Tập 1 (Mở đầu - 418)
Chương 108: Chúng Ta Hòa Nhau Nhé? (3)
2 Bình luận - Độ dài: 2,790 từ - Cập nhật:
Chương 108: Chúng Ta Hòa Nhau Nhé? (3)
Dưới chân một ngọn núi không tên, ở đâu đó quanh đây.
"Hoàng Đào nhanh lên!"
"Bạch Đào, hộc, hộc. Làm ơn leo chậm thôi."
Bạch Đào leo thoăn thoắt giữa các thân cây, quay lại nở nụ cười rạng rỡ với Hoàng Đào đang theo sau.
"Ôi trời, chậm thế này thì làm sao đây?"
"Tại Bạch Đào... ư ư. Nhanh quá đấy chứ..."
"Phư phư phư, suốt ngày chỉ xem mấy tạp chí kỳ quặc nên người mới yếu thế đấy."
"Không phải tạp chí kỳ quặc đâu nhé!"
Trước sự trêu chọc của Bạch Đào, Hoàng Đào đỏ bừng tai, hì hục leo lên cây.
"Thật là... Bạch Đào đáng ghét thật đấy."
"Ta chỉ nói sự thật thôi mà."
Hoàng Đào phồng má dỗi hờn. Bạch Đào thản nhiên gãi gãi sau gáy.
"Nhưng mà sáng ra leo núi thế này không thấy sảng khoái sao?"
"Chẳng sảng khoái tí nào! Chỉ muốn nói chuyện với sư tỷ thôi mà..."
"Chuyện gì. Lại chuyện người lớn à?"
Bạch Đào hỏi một cách ngây thơ, Hoàng Đào đỏ mặt vội vàng biện minh.
"Kh, không phải chuyện người lớn, là chuẩn bị cho tương lai đấy chứ?"
"Ta thấy đôi khi không hiểu nổi suy nghĩ của em. Cái chuyện phu quân gì đó có gì quan trọng đâu..."
"Hứ, Bạch Đào cũng nên chuẩn bị từ bây giờ đi? Nghe bảo có rất nhiều người chia tay vì vấn đề chăn gối nam nữ đấy."
"Nói linh tinh."
Bạch Đào cười khẩy. Vì hoàn toàn không hiểu nổi.
'Tình yêu gì mà lại tan vỡ vì chuyện chăn gối chứ?'
Ba chị em đào ra đời cũng đã được mười lăm năm.
Ngoại trừ Hoàng Đào sớm nắng chiều mưa, Bạch Đào hay Thiên Đào đều không rành mấy chuyện đó.
"Người ta yêu thì dù chuyện chăn gối không tốt cũng vẫn yêu ta thôi?"
"Mẫu người lý tưởng của Bạch Đào là gì."
"Luôn nấu cơm cho ta... Hợp khẩu vị ăn uống. Vững chãi. Mạnh mẽ. Người giống ta?"
Bạch Đào xòe từng ngón tay ra kể về những mong muốn của mình.
Nghe vậy Hoàng Đào tỏ vẻ khó xử.
"Người giống Bạch Đào...? Chắc ghét lắm."
Bạch Đào rất thích trêu chọc sư tỷ hay bất cứ ai khác.
Sự hoạt bát đến mức nông nổi đó khiến ai cũng phải lắc đầu ngao ngán.
Hoàng Đào nhớ lại chuyện đã xảy ra trước đây.
Ngày Giáng sinh. Treo đồ lấp lánh lên tất cả các cây đào trong Đào Viên rồi bị đánh đòn vào mông.
Tự nhiên giúp đỡ vụ đó rồi bị vạ lây. Bị mắng là thấy chị làm chuyện đó thì phải can ngăn chứ sao lại không.
"Người giống Bạch Đào chắc không có trên đời này đâu."
"Hiếm nên mới là duyên trời định chứ?"
Nói một cách tỉnh bơ như vậy khiến Hoàng Đào không biết trả lời sao.
"À với lại phải thích đào cứng."
"Cái đó là gì nữa. Ngốc thật."
"Hứ, gu ăn đào quan trọng lắm đấy nhé? Nói trắng ra dù mọi thứ khác nhau nhưng gu ăn đào hợp nhau là được!"
Nấu cơm cho, vững chãi, mạnh mẽ, nhiều trò nghịch ngợm như Bạch Đào, chịu được trò đùa, và thích đào cứng.
"... Nói linh tinh. Bạch Đào đúng là ngốc."
Người như thế có trên đời sao?
Hoàng Đào lắc đầu nguầy nguậy.
Dù sao thì quay lại câu chuyện.
"Tóm lại chuyện chăn gối quan trọng lắm đấy nhé?"
"Thì~ quan trọng! Trên đời này làm gì có ai ly hôn vì chuyện chăn gối?"
"Thời buổi này loạn lạc lắm! Người đẹp hơn Bạch Đào cướp mất đàn ông thì tính sao! Mấy cô gái nước ngoài tóc vàng da nâu cứ...!"
"Hoàng Đào hoang tưởng quá rồi đấy."
Bạch Đào chống hông.
"Người đẹp hơn ta? Người như thế làm gì có!"
Sự khoác lác kinh khủng. Lòng tự trọng khiến những kẻ cố chấp nhất cũng phải nhún nhường.
Đôi mắt lờ đờ của Hoàng Đào hướng về phía Bạch Đào.
Bạch Đào sở hữu nhan sắc trời phú đến mức da không có lấy một nốt mụn, nhưng Hoàng Đào nghĩ tính cách đã gặm nhấm hết sự quyến rũ đó.
"Xì- Người làm anh rể chắc khổ lắm."
Hoàng Đào lè lưỡi nói.
Tai Bạch Đào giật giật. Cảnh báo nghiêm túc đến mức đó thì dù là Bạch Đào ngang ngược cũng không thể không quan tâm.
"Chuyện chăn gối quan trọng thế à?"
"Đương nhiên~ quan trọng chứ! Nói trắng ra chỉ cần tốc cung hợp (hòa hợp chăn gối) thôi là tình cảm vợ chồng đã tốt rồi! Nếu tốc cung không hợp thì biết sẽ thế nào không?"
Giữa trán Hoàng Đào tối sầm lại.
Như đang kể chuyện ma trong phòng vào đầu hè, sự nghiêm túc thấm đẫm trên khuôn mặt Hoàng Đào khiến Bạch Đào nuốt nước bọt cái ực.
"Giả sử Bạch Đào có người yêu đi."
"Ừ."
"Nhưng mà chuyện chăn gối không thỏa mãn chút nào."
"Ừ hứ."
"Thì người đàn ông đó sẽ thế nào?"
Hoàng Đào làm động tác như sói, xòe hai tay ra và kêu "Gâu!".
"Đàn ông hay đàn bà cũng đều là sói cả. Nếu không thỏa mãn thì sẽ đi tìm người hợp với mình."
"Đó là cái gì vậy."
"Là đi tìm khoái lạc đấy."
Những lời khó hiểu. Nhưng thái độ nghiêm túc của Hoàng Đào lại gợi lên sự tin tưởng không rõ nguyên do.
"Nghĩ kỹ đi. Người Bạch Đào thực sự thích vào ngày Tết Trồng Cây không ở cùng Bạch Đào mà lại ở khách sạn với cái cây khác làm chuyện ứ ừ ♡ á hự ♡ thì em nghĩ sao?"
Hoàng Đào bắt chước tiếng rên rỉ hơi quá đà. Bạch Đào thầm nghĩ.
Ngày Tết Trồng Cây... không ở cùng mình? Ngực bỗng thấy khó chịu.
"Không có chuyện đó đâu. Người thích ta thì ta sẽ không cho phép chung đụng thân xác với ai ngoài ta cả. Ta cũng thế."
"Vì cấm đoán nên cảm giác bội đức mới khiến ngoại tình xảy ra đấy! Bạch Đào, em có biết sư tỷ gọi ta là gì không?"
"Gọi là gì."
Hoàng Đào vỗ vào bộ ngực lớn của mình một cái bốp.
"Chuyên gia Hitomi!"
"Hi... tomi?"
Cái tên nghe có vẻ đáng tin cậy.
"Chuyên gia nói cho mà biết. Chuyện chăn gối quan trọng lắm! Bạch Đào không chuẩn bị từ bây giờ thì biết sẽ thế nào không?"
"Không thì sao... Ừ. Thì thế nào?"
"Chắc vài phút là bị hạ gục thôi? Không thỏa mãn được đàn ông. Chỉ có Bạch Đào thỏa mãn thôi. Đàn ông có thể làm cả ngày đấy! Cứ hai tiếng một lần... phải chuẩn bị đi."
Cảm thấy câu chuyện đang đi xa quá đà. Nhưng Bạch Đào đành phải suy nghĩ nghiêm túc một lần.
'Hai tiếng?'
Và cô ta sớm đưa ra kết luận đúng chất Bạch Đào.
"Cũng thường thôi."
"Bạch Đào chẳng biết gì cả."
Hoàng Đào, người có đầu óc chứa đầy những bộ truyện tranh và tạp chí kích thích, phiến diện đã nói vậy, nhưng thực ra không hợp cung cũng chẳng sao.
Nếu là người mình thực sự thích.
Dù có chuyện gì xảy ra cũng sẽ thích mình thôi, cô tin là vậy.
Bạch Đào tin rằng mắt nhìn người của mình là hoàn hảo.
"Ơ, Hoàng Đào."
"Hả? Sao?"
Bạch Đào chỉ vào vai Hoàng Đào và cười.
"Vai em... có sâu kìa."
"Á á á á á!"
Hoàng Đào đứng dậy, loạng choạng, dẫm nhầm cành cây và rơi xuống dưới.
"Ơ, ơ ơ!? Híc. Bạch Đào thật là!"
Giọng nói xa dần xuống phía dưới. Bạch Đào ngồi trên cành cây cười khanh khách nhìn Hoàng Đào đang rơi xuống.
"Phu ha ha ha! Nếu có sâu thật thì ta đã giật mình ngã trước rồi. Quên là ta ghét sâu à? Không biết ai mới là ngốc đây!"
Cô gái màu trắng bí ẩn trong núi, nhiều trò nghịch ngợm.
Chuyện cô ấy mất cha mẹ và nụ cười. Rồi bắt chước giọng điệu của Thiên Đào là chuyện xảy ra không lâu sau đó.
Lâu rồi mới mơ về ngày xưa.... Ký ức phai màu của thời thơ ấu giờ đây thật đáng nhớ.
Cầm một cành cây quét qua bụi cỏ và hét lên 'Ta đã vượt qua cảnh giới!', 'Ta là thiên hạ đệ nhất nhân!', câu chuyện non nớt.
Ôm cái đầu đau nhức ngồi dậy, cảm giác giải thoát sảng khoái như vừa lột xác.
"... Đau đầu quá."
Hôm qua uống nhiều quá chăng.
Cảm thấy cổ họng nghẹn lại, nắm lấy chăn, tôi giật mình vì chất liệu chăn khác thường ngày.
Mắt mở to. Nhà nghỉ.
"Cái gì thế này."
Bạch Đào lật chăn lên. Một gã đàn ông đang ngủ ngon lành ở đó.
Mồ hôi nhễ nhại khắp người.
"... Ơ."
Nhìn xuống dưới, bộ phận đàn ông trần trụi đập vào mắt.
"Híc!"
Lần đầu tiên trong đời nhìn thấy bộ phận của đàn ông.
Từ khi sinh ra chưa được giáo dục gì đặc biệt, chỉ tập luyện, nên cú sốc đối với Bạch Đào tăng gấp bội.
"Khoan, khoan, khoan, khoan đã."
Hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Bạch Đào rơi vào trạng thái hoảng loạn trong chốc lát, tìm quần áo của mình.
Áo ba lỗ đen... Sao lại bị rách?
Bị xé toạc từ phần cổ. Áo lót cũng nát bươm...
Quần và đồ lót ướt sũng đến mức xấu hổ.
"... Cái này."
Lúc đó ký ức mờ nhạt của ngày hôm qua bắt đầu sống lại trong đầu.
"A."
Sự khiêu khích rẻ tiền. Hùng hổ tìm đến nhà nghỉ.
Nằm trên giường một cách thô tục, cơ thể hòa quyện vào nhau đêm qua.
"Ơ, ơ... ơ."
Một mình ôm đầu. Nắm tay run rẩy.
Ngay bên cạnh cảm nhận được hơi người.
"Ưm..."
Gã đàn ông nhăn mặt vì say nguội, đôi mắt lờ đờ nhìn quanh rồi chạm mắt với tôi.
"A."
"..."
Im lặng. Chỉ có từ đó mới diễn tả được tình huống hiện tại.
Toang rồi. Tại sao lúc đó lại lên cơn điên làm cái trò đó chứ.
Sự im lặng nhục nhã nhất thế gian.
"Ờ, cái đó."
Lee Si-heon phá vỡ sự im lặng, thận trọng hỏi.
"Có sướng không?"
"Cái thằng điên này."
"Hự!"
Đạp vào vai một cái, gã bị đẩy ngã lăn xuống giường.
Tôi ghét bản thân mình vì ánh mắt cứ dán vào cơ thể được rèn luyện không cần thiết kia.
A thật là...
Bình tĩnh nào. Với tư cách là sư phụ võ thuật, dù có chuyện này xảy ra thì với tư cách là người lớn tuổi hơn cũng phải đường hoàng chứ.
Và không thể cho thấy dáng vẻ bối rối thế này chỉ vì chuyện hôm qua.
Đối với cái loại không ra gì kia. Không muốn để lộ chút sơ hở non nớt nào.
"Điên... điên mất."... Nhưng chuyện đó không dễ. Chỉ nghĩ đến thôi là mặt đỏ bừng, nói tục tĩu là cay vãi chưởng.
"Sao lại giận dữ thế."
Ghét cái tên trông có vẻ thản nhiên kia. Chắc hắn có kinh nghiệm lắm nhỉ.
Ừ thì, đúng là không có lòng tự trọng về khoản đó.
Cơ thể sinh ra chưa từng thủ dâm một lần... Thôi kệ mẹ. Dù sao cũng không phải đối tượng để chung đụng thân xác, nhưng đúng là đã làm trò khùng điên.
"Làm ơn câm mồm đi."
"Hay là... coi như hòa nhé?"
"A thật là...!"
Ào. Cảm xúc vỡ òa.
Gạt chăn ra, không màng đến việc lộ cơ thể, đứng dậy dẫm đạp Lee Si-heon túi bụi.
"Hự! Khoan, không, sư phụ... Ặc! Vừa trúng xương rồi. Xương! Xương!"
Chắc phải dẫm đạp gần 20 phút.
Lee Si-heon nằm trên sàn diễn trò như công chúa bi thương, giả vờ rơm rớm nước mắt.
"Ai là người làm trước chứ..."
"Mang quần áo đến đây. Trước khi bọn nhỏ dậy."
"Vâng."
Lee Si-heon tập trung một chút rồi lấy ra vài bộ quần áo từ ký túc xá.
Giờ thì dùng ma pháp không gian cũng thạo rồi. Dáng vẻ đó vừa đáng tự hào vừa thấy bực mình là do tâm trạng sao.
"Ra ngoài đi. Để ta mặc quần áo."
"Dù sao cũng thấy hết rồi mà-"
"Hôm nay muốn thấy máu không?"
"Dạ. Em đi đây ạ."
Sau khi Lee Si-heon chạy trốn. Tôi mặc bộ quần áo hắn mang đến.
'Không phải quần áo của mình mà mang quần áo của hắn đến...'
Đeo lại chiếc áo lót bị bung móc, mặc chiếc áo phông rộng thùng thình.
Đồ lót ướt át thật khó chịu nhưng không còn cách nào khác.
"Haizz."
Không phải đổ nước mà ướt thế này. Chuyện bị hắn nắm chặt không thể kháng cự hôm qua chợt lướt qua đầu.
-Ha a, dừng dừng lại! Kỳ... kỳ lạ lắm...
-Kỳ lạ cái gì.
-... Đệ tử hạng ba... a ♡
"Á á, á!"
Dậm chân thình thịch xuống thảm sàn, lắc đầu nguầy nguậy.
Nghĩ đến việc Lee Si-heon cũng biết hết chuyện đó, mặt đỏ bừng nhưng cũng chỉ trong chốc lát. Tôi thầm thề trong lòng.
'Nếu hắn nhắc đến chuyện đó... ta sẽ bẻ gãy tứ chi hắn.'
Mặc xong quần áo, chuẩn bị tâm lý rồi đi ra ngoài.
Ngoài cửa, Lee Si-heon đang dựa lưng vào tường nhắm mắt đứng đó.
"A xong rồi ạ?"
Cái mặt thản nhiên đó nhìn thôi là thấy sôi máu.
"..."
"Bây giờ tôi cũng thấy ngại lắm nên thông cảm chút đi ạ."
"... Haizz. Đúng là điên rồ thật. Rượu là kẻ thù mà."
Tôi ngoan ngoãn đi theo Lee Si-heon đang dẫn đường.
Thanh toán tiền nhà nghỉ xong.
Bỏ lại ánh mắt kỳ quặc của nhân viên quầy, ra khỏi tòa nhà, nhìn bầu trời bắt đầu hửng sáng và đi bộ.
Hít thở không khí sáng sớm thấy tâm trạng đỡ hơn một chút.
"Tâm trạng đỡ hơn chưa?"
"Nếu ngươi không nói gì thì sẽ tốt hơn nhiều đấy."
Đi trước, giảm tốc độ một chút để đi sát bên cạnh, Lee Si-heon hỏi vậy.
Tôi vô thức phản ứng gay gắt, hắn cười chua chát.
"Lần sau uống rượu vừa phải thôi."
"... Ừ. Nhưng mà... hôm qua làm đến đâu rồi?"
"Chưa đi đến cùng đâu."
Thế thì may quá.
Thật lòng nghĩ vậy.
'Nhưng mà... tại sao tự nhiên lại mơ giấc mơ đó chứ.'
Quay đầu nhìn Lee Si-heon.
Khuôn mặt không đeo mặt nạ đó, dù nhìn bao nhiêu lần, vẫn là khuôn mặt chỉ gây bực mình.
Số mình thiếu đàn ông đến thế sao. Lại đi làm chuyện đó với cái loại này vào ban đêm.
Cứ thế chìm trong suy nghĩ, thẫn thờ bước đi một lúc lâu.
"Đợi chút."
Lúc đó- Lee Si-heon đột nhiên lên tiếng.
Bíp!
Vai bị kéo mạnh lại.
Tiếng còi xe vang lên sau lưng.
Chiếc xe bất ngờ xuất hiện lướt qua sát sạt bên cạnh Bạch Đào.
Cơ thể loạng choạng, đầu chạm vào vai tên đáng ghét.
"Ái chà nguy hiểm thế. Đi bên trái tôi này."
Khuôn mặt Lee Si-heon nhìn theo chiếc xe và chửi thề.
Hàng lông mày khẽ nhíu lại, ánh mắt sắc bén.... Dáng vẻ sẽ lưu lại trong mắt rất lâu.
Tự nhiên thấy bực mình nên đẩy ngực hắn ra.
"Sao lại làm chuyện thừa thãi thế hả?!"
"Dạ?"
"..."
Sáng ra đã không bình tĩnh được.
"Không, à. Xin lỗi."
"Khục khục khục, cái gì thế. Nói thật là lo cho cái xe đúng không. Tai nạn thì xe móp mất."
Lời nói đùa cợt, sự quan tâm không cần thiết, cả chuyện xảy ra hôm qua nữa.
Đầu óc rối bời quá, nóng bừng lên. Bây giờ chắc không thể sắp xếp lại suy nghĩ được.
"Mau về thôi. Trên đường ghé siêu thị. Tôi nấu canh giải rượu cho."
Tôi không nói gì cả.
Không, là không nói được.
Dùng mắt từ từ quan sát khuôn mặt của Lee Si-heon.
"... Nấu hay không thì tùy."
Dù nghĩ đi nghĩ lại, nhớ lại, nhìn lại thì quả nhiên.
Thật sự không hợp với tôi, khuôn mặt đáng ghét không phải gu của tôi.
2 Bình luận