Chương 112: Hoàng Đào
Con nô lệ.
Bình thường mà dùng từ này là lên đồn cảnh sát ngay.
Nghe nói trên SNS hay một số trang web có những người thích làm tình kiểu đó. Nhưng không ngờ lại có người thực sự muốn điều đó.
Và người thích kiểu chơi đó lại là Hoàng Đào, người thích chăm sóc em trai mình.
"Ha a... hư ư ư."
Tiếng thở nóng hổi vang lên.... Vậy. Giờ làm sao?
Hoàng Đào nằm trên giường, mặt đỏ bừng, hai chân mở rộng.
Hoàng Đào cố tránh ánh mắt tôi.
Âm hộ của cô ấy ngày càng ướt át, làm ướt đẫm ga giường bằng dâm thủy của mình.
"Bảo là ghét mà. Sao lại ướt thế này?"
"... T, tại đệ đệ cứ sờ ngực chị."
"A, vậy là biến thái à? Không mong muốn mà vẫn cảm thấy thì là biến thái rồi."
"Biến thái gì chứ... a. Côn thịt lại giật giật kìa..."
Hơi thở run rẩy. Hưng phấn vì để lộ cơ thể trần trụi sao. Cơ thể dâm đãng thật.
Bộ ngực to lớn và khe suối bên dưới đều ướt đẫm dâm thủy.
Mồ hôi chảy dài trên đùi và gáy.
Cứ thế này chỉ cần cho vào thôi là nước đào ngọt ngào sẽ đọng lại sâu trong cơ thể.
Hoàng Đào hưng phấn hơn bình thường.
Mùi đào nồng nặc trong phòng khiến ý thức tôi cũng mờ đi.
"... Mùi nồng thật đấy. Cứ nhìn thấy cu là mất trí, tại sao vậy?"
"C, cái đó."
Lời nói không tiếp tục.
Nô lệ mà không trả lời à. Tưởng tượng ra chủ nhân sai khiến nô lệ Elf thời trung cổ, tôi thêm một câu.
"Không trả lời à?"
"A ♡"
"Kính ngữ."
"Cơ thể đệ đệ quyến rũ quá... mắt gỗ của em ướt rồi."
Chát!
"A hức!"
Vỗ mạnh vào đùi bên cạnh.
"Đệ đệ cái gì?"
"V, vậy phải gọi thế nào... ạ."
"Tự mà nghĩ đi."
Một thoáng im lặng. Hoàng Đào quan sát sắc mặt tôi, ngón tay ngọ nguậy rồi nói.
"Chủ... nhân."
Bắt được ngay danh xưng chủ nhân thì đúng là gu mặn thật.
Nặng hơn cả Se-young.
"Đúng rồi. Muốn ta làm gì nào?"
"Tùy ý... hãy làm em rối tung lên đi ạ."
Lại vỗ vào đùi một cái nữa.
Đùi Hoàng Đào đỏ ửng lên như quả đào.
Chát!
"Á ưng!"
"Nô lệ mà ra lệnh à?"
"Không, không phải thế. Làm ơn... Ch, chủ nhân. Hãy dùng cái lỗ mắt gỗ đê tiện của em để sướng đi ạ."
Bình thường hay chạy mô phỏng hay sao mà lời lẽ dâm dục tuôn ra trôi chảy.
Nhưng có đời nào làm theo ý muốn đâu.
Trò nô lệ hưng phấn chính là vì không theo ý mình.
Chát!
"Hư hự!"
"Rốt cuộc là ngươi muốn sướng chứ gì?"
"... A."
Nằm dưới đáy. Phục tùng, khuất phục, và phục vụ đối phương.
Hoàng Đào điên cuồng vì tình dục trước mắt nên quên mất điều đó, cọ cọ đùi rồi ngồi dậy.
Nghiêng đầu về phía hạ bộ của tôi với đôi mắt ướt đẫm dục vọng.
Năm ngón tay thon dài nắm nhẹ lấy phần dưới của cây gậy.
"... Sau khi cái này kết thúc."
Môi chạm vào quy đầu. Hơi thở nóng hổi khiến máu dồn lại.
Thè lưỡi liếm nhẹ đầu khấc, cảm giác rùng mình ập đến. Hoàng Đào ngước nhìn tôi.
"Kết thúc rồi thì không... đụng đến Bạch Đào nữa chứ?"
Độc thật. Hóa ra tôi cũng sẽ thấy uất ức nếu nghĩ gia đình đụng vào người phụ nữ của mình.
"Để xem biểu hiện thế nào."
"... Em sẽ cố gắng."
Cũng chẳng có gì đảm bảo Bạch Đào sẽ đổ tôi nên tôi cho qua.
Người phụ nữ đó thích tôi? Có chuyện đó sao.
"Ha ụm... chụt, chụt chụt."
Hoàng Đào ngậm đầy côn thịt trong miệng, lưỡi đảo quanh rãnh quy đầu.
"Chụt chụt, chụt."
Vòm họng.
"Ha a, ụp... thích quá..."
Trong má.
Ấn ấn vào, má Hoàng Đào phồng lên.
Ánh mắt ngước nhìn tôi rưng rưng lệ.
Sục, sục, sục.
Một tay vuốt ve phần dưới thân gậy. Tay kia mân mê túi ngọc bên dưới.
Để cảm nhận được khắp nơi trong miệng,
Vậy mà răng không chạm vào một lần nào, kỹ năng tuyệt vời khiến tôi phải thán phục.
Vừa nãy còn trinh nguyên đúng không vậy?
"Phù- Chủ nhân... Chủ nhân ơi... Hê hê. Cảm ơn vì đã nhận em làm nô lệ. Nếu được làm tình thì chị sẽ làm nô lệ cả đời."
Đôi mắt của Hoàng Đào, người đã hoàn toàn thích nghi với cuộc chơi, trở nên hoàn toàn dâm dục.
"Túi tinh của chủ nhân... Dinh dưỡng của em... Thùng chứa hạt giống em bé."
Cho thứ mềm mại đó vào miệng. Không cảm thấy đau đớn gì mà khoái cảm ập đến.
Túi tinh cái gì...
Thái độ đối với chủ nhân thế này có đúng không?
Hứng tình thì hứng tình thật nhưng không biết có phải là bất kính không.
"Thích thế à?"
"Em thích chủ nhân... cả con cu này nữa."
"Con đĩ háo sắc điên rồ."
Nửa đùa nửa thật.
"Cái loại này sao lại thích chứ? Đàn ông trên đời đầy ra đấy."
"... Nhưng mà."
Hoàng Đào đang nói dở thì ngậm đầy côn thịt vào miệng.
Rồi giữa chừng, mở to mắt nhìn côn thịt của tôi.
Nhìn kiểu gì cũng thấy kích thước vượt quá tưởng tượng. Tôi cũng nghĩ thế.
"Ư bư, ụp."
Nước bọt chảy ròng ròng nhưng Hoàng Đào không dừng lại.
Rơi nước mắt trước côn thịt khổng lồ, cùng với cơn buồn nôn, cuối cùng cô ấy cũng cho nó vào tận sâu trong cổ họng.
"Khụ, hự ụp, bư bư bư."
Tinh thần lực thật đáng nể.
Đôi môi mềm mại chạm nhẹ vào xương mu. Hoàng Đào cười mắt tít lại như hồ ly.
-Cái này là của em hết...
Giọng nói dễ thương như bông hoa e ấp nở rộ dường như đang nói với tôi như vậy.
"Phù. Giỏi đấy. Đã làm với thằng nào chưa?"
"Ư ư ụp, ư ưm! Không!"
Hoàng Đào lắc đầu. Điều đó càng kích thích hơn.
Tôi nắm tóc Hoàng Đào và bắt đầu ra vào trong miệng cô ấy.
"Phụt!?"
Phập, phập.
"Ư hự, ụp, ư ô ộc, ộc."
Cảm giác muốn bắn ập đến, tôi không kìm nén mà xả ra.
Hoàng Đào, người đã trở thành thùng rác tình dục, liên tục co giật cổ họng trước dòng chất lỏng dính nhớp được bắn ra.
Ực, ực.
"Ư hự!"
Tôi nhìn cũng thấy lượng tinh dịch không phải dạng vừa.
Không uống hết được nên chảy ra một ít, Hoàng Đào lùi đầu lại.
Tinh dịch kéo sợi dài từ côn thịt của tôi đến môi cô ấy.
Ực, ực.
Hoàng Đào tập trung nuốt không chút do dự. Thậm chí còn thưởng thức nó.
Rồi chạm mắt với tôi, cô ấy cười hi hi và há miệng ra.
"Tha cho em chủ nhân..."
Dịch trắng đục dính nhớp đọng trên lưỡi... Cảm giác tội lỗi vì đã làm vấy bẩn cùng với dâm tâm bị kích thích.
Ực.
"Lúc nãy... hỏi tại sao thích... chụt."
Dùng lưỡi dọn dẹp, Hoàng Đào nói.
"Không biết nữa. Chỉ là cảm thấy không có chủ nhân thì không được."
Câu đó đúng đấy. Kết bạn và thích ai đó có ý nghĩa lớn lao gì đâu. Khái niệm trừu tượng bỏ xừ.
Tôi đẩy Hoàng Đào ngã xuống. Cô ấy tự nhiên mở rộng hai chân mà không chút kháng cự.
Côn thịt lại cương lên chạm vào âm hộ, bụng dưới Hoàng Đào rung lên.
"Vì chủ nhân, em có thể làm tất cả..."
Cái lỗ run rẩy phun nước như con ngao.
Khuôn mặt Hoàng Đào không còn chút xấu hổ nào, tràn ngập dâm dục và ái tình.
"Chị cũng làm được... Lỗ giả (Onahole) cũng làm được... Nô lệ cũng làm được. Cần thì lỗ mắt gỗ cũng có thể dâng hiến..."
Lời đó có nghĩa là một.
Nhất thiết phải làm với Bạch Đào sao.
Câu trả lời tôi trả lại chỉ có một.
"Đã bảo rồi mà. Không ngăn cản người đến."
"..."
"Không có ý định tán tỉnh. Vốn dĩ chuyện Bạch Đào thích tôi đã là chuyện vô lý rồi."
"... Thích mà."
"Hả?"
"Bạch Đào... thích chủ nhân đấy ạ. Không biết có phải tình yêu không nhưng... luôn nghĩ là đặc biệt... đấy ạ."
Độ hảo cảm cao thật.
Sự thật gây sốc. Bạch Đào không thể hiện ra chút nào lại coi tôi là tồn tại đặc biệt.
Nhưng cũng chẳng có suy nghĩ gì đặc biệt.
"Nên mới bất an..."
"Sao lại bất an. Sợ tôi lơ là cô à?"
"Chỉ là Bạch Đào làm với chủ nhân... em ghét nhìn thấy cảnh đó lắm."
Ghen tuông nảy sinh khi không hài lòng với tình huống hiện tại của mình.
Đúng là dạo này bận chuẩn bị thi cử nên ít thời gian bên Hoàng Đào.
"Dù vậy cũng không được."
Không biết nhấn mạnh bao nhiêu lần rồi.
"... Thú thực gặp người đàn ông khác sẽ tốt cho cô hơn. Bây giờ tôi cũng biết rõ mình là thằng rác rưởi mà."
"Cái đó thì ghét! Không... ghét, ạ."
"Vậy thì-"
Hết sức bình sinh.
Cắm phập cây gậy đang đứng thẳng vào trong âm đạo.
"Ô ô ô ộc! Híc, a a ạp... sướng, cái sướng đến rồi..."
Cúi người ôm lấy Hoàng Đào và thì thầm vào tai cô ấy.
"Cứ giao phó cho tôi đi."
"... Cho chủ nhân á. A. A. A a."
"Ừ. Cho tôi."
Làm cho thỏa mãn đến mức không nghĩ được gì nữa, đến lúc đó biết đâu suy nghĩ sẽ thay đổi.
Tôi đúng là thằng đần khi không thể dứt bỏ người phụ nữ thích mình.
Chụt chụt chụt chụt!
Liên tục di chuyển hông đóng cọc vào trong, Hoàng Đào hét lên đầy khoái cảm.
"... Ô ộc, hư, ức, a. A. A!. Tuyệt vời... ♡ Cu tuyệt vời quá. Cứng và thích quá a!"
"Sợ thế cơ à? Sợ tôi không làm tình với cô à?"
Từ từ thì thầm, bên dưới ban tặng khoái cảm đến mức mất trí.
Thế là Hoàng Đào cũng bắt đầu nói năng lộn xộn.
"... Sợ, sợ lắm ạ... Gần đây không làm cho nên tích tụ nhiều lắm... Ư ư ư ụp! Thêm lần nữa... ra rồiiii!"
"Vai trò của nô lệ là bao chứa tinh... Nói xem. Là gì?"
"A a a a! Vai trò của em... vai trò là... bao chứa tinh của đệ đệ... là mắt gỗ... chỉ dành cho đệ đệ..."
"Con đĩ dâm đãng thế này mà ta lại không dùng sao?"
Chát!
"Quay lại."
"Ư hự, hư ư ưt!"
Lập tức chuyển sang tư thế doggy, leo lên lưng Hoàng Đào.
Dù hơi tách ra nhưng con cu cong vẫn đang chọc sâu vào bên trong đó.
Mái tóc rối bù của Hoàng Đào. Tiếng rên rỉ của con cái gào thét hổn hển bật ra.
"Mạnh quá! Ức, a a a ác... thích quá..."
"Bắn vào trong đấy."
"Bên trong thích lắm... Bắn đầy vào bên trong... bắn của chủ nhân vào đi ạ..."
Bóp chặt bộ ngực như sắp nổ tung.
"Ư ư ụp!"
Ôm chặt cơ thể yếu đuối như muốn bẻ gãy.
"... Á a a ang! Ang!"
Đóng mạnh hông vào, trút hết tinh dịch đã kìm nén.
Phụt phụt phụt phụt!
"Híc, ha a at... Tử cung... tử cung đầy..."
Mắt Hoàng Đào lờ đờ rồi gục xuống phía trước.
Quá sức, Hoàng Đào lật người lại thở hổn hển.
"A... a... ♡"
Hoàng Đào hiền lành có ngoại hình như cô giáo mầm non, nằm dưới thân tôi gào thét rồi lên đỉnh mấy lần.
Đúng là cảnh tượng ngoạn mục.... Chửi thề dù nghĩ thế nào cũng không hợp gu tôi.
Hoàng Đào với khuôn mặt không biết là đang cười hay đang khóc.
Trên giường lăn lóc đầy những quả đào lớn nhỏ. Đủ để lấp đầy một thùng đào.
"Chủ nhân...♡"
Ồ. Vừa rồi nghe giống thật đấy.
Tôi nằm xuống cạnh Hoàng Đào đang gục ngã, ôm lấy cơ thể cô ấy. Hoàng Đào dụi mặt vào một cách sảng khoái.
"Tỷ tỷ."
"Ừ."
Hoàng Đào trả lời nhỏ nhẹ.
Quả nhiên cách gọi này hợp với tính tôi hơn.
"Bây giờ thấy sao."
"... Xấu tính. Ưt. Giờ còn hỏi à?"
Là thời điểm sự thỏa mãn lên đến đỉnh điểm.
"Thú thực vẫn chưa biết."
"Không tin tôi à?"
"Đệ đệ thì lúc nào chả tin... Là người chị thích nhất trên đời mà."
Mới gặp mấy tháng mà tình cảm đã sâu đậm thế này.
Bạn gái cũ cũng không đến mức này, hay là tính cách của cây ở dị giới đều thế này?
"Ngày xưa sư tỷ đã nói với chị."
"Sư tỷ ạ?"
"Ừ... Người cho chị xem mấy thứ người lớn hồi nhỏ ấy. Cho xem cả đống truyện tranh người lớn nữa."
Người đó đúng là hỏng bét.
Giờ mới biết nguyên nhân sự già dặn trước tuổi của Hoàng Đào.
"Nhưng mà sư tỷ luôn buồn vì vấn đề đàn ông. Vui vẻ rồi chia tay là khóc lóc thảm thiết. Rồi sau này thời gian trôi qua thì lại bảo ghét cay ghét đắng người đàn ông ngày xưa yêu say đắm."
Câu chuyện tình yêu nhan nhản.
Lục tìm trong mấy bài hát là ra, câu chuyện cảm xúc của những người yêu nhau, tình yêu cháy bỏng kết thúc rồi nguội lạnh.
"Thế thì sao? Sợ chúng ta cũng sẽ như thế à?"
"Chị không muốn chia tay với đệ đệ cả đời."
Hoàng Đào dồn sức vào hai cánh tay đang ôm.
"Chị là em út nên ích kỷ lắm... Nếu lén bỏ đi thì chị sẽ bắt nhốt lại một nửa đấy."
"... Cái đó hơi đáng sợ đấy. Mà. Làm gì có ai vị tha chứ? Ai cũng sống thế cả thôi. Với lại cỡ tỷ tỷ thì nhường nhịn giỏi lắm rồi còn gì?"
"Thực ra không phải thế đâu. Hê hê."
Hoàng Đào cười xòa. Nụ cười trông có vẻ chua chát.
"Bố cũng chết, sư tỷ cũng chết. Chỉ còn lại Thiên Đào và Bạch Đào thôi... Trực tiếp nhìn thấy thì cảm giác như đệ đệ sẽ bị cướp mất ấy. Nên là."
Đã ghen.
Tôi hiểu tấm lòng đó. Hiểu nhưng cũng chẳng biết nói gì.
"Sau này dù có thêm ai thì tôi vẫn sẽ luôn thích Hoàng Đào tỷ tỷ."
"Tuyệt đối không nói là không tăng thêm phụ nữ nhỉ?"
Cái đó thì... đành chịu thôi.
Tôi đã cho cơ hội hai lần hỏi có muốn gặp người đàn ông khác không. Thích thì chịu thiệt thôi.
Suy nghĩ rác rưởi nhưng biết làm sao. Những người quan trọng hơn cả tính mạng đã nhiều thế này rồi.
Hoàng Đào cũng là người phụ nữ đã từng liều mạng vì tôi.
"... Vậy hứa đi."
Hoàng Đào phồng má. Đưa ngón tay ra.
"Hứa?"
"Ừ... Bài hát ngày xưa hát cùng sư tỷ. Hát theo là được."
Đột nhiên? Nghĩ vậy nhưng tính cách Hoàng Đào trẻ con nên cũng chấp nhận.
Hoàng Đào bắt đầu hát trước.
"Em và anh~ trở thành người yêu. Sống bên nhau hòa thuận nhé."
Giọng điệu như bài đồng dao trẻ em.
"Ngón tay út... móc ngoéo nào."
Hoàng Đào không biểu cảm.
Chính xác là khuôn mặt đang kìm nén cảm xúc.
Nhớ sư tỷ ngày xưa sao. Nghe kỹ thì có vẻ sư tỷ là chỗ dựa tinh thần của Hoàng Đào.
Sư tỷ đó đã chết nên đang hồi tưởng lại ngày xưa ấy mà.
'Nhưng bài này tôi cũng biết.'
Đồng dao là ngôn ngữ chung của thế giới có thật không.
Tôi móc ngón tay vào và đóng dấu ngón cái.
Mắt Hoàng Đào mở to.
-Nhất định, nhất định, hứa nhé.
Giọng nói của mỗi người chồng lên nhau.
"Cái này ạ?"
"... Biết rõ nhỉ."
Hơi ấm của bàn tay móc ngoéo thật ấm áp.
Tôi không biết, nhưng ôm lấy Hoàng Đào chắc đang run rẩy vì bất an. Sau đó cảm thấy nước chảy ướt đẫm ngực áo.
"Hức..."
"Sao tự nhiên lại bắt hát bài hát ngày xưa thế? Vốn dĩ đồng dao kích thích tuyến lệ mà."
"Giờ không giận nữa đâu... xin lỗi nhé..."
Sau lưng Hoàng Đào đang khóc nức nở, tôi lén kiểm tra độ hảo cảm của cô ấy.
-Hoàng Đào: ♥♥♥♥♡(87/100)
Cảm xúc ghen tuông đã biến mất chưa.
Dù sao thì độ hảo cảm vẫn còn đủ.
"Haizz."
Thở phào nhẹ nhõm, tôi vỗ vỗ vào sau đầu Hoàng Đào.
"Hức, thích đệ đệ... khịt."
"Thôi đừng tỏ tình nữa. Đừng ăn mũi nữa, bình tĩnh lại đi."
Đôi khi thấy còn tốn công chăm sóc hơn cả San Su-yu.
Tôi cười khẩy rồi đột nhiên nhớ ra một sự thật, đưa tay lên trán.
'... Nhưng mà.'
Rung, rung!
Tiếng rung điện thoại mà tôi không nghe thấy vì mải mê làm tình.
'Hết núi này lại đến núi khác.'
Vẫn còn, chấp niệm.
2 Bình luận