Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 212: Khi Nâng Chén (1)

Chương 212: Khi Nâng Chén (1)

Chương 212: Khi Nâng Chén (1)

Sau khi trao đổi liên lạc với Champi.

[Nếu có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ liên lạc lại sau.]

"Vâng, hy vọng không có chuyện gì lớn."

Tôi liên lạc với Seong Ji-ho để kết thúc cuộc trò chuyện chưa kịp hoàn thành vì Champi.

Việc tôi phải làm là hộ tống San Su-yu trong Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng.

Danh nghĩa là vậy, nhưng Seong Ji-ho có vẻ muốn tôi ở bên cạnh cô ấy với tư cách là một người bạn hơn.

-Tút.

Cuộc gọi kết thúc, tôi nhét điện thoại vào túi sau.

Tôi đã biết được nhiều sự thật.

Hoàn cảnh của San Su-yu và Thiên Đào. Và cả những uẩn khúc bên trong của họ.

"Haizz."

Những điều tôi chưa biết dần được hé lộ, và sự thật đen tối hơn tôi tưởng khiến tôi buột miệng thở dài.

Trước cửa nhà.

Tôi mở cửa với khuôn mặt cứng đờ.

-Két.

"Bba?"

Qua khe cửa, tôi chạm mắt với Shiva đang đeo tạp dề màu vàng.

Con gái bố đang đợi bố sao.

"Bố... ố!"

"A, bố của Shiva!"

Shiva bám chặt lấy đầu gối tôi.

Tôi bế bổng Shiva lên và nhìn Shin Hye-yeong đang khuấy cái gì đó bằng cây đánh trứng trong bếp.

"Cô đang làm gì vậy?"

"A, he he. Đang làm bánh quy ạ."

Hye-yeong với khuôn mặt rạng rỡ đặc trưng của giáo viên mầm non, hớn hở khoe với tôi bát bơ.

Nhìn kỹ thì trên má Shiva cũng dính bột mì.

"Bánh quy!"

Shiva tự tin hô to, giơ cao cây đánh trứng.

Shiva của bố. Giờ không có bố con cũng chơi vui vẻ quá nhỉ.

Vừa thấy nhẹ nhõm nhưng cũng vừa thấy hơi buồn và đắng lòng.

"Tôi giúp một tay nhé?"

"Được không ạ? Làm bánh cùng con gái cũng sẽ là kỷ niệm đẹp đấy ạ. A! Để tôi chụp ảnh cho."

Hye-yeong cầm lấy chiếc máy ảnh để ở một góc bàn ăn và cười tươi.

Shiva đã quay lại chỗ cũ và đang trộn bơ với lòng đỏ trứng.

Tôi ngồi ngay cạnh Shiva và cùng nắm lấy cây đánh trứng.

"Cùng trộn nhé?"

"Bba i!"

Nương theo sức của Shiva, nhẹ nhàng.

Khi cây đánh trứng chuyển động, Shiva phấn khích ngân nga.

"Bba~♪ Bba~♬"

Có lẽ vì hiếm khi có trải nghiệm như thế này nên con bé thấy vui chăng.

Thực ra Shiva vẫn chưa đầy một tuổi.

Cầm nắm thứ gì cũng thấy mới mẻ và vui vẻ.

Nhìn khuôn mặt hạnh phúc của Shiva, tôi cũng bật cười.

Sắp tới tôi sẽ rất bận rộn, nên phải tranh thủ làm những việc này cùng con bé.

"A, mọi người làm trước rồi sao?"

Đúng lúc đó, Jin Dal-rae từ trong phòng bước ra, nhìn thấy tôi và Shiva liền cười khúc khích.

Trên tay cô ấy cầm đầy sô cô la.

Tôi, Jin Dal-rae, Shiva, và cả bảo mẫu Hye-yeong nữa là 4 người.

"A, Shiva! Cái đó không ăn được đâu."

"Sô cô?"

"Ừ sô cô. Sẽ cho vào bánh quy. Bánh quy sô cô la."

Ở cùng nhau thế này cảm giác bình tâm hơn hẳn.

Nhìn Jin Dal-rae đang giằng lấy sô cô la từ tay Shiva với giọng nói ngọng nghịu, và Shiva đang cố gắng hết sức để không bị cướp mất sô cô la, tôi cùng Hye-yeong bật cười.

"Ha a... Ha a."

Tiếng da thịt va chạm và hơi thở đầy sắc dục của cô ấy.

Đã vài tuần trôi qua kể từ khi tôi quan hệ với Jin Dal-rae mỗi đêm.

Ngày nào cũng "đóng" không ngớt nước, bảo sao vẻ mặt không tràn đầy tình yêu cho được.

Không biết có phải do tâm lý không mà xương chậu cô ấy nở nang hơn và cơ thể trở nên gợi tình hơn.

Mới đây thôi còn là một trinh nữ ngây thơ, giờ cảm giác như đã trở thành một dâm nữ màu hồng thực thụ.

Jin Dal-rae ôm lấy tôi và thì thầm vào tai.

"... Giờ sắp đi rồi nhỉ?"

"Phải đi chứ."

"Giá mà em cũng đi được thì tốt biết mấy."

Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng.

Sáng nay tôi đã nhận được thông tin cơ bản và lịch trình.

Vì tôi đã lơ là việc huấn luyện nên phải nhận cái nhíu mày pha lẫn tiếng thở dài cam chịu của giáo quan, nhưng ông ấy dường như công nhận thực lực của tôi nên không nói gì thêm mà chỉ động viên tôi cố lên.

-Đừng có gây chuyện rồi về đấy.

-Vâng, tôi biết rồi.

-Và làm ơn đi huấn luyện giùm cái.

-Tôi sẽ ghi nhớ.

-... Haizz. Được rồi. Đi đi.

Ngày mai tôi sẽ lên máy bay xuất phát.

Các phương tiện truyền thông và báo chí đang tràn ngập nội dung về Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng sắp bắt đầu.

Cộng đồng mạng cũng sẽ bàn tán về cuộc thi bất kể chủ đề gì.

Tên tuổi của tôi có lẽ sẽ được lan truyền rộng rãi từ thời điểm đó.

Jin Dal-rae có vẻ rất tiếc nuối khi không thể ở bên cạnh tôi lúc đó.

Cô ấy chồng môi lên môi tôi an ủi.

"Không sao đâu. Em cũng có nhiều việc phải làm mà. Vừa làm hết việc đó vừa tham gia thi tuyển thì thân thể em chịu sao nổi."

"Anh định biến em thành con biến thái nếu không bị dương vật đâm vào thì chỉ biết nghĩ đến anh sao?"

"Con biến thái á... Này."

"Lúc nào anh chẳng đâm vào, lúc ngủ... lúc tắm cũng thế."

"Anh đã bảo thỉnh thoảng sẽ về mà."

"Vẫn thiếu."

Jin Dal-rae bĩu môi lườm tôi.

"Đến đó anh lại làm chuyện ấy với người phụ nữ khác rồi mới về chứ gì."

"Anh trông giống loại người đó lắm sao?"

-Gật gật gật gật.

Cạn lời, thật sự cạn lời.

Tôi đưa lưỡi vào trong miệng Jin Dal-rae để cô ấy im lặng.

"... Dù vậy em vẫn thích."

Trao nhau nụ hôn cuối cùng, chúng tôi thay quần áo cho nhau.

Khi tôi mặc áo sơ mi và quay lưng lại, Jin Dal-rae vuốt ve mái tóc mình và hỏi tôi.

"Phải rồi, tết tóc lại có đẹp hơn không...? Giống như giáo sư ấy."

Jin Dal-rae gom mái tóc màu hồng nhạt ra sau, để lộ gáy.

Một lọn tóc chưa kịp vén lên ở gáy cô ấy chạm vào lớp lông tơ.

Lúc nào nhìn cũng thấy làn da trắng như em bé.

"Anh thích kiểu tóc nào?"

"Để nguyên như vậy có vẻ ổn hơn đấy."

"Không phải cái đó... Tóc dài thì sao? Em định nuôi dài thử xem."

Mái tóc hồng ngang vai.

Vừa gọn gàng lại vừa thể hiện rõ nhất tính cách thường ngày của Jin Dal-rae.

Nếu mái tóc đó dài ra thì sẽ thế nào nhỉ.

Đôi đồng tử to tròn của Jin Dal-rae lọt vào tầm mắt tôi.

Jin Dal-rae tóc dài. Tôi tưởng tượng cảnh cô ấy mặc chiếc váy vàng tươi của mùa xuân và mỉm cười.

"Cũng được đấy chứ? Vốn dĩ đã xinh rồi nên để kiểu gì cũng hợp thôi."

"Thật không? Không phải nói xã giao chứ?"

"Ừ."

"Hư hư hư."

Jin Dal-rae cười vui vẻ rồi tiến lại ôm chầm lấy tôi.

Dạo này cứ hễ có hai người là cô ấy lại dính chặt lấy tôi như thế này.

-Ấn, ấn.

Cứ cọ cọ háng vào để kích thích tôi nữa chứ.

Thành cao thủ mất rồi.

"Có chuyện gì nhất định phải liên lạc với em nhé."

"Biết rồi."

"... Đừng có tự ti vì thân phận khác biệt. Dù các quý tộc khác có coi thường, anh cũng biết rõ là anh không hề thiếu sót gì đúng không? Cứ hét lên là chồng em cũng được mà. Nhé?"

"Không sao đâu. Đừng lo."

"Em đi xa anh không lo sao?"

Đòn này không đỡ được.

"Thì lo cũng có lo nhưng mà..."

"Vậy thì cứ im lặng mà nhận lấy. Thiếu tiền thì bảo em."

Lo lắng nhiều thật.

Chắc Lee Se-yeong cũng cảm thấy như vậy khi nhìn tôi.

Chúng tôi ra bếp nói chuyện phiếm giết thời gian.

"Uống đi."

Trà Jin Dal-rae đưa. Những cánh hoa trôi nổi, đưa nước trà lên miệng thì thấy mùi mật ong nồng nàn vì pha rất nhiều mật.

"... Cái này."

"Đừng nói nhiều."

Đôi mắt cười đáng sợ quá.

Tôi im lặng uống trà mật ong.

Mùi mật hoa đỗ quyên nồng hơn cả hương hoa tỏa ra từ cánh hoa.

Lúc nào cũng ăn, nhưng uống thế này lại có cảm giác khác.

"Vị thế nào?"

"Cũng được."

"Em bỏ nhiều lắm đấy."

"V, vậy à."

-Sụp soạp.

Dù sao cũng là một ly trà ngon.

"... Shiva cũng phải xa bố một thời gian rồi."

Ngồi ở bàn ăn trò chuyện, Jin Dal-rae nhìn về phía phòng Shiva với vẻ mặt tiếc nuối, lông mày rũ xuống hình chữ bát.

"Nên mới có mẹ ở đây mà."

"... He he."

Jin Dal-rae cười ngây ngô trước câu nói của tôi. Có vẻ cô ấy rất tự hào khi được gọi là mẹ của Shiva.

'Mà mẹ thật sự là người khác cơ.'

“ ‘Thế Giới Thụ Thuần Khiết’ phồng má. ”

Tôi cũng nghĩ Jin Dal-rae giống mẹ của Shiva hơn là Thuần Khiết.

Cha mẹ nuôi dưỡng con cái mới đúng là cha mẹ hơn cha mẹ ruột, chẳng phải đó là lẽ thường sao.

Dù máu mủ có đậm đặc đến đâu, kẻ bỏ con lại cho người khác rồi bỏ đi thì không có tư cách làm mẹ.

“ (Phủ định) ‘Thế Giới Thụ Thuần Khiết’ khẩn khoản thanh minh với bạn. ”

Thế thì ngay từ đầu ló mặt ra gặp có phải tốt hơn không.

Đứa trẻ này mà độ hảo cảm 100 á.

Bố bị bắt cóc, bị bỏ lại một mình trong phòng run rẩy cô đơn, Jin Dal-rae là người chạy đến trước tiên, cô ấy đúng là tiên nữ.

"... Anh đang nghĩ gì thế?"

"Hả? Nghĩ là em tốt thôi."

"T, tự nhiên nói gì vậy."

Khóe miệng nhếch lên rồi kìa.

"Vào trong đi. Giờ anh phải đi làm việc rồi."

"... Em không biết anh làm việc gì. Nhưng phải làm đến tận đêm nay sao?"

Phải làm chứ.

Kế hoạch trục xuất Flower tuyệt đối sẽ không dừng lại.

Ít nhất là chừng nào sự an toàn của những người xung quanh tôi chưa được đảm bảo. Tôi không thể loại trừ dù chỉ một chút khả năng đe dọa đến mình.

"Đi cẩn thận nhé. Đừng để bị thương."

Tôi mặc quần áo chỉnh tề rồi bước ra khỏi cửa.

Bầu trời đêm của Academy sáng rực rỡ chẳng kém gì các đại đô thị.

Từ đó bước một bước. Tôi duỗi chân từ khu nhà 2 tầng, đáp xuống đất trong nháy mắt và giơ điện thoại lên.

Hy vọng hôm nay sẽ có thu hoạch.

Gần đây hoạt động của Flower đột ngột giảm bớt khiến việc tìm kiếm của tôi càng trở nên khó khăn hơn.

'Bọn chúng cũng đang chuẩn bị.'

Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng.

Chúng đang chuẩn bị thứ gì đó để kích nổ một lần trên sân khấu lớn đó.

Tất cả đều đang mài dao chờ đợi cùng một thời điểm, cùng một sự kiện.

Dù vậy tôi vẫn sẽ tìm kiếm để đề phòng bất trắc.

'Việc nắm thóp bọn chúng không phải chuyện dễ dàng.'

Chỉ là do xui xẻo gặp tôi nên mới bị đánh chết, chứ cũng chỉ là mấy tên tép riu.

Về các cán bộ thì hoàn toàn mù tịt.

Dù đã gặp phó cán bộ nhưng có vẻ hắn không chuyên về chiến đấu. Hình như hắn làm việc liên quan đến ma túy.

Tôi thở dài, cầm điện thoại lên đọc lướt những tin nhắn chưa đọc.

-Kakatalk!

Đúng lúc đó tiếng thông báo vang lên.

Giờ này là ai nhỉ?

Jin Dal-rae liên lạc chăng.

Tôi nhấn vào tin nhắn để kiểm tra ngay.

-Tôi: Khi nào uống rượu đây? - 1 tuần trước

-San Su-yu: Bây giờ

Câu trả lời cho tin nhắn đã gửi từ rất lâu trước đây.

Tôi giật mình suýt đánh rơi điện thoại.

Không thể tưởng tượng được San Su-yu lại nhắn tin vào giờ này.

-Tôi: Bây giờ á?

Gửi tin nhắn trả lời xong, một lúc lâu sau vẫn không thấy hồi âm.

Khoảng 10 phút trôi qua? San Su-yu nói lại lần nữa.

-San Su-yu: Bây giờ

-San Su-yu: Không được à?

'... Chuyện này thật là.'

Sắp đi làm rồi mà.

Tôi gãi sau gáy kiểm tra thời gian, chép miệng rồi gọi điện cho cô ấy.

-Tút tút tút.

Tiếng chuông điện thoại kéo dài. Sau đó ngắt kết nối, giọng nói của San Su-yu vang lên.

[... A lô.]

Đã gặp chuyện gì kinh khủng mà đứa trẻ tươi sáng ấy giọng nói lại như sắp chết thế kia.

Tôi quyết định hủy bỏ kế hoạch hôm nay ngay lập tức.

Tôi dừng việc đeo mặt nạ lên mặt và nói với cô ấy.

"Bây giờ em đang ở đâu."

San Su-yu nhìn chằm chằm vào cái gối với khuôn mặt đỏ bừng ngẩn ngơ như bị cảm.

-Tí tách.

Mồ hôi chảy ròng ròng. Hổn hển, hơi thở đứt quãng không đều.

Cái đầu lạnh toát dường như không phải là của mình.

'... Chóng mặt quá.'

San Su-yu chỉ cảm nhận được kích thích qua nỗi đau.

Sự cô đơn len lỏi vào thắt lưng. Cô chưa từng cảm thấy điều đó bao giờ.

Bên cạnh cô, ngoại trừ thư ký và hộ vệ, không có ai cả. Trong không gian riêng tư, làm gì có ai ở cùng.

Dù có bắt chuyện với anh em họ thì tất cả cũng đều biến đi đâu mất.

'... Tại sao chứ.'

San Su-yu nhìn điện thoại và cảm thấy bối rối.

(Lee Si-heon)

Cuộc gọi? 2:35

[Bây giờ em đang ở đâu]

Tại sao đột nhiên mình lại gọi điện nhỉ.

Nghi vấn càng thêm sâu sắc.

San Su-yu vẫn giữ vẻ mặt vô cảm và nói.

"... Nhà."

[Nhà?... Phù. Có được phép không?]

"Không ai biết cả."

[Có thể lén ra ngoài không?]

San Su-yu nhìn quanh.

Có vẻ như... với tình trạng cơ thể hiện tại thì không thể, San Su-yu kết luận như vậy và nói tiếp với cậu ấy.

"Mệt lắm."

[...]

Lee Si-heon im lặng.

Quả nhiên là quá sức sao.

Khi San Su-yu đang nghĩ như vậy.

[Cứ ở yên đó. Tôi sẽ đến chỗ em.]

Không hiểu sao một câu trả lời ưng ý lại vang lên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!