."

 

Thế mà cái đứa xem xét kỹ lưỡng ấy, lại không thắng nổi dục vọng mà đè tôi ra lúc đang ngủ sao.

 

Nhớ lại thời đó mà chóng cả mặt.

 

Tôi nhấp ngụm coca, thở dài bằng mũi.

 

"Huynh đài yêu đương thế nào ạ?"

 

Thế là, Hoàng Đào tỏ ra hứng thú với lời tôi vừa thốt ra.

 

Vẫn nhấp coca, tôi suy nghĩ trong đầu.

 

‘Yêu đương à.’

 

Việc đá Jin Dal-rae vẫn còn trong đầu nên lòng dạ cứ sao sao ấy.

 

Trước tiên kể chuyện tình đầu nhé.

 

Cần giải thích cho Hoàng Đào đầu óc toàn màu hồng biết về sự tàn khốc của tình yêu.

 

"Hồi đại học ấy. Lúc đó ta ít nói, lại nhát gan."

 

"Cây ăn cỏ? À không Cây mọt sách đúng không ạ!"

 

"……Coi là thế đi. Lúc đó ta thực sự không có tính xã hội đến mức không phải người. Đi OT hay MT cũng chẳng làm được gì? Nhưng có một bạn nữ cứ bắt chuyện."

 

"Kyaaa! Rồi sao nữa ạ?"

 

Như nữ sinh trung học nghe chuyện tình yêu của giáo viên chủ nhiệm. Cười tươi rói, Hoàng Đào giục kể tiếp.

 

"Em nghĩ đặc điểm của Cây mọt sách mà em nói, tức là bọn họ thế nào? Chỉ cần đứa con gái trông tàm tạm bắt chuyện là đổ ngay. Và trong tình yêu thì bên nào thích hơn là thua."

 

"Đúng rồi ạ."

 

Tôi được tỏ tình. À được tỏ tình à?

 

Dù dùng đủ mọi cách để ra hiệu là tao quan tâm đến mày mà tôi vẫn cứ đần ra nên cuối cùng cô ấy tỏ tình.

 

"Nhưng mới gặp chưa bao lâu. Biết gì về nhau đâu? Chỉ nhìn ngoại hình, sở thích trùng hợp chút đỉnh nên gặp thôi."

 

"Hả!"

 

Hoàng Đào làm vẻ mặt đầy bất an.

 

Phản ứng thế này thì kể chuyện cũng thú vị đấy chứ.

 

"Thế là bắt đầu yêu."

 

Vấn đề bắt đầu từ đó.

 

"Ta vốn là thằng ru rú trong nhà, nên không nói chuyện tử tế được với con gái, hẹn hò cũng ngơ ngơ ngác ngác. Ban đầu thì bảo dễ thương nên thích, nhưng càng về sau thì có vẻ cô ấy chán."

 

Dù có tài hùng biện xuất sắc đến đâu, qua năm tháng cũng rỉ sét. Và nếu không có kinh nghiệm với phụ nữ thì chuyện đó là bình thường.

 

"Số lần hẹn hò giảm dần, quan hệ ngày càng xa cách. Giờ thì ta lại là người sốt ruột."

 

"Trời ơi…."

 

Cuối cùng cũng chẳng quan hệ được.

 

Cái này do nhiều vấn đề chồng chéo nên bỏ qua.

 

"Níu kéo… ừm. Coi là bị dắt mũi à? Cứ lằng nhằng thế, rồi chia tay trong im lặng."

 

Chuyện quân đội thì không kể ở đây.

 

Chuyện xen giữa thì còn nhiều lắm.

 

Không biết tình đầu của người khác thế nào chứ tôi thì không có nhiều ký ức đẹp.

 

Nếu tôi làm tốt hơn thì có lẽ cô ấy đã quan tâm hơn, nhưng giờ thì không còn ý định đó nữa.

 

"Hiểu chứ?"

 

"Hức. Huynh đài tội nghiệp quá."

 

"Có gì mà tội nghiệp."

 

"Thế lần thứ hai thì sao ạ?"

 

Lần thứ hai thì…….

 

Từ lúc gặp đã nát rồi nên kiệm lời thôi.

 

"Cái đó bỏ đi, dù sao điều ta muốn dặn chỉ có một."

 

"Là gì ạ?"

 

"Có người mình thích thì đừng có dốc hết gan ruột ra cho họ."

 

Ai cũng biết, nhưng có những đứa không biết.

 

Chính là tôi đấy.

 

"Ý là hãy coi bản thân là ưu tiên hàng đầu."

 

"……Em sẽ khắc cốt ghi tâm."

 

Hoàng Đào gật đầu với vẻ mặt khá nghiêm túc.

 

Có thực sự hiểu lời tôi không đây.

 

Chồng đĩa trống lên, tôi nhớ lại Hoàng Đào người lớn ở dòng thời gian hiện tại.

 

"Đừng có quên đấy."

 

"Vâng, vâng!"

 

"Mạng sống của em là quan trọng nhất."

 

Nhắc lại lần nữa cho chắc.

 

Tôi lỡ nhấn mạnh mạng sống.

 

Hoàng Đào có vẻ không nhận ra ý đồ của tôi, nhưng dù là tự thỏa mãn tôi cũng muốn nói thế.

 

Vậy cảnh báo đến đây thôi…. Đi mua quà cho Hoàng Đào nào.

 

Cuối cùng đặt ly coca cạnh đĩa, chúng tôi đứng dậy rời khỏi quán ăn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!