Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 330: Bông Hoa Đen Trắng (1)

Chương 330: Bông Hoa Đen Trắng (1)

Chương 330: Bông Hoa Đen Trắng (1)

Banya nghiến chặt răng.

- Nếu sơ sẩy thì tất cả sẽ thành công cốc. Banya, ta nói với cô đấy.

‘Biết rồi.’

Vai trò của họ là giảm thiểu tối đa số lượng cây cối và National Tree trong khách sạn.

Khi quái vật của Banya đến gần khu vực giao tranh ác liệt. Kế hoạch đã hoàn tất.

Hệ thống của Yoram đã bị phá hủy một nửa.

Đường đi của các Thánh kỵ sĩ và thợ săn đã tập trung về phía Tổ chức.

Khi tiến vào Yoram mà không đổ máu, thực tế coi như đã kết thúc.

Lẽ ra chỉ còn việc tàn sát những National Tree và cây cối đang ngơ ngác.

Dưới trướng Sage, việc các National Tree đang tập hợp lại là một chuyện, nhưng sự kháng cự quyết liệt hơn dự kiến.

- Grừừừ.

Hai con quái vật hai bên Banya, ký tự trên trán chúng lớn dần lên.

“Cái quái gì thế.”

Một cái bóng lao nhanh về phía cô ta trên cây.

- Vút!

Chuyển động cơ thể như loài sói bao vây và từ từ siết chặt hơi thở.

Cái bóng nhỏ bé đang bay tới.

“…Bọn mày là cái gì.”

Banya trút giận.

Chuyển động của Lee Si-heon và Maronnier đã bị Abie chặn lại từ lâu.

Trận chiến lẽ ra phải kết thúc ở đó.

Nếu không có Mộc Linh Vương và ma pháp của Maronnier, bên trong khách sạn chẳng khác gì cái vỏ rỗng.

‘Thế mà.’

Máu chảy ra từ miệng Banya.

Chỉ hai sự tồn tại đã vượt xa dự đoán của cô ta.

Hai kẻ mà trong thử thách đầu tiên chỉ để lại ấn tượng yếu ớt cùng với màn thể hiện dưới tầm National Tree.

- Vút!

Khuôn mặt Banya nhăn nhúm, ngay sau đó một cô gái lao ra, duỗi thẳng chân bay tới.

- Ầm!

Banya ném mình sang bên cạnh. Con quái vật ngay sau lưng cô ta bị chân cô gái đá trúng nổ tung.

Chân trần và chiếc váy liền thân màu trắng. Aori với mái tóc đỏ rực tung bay trừng mắt nhìn Banya.

“Tìm thấy rồi.”

Tách tách-

Cô bé giơ cao bàn chân ướt đẫm máu đỏ tươi, nhìn xuống cô ta.

Hai tay chắp sau lưng, cô gái xử lý quái vật chỉ bằng đôi chân đang mỉm cười.

- Phừng.

Ma lực đen kịt bốc lên từ chân, máu dính trên đó bốc hơi để lộ bàn chân trắng ngần.

Bàn chân trần xinh xắn với những ngón chân nhỏ nhắn nổi bật.

Chính là bàn chân vừa xuyên thủng quái vật cách đây không lâu.

“Mày là ai hả?”

Banya hỏi một cách gay gắt.

Aori chớp đôi mắt tròn xoe vài lần rồi cười khẩy với giọng nói đầy vẻ gợi tình.

“Cần phải biết sao?”

“…….”

“Hưm. Ừm. Hả? Nhìn lại thì… Có khi Chủ nhân sẽ thích đấy.”

Lẩm bẩm bằng giọng lạnh lùng, rồi Aori nhìn cơ thể Banya bằng ánh mắt dâm đãng.

Bộ quần áo rách rưới che đậy hờ hững phần đầu ngực và vùng kín. Làn da nâu gợi cảm.

Những dòng chữ viết khắp người cũng là điểm khiến một số người phát cuồng.

Lưỡi Aori liếm khóe miệng.

Banya rùng mình, chuyển sang tư thế chiến đấu.

Dây leo tỏa ra từ hai tay. Tốc độ và sức phá hoại xứng tầm National Tree được triển khai bằng ma pháp.

- Vút!

Tuy nhiên tốc độ của Aori còn vượt xa điều đó.

Đột nhiên hình dáng cô gái biến mất trước mắt, rồi Aori xuất hiện ngay sau lưng, dùng chân kẹp lấy đầu Banya quật mạnh xuống đất.

- Rầm!

Đỉnh đầu đập xuống đất khiến ý thức Banya lệch đi trong chốc lát.

Bản thân chuyển động đã không thể nhìn thấy bằng mắt thường.

- Siết.

Aori cưỡi lên người Banya đang nằm sấp, dùng hai đùi siết chặt cổ.

Cô phủi bụi đất dính trên chiếc quần short dolphin, nhìn xuống Banya đang dần lấy lại ý thức từ trên cao.

Cháu gái của Mộc Linh Vương.

Nếu thế giới thuộc về chiến thắng của Vua. Aori là sự tồn tại lẽ ra phải trở thành Hoàng nữ.

Dòng máu trực hệ của Mộc Linh Vương không phải là giả, sức sống tràn trề toàn thân áp chế khí thế của Banya.

“Re-”

Rầm!

“Không muốn chết thì nằm im.”

Tay cô ấn xuống mặt Banya đang định kích hoạt sức mạnh.

Cơn đau như hộp sọ sắp nổ tung khiến khuôn mặt cô ta méo xệch.

“Chủ nhân có hứng thú thì, biết đâu đấy. Sẽ nạp vào hậu cung cũng nên.”

“…Đang nói cái gì vậy.”

“Đã bảo nằm im.”

Aori luồn tay vào giữa đùi, bóp cổ Banya.

Ấn mạnh vào thanh quản, hơi thở tắc nghẹn khiến cô ta không nói nên lời.

“Không có lần hai đâu. Cái đồ bao chứa tinh trùng hạ đẳng.”

‘Gì cơ?’

Không lẽ đó là từ gọi mình sao?

Gọi ta, một thuật sĩ sao?

“Hự.”

Mắt Banya nhuộm màu vàng rực, thu hình ảnh Aori vào trong.

Khoảnh khắc Quyền Năng Tiên Tri của cô ta kích hoạt. Nhìn thấy thoáng qua tương lai của Aori, cô ta nhếch mép cười.

“?”

Aori hoang mang trước nụ cười khẩy bất ngờ.

‘…Nghĩ đến cảnh bị ăn nên hưng phấn rồi à?’

Cho qua chuyện đó, cô lập tức đưa bộ đàm lên tai.

Đề phòng Banya Mộc Chất Hóa. Việc siết cổ là cơ bản.

“Chủ nhân. Thắng rồi ạ.”

Mau đến làm một miếng đi ạ.

Định nói đây là hàng tự nhiên thì.

Cơ thể Banya mà Aori đang đè lên từ từ tan chảy.

“Ơ?”

Khối đen dính nhớp nháp bám vào phần thân dưới của Aori.

Cơ thể Banya tan chảy trong nháy mắt. Con búp bê bùn đất còn sót lại nằm kẹt giữa hai đùi một cách thảm hại.

[Sao thế?]

Trước câu hỏi muộn màng của Lee Si-heon, Aori hoảng hốt mở to mắt như biểu tượng cảm xúc [O_O].

“……Để xổng mất rồi ạ.”

[Có bắt được không?]

“Rõ ràng là bắt được rồi mà.”

[Thế là được rồi. Làm tốt lắm.]

Bản thân thuật sĩ có thể hoán đổi bản thể và cơ thể giả sao.

Aori ỉu xìu cúi gằm mặt xuống đất.

“Em cứ tưởng là đến giờ tẩm bổ cho Chủ nhân rồi chứ.”

[Nói cái gì thế.]

Người hiểu rõ phụ nữ chỉ cần nhìn là biết. Aori liếm môi tiếc nuối.

Cô gái đó là danh khí.

Cuối đường mòn đi dạo.

Lưng chừng núi, những người dân thường đang ngồi run rẩy vì sợ hãi.

“Uống chút nước đi ạ.”

“A, cảm ơn.”

Lee Hyang đi quanh, mỉm cười rạng rỡ truyền năng lượng cho mọi người xung quanh.

Nhìn thấy cô bé đưa nước, những người dân có vẻ mặt đã ổn định hơn phần nào bật cười.

Dù là khoảnh khắc căng thẳng, nhưng nhìn thấy Hyang lăng xăng chạy đi chạy lại thì nụ cười cũng tự nhiên nở trên môi.

- Vù vù!

Sage đang khuếch đại ma lực ở trung tâm.

Ma lực trắng xóa lan tỏa, di chuyển những người dân đang ngồi đến nơi xa xôi kia.

Đã liên lạc với các nước, nên sau khi dịch chuyển, nhân viên đợi sẵn ở sân bay sẽ tự động đưa người dân về nhà.

Ma pháp phát động nhiều lần.

Sage, trán lấm tấm mồ hôi, ngồi tạm lên tảng đá để giải tỏa mệt mỏi.

“Làm được không ạ?”

Lee Si-heon đã đến từ lúc nào hỏi Sage.

“Khoảng 10 phút nữa là xong gần hết rồi. Không biết những người khác có làm tốt không.”

“Không phải Sage là người biết rõ nhất sao.”

“Tôi luôn nói rồi mà. Dù là tôi cũng không biết hết mọi thứ đâu.”

Trước nụ cười kiệt sức của Sage, Si-heon lắc đầu.

Cơ thể cậu ta nhìn bên ngoài thì tơi tả.

Tuy không thấy vết thương rõ rệt trên người, nhưng quần áo rách rưới cháy xém, những mảng thịt rơi ra, máu dính bê bết cho thấy cậu ta đã đổ bao nhiêu máu, chỉ cần nhìn thoáng qua là biết.

Ánh mắt của đa số những người ngồi xung quanh đều hướng về phía Lee Si-heon.

Phần lớn là ánh mắt lo lắng, nhưng có vài người cảm thấy sợ hãi trước bộ dạng của Lee Si-heon.

Những người mình cứu lại sợ hãi mình.

Tùy người mà có thể cảm thấy vỡ mộng.

Lee Si-heon dửng dưng gạt bỏ những ánh mắt đó. Thậm chí còn cười cợt nhả đầy vẻ tinh nghịch.

“Hôm nay cũng là gấu bông à?”

“…….”

Khuôn mặt Sage đỏ bừng lên. Giống như quả táo chín mọng muốn cắn một miếng.

“Cậu thật là…!”

- Bốp!

Bị đánh vào lưng, cơ thể Si-heon loạng choạng ngã. Cậu ta thả lỏng vai như chạy trốn xuống núi.

Sage nhìn chằm chằm vào bóng lưng đó, không thể nổi giận mà chỉ phồng má lên một chút.

‘…Nhìn chỗ nào mà ra Vua chứ.’

Hướng Lee Si-heon đi xuống là lối vào khách sạn.

Điểm đến cuối cùng của cậu ta là đâu, không cần tỏa ma lực ra tìm cũng biết.

Sage quay đầu nhìn những người dân vẫn đang đi lên.

Thương vong giảm nhiều hơn con số dự tính.

Dù có National Tree giúp đỡ, nhưng xét đến việc không có viện binh của Giáo đoàn thì đây được coi là kỳ tích.

Vô thức mỉm cười, Sage vuốt mặt bằng hai tay rồi đứng dậy.

Lại một lần nữa dấy lên ma lực bao trùm xung quanh.

Kết thúc của cuộc giao tranh ngắn ngủi đang hiện ra trước mắt.

Lối vào khách sạn, nơi diễn ra trận chiến ác liệt nhất.

Lee Si-heon tìm đến nơi đó là lúc toàn bộ dân thường trong khách sạn đã sơ tán xong.

Thấy xác học viên bị đè chết dưới bức tường khách sạn đổ nát.

Cũng thấy vài National Tree đã hy sinh tính mạng để hoàn thành nghĩa vụ của mình.

Trong số mười bảy người Lee Si-heon chiêu mộ cũng có người nằm trong danh sách hy sinh.

Dấu vết của trận chiến khốc liệt còn lại xung quanh như những vết sẹo.

Xác chết đầu lìa khỏi cổ.

Nhiều tòa nhà bốc cháy do ma pháp.

Khói đen dày đặc trên bầu trời. Lee Si-heon bước đi với đôi chân lấm lem bùn đất bỗng dừng lại ở một điểm.

- Ầm!

Tiếng đòn tấn công của hai bên va chạm. Bao đang làm tốt hơn mong đợi.

“Hết rồi à?”

“Ha.”

Trên khuôn mặt cười cợt của Maehwa dần hiện lên vẻ chán chường.

“Nói cái gì thế thằng ngu này.”

Bao giơ hai nắm đấm lên.

Biểu cảm thì có vẻ đang tận hưởng trận chiến, nhưng không có sự dư dả.

Đấu Vương. Dù năng lực thể chất tăng lên nhưng thể lực có giới hạn. Điểm yếu duy nhất của Quyền Năng có thể mạnh lên vô hạn.

Đôi mắt Bao mờ đi như thể bị đấm vào cằm nhiều lần. Hai nắm đấm nắm chặt thỉnh thoảng mất điểm đánh và run rẩy.

Cơ thể Maehwa bị đánh tương tự nhưng vẫn lành lặn.

“Nếu có thể Release thì….”

Suyeon cầm kiếm nhìn quanh.

Nếu không còn dân thường thì có thể dùng sức mạnh thật sự. Có lẽ cô ấy đã phán đoán như vậy.

Chẳng bao lâu sau, ánh mắt chạm phải Si-heon đang đi tới, khuôn mặt Suyeon cứng đờ thấy rõ.

“…….”

Saku đứng đằng xa toàn thân đầy thương tích đến mức không thể chiến đấu.

Đôi mắt mở trừng trừng đã mất tiêu cự.

“Hộc, hộc….”

Thở hổn hển liên tục, đối đầu với người chị trước mặt.

Dù trong tình huống sắp chết nhưng vẫn không Release, ai cũng biết là do lo lắng xung quanh bị cuốn vào.

“Saku.”

“…Vâng.”

“Giờ có thể làm được rồi.”

Khi Suyeon cho phép, Saku đang loạng choạng nghiến răng đứng dậy.

- Két.

Trong mắt Saku, người đã chịu đựng và chịu đựng, giờ đây toát ra vẻ độc địa.

Trái tim hiền lành cũng tràn ngập lửa giận.

“Giờ mới dùng sức mạnh thì làm được gì chứ?”

Haku khí thế hừng hực, và Saku nheo mắt lại.

- Lộp cộp.

Tiếng bước chân sau lưng họ dần lớn hơn.

Chịu đựng lâu rồi.

Nói chính xác thì phía Maehwa đang đùa giỡn với con người.

Nếu quyết tâm dồn hết sức lực tấn công thì đã có thể giết bao nhiêu người cũng được.

Dù biết nhưng hắn đang coi con người là trò tiêu khiển.

[Chíp]

Con chim nhỏ bay xuống đậu lên vai người đàn ông trông như xác chết.

Khoảnh khắc đó tiếng nổ vang lên.

- Bùm!

Một vòng tròn trắng xóa hiện ra, một mũi tên quấn đầy ma khí trút xuống giữa Maehwa và Bao đang định va chạm.

Vụ nổ khổng lồ nuốt chửng hầu hết mọi người ở đó nối tiếp theo sau.

O o o-

Ma lực mạnh đến mức gây ù tai vượt qua cả tiếng nổ.

Saku và Suyeon vừa thoát khỏi vụ nổ, kinh hoàng nhìn Lee Si-heon.

“…Si, Si-heon-san?!”

“Cậu….”

Rốt cuộc định làm cái quái gì vậy.

Suýt chút nữa thì bị cuốn vào chết chùm.

Ma khí mạnh đến mức thần kinh dựng đứng cảm thấy đe dọa tính mạng đang đè nặng lên mặt đất.

Bao bị cuốn vào vụ nổ một chút, da bị bỏng.

“A cái thằng chó này thật là….”

Cô tặc lưỡi như thể rùng mình.

Ánh mắt của Haku và Maehwa cuối cùng cũng hướng về phía đó.

“Lee Si-heon?”

Nụ cười quái dị nở trên môi Maehwa. Khuôn mặt Haku thì cứng lại.

“Sao thằng đó lại ở đây? Abie rõ ràng…. Chết tiệt cái thằng đầu hạt dẻ đó. Hai người mà không bắt được một người? Này. Maehwa.”

“Lee Si-heon….”

“A thằng này mắt đảo điên rồi.”

Lee Si-heon không trả lời, lại bước đi.

Con chim gõ kiến đậu trên vai cậu ta nói chuyện vài câu rồi bay lên không trung.

Mắt Maehwa dán chặt vào Lee Si-heon.

- Phập!

Cùng lúc với chuyển động của con chim gõ kiến, hai người đàn ông chạm mắt nhau.

“Lee Si-heon…!”

Maehwa lại thốt ra cái tên đó.

Ánh mắt đầy sát khí quét nhanh qua cơ thể cậu ta.

“…Đệ tử của Baekdo-nim. Nghe nói là vậy.”

Nụ cười trẻ con nở trên khuôn mặt.

“Baekdo-nim?”

Si-heon phản ứng trước giọng nói như chìm đắm trong sự ngây thơ trẻ con, điều không ngờ tới từ miệng Maehwa.

Maehwa di chuyển.

Đi từng bước một, rồi dần tăng tốc, lao về phía Lee Si-heon đang đứng đằng xa.

Bao phản ứng định di chuyển nhưng. Tốc độ tăng lên đến mức không theo kịp.

- Bùm!

Một mũi tên mọc trên vai Lee Si-heon bắn thẳng vào giữa trán hắn.

- Rầm!

“……Khà.”

Mũi tên ập vào mặt nhưng hắn không hề bận tâm mà cứ thế lao tới.

“Si-heon-san!? Chạy-”

Ngay trước khi cơ thể không một vết thương của Maehwa ập vào người cậu ta.

Lời nói của Saku bị ngắt quãng. Đồng tử cô run lên như nhìn thấy điều gì đó kinh ngạc.

“Hự, hự hự.”

Cơ thể Maehwa đang lao tới bỗng nghiêng ngả. Cắm đầu xuống đất.

- Ầm!

Cảm giác đè nặng toàn thân. Maehwa nhớ lại ký ức về thử thách đầu tiên, cười và nâng cơ thể cứng đờ lên.

Cơ bắp kêu răng rắc, mồ hôi chảy ròng ròng và đôi mắt đỏ ngầu.

“Khà khà.”

Maehwa thu hình ảnh Lee Si-heon ngay trước mũi vào mắt.

Si-heon cau mày trước đôi mắt chìm đắm trong khoái lạc.

- Vút!

Bất chợt nghe thấy tiếng gì đó bay tới.

Từ bầu trời rất xa vọng lại.

Gợi nhớ đến sấm sét.

Cảm giác lạnh lẽo khiến đầu Maehwa nhẹ nhàng ngẩng lên.

“….”

Đằng xa kia.

Trên bầu trời tối tăm, hàng trăm ngọn thương dị hình đỏ đen dày đặc.

Những ngọn thương sắc bén tỏa ra ma lực đáng sợ, vẽ nên ma trận và hình thành hình dạng ngọn thương dài.

Gần như cùng lúc, những ngôi sao băng ập xuống bao vây lấy cơ thể đang kêu răng rắc của Maehwa.

“Thằng ngu.”

“…Kích.”

Maehwa cười.

Trận oanh tạc khổng lồ nuốt chửng cả một thành phố nhỏ ập xuống hắn chỉ diễn ra trong tích tắc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!