Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 168: Shiba Nhà Chúng Ta... Có Nhiều Mẹ Nhỉ

Chương 168: Shiba Nhà Chúng Ta... Có Nhiều Mẹ Nhỉ

Chương 168: Shiba Nhà Chúng Ta... Có Nhiều Mẹ Nhỉ

 

Shiba đã nói.

 

“…Bbi?”

 

Đứa con gái như nòng nọc con của tôi. Đứa con gái mà dù có cho vào mắt cũng không thấy đau.

 

Trong lúc tôi lăn lộn ở quá khứ, con bé đã học nói.

 

“Á á~ Dễ thương quá! Sao hả em trai? Shiba giỏi không?”

 

Hoàng Đào làm quá lên, vỗ bép bép vào vai tôi.

 

Shiba nhìn sắc mặt tôi với vẻ bất an, tôi ngồi xuống trước mặt Shiba, đưa tay xoa đầu con gái.

 

Mái tóc mềm mại lấp đầy lòng bàn tay.

 

“…Bố?”

 

Nghẹn ngào.

 

Tôi cảm thấy mình chưa làm được gì cho con mà sao con lớn nhanh thế này?

 

Hoàn toàn là em bé mà đã biết nói rồi.

 

Đứa trẻ sinh ra chưa đầy 1 năm mà đã nói tiếng Hàn là Bố… Thế này chẳng phải thiên tài thế kỷ sao?

 

Harvard cũng không đủ tầm để chứa chấp con tôi đâu, tôi dám chắc đấy.

 

“Bố ố.”

 

Shiba không giấu được vẻ bất an khi nhìn sắc mặt tôi.

 

Là do tôi quá ngạc nhiên nên mặt nghiêm lại.

 

Tôi co chân ngồi xuống cho vừa tầm mắt với Shiba.

 

“Con gái của bố.”

 

Nở nụ cười trên gương mặt đang cứng đờ, tôi dang rộng hai tay.

 

Lúc đó Shiba mới rạng rỡ mặt mày, sà vào lòng tôi.

 

“Bbi~!”

 

Shiba dụi đầu vào ngực tôi, cọ mũi và má qua lại đến nóng bừng.

 

Bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy cổ áo và vai tôi.

 

- Vút!

 

Cao lên trời. Cao hơn nữa.

 

Nhấc bổng con lên ôm chặt để má kề má, Shiba phấn khích cao giọng.

 

“Bố ơi~! Bố đã về chưa, bố đã về chưa~!”

 

“Ừ bố của con về rồi đây!”

 

Nước mắt chực trào.

 

Vừa cởi giày vừa bước vào phòng. Cuộc trò chuyện với Shiba vẫn không hề gián đoạn.

 

“Shiba của bố học nói từ bao giờ thế?”

 

“Bbi?”

 

“Vẫn chưa nói được từ khó. Nhưng… từ đầu tiên nói được là Bố.”

 

“Bố, ố!”

 

Shiba nhìn tôi và gọi bố như muốn khoe khoang.

 

Dù có vẻ quen với từ Bố ố hơn là Bố. Nhưng thế thì sao chứ. Quan trọng là Shiba nhà tôi đã thốt ra từ Bố với tôi.

 

Hãy nhìn đôi mắt long lanh màu xanh lục chứa đựng mọi hy vọng của thế gian này đi.

 

Ai có thể nhìn đứa trẻ này mà nói về thuyết tính ác chứ?

 

Cùng nụ cười rạng rỡ như nắng mai, cái miệng nhỏ xíu đến mức ngón tay cái cũng khó lọt vào, thì thầm với chiếc lá gọi Bố.

 

Chưa kịp thay đồ, tôi nằm xuống giường ôm lấy Shiba, con bé trèo lên người tôi nhảy tưng tưng.

 

“3 ngày rồi nên chắc con bé vui lắm.”

 

“Vậy ạ.”

 

Tôi cứ nghĩ sẽ ngượng ngùng lắm. Nhờ Shiba mà cuộc trò chuyện với Hoàng Đào cũng tự nhiên hơn.

 

“Thực ra Shiba dỗi ghê lắm. Em có biết dỗ dành khổ thế nào không? Không nói năng gì, cũng không chịu ăn… Cứ Bbi! Bbi! hỏi bố đâu. Nhưng thấy con bé nói được, chị muốn cho em nghe trực tiếp. Hi hi. Chị là nhất đúng không?”

 

“Chị Hoàng Đào là nhất ạ.”

 

Tất nhiên là không bằng Shiba rồi.

 

“Vậy Shiba đã bỏ bữa suốt sao?”

 

“……Dỗ mãi không chịu ăn. Có ăn nhưng chỉ được một miếng.”

 

“Do chị nấu ăn à.”

 

“…Chị nấu ăn thì sao chứ?”

 

Hoàng Đào bĩu môi như con vịt.

 

Tôi đặt Shiba đang cười khanh khách xuống, xắn tay áo lục lọi tủ lạnh trong bếp.

 

May là còn vài nguyên liệu nên tôi định nấu bữa ăn đơn giản.

 

“Dù sao cũng không được để trẻ con bỏ bữa. Mộc nhân chỉ cần uống nước cũng sống được nên chắc không sao nhỉ? Chị muốn ăn gì?”

 

“Món em trai làm chị đều thích!”

 

Bánh gạo nấu canh Tteokguk mua để lâu rồi. Thịt bò. Một vỉ trứng và sủi cảo đông lạnh hơi ít để hấp.

 

Chắc làm canh sủi cảo bánh gạo rồi ăn kèm kim chi.

 

Làm cũng đơn giản nên thích hợp cho bữa ăn.

 

Vừa đeo tạp dề vào, mắt Hoàng Đào sáng rực.

 

“…Tạp dề.”

 

Hai ánh mắt dán chặt vào một chỗ.

 

Ngâm bánh gạo vào nước ở một bên, lấy bát tô tách trứng ra.

 

Lâu lắm rồi mới cầm dao nấu ăn ở hiện thực. Lần gần nhất nấu ăn là lúc làm cơm cho Hongyeon ở quá khứ.

 

Gương mặt thẫn thờ của cô ấy khi nếm món ăn của tôi trông thật đáng xem.

 

Giờ nghĩ đến việc không còn gặp được người đó nữa cũng thấy hơi buồn.

 

Đánh nhanh tay rồi tráng trứng.

 

Món ăn đúng chuẩn sinh viên sống một mình. Vừa ngân nga hát vừa xào thịt bò.

 

Đang nấu ăn thì bỗng cảm nhận được xúc cảm mềm mại bên cạnh.

 

“Canh Tteokguk?”

 

Hoàng Đào nhìn bếp ga, áp má vào lưng tôi.

 

“Chị ghét à?”

 

“Ư ưm~ Món em trai làm chị đều thích.”

 

Hoàng Đào lắc đầu quầy quậy, giọng nũng nịu.

 

Shiba đang ở trong bếp đấy.

 

Đẩy nhẹ ra thì cô ấy phồng má lên.

 

“Xì. Lạ thật, cứ ăn cùng em trai là thấy lòng bình yên thế nào ấy?”

 

“……Thế ạ?”

 

“Ừ. Cảm giác như về quê vậy. Dù giờ không còn nữa hi hi.”

 

Vừa thái hành boa-rô vừa cười mỉm.

 

“Gì đây, nịnh nọt à.”

 

“Thật lòng đấy! Em tưởng lúc nào chị cũng chỉ nghĩ chuyện bậy bạ thôi à?”

 

“Vâng.”

 

“……Bị lộ rồi.”

 

Việc nấu nướng kết thúc khá nhanh.

 

Canh sủi cảo bánh gạo với topping rong biển, trứng tráng thái sợi, thịt bò.

 

Ở nhà tôi thì hay cho nhiều dầu mè vào ăn nhưng vì tùy khẩu vị nên tôi không cho vào.

 

Nếu là Bạch Đào thì khẩu vị của tôi cũng như khẩu vị của cô ấy nên tôi sẽ cho dầu mè. Nhưng Shiba và Hoàng Đào thì khác.

 

Kim chi và canh sủi cảo bánh gạo.

 

Vừa ngồi vào bàn ăn, Hoàng Đào đã nhét đầy sủi cảo vào miệng.

 

“Ư ưm~!”

 

Vừa ăn vừa rên rỉ, dậm chân.

 

Hoàn toàn chẳng khác gì hồi ở Đào Viên cả.

 

Y hệt Hoàng Đào hồi nhỏ cứ gọi huynh ơi huynh ơi chạy theo tôi.

 

- Số tháng 2! Bản giới hạn~ Á á! Huynh là nhất!

 

Người như thế lớn lên thành thế này sao.

 

Bộ ngực đồ sộ nổi bật trong trang phục nhẹ nhàng… Mái tóc dài nhất trong số các chị em.

 

Không thể coi thường sự phát triển của em út được.

 

“Sắp có buổi biểu diễn văn nghệ ở trường mẫu giáo đấy.”

 

Tôi bừng tỉnh trước lời của Hoàng Đào.

 

“A~ Cái đó, em nghe rồi. Nghe bảo phụ huynh bắt buộc tham gia.”

 

“Ừ nhưng lúc đó chị không có ở đây.”

 

Tôi đã về từ chuyến tập huấn nên chẳng bao lâu nữa Thiên Đào, Bạch Đào và Hoàng Đào sẽ rời đi vì công việc.

 

Phòng ký túc xá ồn ào này giờ sẽ chỉ còn lại tôi và Shiba.

 

“Đào Viên của chúng ta cũng chất đống việc. Phải đưa Rosy và P, Bob đi làm việc lại thôi.”

 

Những cái tên lâu rồi mới nghe.

 

Mộc nhân chế tạo thuốc Goroshi và streamer ớt chuông P. Và Bob cây Baobab.

 

Cũng từng chịu ơn cùng với San Su-yu nên tôi không quên tên họ.

 

“Vậy tính sao? Định đưa đi một mình à?”

 

“Em định đi cùng Dal-rae.”

 

“Ư ưm… Bạn cùng lớp? Chẳng lẽ là người yêu của em trai?”

 

“Đúng vậy.”

 

- Cạch.

 

Chiếc thìa dừng lại.

 

Trước khi Hoàng Đào kịp nói gì, tôi bồi thêm ngay.

 

“……Em trai nà-”

 

“Tất nhiên chị cũng là người yêu.”

 

“……Hả?”

 

Hoàng Đào tròn mắt, á khẩu, cơ thể đứng hình như thời gian ngừng trôi.

 

“…Chị, chị á. Chị là người yêu của em trai á?”

 

“Vâng.”

 

Tôi vừa xoa đầu Shiba vừa trả lời.

 

Shiba nhà chúng ta… có nhiều mẹ nhỉ.

 

Bố xin lỗi vì bố tệ quá.

 

“Chị ghét à? Em không có ý định buông tha đâu.”

 

Nhìn thấy Hoàng Đào hồi nhỏ rồi quay lại thấy hơi kỳ lạ là sự thật.

 

Nhưng giờ cũng không thể rút lui được.

 

“……Ư.”

 

“Lúc đó chuyện chưa kết thúc sao.”

 

“Cái, cái đó chị tưởng… chỉ là nói trong lúc làm thôi chứ.”

 

“Tóm lại là thế đấy.”

 

“Ư ư thật là!……Sao em trai lại trở nên gian manh thế này? Giống ông chú góa vợ bốc mùi ấy.”

 

Lee Se-young cũng nói y hệt câu đó.

 

Tôi không có ý định rút lại lời nói.

 

Dù cho bên trong Hoàng Đào hiện tại có Thiên Đào hay Bạch Đào đang thức tỉnh thì những người đó cũng cần phải biết điều cần biết.

 

“…….”

 

Có vẻ lời tôi nói quá bất ngờ, Hoàng Đào bỏ mặc bát canh sủi cảo đang ăn ngon lành, liên tục quạt lấy quạt để vào gương mặt đỏ bừng.

 

“…Đồ lăng nhăng.”

 

“Cái đó thì hơi.”

 

Tôi đâu có lén lút hẹn hò. Và thực ra Hoàng Đào là người đè tôi ra trước mà.

 

Trách nhiệm không phải tôi mà là Hoàng Đào phải chịu.

 

Chỉ cần cho phép, tôi tự tin sẽ làm tốt việc nhà và nội trợ với tư cách là chồng hờ.

 

“Gớm nữa. Người yêu. Người yêu ấy mà. Đến giờ là mấy người rồi?”

 

“…….”

 

Lee Se-young, Jin Dal-rae…. Hoàng Đào.

 

A đúng rồi, Byeol nữa.

 

Đã là bốn người rồi.

 

Tôi cảm thấy đau đầu.

 

“Bắt cá nhiều tay.”

 

“Vẫn chưa đến mức đó đâu ạ.”

 

“Sẽ sớm đủ thôi.”

 

Bạch tuộc có mấy chân nhỉ.

 

Tám? Ê…… Chắc không đâu.

 

Hoàng Đào xòe ngón tay ra với vẻ mặt nghiêm túc giả tạo.

 

“Em trai, chị tiên tri một cái nhé?”

 

“Hả? Tiên tri gì cơ.”

 

“Khi chị và Thiên Đào, Bạch Đào… xong việc gặp lại. Lúc đó người yêu của em trai ít nhất cũng phải sáu người rồi đấy?”

 

Thêm hai người nữa?

 

Sẽ không có chuyện đó đâu.

 

Vốn dĩ đã nhiều việc rồi… Không thể tăng thêm phụ nữ được.

 

Hơn nữa không có Bạch Đào hay Thiên Đào thì cũng chẳng có phụ nữ nào để tăng thêm.

 

“Tự tin thì cá cược đi.”

 

Trước lời nói nghiêm túc của Hoàng Đào, tôi vuốt cằm.

 

Một tay vẫn xoa đầu Shiba, tôi nói khẽ.

 

Chơi luôn.

 

“Cược gì đây?”

 

“……Nếu chị thắng. Ôm chị cả tuần.”

 

Đúng là điều ước kiểu Hoàng Đào.

 

Nhưng một tuần thì hơi dài đấy…. Không phải sẽ khô người mà chết sao?

 

Tin tưởng vào sức mạnh của Lustful Demon đã thăng cấp vậy.

 

“Nếu em thắng.”

 

“Em ôm chị một tuần cũng được.”

 

“…?”

 

Gì vậy. Cá cược kỳ tích à.

 

“Khục khục khục. Thế mà cũng nói được à?”

 

“Hi hi. Tăng thêm phụ nữ thì chỉ có em trai sướng thôi còn gì…. Vốn dĩ đã khó gặp nhau rồi… Yêu cầu khó lắm sao? Như lời em trai nói, người yêu với nhau~ có thể làm tình được mà đúng không?”

 

Như thể sự gian manh phải đối phó bằng sự gian manh. Hoàng Đào dùng giọng điệu lả lơi làm tan chảy lỗ tai.

 

Nếu đó là yêu cầu thì.

 

Bao nhiêu lần cũng chiều được.

 

Tôi uống một ngụm nước, thận trọng mở lời với Hoàng Đào.

 

“…Lát nữa tối, nói chuyện một chút nhé.”

 

“Mấy người kia ngủ hết rồi.”

 

Bạch Đào và Thiên Đào đã ngủ. Hoàng Đào tìm đến.

 

Tôi cũng dỗ Shiba ngủ xong, lặng lẽ ra bếp ngồi đối diện với Hoàng Đào.

 

“…Sao thế?”

 

“Có chuyện muốn nhờ chị.”

 

Thay sang bộ đồ mặc nhà hơi xuyên thấu, Hoàng Đào đỏ mặt tiến lại gần.

 

Sự mong đợi đọng lại trong ánh mắt ấy lộ liễu đến mức nhìn qua cũng biết.

 

Đặc biệt là mùi đào.

 

Mùi hương nồng nàn đến mức ngửi thôi cũng thấy choáng váng.

 

“……Không phải là làm chuyện đó lâu rồi mới làm sao?”

 

“Chị muốn làm à?”

 

“…Chị đã mong đợi đến ướt hết rồi đây này. Hức.”

 

Ngón tay vuốt dọc giữa hai chân, tiếng rên rỉ gợi cảm bật ra.

 

“A a.”

 

Ướt đẫm khiến ngón tay lập tức dính dấp.

 

Rút ngón tay ra đưa lên mũi, mùi đào nồng nàn tỏa ra.

 

Làm một trận ra trò ở đây rồi nói chuyện cũng được nhưng… có Shiba ở đây nên không được.

 

“Con gái em đang ở đây. Ở đây không được.”

 

“Đi nhà nghỉ nhé?”

 

“Trước đó là chuyện nhờ vả đã.”

 

“……Là gì?”

 

Nói một cách nào đó thì giống như lợi dụng.

 

Nhưng mà… là cần thiết.

 

Ba chị em Đào biến mất trong tương lai mà tôi biết.

 

Thiên Đào, Bạch Đào, Hoàng Đào biến mất khỏi danh bạ của tôi và không ai liên lạc được.

 

Là mất tích nhưng đó là cách nói nhẹ nhàng. Không biết chừng đã chết ở đâu đó rồi cũng nên.

 

‘…Cả San Su-yu nữa.’

 

Cuối cùng người có thể ngăn chặn trước chỉ có tôi.

 

Tôi vòng tay ôm eo Hoàng Đào.

 

“Chị.”

 

“Ừ, ừ… Em trai.”

 

“…Sau này đi đâu làm gì. Có thể liên lạc chi tiết cho em biết không? Giấu sư phụ ấy. Gửi cả tọa độ thì càng tốt.”

 

Để bất cứ lúc nào tôi cũng có thể tìm đến đó.

 

Thiên Đào có trách nhiệm cao, nên dù có chuyện gì xảy ra cũng tuyệt đối không nói với tôi.

 

Bạch Đào tôn trọng Thiên Đào nên nếu ý Thiên Đào đã vậy thì tuyệt đối sẽ không chia sẻ bí mật đó với tôi.

 

Người duy nhất có thể cho tôi biết chuyện này chỉ có Hoàng Đào.

 

Dù bí mật có lý do của nó. Nhưng đôi khi cũng có những việc phải tự mình đào bới.

 

“Nói gì vậy? Dù sao nói với Thiên Đào thì chị ấy cũng cho biết hết mà.”

 

“…Cùng một cơ thể mà. Với lại sư phụ đâu có dễ dàng nói ra chuyện mình khó khăn đâu.”

 

“Thiên Đào… đúng là như vậy.”

 

Hoàng Đào chấp nhận.

 

Nhưng có vẻ vẫn chưa giải tỏa được thắc mắc.

 

“Nhưng mà… tại sao?”

 

“Chỉ là, không có gì to tát đâu.”

 

Có lý do cả đấy.

 

Không thể nói ra lời rằng trong tương lai các chị có thể sẽ chết, tôi lặng lẽ dồn trọng lượng lên người Hoàng Đào, ôm chặt lấy như muốn đè lên.

 

“Em trai? ……A.”

 

Bàn tay đỡ lưng Hoàng Đào run lên bần bật.

 

Không phải vì sức nặng mà là… bàn tay run rẩy vì bất an.

 

Triệu chứng kéo dài từ quá khứ đối với tôi thì quen thuộc nhưng với Hoàng Đào có lẽ cảm thấy tôi đang rất yếu đuối.

 

“Có chuyện gì sao?”

 

Thay đổi tương lai rồi sống thoải mái chút đi.

 

Thật sự cứ thế này có khi hói đầu mất thôi.

 

“Có việc phải làm. Không thể nói với chị được nhưng.”

 

“……Thế à? Em trai có vẻ nhiều lo âu nhỉ.”

 

Hoàng Đào không mở miệng một lúc lâu, rồi khó khăn lắm mới thốt nên lời.

 

“Ừ ừ biết rồi. Em trai… à không người yêu nhờ vả thì có gì mà không làm được chứ. Cũng chẳng phải chuyện gì to tát.”

 

Chỉ là, đi đâu và làm gì.

 

Nói về điều đó thôi.

 

Chỉ thế thôi tôi cũng tin chắc rằng sẽ giúp ích rất lớn cho việc thay đổi tương lai.

 

Người mà tôi không thể kiểm soát nhất hiện tại không ai khác chính là sư phụ. Là Thiên Đào.

 

“Vậy giờ là sex nhỉ?”

 

…….

 

“Có qua có lại chứ! Làm chị tưởng chuyện gì to tát lắm.”

 

Tôi nói với giọng yếu ớt như chuột chết.

 

“Vâng.”

 

Dù là nhờ vả nhưng nhất thiết phải trả bằng cơ thể sao?

 

Thân phận tôi bèo bọt thế à?

 

Dù nói thế cũng chẳng thay đổi được gì.

 

Hôm nay cũng… dự là sẽ khô người đây.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!