Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 173: Lớp Hươu Cao Cổ Shiva (5)

Chương 173: Lớp Hươu Cao Cổ Shiva (5)

Chương 173: Lớp Hươu Cao Cổ Shiva (5)

 

Hơi ấm truyền đến từ cơ thể người phụ nữ đang ôm chặt.

 

- Rào rào.

 

Nước xối xả từ vòi hoa sen trên tường, Jin Dal-rae dính chặt vào người tôi, giữ nụ cười không rời.

 

Bộ ngực trắng mềm như kẹo dẻo Marshmallow chạm vào lưng tôi nát bấy.

 

“Đầu không rát chứ?”

 

“Ừ.”

 

Xoa đầy dầu gội lên tay gội đầu cho tôi.

 

Thay tôi sống cùng Shiva, có vẻ quen với việc tắm rửa cho người khác, đôi tay điêu luyện như thợ làm tóc tạo bọt trên tóc tôi.

 

Sợ bọt chảy vào mắt tôi nên nhẹ nhàng như nâng trứng hứng hoa. Cô ấy vừa gội đầu cho tôi vừa thỉnh thoảng áp má vào lưng tôi phả hơi thở nóng hổi.

 

“Thích quá.”

 

“……Gội đầu cho anh thích thế à?”

 

“Cái đó cũng thích. Ở bên nhau thấy hạnh phúc. Anh không biết đâu nhỉ?”

 

Vươn tay để ngực chạm vào, Jin Dal-rae lấy vòi hoa sen trước mặt tôi xối nước ấm lên đầu tôi.

 

- Rào rào!

 

Bọt trôi đi sạch sẽ, đôi tay mềm mại luồn vào tóc tôi.

 

“Vì Si-heon có nhiều phụ nữ. Nên không biết đâu.”

 

Đột nhiên nói trống không pha kính ngữ rồi vùi mặt vào gáy tôi.

 

Hít hà như đang cảm nhận mùi sữa tắm.

 

"Không biết cái gì?"

 

“Có đấy. Yêu đơn phương một người cô đơn đến thế nào. Và cảm giác nhìn thấy phụ nữ cứ bám lấy người đó ra sao……. Người phụ nữ khác không ngờ tới lại vượt trước mình, cô ta như bố thí, tạm thời nhường người mình yêu cho mình. Anh không biết đâu nhỉ?”

 

“……Vậy sao?”

 

“Hư ư… Thú thật thì em cũng không rõ lắm. Chỉ là, ừm. Thỉnh thoảng nghĩ lại… thấy mình thích anh một cách tự nhiên thật đấy. Cảm thấy thế một chút.”

 

Phòng tắm đầy hơi nước mờ mịt.

 

Gương mờ đi nên không thấy rõ Jin Dal-rae sau lưng, nhưng giọng nói thật da diết nghe rất hay.

 

“Ban đầu thực sự ghét lắm… nhưng dần dần. Từng chút một. Lúc khó khăn chỉ cần anh uống cùng ly rượu mà không nói gì cũng đã là sức mạnh lớn lao rồi.”

 

“Mức đó thì ai chẳng làm được?”

 

“Nếu… không có anh chắc em chết rồi. Dù sao- à không. Tức là-”

 

Giọng nói như ngọc lăn của cô ấy trầm xuống, rồi từ từ nổi lên mặt nước.

 

“Cảm ơn anh đã chấp nhận em.”

 

- Rào rào.

 

Lời tỏ tình dịu dàng của cô ấy không bị tiếng ồn của vòi hoa sen lấn át, ngược lại nương theo hơi nước bão hòa lấp đầy phòng tắm.

 

“……Nghe nói thế này. Có vẻ chúng ta không phải là cặp đôi bình thường thật. Vốn dĩ là thực sự tận hưởng… và tận hưởng thôi. Hẹn hò không phải là làm thùng rác cảm xúc, mà chỉ là hòa quyện xác thịt với người ta và chơi đùa thôi sao? Gặp nhau bên ngoài ăn đồ ngon nữa.”

 

“Ừ.”

 

“Lúc nào cũng như dựa dẫm nên xin lỗi anh. Á chết. Giờ phải đi đón Shiva rồi nhỉ?”

 

Jin Dal-rae ôm chặt tôi một cái rồi đứng dậy nhìn tôi, cười rạng rỡ.

 

Khóe mắt vẫn còn vương chút nước mắt.

 

“Mặc đồ vào đi… Shiva đang đợi ở nhà trẻ đấy. Hê hê.”

 

Jin Dal-rae lấy tay che mắt nhấn mạnh.

 

“Ư…. Đúng là khóc rồi nên đừng nhìn nữa… xấu hổ lắm.”

 

“Khục khục. Đi thôi.”

 

Jin Dal-rae xấu hổ vì nói chuyện nghiêm túc nên đi trước.

 

Trước khi ra khỏi tầm với, tôi vươn hai tay ôm lấy cổ Jin Dal-rae.

 

“Này.”

 

“…Dạ, dạ?”

 

“Dạo này còn uống thuốc không?”

 

- Gật đầu.

 

Jin Dal-rae cứng người khi được ôm từ phía sau, ửng hồng ngước nhìn tôi.

 

“Sau này đừng lo lắng quá. Thời gian qua lo lắng nhiều rồi, khổ sở nhiều rồi sao lại định ốm nữa.”

 

“…….”

 

“Với anh em quan trọng mà. Đừng bất an nữa. Em tưởng anh hẹn hò với em vì muốn nghe tin em suýt chết à.”

 

Pha chút quyền năng Chữa Trị (Chi-yu), nhẹ nhàng xoa má.

 

Vết sẹo đỏ dần biến mất.

 

Jin Dal-rae vừa ngượng ngùng vừa như được cảm hóa, nở nụ cười e thẹn.

 

“Sến quá nhỉ?”

 

“Vâng… hê hê.”

 

“Anh cũng thấy thế đấy nhóc con. Đi thôi.”

 

Pha chút quyền năng vỗ mông cái bốp.

 

Jin Dal-rae giật nảy mình nhìn vết sẹo biến mất rồi mở to mắt.

 

“Cảm ơn anh.”

 

Lời nói chứa đựng nhiều ý nghĩa đó, tiếc thay bị tiếng mở cửa lấn át nên không nghe rõ.

 

Ngay khi Jin Dal-rae dọn phòng xong, chúng tôi đến nhà trẻ.

 

Vào phòng tôi và dịch chuyển đến con hẻm sau nhà trẻ thường đi.

 

Jin Dal-rae tận mắt chứng kiến ma pháp không gian liền nhìn chằm chằm mặt tôi với vẻ ngơ ngác.

 

“…Cái này. Học ở đâu thế?”

 

“Sư phụ quen biết. Đi thôi.”

 

Teleportation. Trong những thứ đã học thì không có gì hữu dụng bằng cái này.

 

Tất nhiên quá trình học thì khó vãi chưởng.

 

Phải nghe Hoàng Đào cằn nhằn nghiêm khắc, học thuộc lòng lý thuyết và luận văn liên quan…. Ma pháp này nếu dùng sai có thể bị cắt đứt cơ thể hoặc nổ tung gây tai nạn lớn, nên phải thận trọng khi sử dụng.

 

Nhưng phần thưởng học được thì rất ngọt ngào.

 

‘Ngoại trừ việc phải học thuộc công thức dài 2 trang A4 để nhớ tọa độ một lần dịch chuyển.’

 

Ma pháp quá hời.

 

Trừ việc không thể dùng trong tình huống chiến tranh vì dễ bị phá giải. Thì có thể coi là cực hạn của ma pháp sinh hoạt.

 

Tất nhiên người khác phải dùng vật phẩm đắt tiền.

 

Vốn dĩ ma pháp không gian là ma pháp khép kín, nên người thường đa số còn không biết pháp sư cá nhân có dùng được hay không.

 

Ngay cả tra cứu trên internet cũng đầy rẫy người tin vào tin đồn nhảm rằng ma pháp không gian phải do hàng chục người tập hợp lại mới dùng được.

 

“…Chuyên ngành rốt cuộc là gì thế? Ma pháp rồi kiếm. Lúc giải đấu anh không dùng võ thuật sao?”

 

“Lúc đó là thế.”

 

Vừa đi bộ đến nhà trẻ Jin Dal-rae vừa ríu rít hỏi đầy vẻ tò mò.

 

Chắc chắn sau một lần quan hệ giải tỏa ham muốn, khuôn mặt Jin Dal-rae không còn vẻ ám ảnh nặng nề như trước.

 

“Kia kìa, nhà trẻ Shiva đang học.”

 

Vừa rẽ qua hẻm là thấy biển hiệu nhà trẻ.

 

Tôi chỉ tay về phía đó, Jin Dal-rae khoác tay chặt hơn thúc giục đi đến nhà trẻ.

 

- Chào cô con về ạ~!

 

Tiếng trẻ con ríu rít vang lên từ phía đó.

 

“Bọn trẻ dễ thương quá… Chúng ta cũng có lúc như thế nhỉ?”

 

Jin Dal-rae nói đùa. Tôi cười khúc khích gật đầu.

 

Thời kỳ ngây thơ nhất không phải lo nghĩ gì và vui vẻ.

 

Chúng tôi tránh đường một chút cho các bé mẫu giáo nắm tay bố mẹ đi trên vỉa hè.

 

Đúng lúc đó ở cổng chính nhà trẻ, Shiva mặc đồng phục mẫu giáo màu vàng đang nắm chặt tất của cô giáo bước ra.

 

“Shiba à… sao thế?”

 

“Bbi.”

 

“Bạn bè bắt nạt à? Hay có chuyện gì không vui?”

 

“Bbi!”

 

“Lạ thật… hôm nay đâu có món cơm trộn.”

 

Hôm nay lại làm khổ cô giáo à?

 

Khuôn mặt Shin Hye-yeong trông rất khó xử.

 

Shiba phụng phịu nắm chặt tất như sắp rách, thấy tôi đến liền đanh mặt lại, buông tay khỏi tất.

 

“…Bba!”

 

Chỉ tay vào bố!

 

Jin Dal-rae cũng cứng người, tôi cũng cứng người, khuôn mặt bồn chồn của Shin Hye-yeong cũng cứng đờ theo.

 

“Shi, Shiba à không được làm thế với bố. Không được! Hư!”

 

Hye-yeong vội vàng dùng ngôn ngữ trẻ em mắng Shiba, nhưng Shiba càng tức tối phồng má lên rồi nhìn sang Jin Dal-rae.

 

“Bbi?”

 

Là người đó hả? Như muốn hỏi vậy.

 

Con bé này sao tự nhiên lại thế?

 

Jin Dal-rae buông tay khoác, ngồi xuống trước mặt Shiba đưa tay ra.

 

“Shiba à sao thế?”

 

Xoa xoa.

 

Được phụ nữ vuốt ve, khuôn mặt Shiba có vẻ giãn ra, nhưng vội vàng trấn tĩnh khóe miệng rồi lắc đầu nguầy nguậy.

 

“Mẹ…! Ghét!”

 

Tuyên bố gây sốc.

 

“Ơ… Mẹ?”

 

“Hả?”

 

Jin Dal-rae cũng ngạc nhiên lấy tay che miệng. Shin Hye-yeong bên cạnh cũng mở to mắt nhìn tôi.

 

Sao đằng ấy lại ngạc nhiên?

 

“A, a… Hóa ra vị này là mẹ bé.”

 

Lẩm bẩm một mình chắc lại nghĩ Hoàng Đào là mẹ Shiva.

 

Hơn nữa việc Shiba đột nhiên gọi Jin Dal-rae là mẹ mới là chuyện đáng ngạc nhiên.

 

“ ‘Thế Giới Thụ Thuần Khiết’ giật mình! ”

 

‘Thì đấy mẹ là cô mà sao Dal-rae lại bị coi là mẹ thế?’

 

Cũng phải thôi, trừ tôi ra thì người ở bên cạnh lâu nhất là Jin Dal-rae mà.

 

Lúc tôi bị bắt cóc vì lý do bất khả kháng, người đầu tiên xông vào phòng tôi nghĩ đến Shiba chẳng phải là Jin Dal-rae sao.

 

Trong suy nghĩ của trẻ con thì coi là mẹ cũng đành chịu.

 

Thuần Khiết à, thế thì cô cũng nên lộ diện trước mặt con cái đi chứ?

 

Thầm trách móc, Thuần Khiết gắn biểu tượng cảm xúc buồn bã thổ lộ tâm trạng của mình.

 

“ ‘Thế Giới Thụ Thuần Khiết’ khóc ròng. ”

 

Kết cục của người mẹ bị cướp mất con gái.

 

Chuyện đó tính sau, Jin Dal-rae có vẻ đang vô cùng cảm động trước tình huống này.

 

“…Em là mẹ á?”

 

“Mẹ, ghét!”

 

“Á á! Shiba nói lúc nào thế?”

 

Mặc kệ sự phản kháng dễ thương của Shiba. Jin Dal-rae bế bổng Shiba lên cọ má, vuốt ve phần cành cây của Shiba.

 

“Bbi, bbi…!”

 

Shiba bối rối lấy tay ấn mạnh vào má Jin Dal-rae.

 

Khi định hôn mèo thì có lúc nó lấy thịt đệm hai chân ấn mạnh vào miệng mình, trông y hệt cảnh đó.

 

Nhưng Shiba cũng chỉ là trẻ con thôi.

 

Trong vòng tay ấm áp mà tôi cũng từng được ôm, cộng thêm bàn tay dịu dàng quan tâm đến trẻ con, tiếng ‘ghét ghét’ của Shiba cũng dần biến mất.

 

“Bbi! Ghét… bbi. Bbi he. Bbi hi hi.”

 

Shiba…. Đã bị khuất phục.

 

Lần đầu tiên thấy Shiba vốn thích gì làm nấy, la hét đòi hỏi bị bẻ gãy ý chí, tôi cũng không khỏi ngạc nhiên.

 

Thời gian sống cùng nhau có ích thật sao?

 

Jin Dal-rae nhẹ nhàng xoa đầu Shiba, Shiba còn phát ra tiếng gừ gừ trước động tác tay của Jin Dal-rae.

 

Đã lâu rồi mới nghe tiếng xe máy gừ gừ của Shiba.

 

“Shiba dễ thương quá đi mất? Con gái tôi đấy con gái tôi… Nó bảo tôi là mẹ.”

 

“Ừm… ờ thế à.”

 

Shin Hye-yeong cũng ngạc nhiên trước khuôn mặt giãn ra của Shiba, chắp hai tay như cầu nguyện.

 

“A~ Hóa ra là mẹ bé…. Lần đầu gặp mặt ạ.”

 

“Chào cô. Shiba… hê hê. Là mẹ Shiba ạ.”

 

Tự hào về danh xưng mẹ của Shiba đến mức nhắc lại lần nữa.

 

Shiba tức tối vì bị cưỡng ép trấn tĩnh sau khi nổi giận, lườm nguýt tôi.

 

“……Bbi.”

 

Chỉ lần này thôi đấy. Bố.

 

Giờ không dịch được lại thấy bất an.

 

Tôi nhìn con gái đang đùa giỡn, cười khẩy.

 

Rồi quay lại nhìn Shin Hye-yeong và Jin Dal-rae.

 

Cuộc trò chuyện về Shiba một khi đã bắt đầu thì không có hồi kết, cứ nối đuôi nhau tiếp diễn mãi.

 

“Shiba kén ăn… không hiểu sao treo ảnh bố Shiba lên thì lại chịu ăn.”

 

“A thật ạ? Món khác thì ăn hết… lạ là cứ có cơm trộn là không chịu ăn. Hê hê.”

 

“Cơm trộn… A. Cái đó tôi cũng không rõ. Kim chi với rau thì ăn tốt mà.”

 

“Mai có cơm trộn… thử treo ảnh xem sao nhé?”

 

“Cô làm thế nhé? Đợi chút ạ. Có cái ảnh chụp trong điện thoại…. Cho tôi số điện thoại tôi gửi qua Talk cho.”

 

“A nhờ cô ạ….”

 

Mỗi người lôi điện thoại ra, trao đổi ảnh và số điện thoại.

 

Cô giáo Shin Hye-yeong kia cũng thực sự thích trẻ con. Chỉ cần nhắc đến chuyện trẻ mẫu giáo là tuôn ra như đê vỡ.

 

Nào là một ngày nọ gặp đứa bé trong hẻm cúi chào rốn dễ thương quá nên thích trẻ con. Nên học giáo dục mầm non các kiểu, những quyết tâm dễ thương của người mới vào nghề.

 

Lần đầu đưa Shiba đến nhà trẻ tôi giao cho cô ấy cũng vì lý do đó.

 

‘…Cái đó thì thế.’

 

“Bbi, bbi i i.”

 

Shiba à.

 

Con khổ rồi đây.

 

Dường như cũng hiểu câu chuyện đang bàn tán phía sau, nghe thấy từ cơm trộn, mặt Shiba bắt đầu tái mét.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!