Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 163: Cần nói chuyện (3)

Chương 163: Cần nói chuyện (3)

< Chương 163 > Cần nói chuyện (3)

 

Ngươi là cái gì.

 

“ (+_+) ‘Thế Giới Thụ Thuần Khiết’ đang mỉm cười rạng rỡ. ”

 

Thế Giới Thụ Thuần Khiết đã biến mất vào một ngày nọ.

 

Mẹ của Shiva. Mụ vợ bỏ nhà đi không biết thân biết phận đã quay trở về.

 

“……Tự nhiên biến mất rồi sao giờ lại lòi mặt ra?”

 

“ ‘Thế Giới Thụ Thuần Khiết’ le lưỡi một cách tươi tắn! ”

 

“Cây thì làm gì có lưỡi.”

 

Thật là một chuyện khó hiểu. Rõ ràng lúc đó nó đã đột ngột biến mất, thậm chí còn để lại cho tôi cảm giác khó chịu khi rời đi. Tại sao bây giờ lại quay lại?

 

Tất nhiên tôi cũng không ghét nó đến vậy. Cả cảm xúc thiện cảm lẫn tiêu cực đều đã phai nhạt theo thời gian.

 

Nếu có thể trách móc nó điều gì, thì đó là việc bỏ mặc Shiva.

 

Con khốn không trả tiền trợ cấp nuôi con mà còn dám vác mặt về đây à?

 

“ (Sốc) ‘Thế Giới Thụ Thuần Khiết’ cụp mắt xuống. ”

 

“Khà khà. Về là tốt rồi.”

 

Tôi nói đùa một câu rồi cười toe toét.

 

Dù sao cũng có cái tình từ lúc mới đến thế giới này.

 

-Sột soạt, sột soạt.

 

Khi tôi đang nói chuyện với Thuần Khiết, chiếc chăn bỗng cựa quậy một hồi rồi khuôn mặt của Se-young ló ra.

 

“…Sao lại nói một mình thế?”

 

Đôi mắt nheo lại đầy nghi ngờ.

 

Có lẽ vì hôm qua đã được “chỉnh” một trận nên ánh mắt đã hiền đi.

 

“Vào nhanh đi. Tôi lạnh.”

 

“Trời mùa hè này mà…”

 

“Đang ở truồng mà. Lạnh thì là lạnh thôi cái tên này.”

 

Bị kéo tay nằm xuống giường, sức nặng của cả cơ thể đè lên một cách chắc nịch.

 

Bàn tay thon dài của Se-young áp vào má tôi.

 

-Phựt.

 

Chiếc chăn phủ lên hai người đang nằm có mùi mồ hôi thoang thoảng.

 

“Hôm qua cậu đã phạm một sai lầm rất lớn.”

 

“Sai lầm gì ạ?”

 

“……Tôi đã nhịn bấy lâu nay mà cậu lại làm nó bùng nổ.”

 

“À, nên hôm qua cô mới la hét như vậy à? Vừa la vừa cào bằng móng tay.”

 

Thay vì trả lời, Se-young ôm tôi chặt đến ngột ngạt. Bộ ngực mềm mại bị ép như bánh rán.

 

Làn da trắng đến mức có thể nhìn thấy những đường gân xanh.

 

Là làn da mà hôm qua tôi đã vùi mũi, dùng miệng mút, dùng lưỡi liếm, thỏa thích chơi đùa.

 

“Cậu xong rồi. Chết chắc rồi cậu.”

 

“Khì khì. Người không chịu nổi mà ngất đi lại nói nhiều nhỉ.”

 

Se-young lặp lại những lời nói ngọng nghịu, đôi mắt như của một con mèo sắp sửa nghịch ngợm.

 

Khuôn mặt có chiều sâu như thể sắp sửa nhảy bổ ra bất cứ lúc nào.

 

Nhìn chiếc mũi cao thẳng, tôi bất chợt chu môi.

 

Là hôn sao?

 

-Chụt.

 

Tưởng vậy mà chỉ là một nụ hôn nhẹ lên má.

 

Tiếp đó cô ấy ôm chầm lấy tôi.

 

“Tôi không giỏi thể hiện tình cảm, vì tôi chưa bao giờ được yêu… nên cũng không biết cách cho đi. Tên khốn. Lần này thôi đấy, hiểu chưa.”

 

“Tự nhiên vậy ạ? Vâng.”

 

“……Tôi. Thích cậu nhiều lắm.”

 

“Tôi cũng vậy.”

 

Cô ấy nhắm mắt, nhẹ nhàng vuốt ve má tôi.

 

Tôi dùng ngón tay nâng cằm cô ấy lên. Đôi mắt ngấn nước nhìn thẳng vào mắt tôi.

 

“Có lẽ là cả đời.”

 

“Không phải cô nói ghét sến súa sao.”

 

“Cái thằng khốn này, lúc nào cũng phá đám vào những lúc thế này.”

 

“Vậy là không yêu à?”

 

“…Yêu.”

 

Chụt-

 

Một nụ hôn nhẹ.

 

Cùng lúc đó, một quả sồi rơi ra từ giữa mái tóc khiến chúng tôi nhìn nhau và cười khúc khích.

 

-Chuyện là vậy đó.

 

Giọng nói ngọt ngào của Se-young vang lên qua điện thoại.

 

Chắc là đã được yêu thương nhiều lắm, dù qua điện thoại cũng có thể cảm nhận rõ ràng.

 

‘…….’

 

Con, con khốn này… đã vắt kiệt sức cả đêm qua.

 

Byeol đang gõ bàn phím máy tính, xoa xoa những đường gân nổi rõ trên trán.

 

Cổ tay cầm điện thoại siết chặt.

 

“Con đĩ này!”

 

Một tràng chửi rủa bật ra thành tiếng.

 

-……

 

“Điên à, kế hoạch tiêu diệt Flower là do mày bày ra hết…… tự nhiên lại đi chịch? Chịch hả?”

 

-……X, xin lỗi.

 

“Se-young-chan. Không, Se-young à. Đây không phải là chuyện có thể giải quyết bằng một lời xin lỗi đâu. Mấy tháng nay tao không được gặp Si-heon, chỉ ngồi chăng mạng nhện kiểm tra kế hoạch……. Thế mà tự nhiên mày lại nói ‘Chuyện là vậy đó~♡’, thế thì tao là cái gì. Ôi Se-young-nim của chúng ta tự nhiên nổi hứng à. Tao phải chấp nhận thế à?”

 

Những lời chửi rủa tuôn ra như súng liên thanh.

 

Bên kia đầu dây cũng có phản ứng vô cùng bối rối.

 

Tất nhiên, kế hoạch có thể hủy bỏ bất cứ lúc nào.

 

Vì có rủi ro nên phải hết sức thận trọng, do đó đến giờ vẫn chỉ đang ở giai đoạn lên ý tưởng.

 

“Ừ tao hiểu rồi. Tao biết mày đang nói gì.”

 

Nhưng mà.

 

“Nhưng. Nhưng…”

 

Một câu nói đáng thương của Byeol khiến cô nghẹn lời.

 

“Tao… cũng thích chịch mà, huhu.”

 

Phó hội trưởng Hiệp hội Hunter. Starfruit Byeol.

 

Một người ở vị trí cao như vậy, chỉ vì một từ ‘chịch’ mà có thể trở nên thảm hại đến thế sao.

 

Byeol nhìn vào chiếc gương bên cạnh màn hình.

 

Khuôn mặt với quầng thâm mắt trông thật đáng thương.

 

Dù quầng thâm đó là do chơi game đến khuya, nhưng ngay lúc này nó đã trở thành một bằng chứng đủ để kích thích cảm xúc của cô.

 

“Tao không chịu được.”

 

-Hả?

 

“Kế hoạch đã bể, không thể kết thúc như thế này được. Dù tao là phó hội trưởng mà còn phải điều đến mặt trận Flower……. Chỉ để giúp một mình Si-heon mà đã làm đến mức này! Hả!?”

 

Phó hội trưởng ra mặt trận. Nếu so với quân đội thì chẳng khác nào quân đoàn trưởng tự nhiên xuất hiện ở một đơn vị quèn không có lý do.

 

Đã đích thân đến đây xử lý công việc mà không nhận được gì thì không được.

 

Tóm lại, điều Byeol mong muốn chỉ có một.

 

“……Cái này phải nhận được nhẫn đính hôn.”

 

Là thật lòng.

 

“Se-young-chan, cái này phải hợp tác. Hay là… chọc thủng bao cao su? Không nhưng mà Si-heon gần như toàn xuất trong. Sao tao không có thai nhỉ?”

 

-……Này.

 

“Hả?”

 

Trong đầu đang vạch ra khoảng 109 phương án để bắt chịu trách nhiệm thì Se-young dè dặt lên tiếng.

 

-Bên cạnh… có Si-heon.

 

Rùng mình!

 

Gốc rễ run lên bần bật, Byeol ngồi phịch xuống ghế.

 

Sao bây giờ mới nói chứ.

 

Chưa kịp thanh minh thì trong điện thoại đã vang lên giọng nói của một người đàn ông với giọng điệu buồn cười.

 

-Chị à?

 

“…….”

 

-Kh, khụ. Khụ khụ. Chọc thủng bao cao su ạ?

 

Ai nhìn vào cũng biết là giọng nói nửa ngạc nhiên nửa trêu chọc.

 

Mái tóc vàng của Byeol, theo cảm xúc, dựng đứng lên trần nhà cùng với ma lực.

 

Khuôn mặt cũng đỏ bừng lên.

 

“…S, Si-heon à. Em đùa thôi mà, biết không~?”

 

-Nhìn giọng con nhỏ đó kìa.

 

-Khà khà khà.

 

Bộ não ngừng hoạt động. Các tế bào não đang quay tít mù bỗng chốc cháy rụi và ngừng suy nghĩ.

 

Byeol tuyệt vọng.

 

Không chỉ nói năng bừa bãi trước mặt người mình thích, mà còn bị chính ‘bà cả’ cho xem trực tiếp.

 

Chắc chắn, đây là màn hành hình của Lee Se-yeong xấu tính nhằm giảm bớt các ứng cử viên làm vợ.

 

Giọng của Byeol yếu dần.

 

“Ừ… tự tử là xong thôi. Chị đã từng thích em, Si-heon à.”

 

-Khoan đã, phì…. Chị. Lát nữa em sẽ liên lạc riêng. Đừng hủy kế hoạch.

 

“…Ý em là sao.”

 

-Việc giết Flower ấy. Thay cho Se-young, em cũng sẽ tham gia. Chúng ta cùng lên kế hoạch đi.

 

-Này tự nhiên nói trống không thế.

 

-Có sao đâu.

 

-…Chết tiệt.

 

Tiếng nói chuyện qua lại vang lên qua điện thoại. Trông họ như một cặp đôi vui vẻ rất hợp nhau.

 

Nhưng lời của Se-young không lọt vào tai Byeol.

 

‘Cùng nhau?’

 

Ừ ừ. Cùng nhau.

 

‘Cùng nhau lên kế hoạch…?’

 

Cùng nhau lên kế hoạch!

 

Một lá cờ ‘chịch’ được cắm phập vào đầu Byeol đang ngừng suy nghĩ.

 

Nghiêm túc mà nói, đây là kèo chịch chắc.

 

Cùng nhau nói chuyện trong văn phòng, sau một cuộc thảo luận nghiêm túc, cùng nhau mua vé đi Hồng Kông đến nhà máy xay gạo, một bức tranh lớn tuyệt vời.

 

“Mong được giúp đỡ, Si-heon… không, cấp trên Si-heon.”

 

-Vâng?

 

“Từ hôm nay anh là đại ca.”

 

Mạch hạnh phúc của Byeol bắt đầu quá tải.

 

Dựa trên tổng dữ liệu từ tiểu thuyết, manga Nhật Bản và game mà cô đã xem khi ru rú trong nhà cho đến nay. Diễn biến tiếp theo đã quá rõ ràng.

 

Kế hoạch tuyệt vời mà Lee Si-heon đưa ra. Nhưng Hiệp hội Hunter từ chối vì rủi ro quá cao.

 

Nhưng nếu lúc này, tôi, Byeol, xuất hiện thì sao?

 

S! T! A! R! F! R! U! I! T!

 

‘Hội trưởng… Mugung. Lão già đó dạo này im hơi lặng tiếng.’

 

Cứ thế tiến hành! Nếu không phải hội trưởng thì không ai ngăn được. Thể hiện một năng lực hành động tuyệt vời như nhân vật chính trong phim.

 

Bằng cách này, cắm một lá cờ với Si-heon! Kèm theo đó là một mũi tên vào trái tim của người đàn ông!

 

Dạy cho cơ thể đó biết sức hấp dẫn của một người phụ nữ mạnh mẽ.

 

“Hi hi… Hì hì.”

 

-Con nhỏ đó lại đang tưởng tượng linh tinh rồi.

 

Một nụ cười bắt đầu nở trên khóe miệng hỏng hóc của Byeol.

 

“Vậy anh vào đây.”

 

“Ngày mai anh đi à? Thật sự không cần em tiễn sao?”

 

Nghe câu hỏi của tôi, Se-young ngại ngùng đỏ mặt, đặt tay lên bụng dưới.

 

Sự quyến rũ được khắc ghi trong cuộc vui đêm qua hiện rõ trên khuôn mặt.

 

“……Anh đã được tiễn nhiều rồi.”

 

Đúng là đã làm nhiều thật.

 

Dáng vẻ hiền lành của Se-young chỉ sau một đêm có chút bối rối, nhưng có lẽ từ ngày mai cô ấy sẽ lại trở nên dữ dằn.

 

Tôi đã ở với người này mấy ngày nên biết rõ.

 

Ôm một cái rồi đi thôi.

 

Tôi dang hai tay ra, cô ấy nhìn xung quanh rồi lại gần và ôm chầm lấy.

 

“V, vậy vất vả nhé, tên khốn.”

 

-Rầm!

 

Ngay khi cửa đóng lại, tôi cầm điện thoại lên và đi xuống khỏi ký túc xá.

 

Jin Dal-rae… Sansuyu. Có nhiều người cần gặp nhưng trước đó tôi tạm thời cầm điện thoại lên và gọi lại.

 

-Tút tút, cạch!

 

Gọi điện vào buổi sáng, đương nhiên sẽ có người nghe máy.

 

[Em traaai~ Có chuyện gì thế?]

 

Giọng nói ngọt ngào pha chút nũng nịu với cách xưng hô quen thuộc. Không phải là ‘orabeoni’ (anh trai) mà là ‘dongsang’ (em trai). Vừa vui mà sao lại thấy đắng lòng.

 

Bên kia đầu dây có tiếng máy sấy tóc.

 

“Nhớ nên gọi thôi. Chị đang sấy tóc à?”

 

[Ừ. Đang sấy tóc cho Shiva.]

 

“Cho em nói chuyện với Shiva một chút.”

 

[Shiva? Ừm…… Hôm nay thì hơi khó.]

 

Nghe yêu cầu của tôi, Hwang-do kéo dài lời nói. Như thể đang giấu giếm điều gì đó, cô ấy cười gượng gạo.

 

“Vâng?”

 

[Để sau đi, khi nào kỳ tu luyện kết thúc thì đến.]

 

“……À. Vâng. Dù sao cũng không sao.”

 

Tôi muốn nói chuyện điện thoại với con gái một lần mà cũng bị cản à.

 

Hay là đang giấu diếm điều gì?

 

-Vù vù.

 

Tiếng máy sấy ồn ào, Hwang-do vội vàng nói.

 

[Á, chị phải dùng Teleport ngay bây giờ… cúp máy đây!]

 

Ai nhìn vào cũng thấy lúng túng. Rõ ràng là đang giấu diếm điều gì đó.

 

Hay là Shiva giận tôi? Con gái của chúng ta mà chỉ cần nhìn thấy bố là phát cuồng?

 

Lạ thật. Dù đã đi đến quá khứ trong 3 tháng nhưng thực tế khoảng trống chỉ có mấy ngày.

 

Khi ở ký túc xá, trừ những lúc tôi ra ngoài thì lúc nào cũng dính lấy nhau. Tôi cũng đã chơi với con bé rất nhiều.

 

Việc tôi đi tu luyện, Shiva cũng đã chấp nhận ở một mức độ nào đó.

 

Dù sao thì con gái của chúng ta cũng hiểu lời tôi nói.

 

‘…Ừm.’

 

Để sau khi kỳ tu luyện kết thúc thì đến.

 

Chỉ còn khoảng hai ngày nữa thôi, chắc sẽ sớm biết được.

 

Tôi nhìn màn hình điện thoại đã ngắt kết nối rồi quay lại danh bạ.

 

Những tương lai cần phải vượt qua bây giờ là Sansuyu và Thiên Đào, Bạch Đào, Hoàng Đào. Tương lai của ba người không rõ ràng nhưng ít nhất là mất tích.

 

Tất nhiên trước đó tôi phải chịu trách nhiệm cho những việc đã gây ra.

 

Jin Dal-rae bị dính [Độ hảo cảm bất thường: Ám ảnh].

 

Tôi phải trả lời cho Dallae, người đã tỏ tình trong lúc say.

 

‘Cái này… phải làm sao đây?’

 

Dù có gọi điện thì phải nói gì đây.

 

Từ lập trường của một người đã từ chối một lần… việc mở lời không hề dễ dàng.

 

Đã một lần làm Dallae xấu hổ bằng cách từ chối lời tỏ tình, nếu nói rằng tôi cũng phải chịu xấu hổ tương đương thì không có gì để nói, nhưng trường hợp này khác với Lee Se-yeong.

 

Vì Se-young và tôi đã trải qua nhiều chuyện đến mức có thể nhìn thấu tâm can của nhau.

 

Dù vậy, tôi ngừng suy nghĩ.

 

Tôi lập tức liên lạc với Jin Dal-rae trong danh bạ.

 

-Tút.

 

Chuông chờ chưa kịp reo hết một tiếng đã bị ngắt.

 

[…A lô!?]

 

Giọng nói của Jin Dal-rae vang lên ngay lập tức, tông giọng cao vút như thể đang ngỡ ngàng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!