Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 170: Lớp Hươu Cao Cổ Lee Si-ba (2)

Chương 170: Lớp Hươu Cao Cổ Lee Si-ba (2)

Chương 170: Lớp Hươu Cao Cổ Lee Si-ba (2)

 

“…Về rồi à?”

 

Trước mặt Thiên Đào là thức ăn thừa chưa kịp dọn dẹp từ sáng. Những thứ Shiba ăn dở thường do tôi xử lý, nhưng thỉnh thoảng Thiên Đào dậy sớm thế này lại ăn trước.

 

“Em làm riêng phần cho sư phụ rồi mà. Ăn cái đó đi chứ.”

 

“Vứt đồ thừa đi phí phạm lắm không phải sao? Thế này lòng ta thấy thoải mái hơn.”

 

Tôi kéo ghế ngồi đối diện Thiên Đào.

 

Thiên Đào gấp cuốn tạp chí đang cầm, đặt lên bàn. Rồi dùng ánh mắt sắc bén đặc trưng quét qua người tôi một lượt.

 

“……Có gì đó thay đổi nhiều lắm. Đã có chuyện gì xảy ra à?”

 

Sau đó cô ấy hỏi.

 

‘Quả nhiên là hỏi trước.’

 

Tôi nghĩ Thiên Đào tinh mắt sẽ nhận ra trước. Người này lúc nào cũng nhận ra sự thay đổi của tôi rõ nhất.

 

“Em thay đổi á?”

 

“Ta chưa từng dạy con cách giấu ma lực.”

 

“A cái đó… Em muốn noi gương sư phụ nên đã luyện tập chút đỉnh trong chuyến tập huấn.”

 

Tôi giả vờ không biết.

 

Cố gắng giữ bộ mặt tỉnh bơ như không có chuyện gì.

 

Cười hề hề kèm theo vài động tác khoa trương, Thiên Đào nhướng mày.

 

“Giờ định lừa cả sư phụ con sao.”

 

“…….”

 

“Hình thái ma lực cũng khác trước. Dường như đã vượt qua một bức tường… à không, hai bức tường một cách nhẹ nhàng. Thế mà vẫn định chối là không phải sao?”

 

“Thì. Cũng có thể thế mà.”

 

“……Vậy nên- Hưm. Không có gì.”

 

Thiên Đào định nói tiếp rồi lại ngậm chặt miệng.

 

Rồi cô ấy cau mày vẻ khó chịu, đưa tay day trán.

 

“…Xin lỗi. Tự nhiên ta thấy nhạy cảm quá.”

 

Lời xin lỗi được đưa ra. Không ngờ lại nhận được lời xin lỗi.

 

“Không biết nữa… Từ hôm qua tự nhiên thế. Cứ nhìn thấy con là có cảm giác kỳ lạ.”

 

“Dạ?”

 

“Với Hoàng Đào thì là… quan hệ đó đúng không?”

 

“A vâng. Đúng vậy.”

 

Gật đầu cái rụp, Thiên Đào ấn vào thái dương như bị đau đầu.

 

“Đối xử tốt với nó nhé. Con bé chịu nhiều tổn thương lắm.”

 

“Tất nhiên rồi. Cả chị Hoàng Đào. Cả sư phụ nữa.”

 

“……Sao tự nhiên lại nói chuyện của ta?”

 

Tôi lặng lẽ nhìn Thiên Đào.

 

Nghe thấy chuyện của mình, sư phụ vô cảm hiện lên vẻ thắc mắc trên mặt. Đường nét thanh tú, phong cách và gương mặt xinh đẹp.

 

‘Giờ nhìn lại thấy lớn thật rồi.’

 

Dù chênh lệch tuổi tác nhưng không hiểu sao tôi lại có cảm giác mình lớn tuổi hơn, chắc là do tâm lý thôi.

 

Tôi khẽ gọi danh xưng của cô ấy.

 

“Sư phụ.”

 

“Hửm?”

 

Thiên Đào. Cô ấy là Thiên Ma của ngày hôm nay.

 

Người sẽ giúp ích rất lớn cho tôi trong việc thay đổi tương lai sau này.

 

Thực lực của cô ấy không cần bàn cãi cũng biết. Nhãn quan cũng xuất sắc, thực tế là đã nhận ra sự thay đổi của tôi ngay khi nhìn thấy.

 

Nếu nói sự thật thì cô ấy sẽ đứng về phía tôi chứ.

 

‘Nhưng mà.’

 

Tôi chìm vào suy nghĩ một lúc.

 

Không phải là thắc mắc đơn giản kiểu người này có tin khi tôi nói về quá khứ không.

 

‘Có điều mình chưa biết.’

 

Lời nguyền của Thế Giới Thụ khắc trên cơ thể Thiên Đào.

 

Bản chất của nó cả tôi và Baek-yang đều chưa hiểu rõ, nhưng rõ ràng đó là lời nguyền chứa đựng ý chí khiến các Thế Giới Thụ không thể đối địch với mình.

 

Dù là người tôi thực sự muốn tin tưởng. Nhưng vẫn còn góc khuất tôi chưa biết.

 

Có thể Thiên Đào đang bị can thiệp từ đâu đó trái với ý muốn của cô ấy.

 

Vì thế tôi cũng chỉ dừng lại ở việc yêu cầu Hoàng Đào hợp tác đơn giản thay vì nói toàn bộ sự thật.

 

‘Nếu có thể… mình muốn nói sự thật và yêu cầu hợp tác với mỗi sư phụ thôi.’

 

Trừ khi nhận ra bản chất của lời nguyền đó. Hoặc Thiên Đào có thể kiểm soát lời nguyền, nếu không tôi không thể nói ra mục đích của mình.

 

Ngay cả tôi cũng bị đóng dấu là ứng cử viên chồng của Thế Giới Thụ, thông tin bị rò rỉ lúc nào không hay, huống hồ là người khác.

 

“Sao đang nói lại thôi?”

 

Tôi kìm nén lời nói chực trào ra khỏi cổ họng.

 

Vẫn… còn nhiều thời gian.

 

“Không có gì. Chỉ là hôm nay trông sư phụ đẹp thôi.”

 

“……Chẳng phải bảo có người yêu rồi sao?”

 

“Khư khư khư.”

 

Tôi cười rồi lấy trong ngực ra một hộp nhẫn.

 

Biết đâu chiếc nhẫn nhận được từ Thiên Đào này sẽ là manh mối gì đó.

 

Với tâm trạng nửa vời như thế, tôi mở hộp nhẫn ra ngay trước mắt cô ấy.

 

“Sư phụ có biết cái này là gì không?”

 

Chiếc nhẫn hoa đào vẫn chưa héo và tỏa sáng màu hồng phấn.

 

Thiên Đào vừa nhìn thấy hộp nhẫn liền từ từ cau mày.

 

“Chẳng phải là hoa sao?”

 

Câu chuyện như phim hay truyện tranh, vật phẩm quá khứ trở thành nhân duyên khơi gợi ký ức.

 

Dù thầm mong điều đó nhưng nó không xảy ra.

 

Nhưng Baek-yang đã gọi chiếc nhẫn này là ‘Hỷ sự’ nên tôi đã kỳ vọng, giờ bị phản bội cảm xúc hưng phấn nên tôi không giấu được vẻ thất vọng.

 

“Đúng rồi. Nhẫn hoa. Chỉ là, kết hoa lại làm thôi.”

 

Đóng hộp nhẫn lại rồi đưa cho Thiên Đào.

 

“Quà tặng đấy ạ.”

 

“…Cái này cho ta?”

 

“Vâng. Đi Nhật Bản thấy có bán. Lúc em không có ở đây thì nhìn nó mà nhớ lại.”

 

Thiên Đào chớp mắt, nhận lấy hộp nhẫn với vẻ ngỡ ngàng rồi vuốt ve nó.

 

Ngón trỏ vuốt ve phần trên hộp. Vuốt ve một hồi, nụ cười nhẹ lướt qua trên mặt cô ấy.

 

“Chà. Cảm ơn nhé.”

 

Lần đầu nhận quà của đệ tử hay sao mà Thiên Đào từ từ đỏ mặt.

 

Chỉ với món quà thế này cũng không giấu được niềm vui, đúng là vị sư phụ dễ thương.

 

‘…Sống thế này chắc thành thạo kỹ năng đọc biểu cảm mất.’

 

San Su-yu, Hongyeon, Lee Se-young, Thiên Đào và Bạch Đào.

 

Đều là những cô nàng nổi tiếng không bộc lộ cảm xúc ra mặt.

 

Bắt đầu từ San Su-yu, cứ cố gắng giao tiếp mãi nên khả năng quan sát không thể không tăng lên.

 

- Rung rung!

 

Lúc đó tiếng rung điện thoại trong túi vang lên.

 

Tôi lấy điện thoại ra nhìn màn hình.

 

- Jin Dal-rae: Có thể gặp bây giờ không?

 

- Jin Dal-rae: Hơi… ướt rồi.

 

“Ai vậy?”

 

“……À không có gì. Khác với sư phụ, có một đứa lạ lùng là rất thành thật.”

 

Coi như lát nữa dành chút thời gian đi gặp.

 

Tôi ấn nhẹ nút nguồn điện thoại một cái, rồi nhìn lại Thiên Đào.

 

Thiên Đào vẫn đang cười khúc khích vuốt ve chiếc nhẫn hoa cô ấy tặng tôi.

 

“Kỳ lạ thật.”

 

“Dạ?”

 

“……Cách buộc thế này không hiệu quả nên chỉ có ta dùng thôi.”

 

“Ồ~!”

 

Đúng là cái đó rồi.

 

“Không ngờ ngoài ta ra còn có người dùng cách này.”

 

“À….”

 

……Không phải cái đó.

 

Thiên Đào nở nụ cười cay đắng, cất hộp nhẫn vào trong ngực một cách trân trọng.

 

“Cảm ơn nhé. Lâu rồi mới có thể nhớ lại chuyện ngày xưa.”

 

“Thế ạ.”

 

“Sự thay đổi của con… Một lúc nào đó sẽ nói cho ta biết chứ?”

 

“Đương nhiên rồi. Đến lúc đó thì có gì mà không nói được chứ.”

 

Thiên Đào cười.

 

“Nhờ cả vào con đấy.”

 

Cô ấy vẫn chỉ biểu lộ sự lo lắng với gương mặt của người thầy nhìn đứa học trò non nớt.

 

“Nào~ Các em. Phải chuẩn bị cho buổi biểu diễn tài năng chứ?”

 

“Vâng~!”

 

Cô giáo mầm non. Shin Hye-yeong vỗ tay, đám trẻ ùa tới hồn nhiên lấy nhạc cụ của mình.

 

Buổi biểu diễn tài năng của nhà trẻ.

 

Là sự kiện phụ huynh mong chờ nhất, vì thế càng phải dồn sức chuẩn bị.

 

Hye-yeong xoa đầu Shiba đang bám chặt vào bắp chân mình.

 

“Shiba cũng phải đi chứ?”

 

“…Bbi.”

 

Đứa trẻ vẫn chưa nói sõi tiếng người. Shin Hye-yeong nhìn Shiba mà không thể cười thật lòng.

 

‘…Bé dễ thương thật đấy.’

 

Nếu nói giỏi thì sẽ xinh xắn biết bao.

 

Được Shiba gọi là cô giáo là ước mơ của cô giáo mới vào nghề Shin Hye-yeong.

 

Shiba nổi tiếng ở nhà trẻ đến mức nói mỏi cả mồm.

 

Khi chơi đất nặn hay vẽ tranh, lúc nào bên cạnh Shiba cũng đầy nhóc tì.

 

Nhắc đến tên Shiba là mười đứa con trai thì chín đứa đỏ mặt.

 

- Cậu nghĩ sao về Shiba?

 

- Ư, ưm ừ. Tớ thích Shiba.

 

Tất nhiên Shiba có vẻ chẳng quan tâm gì đến chuyện đó nhưng…. Shiba vẫn là idol của nhà trẻ chúng tôi, người đã đánh cắp trái tim các bé trai.

 

‘Mình phải dạy dỗ cẩn thận mới được.’

 

Tốt nghiệp khoa giáo dục mầm non và muốn dạy trẻ con từ khi còn rất nhỏ.

 

Shin Hye-yeong nhấc bổng Shiba đang nắm chặt quần tất của mình đến mức giãn ra.

 

“Bbi?”

 

“Nào đi thôi~”

 

Nhìn gương mặt dễ thương của Shiba là lại cười tít mắt.

 

‘He he.’

 

Trên bục cao nhất. Nơi đặt chiếc trống lớn. Đặt dùi trống vào hai tay Shiba, Shiba phấn khích vung vẩy dùi trống.

 

“Ôi dễ thương quá.”

 

Cô giáo đồng nghiệp nhìn cảnh đó cười, Shin Hye-yeong hồn nhiên vung hai tay lên xuống.

 

“Đúng không ạ! Em sống nhờ ngắm bọn trẻ đấy ạ.”

 

“Hả, hả? À đúng rồi….”

 

Khác với Shin Hye-yeong mới bắt đầu làm việc, các cô giáo đồng nghiệp biết hết những mặt kinh khủng của trẻ con chỉ cười trừ.

 

“Hye-yeong ssi nghĩ sẽ trụ được bao lâu?”

 

“Tôi đoán là hai tháng.”

 

“Khư khư khư.”

 

Những lời thì thầm giữa các cô giáo đồng nghiệp. Tất nhiên không phải thật lòng.

 

Dù là họ thì cũng không ghét trẻ con.

 

Nếu có hỏa hoạn thì ai cũng sẽ xắn tay áo lên nỗ lực cứu bọn trẻ. Ai cũng có tình yêu thương mức đó.

 

Nhưng mà…. Dương khí nguyên thủy của bọn trẻ nếu không nếm trải thì không biết được.

 

Những tiểu ác ma tinh thần rút cạn mọi sức lực của cơ thể!

 

Tất nhiên Shin Hye-yeong vẫn chưa biết đến mặt đó.

 

Với Hye-yeong, bọn trẻ là những chú gà con chíp chíp chạy theo gọi cô giáo ơi~ ngay cả khi lớn lên.

 

“Dù sao Shiba cũng ngoan thật.”

 

“Đúng không ạ? Sau khi thích nghi thì khá trầm tính và….”

 

“Tên thì…… ừm hơi ấy nhưng.”

 

Các cô giáo đồng loạt gật đầu.

 

Bảng tên dán trên ngực Shiba. Lớp Hươu Cao Cổ Lee Si-ba.

 

Người bố cũng đẹp trai phết… nhưng khiếu đặt tên thì chán hẳn.

 

“Nhưng mà cô đã thấy bố Shiba chưa?”

 

“A biết chứ. Hay là lỡ dại nhỉ? Trông trẻ măng… mà đã có con gái lớn thế này.”

 

“Cũng có tin đồn là con nhà giàu đấy.”

 

Vẫn là bầu không khí chỉ những ai biết mới biết về sự tồn tại của Lee Si-heon.

 

Nghe bảo khá đẹp trai và tử tế.

 

Dù vậy vì quá trẻ nên thường xuyên xuất hiện trong câu chuyện của các cô giáo mầm non.

 

Shin Hye-yeong thở dài trước những lời tán gẫu của họ rồi dùng tay ra hiệu.

 

“Các em~ Bắt đầu nhé.”

 

Vâng ạ~!

 

Đồng thanh hô vang.

 

Có những bé nghịch ngợm với nhạc cụ nhưng khi nhạc bắt đầu thì ai cũng nắm chặt nhạc cụ, căng thẳng tột độ.

 

- Tà ra ran tà ran ran!

 

Sắp có nhạc thiếu nhi phát ra từ loa, Shiba giơ dùi trống trên tay lên cao quá đầu.

 

- Đánh trống lớn tùng tùng tùng!

 

Dùi trống di chuyển lên xuống với biên độ lớn.

 

- Tùng! Tùng!

 

Những đứa trẻ tò mò việc hành động của mình tạo ra âm thanh, trong lúc biểu diễn không hề mất đi nụ cười.

 

Điều này cũng tương tự với Shiba.

 

“Bbi, bbi~ Bbi~”

 

Ba tiếng trống lớn.

 

Tiếng trống lớn vang dội lấp đầy nhà trẻ.

 

Thiên Đào có việc đi ra ngoài. Còn lại một mình trong ký túc xá, tôi dọn dẹp nhà cửa qua loa rồi ra khỏi phòng.

 

- Cốc cốc.

 

Trước khi đi đón Shiba.

 

Gõ cửa phòng ký túc xá nơi Jin Dal-rae sống.

 

Theo nguyên tắc ký túc xá học viện thì nam sinh cấm vào phòng nữ sinh, nhưng giữa các giáo sư trẻ tuổi thì ngầm cho phép.

 

Nói là linh hoạt hay sao nhỉ. Hay chỉ là quy tắc vụng về.

 

Chưa đợi được vài giây, Jin Dal-rae mở cửa vui vẻ chào đón.

 

“Đến rồi à… anh?”

 

Jin Dal-rae mặc đồ lót cotton màu hồng, nắm tay nắm cửa nhìn quanh một lượt thật nhanh rồi đỏ mặt.

 

Mông lắc lư. Đùi cọ vào nhau vẻ vội vã.

 

Dal-rae đưa cánh tay mảnh khảnh nắm lấy cổ tay tôi kéo vào.

 

Cười tươi rói như chưa từng mất trinh tiết bao giờ.

 

“Anh ăn cơm chưa?”

 

“Ăn chút đồ thừa của Shiba.”

 

“……Ăn thêm được không?”

 

Khoác tay, dụi mặt vào vai với vẻ mặt đầy yêu thương.

 

Cửa phòng ký túc xá đóng lại cùng giọng nói nũng nịu.

 

Chất lỏng loãng dính ở góc tủ giày nhưng tôi cố lờ đi.

 

Nơi bị Jin Dal-rae kéo đến là bếp ký túc xá có cấu trúc tôi cũng biết rõ.

 

Sự gọn gàng không hề bừa bộn khác hẳn phòng tôi bảo chứng cho tính cách của Jin Dal-rae.

 

Trên bàn bày biện sơn hào hải vị đúng nghĩa.

 

Những món ăn mà sinh viên sống một mình vài năm cũng không dám mơ tới!

 

“Cùng ăn cơm đi. Em tự làm đấy không biết có hợp khẩu vị không.”

 

“…Ờ, ừ.”

 

Dal-rae cười tít mắt, trong mắt nhuốm màu yêu thương và ám ảnh khác hẳn Se-young.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!