Chương 279: Cô Là Flower Sao? (4)
Tae-yang của khu ổ chuột.
8 năm trước.
Thời gian trôi qua nhưng khoảnh khắc đã trải qua trong những năm tháng cũ vẫn không thể nào quên.
Mùi hôi thối nồng nặc của nitơ, phốt pho, kali hydroxit, tro gỗ và rơm rạ ẩm ướt, cùng mùi hóa chất đặc trưng gay mũi của phòng thí nghiệm.
Bỏ lại sau lưng những tiếng kêu gào thảm thiết của con người, những lão già tụ tập trong tòa nhà góc khuất, chỉ biết vùi đầu vào nghiên cứu, những kẻ bị bỏ lại phía sau trong xã hội phân cấp.
Và những ngày tháng bần hàn phải ra ngoài bán thân mỗi ngày, đổi một giọt tinh dịch lấy tiền và thức ăn.
Dù còn nhỏ tuổi nhưng để sống sót, Tae-yang phải suy tính từng giây từng phút mới kiếm thêm được một bát cháo trong cái thế giới mà cậu đã sống.
Vẫn còn nhớ như in.
Những cái mắt cây chết tiệt của lũ cây già nua bốc mùi như cứt!
"Không, ý em là đm, tại sao em phải ngủ với mấy con mụ điên đó chứ."
"Vậy thì chọn đi. Trong số này."
Tae-yang đã sống bằng nghề ăn trộm với bộ dạng ăn mày, hoặc bán thân bằng lao động và nhiều cách khác nhau.
Kể cả khi bị bán vào phòng thí nghiệm làm nô lệ vì phạm tội, công việc cậu phải làm cũng chẳng khác trước là bao.
Tên viện trưởng già khú đế tự xưng là bố cậu.
Hắn giơ từng tấm ảnh ra, nở nụ cười mà chỉ nhìn thôi cũng thấy ghê tởm.
"Vậy đàn ông thì sao? Mày bảo ghét đàn bà mà? Mày có khuôn mặt xinh như con gái nên chắc làm được đấy."
"Địiiiit. Bố cái gì mà bố. Bố cái gì mà bố! Bố mà bắt con trai mình làm cái trò này à?"
"Tao có đòi hỏi gì khác đâu. Chỉ cần ăn cùng một bữa là tao cho tiền tiêu vặt, còn cho mày ăn đồ ăn nhà hàng mà bình thường mày không được ăn nữa?"
"Vấn đề là nó không kết thúc ở nhà hàng đâu, lão già lẩm cẩm điên khùng này!"
-Rầm!
Cuộc cãi vã giữa bố nuôi và Tae-yang luôn kết thúc bằng việc Tae-yang bỏ trốn.
Cuộc bỏ nhà đi bụi chỉ kéo dài nửa ngày là cuộc biểu tình lớn nhất mà cậu có thể làm.
-Ọc ọc.
Nhưng một thằng không tiền, không thân phận thì đi đâu được chứ.
Ôm cái bụng đói meo, hậm hực bước đi, nơi cậu trôi dạt đến thường chỉ có một chỗ.
Nơi duy nhất trong khu ổ chuột tràn ngập tiền bạc và thức ăn.
Nhà hàng trong mơ.
Nơi được cho là thu nhận và nuôi dưỡng những đứa trẻ chẳng có gì trong tay, đến một đồng xu cũng không nắm được.
Chà…. Nói thẳng ra thì đó là bếp ăn từ thiện do Flower điều hành.
Đến đó cũng chỉ được nếm món cháo yến mạch và mấy thứ rác rưởi thức ăn vô vị, nhưng với Tae-yang thì đó chẳng khác nào sơn hào hải vị.
-Cạch!
Mở toang cửa ra, vài gương mặt quen thuộc trong khu ổ chuột hiện diện ở đó.
"Anh?"
"Anh đến rồi!"
Chó Con. Bụi. Vân vân và mây mây. Những đứa trẻ không có tên nên cứ gọi đại.
Trước đây chúng là những đứa cùng nhau chịu đói, cùng nhau ăn trộm táo trong khu ổ chuột, giờ đã vào Flower và trở thành nhân viên từ khi còn nhỏ.
Khác hẳn với hoàn cảnh nô lệ của Tae-yang.
"Đến ăn cơm hả?"
"Ừ. Trước khi đi làm ghé qua chút."
"He he. Đợi chút nhé? Em mang ra ngay."
Những cô bé không còn mùi phân, mặt mũi không còn lấm lem bụi đất.
Gặp được chủ tốt nên luôn được tắm rửa, đi làm và nhận lương. Hai người họ.
Tuy hoàn cảnh rất khác so với kẻ bị thí nghiệm thuốc như cậu, nhưng cậu cũng chẳng thấy ghen tị gì.
Những đứa trẻ từng thân thiết một thời giờ có nơi ăn chốn ở an toàn, ghen tị một cách xấu xí thì chẳng ngầu chút nào.
Tae-yang là kẻ sống chết vì cái đẹp (form). Từ nhỏ đã là thằng theo đuổi sự ngầu lòi.
"Đây, của anh!"
Chó Con. Bây giờ tên là Ariel thì phải.
Nhìn thấy bát cháo yến mạch đầy ắp, Tae-yang nở nụ cười rạng rỡ như trẻ thơ. Cái bụng đã bắt đầu biểu tình ầm ĩ.
Đầu tiên là một miếng. Không, ba miếng.
Thấy cậu ăn ngấu nghiến, Ariel mỉm cười hài lòng.
Ăn no nê rồi, bỗng nhiên cậu thấy tò mò về sự tồn tại của nơi này.
"Mà Flower rốt cuộc là nơi làm cái gì mà lại cho cơm thế?"
"Em cũng không biết?"
Hỏi Ariel cũng không có câu trả lời.
Tae-yang suy nghĩ thêm một chút, rồi nghiêng đầu nhún vai.
Sao cũng được.
Sự tồn tại của tòa nhà này chẳng khác nào hy vọng trong khu ổ chuột.
Biết bao nhiêu đứa trẻ ăn mày đã được nơi này cứu sống, phục hồi cuộc sống thường ngày.
Nói trắng ra, vì tòa nhà này, hàng trăm hàng nghìn đứa trẻ ăn mày sẵn sàng hy sinh mạng sống để làm việc.
"Thì là ừm, ờ ờ ờ…. Em không biết rõ lắm! Mấy người từ Flower bảo là, trẻ con không có tội. Bảo cứ cho ăn thoải mái."
Cho đứa trẻ không tiền không kỹ thuật kinh nghiệm và nhà ở.
Nếu có ai đó từng sa cơ lỡ vận, thì cho họ cơ hội làm lại.
Ở nơi như thế này, chỉ cần có chút kỹ thuật là có thể kiếm sống.
Ariel ban đầu còn không phân biệt được muối và đường, giờ chẳng phải đã trở thành đầu bếp đàng hoàng, trụ cột gia đình rồi sao.
"Nếu thế, sau này có thể trở thành nhân viên của Flower đấy! Có thân phận đấy, thân phận. Kyaa~ Thích quá đi."
Ariel cười tươi rói.
"Vậy thì mẹ em, và em của em…."
"Đúng rồi đúng rồi. Sống hạnh phúc trong một ngôi nhà? Vậy thì phải cố gắng hơn nữa nhé."
"Vâng."
Chà.
Trong khi bản thân mình thì là vật thí nghiệm kiêm trai bao.
Nhưng trước mặt bạn bè thì đàn ông phải chúc phúc thật lòng chứ.
Cậu nhớ mẹ cậu, người đã chết đói từ lâu, từng nói như vậy.
Đàn ông dù có ngã ngửa ra sau vỡ mũi thì cũng phải cười sảng khoái mà cho qua.
Tae-yang vỗ tay bép bép, nhìn quanh một lượt.
-Bộp.
Đằng xa, một cô gái đang chuyển những thùng bánh mì cứng ngắc.
Trông trạc tuổi cậu.
Làn da trắng bóc cho thấy không phải xuất thân từ khu ổ chuột, và bộ vest đen kia chắc chắn là người từ Flower phái xuống.
Khuôn mặt vô cảm trầm lắng thật đặc biệt.
Thực sự, đôi mắt không cảm nhận được bất kỳ cảm xúc nào. Nếu hỏi cô ta đang nghĩ gì, có vẻ cô ta sẽ trả lời "Gì cơ?" với khuôn mặt đó.
Con búp bê rơm không cảm xúc.
Đó là ấn tượng đầu tiên của Tae-yang khi nhìn thấy cô gái đó.
'Khoan đã…'
Người đó, là Flower sao?
Nếu diễn xuất vai đáng thương cho tốt. Liệu mình có thể trở thành nhân viên ở đây không nhỉ.
Bộ não phế liệu đầy mưu mẹo của Tae-yang bé nhỏ bắt đầu quay với tốc độ siêu thanh.
'Được đấy đm!'
Đây là cơ hội đổi đời.
"Anh, anh ơi? Đi đâu thế?"
"Đợi chút."
Quyết định đây là cơ hội tuyệt đối không thể bỏ lỡ, Tae-yang bỏ lại bát cháo yến mạch đã sạch trơn, rón rén chuyển chỗ, tiến lại gần trước mặt cô gái.
"Này đằng ấy~"
"…?"
"Cô đến từ Flower sao?"
Sao lại bắt chuyện nhỉ. Thằng nhóc bẩn thỉu này.
Cô gái đối diện nhìn cậu với vẻ mặt đó.
"Tên cô là gì?"
"Gu-seul."
Chẳng cảnh giác gì cả, hỏi thì trả lời, cô nói với giọng khô khốc.
Tae-yang cười ồ lên một tiếng đầy vẻ cường điệu.
"Có thể cho tôi biết tại sao tòa nhà này được xây dựng không?"
"Ở đây?"
Khuôn mặt non nớt. Ngón tay mân mê môi dưới rồi khẽ nghiêng đầu.
Trông dễ thương hơn vẻ bề ngoài.
Tae-yang kiên nhẫn đợi cô trả lời, một lúc sau Gu-seul đáp.
"Để cứu giúp những người vô tội… Trại bảo trợ. Tôi biết là như thế."
"Trại bảo trợ…. Tại sao các người lại làm việc đó?"
"Cái đó tôi không biết. Nhưng mà, cứu người đâu phải việc xấu."
Nếu nói vậy thì… chắc là vậy rồi.
Thế giới ngõ hẻm thảm khốc nơi hành động vị tha tuyệt đối không xảy ra.
Tae-yang không thể hiểu nổi suy nghĩ của họ, nhưng thấy tốt thì cứ cho là không có vấn đề gì.
"Vì đó là việc đúng đắn."
"……Dù vậy chắc cũng không phải làm mà không có lý do gì chứ."
Gu-seul hất cằm chỉ về phía Ariel đang làm việc. Ariel vừa lau mồ hôi vừa cười tươi rói, lấp đầy những cái bụng đói của bọn trẻ.
Đi sâu hơn chút nữa thì có người chăm sóc những đứa trẻ bị thương hay bệnh tật.
Tất cả bọn họ trước đây đều là thành viên của cái vũng lầy này.
"Không biết. Từ khi sinh ra đã làm việc không có lý do rồi. Tức là…. Tôi không biết chủ nhân có suy nghĩ gì."
"Chủ nhân? Có vẻ cùng cảnh ngộ với tôi đấy. Đằng ấy bao nhiêu tuổi?"
"Mười hai."
"Ồ ồ~ Tôi cũng mười hai tuổi và là nô lệ đây. Chà chà. Hay là uống cốc nước rồi hàn huyên chút nhỉ?"
"……Gì cơ?"
Không hiểu cậu nói gì nên cô nghiêng đầu. Mặt Tae-yang đanh lại.
'Lạ thật, bình thường đi làm thì mấy người lớn hay nói kiểu này mà.'
Do là mấy lão già nên khiếu chọn lời tán tỉnh cũng như hạch sao.
Cậu lập tức từ bỏ việc lựa lời.
Nếu làm tốt thì có thể được làm nô lệ ở đây, việc liếm gót nhiệt tình thì có gì khó đâu.
Đó là sở trường của Tae-yang.
"Dù sao thì cũng làm việc tốt đấy."
"……."
Gu-seul cũng đồng ý với điều đó. Cô gật đầu.
Là việc tốt.
Không biết Flower là tổ chức làm gì ở đâu, nhưng thà giao phó thân mình cho nơi như thế này còn hơn là những nơi khác.
Thực tế, Tae-yang tự tin rằng nếu Flower gọi, cậu sẵn sàng nằm rạp xuống đầu hàng như một con chó ngay lập tức.
"Rất lâu trước đây nghe nói là ngôi làng của tội phạm hay gì đó, mang nhiều tiếng xấu lắm… nhưng thực ra bây giờ những tên tội phạm đó chết hết rồi. Lũ đó đẻ con vô tội vạ, nên chỉ toàn là những đứa trẻ vô tội thôi."
"Thế à?"
"Đúng thế. Giúp đỡ việc đó nói thật là… một việc đáng biết ơn. Ariel nhà chúng tôi ban đầu còn định giết tôi vì một quả táo. Giờ nhìn xem. Cười tươi thế kia kìa."
Phế phẩm của chiến tranh.
Đó là Tae-yang, và những đứa trẻ mồ côi ở đây.
Những kẻ từng phản bội Thế Giới Thụ một lần. Những kẻ tỏ thái độ hữu hảo với Mộc Linh Vương dù chỉ một chút. Những kẻ thù địch với Thế Giới Thụ bằng bất kỳ cách nào đều bị vứt bỏ ở đây.
Những khu ổ chuột như thế này tồn tại trên toàn thế giới với con số lên đến hàng nghìn.
"Không biết có phải thiện ý hay không nhưng là việc tốt. Dù sao thì."
Nhìn Ariel đang hăng say làm việc, Tae-yang cười.
Mới mười tuổi. Cô bé từng bắt chuột ăn rồi đau bụng ốm liệt giường mấy ngày trời, giờ da dẻ đã hồng hào thế kia.
"……Tốt thật."
Gu-seul nhìn Ariel, rồi cũng mỉm cười theo.
Thấy khía cạnh con người lộ ra sau vẻ mặt như máy móc, Tae-yang phấn khích nói liên hồi.
"Vậy nên, cứu tôi với được không?"
"Gì cơ?"
"Không, chuyện là thế này. Hôm nay cái lão tự xưng là bố bắt tôi đi bán thân cho đàn ông. Lão cứ lải nhải mãi. Hả?"
Trước sự "rồ ga" bất ngờ của Tae-yang, Gu-seul mở tròn mắt hỏi lại.
Đương nhiên mưu mẹo của Tae-yang chẳng có tác dụng gì.
"Tôi chẳng làm được gì cả."
"……Haizz."
Cứ tưởng là nhân viên thì phải có quyền lực chứ.
Đến việc gửi gắm cũng không làm được sao.
Nghĩ đến cảnh tối nay bị rễ của cái cây già nua quấn lấy bắt đi, tự nhiên cậu thấy sức lực trong người như bị rút cạn.
'Cuộc đời chó má.'
Nhưng biết làm sao được. Phải sống chứ.
Bố nuôi đã oang oang nói rằng chỉ cần thí nghiệm thành công, một ngày nào đó cậu sẽ có tự do, hoặc một cuộc sống tốt đẹp hơn thế.
Tae-yang chỉ chờ đợi đến lúc đó thôi.
"Đó là ngày đầu tiên em và con nhỏ này gặp nhau. Ariel mà em nhắc đến lúc đó là một đứa bé thực sự dễ thương nhưng cuối cùng đã chết…. Con bé cứ hát mãi bài ca muốn kết hôn với em."
Kẻ nói quá nhiều (Too much talker).
"À, Aori là đứa em gặp sau đó. Gặp con bé này cũng có vài giai thoại. Cái này không có nước mắt thì không nghe được đâu. Thật đấy. Nó nằm ở chương 7 Nhật ký Tae-yang khu ổ chuột. Chuyện là Aori…."
Tae-yang thao thao bất tuyệt kể chuyện xưa, đắm chìm trong quá khứ đến mức mắt rưng rưng.
Biết là cuộc đời đáng thương rồi. Biết là thằng lăn lộn ở khu ổ chuột rồi.
Gu-seul ngơ ngác ngồi trên ghế nghe câu chuyện xưa lắc xưa lơ của Tae-yang.
Vô tình cuốn nhật ký Tae-yang khu ổ chuột bắt đầu, chuyện nọ xọ chuyện kia kéo dài lê thê, khiến tôi và Gu-seul không tìm được thời điểm để vào đề.
"Là thật sao?"
"Thì đúng thế mà."
Gu-seul trả lời.
Tôi nhìn lại Tae-yang.
"Nhưng mà mày với nó quen nhau lâu thế, sao không nói với tao một tiếng nào?"
"……Thì Đại ca có bảo nói đâu."
"Mày biết tao căm ghét Flower đến mức nào mà?"
"Biết chứ ạ."
"Thế sao không nói. Rằng ở Học viện El có một con nhỏ Flower."
Không nói được lời nào, Tae-yang giơ nắm đấm tự cốc đầu mình.
"Hét?"
Lại định đùa cợt cho qua chuyện.
Tôi ra lệnh cho Aori hầu gái đang đứng bên cạnh.
"Aori."
"Vâng Vương."
"Đạp nó."
Đang nói chuyện quan trọng mà cứ phá đám.
Dù sao thì tôi cũng hiểu đại khái bọn này gặp nhau và sống thế nào rồi.
Việc Flower thực hiện hoạt động cứu trợ theo cách đó cũng là điều cần chú ý.
Tuy nhiên chuyện nào ra chuyện đó.
Aori lôi Tae-yang khỏi ghế sofa và bắt đầu đạp nó tơi bời.
Gần như trở thành vũ công. Vừa nhảy múa vừa thụi vào đầu, bụng và chỗ hiểm.
Như thể sống hôm nay chết ngày mai, đánh cho mày chết thì thôi. Nhìn mà tôi cũng thấy thốn lây.
"Hự, á! Ức, á! Đại ca, đm xương, trúng xương rồi con điên này! Á!"
-Bộp, leng keng.
Cúc áo bung ra lăn lóc trên sàn một cách vô vọng.
Bỏ lại tiếng kêu thảm thiết của Tae-yang, tôi nhìn lại về phía trước.
Trà đã nguội ngắt từ lâu, tôi thở dài hỏi cô ấy.
Chúng ta nói đến đâu rồi nhỉ.
"Vẫn chưa bắt đầu mà."
Gu-seul cười cay đắng nhún vai.
0 Bình luận