Chương 185: Lee Do-won (5)
Từng người một.
Khi tôi đi quanh khu vực này, khoảng vài người xuất hiện và bắt đầu bao vây tôi.
“…….”
Lạ là có ma lực mờ nhạt tồn tại và cũng khá đông người nên tôi chỉ dừng ở mức nghi ngờ.
Nhưng chúng trực tiếp lộ diện thế này thì còn gì bằng.
Không những không lùi bước mà tôi còn bước tới.
Có hàng chục container bảo quản và những chiếc xe tải khổng lồ dùng để bốc dỡ hàng hóa, không biết là hàng gì.
Ánh mắt của đối phương đâm vào da thịt chứa đầy sự thù địch.
-Cộp, cộp.
Đi sâu hơn vào bên trong.
Ánh mắt của những kẻ đang lao tới từ xung quanh dần thay đổi, và thần kinh của tôi tập trung vào túi áo của chúng.
Tính chất ma lực dao động là loại tính chất chưa từng thấy bao giờ.
Giống như dòng nước đục, đang chảy theo một hướng nhất định thì lại thấy những phần dao động kỳ lạ.
Là loại ma lực kỳ quái chỉ có thể thấy ở Flower.
-Cộp.
Tiếp tục bước đi và đứng ngay chính giữa bọn chúng.
Những gã đàn ông của Flower lấy tôi làm trung tâm, kẻ nấp vào tường, kẻ nhìn tôi chằm chằm.
Đáng lẽ phải hỏi là ai, hoặc giả vờ là người bình thường đến gần bảo tôi đi ra, nhưng có vẻ chúng không có ý định đó.
Mà dù có làm thế thì cũng bị giết thôi.
Suy nghĩ của tôi chưa dứt thì một người bước ra từ phía container.
Khuôn mặt thanh niên trông rất đàng hoàng.
Nhưng đôi mắt vô hồn và có mùi thuốc lá thoang thoảng.
Tôi bước về phía cánh cửa mà người đàn ông đó vừa bước ra.
Khoảng cách với người đàn ông gần đến mức chỉ cần đưa tay ra là chạm tới.
“…Ai đấy? Hự- Ặc!”
Khoảnh khắc người đàn ông mở miệng-
Tôi nắm lấy mặt hắn, cứ thế đẩy mạnh và đi vào trong container rồi đóng cửa lại.
Nhìn những kẻ mặc áo choàng đang đứng bên trong, một nụ cười chua chát nở trên môi tôi.
“Đông nhỉ.”
-Rầm!
Tôi ném người đàn ông vào bức tường đối diện của container.
Tiếng động lớn vang lên, người đàn ông bị va đập, hộp sọ lõm xuống, mắt trợn ngược, run lẩy bẩy rồi cứ thế rơi xuống chân tường.
-Két rầm!
Tiếng đóng cửa thô bạo vang lên như sấm sét.
Tôi liếc nhìn tay nắm cửa đang cầm trên tay, rồi ném nó về phía trước mặt bọn chúng mà không nói lời nào.
-Cạch, lộc cộc.
Tay nắm cửa bị bóp nát in hằn dấu tay. Xoay tròn lăn lóc rồi dừng lại.
-Két két két.
Cánh cửa bị bung bản lề đổ xuống.
-Rầm!
Cánh cửa nát bấy chạm đất, đồng thời sắc mặt của những kẻ mặc áo choàng nhuốm màu cảnh giác.
“Flower.”
Hình ảnh tương lai lướt qua như đèn kéo quân nơi khóe mắt.
Máu đông. Làn da lạnh ngắt. Hàng mi rụng từng sợi một.
Cuốn danh bạ điện thoại biến mất không rõ lý do.
Tin nhắn tha thiết cuối cùng của tôi trong tương lai còn sót lại, làm ơn hãy liên lạc với em. Tin nhắn gửi cho Sư phụ.
Khuôn mặt cứng đờ với nụ cười của người đó, khó mà nhận ra là đã chết hay chưa.
“Phải không?”
Cạch, cạch.
Như nghe thấy tiếng mạch máu trong mắt vỡ ra.
Tinh thần lắng xuống lạnh lẽo như thể dành cho lúc này, từ từ khởi động trái tim.
Thình thịch thình thịch. Tiếng tim đập ồn ào bên tai.
Tiếng ù tai từng nghe trong đám tang lướt qua như thức tỉnh.
Cảm xúc cộc cằn nghẹn lại ở cổ họng. Không dừng lại mà bật ra khỏi miệng.
“Phải không hả?”
Đá vào một trong những thanh gỗ vương vãi.
Thanh gỗ bay lên như xoay tròn trong không trung và nằm gọn trong tay tôi.
-Xoạt xoạt xoạt.
Những thành viên tổ chức Flower rút kiếm và đũa phép ngắn từ trong người ra.
Như thể đó là sợi dây cứu mạng, chúng chĩa về phía tôi.
Dù vậy, không có kẻ nào lao vào tôi.
Chỉ nhìn nhau hoặc dò xét sắc mặt tôi.
“…….”
Xung quanh chúng tôi không có lời nói nào.
Không ai hỏi danh tính là gì. Chỉ đơn giản nhận ra nhau là kẻ thù.
-Lẩy bẩy.
Lưỡi kiếm của một người trong số những kẻ đang đứng trước mắt run lên bần bật. Dáng vẻ đó trông thật nực cười.
'Bọn mày cũng là con người nhỉ.'
Phải.
Lũ này cũng có gia đình. Cũng có anh em. Cha mẹ sinh ra những kẻ như thế này chắc cũng nuôi nấng bằng tình yêu thương.
Dù là trẻ mồ côi thì cũng có người bạn tri kỷ, hay đã từng mơ một giấc mơ hạnh phúc ngắn ngủi với tình yêu hoặc cảm xúc tương tự.
Cuộc đời là thế.
Những kẻ tham gia vào tổ chức khủng bố tồi tệ nhất cũng chẳng khác gì.
Tôi biết.
Bố tôi đã từng như vậy.
Đó là biểu cảm của bố khi những câu chuyện bắt đầu lan truyền trên báo chí và internet.
-Cộp.
Tôi bước lên một bước.
Tất cả những kẻ mặc áo choàng đều đi về phía tôi.
Trong tầm nhìn mở rộng, khuôn mặt của từng tên trông quá đỗi bình thường.
Và trên những khuôn mặt vặn vẹo đó, sát ý nguyên thủy hòa tan một cách tự nhiên vào sự bình thường ấy.
-Cộp.
Một bước.
-Phập!
Hạ thanh gỗ xuống.
Máu bắn tung tóe lên cửa sổ hỗn loạn như những cánh hoa rơi không theo quy luật.
Những kẻ ngã xuống rào rào như những con rối gỗ đứt dây.
Tay chân bị bẻ quặt ngược lại, chết ngay tại chỗ chúng đứng.
Đặt chân vào bóng tối.
Mở mắt trong vùng biển sâu tanh nồng mùi máu.
Nỗi sợ hãi ngay trước khi lặn xuống và mở mắt.
Nhưng khi mở ra rồi thì cũng không đau lắm.
Nếu ví von cảm xúc khi nếm trải xã hội đen tối thì đó là sự so sánh thích hợp nhất.
Bình thường thì sẽ từ từ thích nghi, nhưng tôi đã giết người hàng chục lần dưới trướng Thiên Ma rồi.
Tôi ném thanh gỗ xuống sàn container.
-Rầm!
Sàn nhà lõm xuống, thanh gỗ vỡ tan tành.
Cảm xúc khó chịu được nhét sâu vào một góc nào đó trong tim, tôi bước ra ngoài cánh cửa đã vỡ.
Gió mát bất ngờ.
Khi chân rời khỏi container, cơ thể rung lên nhẹ.
Sự náo động bên trong đó không kéo dài quá lâu.
-Cạch.
Khẩu súng lục gắn giảm thanh và thanh kiếm chưa lau vết máu đông lại một lần nữa chĩa về phía tôi.
Dù biết tình hình không ổn nhưng không một ai bỏ chạy.
Dù là những khuôn mặt bình thường nhưng tinh thần lực đáng được vỗ tay khen ngợi.
Có lẽ đã được huấn luyện kỹ càng.
…Hoặc là Flower đang nắm chặt tinh thần của chúng. Một trong hai.
“Ai đấy?”
Một gã hỏi.
“Biết để làm gì.”
Tôi cười nhạo câu hỏi đó.
“…….”
Tôi không phải thằng ngốc đi rêu rao tên tuổi khắp nơi.
“Là Flower hả?”
Thay vào đó, tôi chuyển câu hỏi tương tự cho hắn.
“…….”
Gã đàn ông im lặng.
Tôi đã bật máy ghi âm đề phòng. Ý tưởng khá hay.
Nếu bọn chúng không thừa nhận là Flower thì tôi chỉ là kẻ giết người thôi. Rất dễ bị truyền thông bêu rếu.
Vụ án giết người xảy ra trong nhà máy. Hàng chục thi thể được tìm thấy gây kinh hoàng.
Đương nhiên họ sẽ tìm hung thủ và nếu là người bình thường thì bị bắt ngay rồi.
Tôi bước tới một bước về phía gã đàn ông có vết sẹo bỏng.
Lần này cũng không ngoại lệ, tiếng súng vang lên từ phía đối phương.
-Đoàng!
Cùng với tiếng thuốc súng nổ là tiếng hét phát ra từ khẩu súng.
Nòng súng đỏ rực.
Không gian bị vạch một đường.
Khu công nghiệp khi mặt trời mọc, cái bóng mang hình người bị cắt làm đôi.
“……Vậy?”
“Chết do nổ liên tiếp. Báo cáo là như vậy.”
Gã đàn ông trùm áo choàng điềm tĩnh truyền đạt thông tin.
Vụ nổ. Dấu vết ma lực và nước gia công ma lực hòa trộn vào nhau, thiêu rụi khu vực đó không còn một ngọn cỏ.
Thiệt hại về người và tài sản do vụ này gây ra khá đau đớn.
“Thế à.”
Người đàn ông có hình xăm tròn quanh mũi làm vẻ mặt thối hoắc.
“Nghe nói chỉ có một mình…… Tay nghề khá đấy.”
Phương thức khủng bố mà Flower sử dụng.
Tức là trước đây. Dấu vết ma lực tương tự như tính chất của vụ nổ trong sự kiện Ent còn sót lại.
Ai đó đã cưỡng ép gây ra vụ nổ tương tự như lúc đó.
Cảnh sát đương nhiên nhìn vào dấu vết ma lực và liên kết với vụ việc trước đó.
Kết quả là cuộc điều tra đã xác định đây là vụ khủng bố của Flower.
“Khư khư khư. Chúng ta tự đốt bát cơm của mình sao?”
Cistus. Phó thủ lĩnh của Chiếc lá thứ ba.
Quản lý trại gia súc Tuberose.
Hắn vuốt mái tóc nóng hổi vì giận dữ và ném tập tài liệu vào người đàn ông trước mặt.
“……Phải. Tiền thì nhiều như rác nên không sao. Nước gia công cũng không phải chỉ kiếm được ở đó.”
Vốn tư bản thế giới có bao nhiêu phần trăm chảy vào Flower thì cũng không ngoa, nên vụ cháy nhà máy cỏn con có là gì.
Nhưng việc bị một kẻ địch hạ gục mà không kịp trở tay, dù có cố chấp nhận thì giấc ngủ cũng chẳng yên.
Tuberose nghiến răng, tiến lại gần người đàn ông, rồi khẽ đẩy vai hắn.
-Rầm!
Gã đàn ông bay đi không chút sức lực va vào tường.
“Khụ, hự.”
“Lần sau cẩn thận đấy. Tự lo liệu đi. Nếu lần này thể diện lại bị bôi nhọ… thì lúc đó tao sẽ ra tay đấy.”
“V, vâng ạ.”
Tuberose xoa gáy, bước ra khỏi phòng làm việc và đi xuống tầng hầm.
Mở toang cánh cửa bằng chìa khóa sắt. Mùi hương hoa nồng nàn xộc vào mũi khiến hắn nở nụ cười đầy dâm dục.
“Mất một túi tiền thì kiếm lại ở đây là được chứ gì.”
Đeo cùm sắt, bị nhốt ở một nơi nào đó và mất ý thức, vô số nữ Mộc Nhân.
Trên đầu họ đều có hoa.
Tuberose lấy hai lọ thuốc từ bàn gần đó và tiến lại gần một người phụ nữ.
Một cây táo với mái tóc đỏ rực rỡ.
“Aigoo… dùng nhiều quá rồi. Giá trị hàng hóa giảm sút, đã bảo lũ khốn đó dùng ít thôi mà.”
Hắn lấy một ống tiêm, hút loại thuốc thứ nhất vào và lắc để đẩy không khí ra.
“Ừ ừ, được rồi. Chờ lâu chưa?”
Cắm kim tiêm, bơm thuốc vào.
Khoảnh khắc đó, hoa nở bung ra từ đầu nữ Mộc Nhân cây táo.
Tiêm loại thuốc khác vào, lần này quả mọc ra trên đầu.
Cách duy nhất để ép nở hoa và kết trái nhiều lần, thứ mà cả đời chỉ nở một lần.
Hoa và quả của nữ Mộc Nhân chỉ riêng sự tồn tại thôi đã có giá trị lớn.
Thực tế có tin đồn là giúp tăng tài năng. Còn hoa thì chỉ cần sắc uống cũng tốt cho sức khỏe.
Có lý do để giới nhà giàu thường mua với giá cao ngất ngưởng.
‘Lũ đàn bà kỳ lạ. Ban đầu chỉ bắt đầu bằng ma túy đơn giản. Tìm kiếm hạnh phúc để rồi tự nguyện bị giam cầm.’
Tiêm thuốc liên tục, Tuberose nhìn xuống với ánh mắt lạnh lùng.
Tất cả Mộc Nhân ở đây. Trước kia đều được đối xử như quý tộc cao quý.
Nhưng giờ đây là một trong những cặn bã bị vứt bỏ của thế giới này. Phân loại của chúng rất đơn giản.
Mộc Nhân bị tước bỏ thân phận quý tộc theo lệnh của Thế Giới Thụ.
Hoặc là những kẻ bị đẩy lùi trong cuộc chiến gia tộc khốc liệt, gia đình sa sút và bị đưa vào đây.
Những kẻ làm chuyện đồi bại với bé trai rồi bị bắt, sau đó thoát ra và lẩn trốn vào thế giới ngầm rồi bị bắt, v. v.
Tất cả bọn họ ban đầu đều bắt đầu là ‘khách hàng’ để trốn tránh hiện thực. Rồi tự tìm đến để trở thành ‘hàng hóa’… những kẻ mà sự tồn tại chính là tiền.
Nhiều kẻ thảm hại và sâu bọ.
Tuberose là cánh tay trái của Cistus, kẻ quản lý trại gia súc này.
“Tuberose.”
“…Sao ngài lại đến bất ngờ thế ạ.”
Một câu nói lạnh lùng của đứa trẻ vang lên sau lưng Tuberose.
“Nghe nói lần này có chuyện xảy ra.”
“Vâng.”
Khuôn mặt bé gái non nớt, tưởng chừng như nắm trong tay là gãy, lại tỏa ra uy áp khó nhìn thẳng.
Ngay cả đây cũng chỉ là phân thân của Cistus.
Không một thuộc hạ nào của Cistus từng gặp bản thể của hắn.
Vì thế đôi khi có những lời đồn đại không thể cười nổi.
Rằng hắn giấu bản thể trong phân thân, và khoảnh khắc sự lười biếng bị phát hiện thì mạng sống sẽ chấm dứt ngay tại chỗ.
Tuberose cười gượng gạo.
“Ngươi biết ta sẽ nói gì rồi chứ?”
“…Vâng.”
“Chuẩn bị vật tế để tạo phân thân đi.”
Vật tế để tạo phân thân.
10 đứa trẻ còn sống.
Dù là rác rưởi nhưng Tuberose cũng có giới hạn nhất định.
Nhìn khuôn mặt khóc lóc của đứa trẻ sống sờ sờ thật khó chịu.
Lũ gia súc này thì coi như tự làm tự chịu, đời nát bét rồi tìm đến ma túy để trốn tránh.
Nhưng bọn trẻ thì hầu hết là bị bắt cóc từ khu ổ chuột.
Hoặc là dùng con của những kẻ làm điếm.
“Và- nếu hỏng việc thì ngươi trực tiếp ra tay đi.”
Cán bộ thứ 3, thuộc hạ trực tiếp của hắn mà ra tay thì đối với Hiệp hội Hunter có thể coi là tuyên chiến.
Biết vậy mà Cistus vẫn ép hắn ra mặt.
Tên cán bộ hiếu chiến.
Nên hắn thích.
Vì đây là người đầu tiên trọng dụng hắn, kẻ chỉ biết chế tạo ma túy và lui tới lầu xanh.
“Vâng.”
Tuberose gật đầu.
Đôi mắt đầy điên cuồng, không chút nghi ngờ và ý chí kiên định.
0 Bình luận