Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 291: Thiên Ma Dùng Ma Pháp (1)

Chương 291: Thiên Ma Dùng Ma Pháp (1)

Chương 291: Thiên Ma Dùng Ma Pháp (1)

“Mae-hwa-nim. Hôm nay tôi sẽ rèn luyện cho người, dù thực lực còn thiếu sót.”

Một hunter vừa bước vào phòng đã hét lên với vẻ mặt căng thẳng thấy rõ.

Một tài năng xuất thân từ một gia tộc khá có tiếng ở China.

Mae-hwa, đang nằm ườn trên giường với cánh tay buông thõng xuống dưới, uể oải đánh rơi cuốn sách đang cầm trên tay.

- Cạch.

Cuốn sách rơi xuống sàn nhà đầy bụi, lớp bụi đó mịt mù lan tỏa ra xung quanh.

“……Ngươi.”

“Vâng.”

Ánh mắt Mae-hwa lướt qua người hunter.

Jang Wei.

Là người mà cô ta không biết.

“Ngươi mạnh đến mức nào?”

“Dạ?”

“Ta hỏi ngươi mạnh đến mức nào.”

Mae-hwa là kẻ yêu thích bản chất của cuộc chiến đổ máu.

Một sự tồn tại điên cuồng vì nỗi đau nhức toàn thân và khoái cảm bạo lực khi đè bẹp đối thủ.

Chỉ cần nhìn nụ cười nở trên môi khi thấy vết máu cũng có thể đoán được trạng thái tinh thần của Mae-hwa.

Vì có thể tham gia các lớp học bên ngoài nên cô ta đã tạm thời trở về China.

Mae-hwa quan sát người hunter một lúc rồi từ từ đứng dậy, bước đi.

“Có mạnh bằng Baekdo không?”

“Dạ, vâng? Vị, vị đó thì bất kỳ hunter nào cũng không thể vượt qua….”

“Vậy à?”

Nói dài dòng.

Khoảnh khắc này nhàm chán đến mức không cần phải nghe thêm nữa.

- Rầm!

Mae-hwa vung tay một cái, đầu của người hunter lập tức đập vào chiếc tủ bên cạnh.

“Vậy thì chết đi.”

Nhìn thấy cơ thể của Jang Wei đang nôn ra máu, phần đầu bị tay mình đập nát, xuyên qua cả lớp sắt, Mae-hwa nhíu mày.

Máu từ cánh cửa tủ vỡ ộc ra, trang hoàng cho căn phòng.

Tất cả đều yếu đuối một cách thảm hại.

Cả những kẻ được gọi là đại diện quốc gia, lẫn những hunter được chính phủ cử đến để dạy dỗ cô ta.

Đặc biệt là những S-rank của China.

Lũ này không phải được công nhận thực lực mà là những kẻ leo rank bằng hối lộ và tham nhũng.

Vô cùng khó chịu.

Ở đất nước này, không một ai có thể giết được cô ta.

…Dù con nhỏ đó thì khác.

Ngay cả Ginkgo, một National Tree giống mình, cũng đã biến mất từ lâu.

- Siết.

Nắm đấm của Mae-hwa siết chặt lại.

Máu dính trên tay thấm vào làn da trắng của cô ta.

Quyền năng có nguyên lý càng giết đối phương thì càng cướp đi ma lực và sinh mệnh lực của sinh vật đó để trở nên mạnh hơn, là sức mạnh của Mae-hwa mà chưa ai biết đến.

- Cộc.

Cô ta ra khỏi phòng và thơ thẩn bước ra ngoài.

Một người phụ nữ đang đợi ngoài cửa nhìn vào trong phòng với vẻ kỳ lạ, và ngay sau đó, một tiếng hét thất thanh vang lên từ bên trong.

Với cô ta, đó là chuyện thường ngày.

“…Chán chết đi được.”

Không còn bao lâu nữa.

Sau khi vào Flower, thứ chờ đợi cô ta chỉ có chiến đấu và nắm đấm.

Cô ta có thể tận hưởng cuộc sống thường ngày mà mình mong muốn.

Và ở hồi kết của cuộc đời… cô ta thậm chí có thể nhòm ngó cả Baekdo, thần tượng của mình.

“Giá mà thời gian trôi nhanh hơn.”

Baekdo, trong số những người cô ta từng thấy, chưa có người phụ nữ nào mạnh mẽ đến vậy.

Mỗi khi nhớ đến khuôn mặt đó, cô ta lại cảm thấy toàn thân quặn thắt. Phấn khích.

Làn da non nớt chưa một lần trang điểm và khuôn mặt đẹp nhất thế gian, sức mạnh phát ra từ cánh tay mỏng manh đó lại cường tráng đến nhường nào.

Chỉ một lần nhìn thấy khi còn nhỏ cũng đủ khiến cuộc đời cô ta thay đổi 180 độ.

Đây có thể là tình yêu.

Tháng 5, tháng 6 là giai đoạn hoa mận tàn và quả bắt đầu kết trái.

Là thời kỳ hoán cốt thoát thai, khi những quả mận chín mọng được chôn xuống đất và lại trở thành hạt giống.

Sau thời kỳ này, cô ta có thể quay lưng lại với người phụ nữ mà mình hằng ngưỡng mộ.

Chỉ riêng sự thật đó đã khiến toàn thân cô ta rùng mình.

- …Đệ tử, xin hãy nhận tôi làm đệ tử!

- Cút đi.

Lần đầu gặp mặt, sao mà khó chịu đến thế.

Một nụ cười đặc sệt nở trên môi.

Một ngày nào đó, cô ta sẽ lấy cái cổ đó.

Bây giờ không thể gặp được, nhưng cho đến lúc đó, chỉ cần đối phó với các National Tree và tận hưởng là đủ.

Thử thách đầu tiên có cấu trúc không ai có thể bộc lộ thực lực.

Nhưng từ thử thách thứ tư trở đi là đại sự.

Có thể trực tiếp dùng tay giết National Tree.

Mà, động đến đồng minh như Banya thì không được. Con nhỏ đó yếu đến mức chẳng lọt vào mắt cô ta.

Làm bẩn một quốc gia thật thú vị. Cô ta muốn xé nát quần áo, muốn giẫm đạp lên quốc huy rơi trên đất trước ống kính truyền hình.

Tưởng tượng cảnh nhìn những người tuyệt vọng khi xem cảnh đó cũng khiến cô ta mỉm cười.

“A… không đợi được nữa.”

Đôi mắt của Mae-hwa lấp lánh một cách huyền bí ngay cả dưới ánh mặt trời giữa trưa.

Tàn nhẫn, nhưng đẹp đẽ.

“Cảm, cảm ơn anh…. Anh trai.”

Tôi xoa đầu cô bé gái lem luốc một cái.

Bẩn nhưng không thể dùng phép thuật được.

Chỉ cần sạch sẽ thôi cũng có nguy cơ bị nhắm đến ở khu vực này.

- Nhồm nhoàm.

Nhìn đứa trẻ lần đầu tiên trong đời được ăn bánh mì mềm, ngạc nhiên vì độ ngon của nó, tôi bất giác mỉm cười.

Phải, chúng mày có tội tình gì đâu.

Chuyện tao khốn nạn là một chuyện. Trên mảnh đất do Flower cai trị, vẫn tồn tại những hạt mầm non vô tội đang lớn lên.

Cô bé vừa nhai bánh mì vừa khóc nức nở.

“Đừng khóc, ngoan nào, ngoan nào. Uống sữa đi.”

“…Vâng, hức.”

Xương sườn lòi cả ra, có vẻ con bé mới đến đây không lâu.

Là con gái và còn là một đứa trẻ.

Ở nơi này, chẳng khác gì khu vực ngoài vòng pháp luật, đây là sự tồn tại yếu thế nhất trong xã hội.

Có lẽ vì lần đầu được nếm thức ăn chúng tôi phân phát nên con bé vừa khóc vừa cười.

“Tên em là gì?”

“…Là Tina ạ.”

“Ừ, Tina của chúng ta. Đợi một chút nhé.”

Vừa xoa đầu con bé, tôi vừa nở một nụ cười hiền lành nhất có thể.

Tôi hạ giọng để Sage đang ở sau lưng không nghe thấy.

“Khổ tận cam lai mà.”

“Thật vậy sao ạ. Hức.”

“Em có biết về Flower không?”

“……Em không rõ ạ.”

Nhân tiện làm công việc buổi sáng của Sage, tôi đi hỏi những đứa trẻ khác xem Flower là một tổ chức như thế nào.

Quả nhiên lũ khốn đó cũng có đầu óc, danh tiếng rất tốt.

Bọn trẻ chỉ cần cho thức ăn là thích bất cứ thứ gì.

Tôi không định chê bai chúng không biết gì, nhưng những người nghèo khó và không được giáo dục đến mức đó lại trở thành đối tượng kích động tốt cho các chính trị gia.

“Nhưng em biết một người.”

“Ai cơ?”

“……Hức, chị gái em ạ. Chị ấy bị Flower bắt đi. Em không nhận được tin tức gì cả. Chị em đã đi đâu rồi ạ?”

Chắc chắn không phải là một kết cục tốt đẹp.

Dùng cho mục đích thí nghiệm, hoặc nếu không thì được nuôi dưỡng thành thành viên tổ chức để phục vụ cho tội phạm hoặc khủng bố.

Hôm nay khi đến, Sage đã nói nhỏ với tôi.

Tôi tiếp tục xoa đầu Tina.

Mới đi dạo quanh đây một ngày mà tôi đã thuộc tên năm đứa trẻ rồi.

“Chị ấy sẽ ổn thôi.”

“Vâng, hức.”

Điều này cũng bao gồm cả Thế Giới Thụ.

Tôi từng nghe nói họ sử dụng con người làm vật thí nghiệm, hoặc cho các mục đích phi đạo đức rồi xử lý.

Để đối phó với Flower, kẻ không từ thủ đoạn để thu thập sức mạnh, Thế Giới Thụ cũng không còn cách nào khác phải hành động?

Nhìn nhận như vậy thật nực cười.

Chỉ là cả hai đều tồi tệ nhất.

Tôi cứ nghĩ Sage bắt tôi làm những việc này để thay đổi quan điểm của tôi, nhưng kết quả lại càng củng cố thêm suy nghĩ của tôi.

Nếu việc làm tăng thêm sự căm ghét của tôi đối với Flower và Thế Giới Thụ cũng là ý đồ của Sage thì tôi cũng chẳng còn gì để nói.

“Hôm nay đến đây thôi.”

“Vâng.”

“Ngài đã thuộc hết tọa độ chưa?”

“…Chưa ạ.”

Nghe lời Sage, tôi vỗ nhẹ vào vai Tina lần cuối.

Rồi lấy thêm một cái bánh mì và một hộp sữa từ trong lòng ra đưa cho con bé.

Tôi cũng dúi vào tay con bé một viên kẹo mà tôi đã lén mang theo.

“Ăn càng nhanh càng tốt. Nếu có ai đe dọa em, đừng ngần ngại đưa cho họ. Hiểu chưa? Ngày mai anh sẽ lại đến.”

“Vâng.”

“Ngoan lắm.”

“Anh là ai ạ?”

“……I Do-won.”

Nói tên xong, tôi đứng dậy.

Việc tăng số lượng tọa độ cần nhớ khá là phiền phức.

Trí thông minh quan trọng hơn ma lực. Trí nhớ rất quan trọng.

Giống như khi học lịch sử, phải nhớ năm theo từng sự kiện, nếu dành thời gian dài kiên trì ghi nhớ thì cuối cùng cũng sẽ thuộc.

Nếu quyết tâm thì cũng có thể nhét hết vào đầu trong thời gian ngắn, nhưng sẽ rất đau đầu.

Kết quả là tôi đã xóa một vài vị trí trong đầu.

Vị trí của Dowon không còn sử dụng nữa, và cả khu vực gần quán thịt nướng ở Seoul mà tôi từng đi chơi cùng Baekdo, Hwang-do và Cheon-do cũng đã xóa từ lâu.

Kết quả của việc gom góp tất cả những gì có thể.

Tôi đã thuộc được bốn nơi. Năm nơi còn lại cũng sẽ sớm thuộc thôi.

Cứ như vậy, tôi kết thúc công việc buổi sáng và trở về Eden cùng Sage.

“Si-heon đến rồi à?”

Vừa bước vào, tôi đã chạm mắt ngay với Sansuyu đang chuyển sách.

“Ơ, cậu đang làm gì vậy?”

“…Đọc sách.”

Sansuyu lắc lắc chồng sách khoảng năm sáu cuốn.

Nhìn lên trên, tôi thấy đầy những ký tự lạ. Không liên quan đến kiếm thuật… là những cuốn sách đã ố vàng theo thời gian.

Có phép thuật bảo quản nên dù có bị rách cũng không vấn đề gì.

“Là sách về Gia tộc Cornus.”

Sage nhìn cuốn sách và trả lời ngay lập tức.

Sansuyu có vẻ không ngờ Sage lại tiết lộ danh tính của cuốn sách, cô ấy lén giấu cuốn sách sang bên cạnh và liếc nhìn tôi.

Có lẽ vì tôi chửi bới gia tộc quá nhiều nên cô ấy đã quen với việc kiệm lời về Gia tộc Cornus.

“Vậy à? Mà cũng có sách về gia tộc sao?”

“Vâng.”

“……Ra vậy.”

Sau này nếu có thời gian, mình có thể tìm hiểu về các gia tộc như của Lee Se-yeong hay Sansuyu.

Sau đó là thông tin về Dowon.

Biết đâu mình có thể có được những thông tin mà mình không biết.

Càng nhìn, Eden càng giống như một nơi chảy đầy sữa và mật ong.

“Sansuyu-nim, Maronnier-nim đang ở đâu ạ?”

“……Trong phòng ạ.”

“Lee Si-heon-nim. Tôi sẽ chuẩn bị cho buổi học, phiền ngài gọi Maronnier-nim.”

“Vâng.”

Nhận lời nhờ vả của Sage, tôi đi về phía phòng.

Sáng nay Maronnier đột nhiên trở nên cáu kỉnh.

Không biết sẽ nghe phải lời gì nhưng dù sao cũng là bạn cùng lớp, có lý do chính đáng thì có thể bắt chuyện được, tôi nghĩ vậy.

Nhân tiện hỏi xem sáng nay tại sao lại thế.

- Két.

Trong phòng không có ai.

Sansuyu rõ ràng đã nói là ở trong phòng.

Tôi nhìn quanh khu vực giường ngủ.

Không thấy bộ quần áo đi chơi treo trên giường.

Là bộ đồ mặc hôm qua, không biết có ai bỏ vào giỏ đồ giặt rồi không.

Kiểm tra nhà bếp cũng không có. Tôi nghĩ hay là con bé đang tắm từ sáng sớm nên mở cửa phòng thay đồ ra xem, nhưng cũng không thấy bóng dáng nào.

Vậy chắc là trong nhà vệ sinh.

Tôi đứng trước nhà vệ sinh, nhấn nút bên cạnh tay nắm cửa.

Vì cách âm quá tốt nên cần phải có cái này.

- Đinh đoong.

Một tiếng chuông khá trong trẻo vang lên so với một nhà vệ sinh.

Tay nắm cửa tất nhiên là đã khóa.

Sau khoảng 2-3 phút chờ đợi, tay nắm cửa kêu lạch cạch rồi mở ra.

“A, Maronnier.”

Tôi lên tiếng để con bé có thể nhận ra ngay là ai.

“…Sao vậy.”

“Có lớp học, Sage-nim bảo cậu đến. Đi thôi.”

“Chờ, chờ một chút.”

Giọng nói hơi nóng nảy.

Không lâu sau, Maronnier mở cửa.

Từ bên trong nhà vệ sinh, một mùi da thịt thoang thoảng bay ra.

Maronnier hai tay đặt lên ngực, rụt rè bước ra. Phần bụng của chiếc áo thun con bé đang mặc tròn vo.

Trông như đã cuộn thứ gì đó nhét vào trong.

Quan trọng hơn, mùi hương này rất quen thuộc.

Vì có sức mạnh của Mộc Linh Vương nên cơ thể tôi rất nhạy cảm ở những phương diện này.

Tôi nhìn Maronnier, rồi nhìn thấy vạt áo hơi lòi ra từ dưới cái bụng phồng lên, tôi lén quay đi.

“…….”

“Này.”

“…Ừ, ừm? Sao, sao vậy?”

“Không có gì.”

Khuôn mặt đỏ bừng. Giọng nói hơi cao lên như đang phấn khích.

Mặc dù là nhà vệ sinh khô nhưng sàn gạch hơi ướt và bóng loáng.

Con gái cũng vậy. Nghe nói cũng có lúc giống con trai.

Nghe nói có người làm nhiều đến mức tương đương với con trai.

Tôi không phải không hiểu cảm giác đó.

“Sáng nay tâm trạng cậu có vẻ không tốt, có chuyện gì à?”

Nhân tiện chuyển chủ đề. Tôi đi về phía giường của mình để tránh xa mùi da thịt của Maronnier hết mức có thể.

Maronnier lảo đảo đi về phía phòng thay đồ, rồi lén mở cửa.

“……Không có gì đặc biệt. Chỉ là, mình tự mình ảo tưởng thôi.”

“Ảo tưởng gì?”

“Đừng cố tìm hiểu.”

Một phản ứng khá gay gắt đáp lại.

Maronnier nhanh chóng ra khỏi phòng thay đồ rồi bước vào phòng.

Cái bụng hơi phồng lên đã xẹp xuống.

Tên trộm quần áo của tôi ở đó.

Hai tay chắp sau lưng, toàn thân đẫm mồ hôi.

Đôi tất dưới váy hơi ướt đến mức mắt tôi cũng có thể nhìn thấy.

Tôi nhìn một lúc lâu rồi thở dài.

“Mệt lắm à?”

“…….”

Im lặng là đồng ý.

Nhưng tôi cũng không thể giúp được, phải không?

Làm không khéo có thể khiến sự lệ thuộc trở nên nghiêm trọng hơn.

“Vẫn, vẫn chịu được.”

Vẫn.

Trong số những lời tôi nghe gần đây, chưa có giọng nói nào bất ổn đến thế.

“……Đi thôi.”

“Ừm.”

Maronnier cúi gằm mặt gật đầu rồi bắt đầu lúi húi mặc quần áo.

Chúng tôi bước vào lớp học của Sage với dáng vẻ có phần ngượng ngùng.

Không biết mối quan hệ này sẽ kéo dài đến bao giờ.

- Chạm.

Maronnier véo nhẹ vào tay áo tôi như thể đang véo vào tay tôi.

“Blanche?”

Tôi ngạc nhiên hỏi nhưng không có câu trả lời.

Trong lúc tiếp tục đi dọc hành lang, Maronnier vẫn cúi gằm mặt.

Như thể đang sốt ruột, con bé dùng móng tay cào nhẹ vào tay tôi một cách khêu gợi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!