Chương 115: Chuyến dã ngoại (2)
Đâu đó tôi từng đọc lướt qua một câu nói thế này.
'Trong cuộc sống hôn nhân hạnh phúc, điều quan trọng không phải là hợp nhau đến mức nào, mà là cách vượt qua những điểm khác biệt.'
Người khác nghe thấy chắc sẽ cười nhạo bảo rằng thằng này chưa yêu đương gì, thậm chí còn bị đá mà đã mơ tưởng đến chuyện hôn nhân, đúng là uống nước canh kim chi cả bát (ảo tưởng).
Một thằng còn chưa phải người yêu mà lôi danh ngôn hôn nhân ra thì đúng là nực cười.
Nhưng ý nghĩa của câu này nếu nhìn ở góc độ khác thì có thể hiểu thế này.
'Nếu quá hợp với đối phương, và gần như không có điểm khác biệt, thì nên nghi ngờ một lần.'
Liệu có phải đối phương đang quá chiều theo ý mình không.
Thực ra có phải mình đang làm nũng với cô ấy không.
Vì đối phương là người như thế, hơn nữa lại là người lớn tuổi hơn nên thấy rõ tinh thần trách nhiệm quá mức, không thể không có suy nghĩ đó.
"Ăn thử cái này đi."
Se-young liên tục mời tôi ăn những loại bánh kẹo thương hiệu mua từ nước ngoài về, thú thật thì khó mà nói cô ấy đang ở trạng thái bình thường.
Công việc vất vả đến mức nào mà quầng thâm mắt lại trũng sâu thế kia.
Làm việc ngày đêm lẫn lộn, hơn nữa trong lúc đó còn đến thăm tôi, chắc chắn là việc không hề dễ dàng.
Điều đó thật đáng khen và đáng cảm ơn.
Nhưng mà mua gì lắm bánh kẹo thế này.
Cô ấy bảo lúc làm việc buồn mồm thì ăn, rồi nhớ đến tôi nên cứ tích trữ từng cái một, thành ra chất đống thế này.
Tấm lòng đó quá đẹp nên dù no tôi cũng không thể từ chối.
"Vị lá thông đấy. Thế nào?"
"Nói xã giao cũng không thể khen ngon được đâu ạ."
"Thế à?"
Có vẻ chưa ăn thử bao giờ, Se-young bỏ một chiếc bánh quy màu xanh nhỏ vào miệng nhai, nếm thử cái vị quái đản đó rồi cau mày.
Dù tôi là đứa ăn tạp nhưng bánh quy vị lá thông thì hơi quá.
Thấy tôi trêu chọc cười khúc khích, Se-young cũng cười hì hì theo và lén đẩy chỗ bánh quy còn lại vào miệng tôi.
Xử lý đồ thừa là việc của tôi.
'Nhưng mà ăn dần thấy cũng được đấy chứ...?'
Con người là sinh vật thích nghi.
Ăn từng cái một, chẳng mấy chốc tôi thấy ngon miệng.
Nước uống vị lá thông thực ra uống dần cũng không tệ.
Người ta chê bai là kẻ thích người ghét, nhưng cái vị sảng khoái đặc trưng đó cũng hợp khẩu vị khối người.
Chỉ là không bỏ tiền ra mua thôi chứ có trong tủ lạnh thì tôi vẫn thường uống.
Cứ thế xử lý từng gói bánh kẹo chất đầy trên bàn. Tôi cảm nhận được ánh nhìn hài lòng từ bên cạnh.
Con sóc trong sở thú chắc cũng có cảm giác này.
Cảm giác như đang bị Lee Se-young bắt về nuôi.
"... Sao nhìn tôi bằng ánh mắt đó?"
"Chỉ là thấy đẹp thôi. Tôi đang nghĩ nuôi con mình chắc cũng thế này~"
Tôi liếc mắt ý kiến, cô ấy cười hạnh phúc như không có chuyện gì và nói đùa.
Vốn dĩ ở đây tính cách của Lee Se-young là sẽ ném lại câu đùa và rút lui một cách tinh nghịch, nhưng cô ấy đáp lại thế này thì tôi cũng khó mà đối đáp.
Hạnh phúc nhưng cũng đau đầu.
Dạo gần đây những hành động thể hiện tình cảm của Lee Se-young tăng lên rõ rệt cũng là sự thật.
Thỉnh thoảng tôi nghĩ. Chẳng lẽ?
Kỳ vọng và bất an thầm nhen nhóm.
"... Có khi nào dừng rồi không?"
Một câu nói khiến những người mới bước vào xã hội yêu nhau phải run rẩy.
Em không có kinh nguyệt.
Se-young làm vẻ mặt thắc mắc, rồi nhanh chóng hiểu ra ý nghĩa câu nói, đỏ mặt và đánh nhẹ vào vai tôi.
"N, nói cái gì thế! Cậu chỉ nghĩ đến chuyện đó thôi à?"
"Không, tại cô cứ nhắc đến con cái nên tôi mới hỏi thử."
Trước đây qua vài lần quan hệ, tôi đã nhận được vài lời khẳng định chắc chắn từ Se-young.
Một trong số đó là việc tránh thai được thực hiện chắc chắn.
Trớ trêu thay, những lời đàn ông mới lớn cần cảnh giác lại rất giống lời của cô ấy.
Hôm nay em an toàn.
Lúc đang quan hệ thì câu nói đó nghe mới quyến rũ làm sao.
Phiên bản tương tự thì có: Tin oppa chứ? Một lần không sao đâu. Anh sẽ cho ra ngoài. V. v.
Không phải tôi không tin cô ấy nhưng nhỡ đâu.
Tâm lý lo sợ vạn nhất rất lớn.
"... Và nếu dừng rồi thì cậu định làm thế nào. Cậu không chịu trách nhiệm à?"
Cảm thấy bất an trước sự nghi ngờ của tôi, Se-young lộ rõ vẻ mặt ra ngoài.
Tất nhiên chân tâm của tôi đã được định sẵn.
"Ai bảo không chịu trách nhiệm ạ? Đương nhiên phải chịu rồi."
"Phải thế chứ."
"Tất nhiên là phải hốt ngay kẻo người khác cướp mất. Cô giáo là ứng cử viên cô dâu số một mà."
"Chỉ được cái mồm."
Pha chút cường điệu vào sự thật, tôi bị véo mũi ngay.
Nhưng nhờ sự nịnh nọt hết mình của tôi, tâm trạng cô ấy có vẻ đã tốt lên, biểu cảm khá hài lòng.
Xì- Lee Se-young bĩu môi, toát ra bầu không khí tươi trẻ không hợp với tuổi tác.
Nhan sắc đó ngày càng lên hương.
Nói thẳng ra so với đám bạn đồng trang lứa vừa tròn đôi mươi cũng không hề kém cạnh. Không, còn vượt xa ấy chứ.
'…Quả nhiên nghĩ đi nghĩ lại thì cô giáo đang chịu đựng rất nhiều.'
Và càng hiểu tấm lòng của Se-young.
Nỗi lo lắng trong lòng càng sâu sắc hơn.
Tôi mới yêu một lần nhưng tôi biết người phụ nữ khi yêu sẽ trở nên cuồng nhiệt thế nào qua kinh nghiệm trước đây.
Lee Se-young mà tôi biết, nếu so với thế giới tôi từng sống thì đúng là thuộc kiểu đó.
Sống thử ở phòng trọ, ngày nào cũng ân ái, dấu hôn không bao giờ mờ, kiểu phụ nữ sống cuộc sống tình nhân như thế.
Người phụ nữ như vậy mà sống xa nhà vẫn nội trợ đảm đang thế này. Thú thật là quá phận.
Điểm này giống với Thiên Đào.
Khi có thắc mắc gọi điện thoại thì được chỉ dạy tận tình.
Sự dịu dàng đó khiến tôi vô thức dựa dẫm vào. Lạ thay cứ ở bên cạnh là tâm trạng lại phấn chấn.
Nên vô tình hay cố ý, cô ấy đang hy sinh rất nhiều, nhưng vì quen thuộc nên tôi thích nghi và không nhận ra.
Không phải tôi không biết ơn.
Tôi chỉ đang suy nghĩ cách đền đáp.
Quan hệ của chúng tôi thì hỏi thẳng cũng được nhưng nếu là Se-young thì chắc chắn sẽ chốt lại bằng câu: Thôi kệ đi làm nháy đi!
Tôi lén chuyển chủ đề để cô ấy không nhận ra.
"Chuyến đi thực tế lần này là đi đâu ấy nhỉ?"
"Nhật Bản, Shikoku."
Trước câu hỏi của tôi, Lee Se-young trả lời ân cần.
"Nơi ngày xưa Thời Gian Thế Giới Thụ đã cắm rễ. À thì... giờ chết rồi."
Về mặt lịch sử, tôn giáo, đó là nơi có danh tiếng lẫy lừng.
Nghe nói là nơi Thế Giới Thụ cai quản khái niệm 'Thời gian' đã sống cả đời.
Thế Giới Thụ được coi là thần ở thế giới này mà cũng có tuổi thọ sao, nhưng nghe bảo không phải chết do hết tuổi thọ.
Hỏi lý do thì một cái tên tôi biết bất ngờ thốt ra.
"Mộc Linh Vương. Biết là ai chứ?"
"Biết thì có biết nhưng không rõ lắm ạ."
"Cũng phải. Vậy nghe cho kỹ đây."
Mộc Linh Vương. Hắn là ai.
Từ năm 1900 đến đầu những năm 2000.
Trong lịch sử dài thì dài mà ngắn thì ngắn này, có chính xác hai nhân vật đã mang đến sự thay đổi to lớn.
Mộc Linh Vương và Thiên Ma.
Cả hai đều là những nhân vật có liên quan đến tôi nên khi nghe tôi giật mình thon thót nhiều chỗ.
Đặc biệt là Mộc Linh Vương. Tôi còn chẳng biết hắn là ai mà đặc tính cứ lù lù ở đó, đúng là phát điên.
"Mộc Linh Vương là... vĩ nhân đã cải cách hoàn toàn chế độ thân phận. Vì thời đó là thời đại mà quyền uy và danh dự được quyết định bởi nồng độ máu của Thế Giới Thụ."
Vĩ nhân. Tuy là thì quá khứ nhưng thực tế ở một góc độ nào đó, cũng có cái nhìn đánh giá ông ta là nhà cải cách tuyệt vời.
Xã hội phân cấp đã nới lỏng hơn ngày nay, nhưng Thế Giới Thụ vẫn được coi là tuyệt đối thần.
Quá khứ đó rốt cuộc ra sao.
Cách diễn đạt nực cười, nhưng nghe nói con người không pha chút máu cây nào đã bị đàn áp ngoài sức tưởng tượng.
"Đừng nói là bình dân, làm nô lệ là cái chắc. Nhưng ai dám nói gì chứ? Thần là Thế Giới Thụ và Mộc Nhân là những người thừa hưởng dòng máu của thần."
Và người đã đặt dấu chấm hỏi cho chế độ thân phận đó chính là Mộc Linh Vương.
Lấy một quốc gia làm trung tâm, ông ta bắt đầu dấy lên cuộc cách mạng xã hội lấy con người làm trung tâm chứ không phải Mộc Nhân.
Nhưng chỉ nghe qua thì có nhiều điểm vô lý.
Mộc Linh Vương tên đó là ai không biết, nhưng dám nghĩ đến việc chống lại thần linh, đó có phải là việc người bình thường dám nghĩ đến không?
"Chắc không phải là kẻ có gan bình thường đâu nhỉ."
"…Người diễn tả Mộc Linh Vương như thế chắc chỉ có mình cậu thôi. Mà cũng đúng một nửa. Nhưng dù con người có yếu đuối đến đâu, nếu tập hợp số đông lại thì không thể coi thường được."
Đúng vậy.
Bạo lực của số đông.
Uy lực đó dù là quý tộc cũng không thể coi thường.
Dù là thế giới mà một người có thể cân cả bản đồ thế này, nhưng quân đội chính quy vẫn bao gồm đại đa số là con người.
Đa số họ quay lưng lại thì chắc chắn phải nếm mùi thất bại.
'Việc thuyết phục nhiều người đến mức dấy lên cách mạng không phải chuyện dễ dàng.'
Với tư cách là người biết chút ít về chính trị, tôi thực sự tò mò ông ta đã thực hiện bài diễn thuyết xuất sắc đến mức nào.
Nghe nói vài quý tộc cũng bị cảm hóa bởi bài diễn thuyết của ông ta và đứng về phía ông ta.
"Phải chém gió kinh khủng thế nào mới được thế chứ?"
Trước lời của Lee Se-young, tôi không thể không bật cười.
"Cuộc cách mạng đã thành công. Lật đổ cả một quốc gia cơ mà."
Và cuộc cách mạng tư tưởng nổ ra như thế. Sẽ lan sang các nước khác.
Tư tưởng phủ nhận chế độ thân phận, và tư tưởng ủng hộ. Khi hai tư tưởng không thể dung hòa va chạm nhau, chiến tranh tất yếu sẽ xảy ra.
Mục đích của chiến tranh chỉ cần một là đủ.
Tư tưởng của bọn họ quá lỗi thời, phải thay đổi nó.
Khi thế lực lớn mạnh và ngang ngửa nhau, họ bắt đầu bước vào chiến tranh lạnh và đấu trí.
Tư chất nguyên thủ quốc gia của Mộc Linh Vương xuất sắc đến mức khó tìm thấy trận thua nào, nên chắc chắn ông ta đã có những bước đi mở rộng ra toàn thế giới.
Nghe nói lá cờ xanh tượng trưng cho con người không nơi nào là không cắm, từ biển đến núi.
"Tóm lại là con người đã trở thành vua."
Vì thế nên là Mộc Linh Vương (Vua của các linh hồn cây/Vua điều khiển cây - *Note: Tên hiệu này có thể hiểu theo nhiều nghĩa, ở đây hiểu là Vua khắc chế Mộc*).
Đứng trên con người là đương nhiên, vượt qua cả điều đó, thống trị cả Mộc Nhân.
"…Nhưng mà thế thì thường Thế Giới Thụ sẽ can thiệp chứ?"
"Đương nhiên là có. Cậu có biết tại sao trong thời đại này Thế Giới Thụ lại không thể ngóc đầu lên nổi không?"
Lý do những kẻ được xưng tụng là thần linh không thể ra mặt dù bọn khủng bố đang hoành hành.
Là do những kẻ như Mộc Linh Vương và Thiên Ma trước đó đã đập cho tan nát.
"Chuyện gì đã xảy ra vào thế kỷ 19…. Là bí mật quốc gia nên tôi cũng chỉ biết chút ít, nghe phong thanh thì Mộc Linh Vương tên đó có sức mạnh ghê gớm lắm."
Hấp thụ sức mạnh của Thế Giới Thụ hay Mộc Nhân.
Se-young cười khúc khích bảo thật nực cười.
Tất nhiên nghe nói ông ta sở hữu cả năng lực chỉ có thể đạt được khi con người đạt đến cực hạn, nhưng lời nói hấp thụ sức mạnh của Thế Giới Thụ còn nực cười hơn.
Đối với tôi thì không thể cười nổi.
Thực tế sức mạnh tôi đang sở hữu đúng là loại sức mạnh đó.
Quan hệ với Thế Giới Thụ Trị Dũ mà nhận được sức mạnh, chỉ nhìn vào đó thôi cũng đủ thấy năng lực tôi sở hữu đại khái là gì.
Thậm chí năng lực đó tôi không hề mong muốn nhưng đã sở hữu ngay từ đầu.
'Rốt cuộc là gì.'
Mộc Linh Vương có quan hệ gì với tôi.
Se-young không đọc được suy nghĩ đó của tôi, vẫn tiếp tục câu chuyện.
"Chiến tranh cứ tiếp diễn như thế. Rồi chuyện đó xảy ra. Giết chết Thế Giới Thụ. Theo đúng nghĩa đen."
Lấy Thời Gian Thế Giới Thụ mà chúng tôi đang tìm đến làm điểm khởi đầu. Hàng chục, có lẽ hàng trăm cây Thế Giới Thụ đã bị thiêu rụi và biến mất theo đúng nghĩa đen.
Có thể coi là một loại Ragnarok không.
Có lý do khiến Thế Giới Thụ ở vị trí tối cao thần chỉ còn lại năm cây.
"Khi bắt quốc gia đầu hàng, dòng đầu tiên trong văn bản ký kết có ghi câu này. Thế Giới Thụ chỉ là cái cây to thôi! Phư phư phư."
Lee Se-young cười khúc khích. Cô ấy cũng là Mộc Nhân nhưng có vẻ không bận tâm lắm.
Tôi cũng không hiểu sao cảm thấy trút được gánh nặng.
Do tôi bị Thế Giới Thụ hành nhiều quá chăng? Tự nhiên thấy có cảm tình với Mộc Linh Vương.
Nhưng Mộc Linh Vương là nhân vật đã có kết quả lịch sử.
Đối với tôi thì hơi tiếc.
"Cuối cùng là thua đúng không?"
Trước câu nói cắt ngang bầu không khí, Se-young gật đầu.
"Thế Giới Thụ, Thánh Linh và Thánh Tử. Và hàng vạn Trưởng Lão. Chiến tranh thất bại và... Mộc Linh Vương mất tích."
Thậm chí còn không giết được.
Sức mạnh của ông ta đạt đến mức nào, thú thật là không thể đo đếm được.
Nếu đấu với Thiên Ma xuất hiện sau Mộc Linh Vương thì liệu có phân thắng bại được không.
"Nhưng tư tưởng vẫn còn đó. Mộc Linh Vương biến mất, nhưng phong trào vẫn tiếp tục. Cuối cùng chế độ thân phận nghiêm ngặt bắt đầu tan rã dần."
Hàn Quốc vẫn còn chế độ thân phận nhưng nghe nói ở một số nơi vẫn còn những quốc gia không có chế độ thân phận.
Những khu vực chịu ảnh hưởng mạnh mẽ của Mộc Linh Vương là điển hình. Thật đáng kinh ngạc.
Dù sao thì cái tên Mộc Linh Vương đó là nhân vật không thể lãng quên trong xã hội hiện nay.
Cái chết của Thế Giới Thụ.
Do đó, ma lực gần như thần khí mà Thế Giới Thụ tích lũy được giải phóng ra thế giới, gây ra những hiện tượng kỳ lạ.
Hầm ngục và ma thú. Đó là những bí ẩn chưa có lời giải đáp cho đến tận ngày nay.
"Tóm lại là thế này đúng không? Mọi chuyện trên đời, cứ đổ lỗi cho Mộc Linh Vương là đúng một nửa."
"Chính xác."
Vì thế thế giới này không thể quên sự tồn tại mang tên Mộc Linh Vương.
Việc ông ta được con người diễn giải như một anh hùng, ở một khía cạnh nào đó cũng dễ hiểu.
"Giờ hiểu chưa?"
"Vâng."
"Nên tôi mới lo cho cậu đấy."
Các vị thần của thế giới này, thế giới này.
Đang lo sợ một Mộc Linh Vương khác không xứng với danh tiếng của mình sẽ xuất hiện.
Thần đã chết.
Đã được chứng minh là có thể giết được.
Giờ tôi cũng hiểu tại sao các Thế Giới Thụ lại hoài nghi về sự tồn tại của tôi như vậy.
'Con người có tài năng quá mức là mối nguy hiểm.'
Tuy không phải là khí chất hoàn thiện ngay từ đầu. Nhưng tôi đã sớm sở hữu sức mạnh gần giống với Mộc Linh Vương.
Lũ Thế Giới Thụ đã từng trải qua một lần không thể không biết điều đó.
Tuy nhiên cũng chưa có gì chắc chắn. Hơn nữa Thế Giới Thụ hiện tại không thể can thiệp sâu vào hiện thực.
'Khi Thế Giới Thụ Oán Hận bất chấp tất cả để nhắm vào tôi. Tại sao các Thế Giới Thụ khác không có động thái gì đặc biệt.'
Vì việc tôi chết có thể lại là con đường có lợi cho bọn chúng.
Bọn chúng đang thăm dò một cách bẩn thỉu.
'Nhìn thấy bàn cờ rồi.'
Sự thật mà chỉ mình tôi không biết.
Lee Se-young, Thiên Đào chắc chắn cũng đã biết sự thật đó và hành động.
Quay sang nhìn mặt cô ấy, có vẻ đọc được suy nghĩ của tôi, Lee Se-young chọc ngón tay vào má tôi rồi dựa đầu vào vai tôi.
"Giờ biết chút nội tình rồi chứ?"
"Giá mà cho tôi biết sớm hơn thì tốt gấp trăm lần."
"Dù sao thì... sau này có chuyện gì xảy ra cũng đừng hoảng hốt."
Nếu bọn chúng thực sự sợ hãi sự tồn tại mang tên Mộc Linh Vương.
Biết đâu một ngày nào đó Thế Giới Thụ đột nhiên chỉ định tôi là mục tiêu và muốn giết tôi.
Nếu tôi trở thành kẻ ác về mặt tôn giáo.
Có lẽ ai đó tôi quen biết cũng sẽ chĩa kiếm vào tôi.
Jung Si-woo cũng là chồng của Thế Giới Thụ. Và đa số Mộc Nhân và con người ở thế giới này tôn thờ Thế Giới Thụ như thần.
Dù đã phai nhạt nhưng bản chất đó không thay đổi.
Sự thật đó khiến tôi cảm thấy chua chát.
"Này."
Có lẽ tôi đã để lộ cảm xúc quá nhiều ra ngoài.
Se-young đang dựa đầu, dùng móng tay trỏ chọc chọc vào ngực tôi, chỉ bằng một câu nói đã giải tỏa tâm trạng của tôi.
"Tôi mãi mãi là phe cậu đấy thằng ranh con."
Dùng cả câu chửi thề để nói lời xấu hổ, dáng vẻ đó gây cười khiến tôi nhếch mép.
Tôi nhẹ nhàng vươn tay ôm lấy vai Se-young.
Chỉ cần ở bên nhau, thời gian dài đằng đẵng trôi qua trong nháy mắt.
Hơi ấm truyền qua tay và cơ thể. Sự chắc chắn rằng sẽ không bao giờ rời đi.
Cảm xúc đó là thứ tôi tuyệt đối không muốn bỏ lỡ.
*Vù vù!*
Tai ù đi một lần.
Se-young nhắm mắt, có vẻ mệt mỏi vì chuyện trước đó nên đã dựa vào tôi ngủ thiếp đi.
'Giờ ngủ thì lát nữa cũng phải dậy thôi.'
Cho ngủ 5 phút chắc không sao đâu.
Quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ nơi phong cảnh hiện ra, tiếng cảm thán tự nhiên bật ra.
Hòn đảo nhỏ nhất trong 4 hòn đảo của Nhật Bản, nơi có cây Bạch Dương xinh đẹp, nơi có lịch sử Thời Gian Thế Giới Thụ đã tan biến oanh liệt.
Cuối cùng cũng đến nơi.
2 Bình luận