Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 139: Mờ ảo, đột ngột (9)

Chương 139: Mờ ảo, đột ngột (9)

Chương 139: Mờ ảo, đột ngột (9)

 

- Bám theo đến cùng như chó ấy.

 

Đó là lời tôi nghe được từ lão già khi bắt đầu huấn luyện.

 

- Cơ thể ngươi đã vượt qua cảnh giới rồi, chỉ cần giữa chừng không nản chí, cứ làm thế thì một ngày nào đó sẽ thắng được thôi.

 

Và lão già nói thêm.

 

- Trừ ta ra.

 

- Rầm!

 

Trúng cú đấm bay thẳng từ chính diện, tôi lăn lông lốc.

 

Xương sườn gãy, mảnh xương vỡ đâm vào phổi khiến tôi tắt thở. Trước mắt nhuộm một màu đỏ rực.

 

‘Lại chết rồi.’

 

Cái trải nghiệm lạ lẫm mang tên cái chết được khắc sâu vào cơ thể qua quá trình huấn luyện.

 

Không, giờ phải gọi là trải nghiệm quen thuộc mới đúng.

 

Tôi run rẩy cưỡng ép ý thức tỉnh lại.

 

"Khụ…… Khặc."

 

Việc huấn luyện tôi làm ở hiện đại vẫn còn chút thảnh thơi.

 

Giữa các trận giao chiến còn có thời gian suy nghĩ, thỉnh thoảng còn có thời gian nói đùa.

 

Còn trận chiến với ông ta là cuộc chiến xem chết ít hay chết nhiều.

 

"Hộc, hộc. Khụ, khụ."

 

Toàn thân nát bươm đầy máu, trận chiến khốc liệt đến mức không có thời gian để rơi nước mắt.

 

Máu chảy ròng ròng, thở cũng không ra hơi, lão già cảm thán nói.

 

"Thực sự là tài năng của con người sao?"

 

Máu từ mũi và tai chảy dài xuống đất, thấm ướt bụi cỏ.

 

‘Tài năng cái khỉ gì. Còn chưa thắng nổi Bạch Đào nữa là. Mấy người này rốt cuộc sống ở cảnh giới nào vậy?’

 

Thiên Ma…… càng nhìn càng thấy là người không thể đo lường được độ sâu.

 

Ngược lại, tôi chỉ là chúng sinh hèn mọn nhìn vào là thấy rõ đáy giếng.

 

"Hự."

 

Dồn sức vào cơ thể, xương và thịt bị cưỡng ép trở về vị trí cũ.

 

- Rắc rắc!

 

Tôi gượng dậy, nắm chặt hai nắm đấm.

 

Không phải cánh hoa, mà là ma lực đen kịt nhầy nhụa bao quanh hai cánh tay.

 

"Chắc đến lúc phải dạy rồi."

 

Lão già nhìn xuống tôi với cơ thể không một vết xước.

 

Hạ hai tay xuống, ma lực đen lắng xuống đất.

 

"Thu hồi sức mạnh, phải. Giờ mới ra dáng con người chút. Cũng đáng để đấu với mấy thằng S-rank hay gì đó đang vênh váo ở bên ngoài đấy."

 

S-rank Hunter hay Anh hùng.

 

Tôi từng có kinh nghiệm chiến thắng nhờ quay ra đủ loại vật phẩm tính năng tốt và buff.

 

Đó là kinh nghiệm ở Luyện Ngục và chiến thắng trước cái xác không hồn, nhưng giờ nghe bảo tôi đạt trình độ đó, tôi đại khái đoán được mình đã mạnh lên thế nào trong thời gian ngắn ngủi một tháng.

 

"Khen cho cũng chẳng có phản ứng gì, muốn chết thêm lần nữa à?"

 

"Giờ chỉ duy trì ý thức thôi cũng quá sức rồi ạ."

 

"Đương nhiên. Đối thủ là ai chứ."

 

"……."

 

Lão già ngồi lên tảng đá gần đó, rút bình nước từ thắt lưng ném cho tôi.

 

Bí dược hồi phục ma lực.

 

Ma lực của tôi cũng tăng lên đáng kể nên giờ một bình là không đủ.

 

Tôi vừa uống thuốc vừa hỏi lão già.

 

"Nhưng ngài bảo dạy là dạy cái gì ạ?"

 

"Ta có nhớ là đã từng dạy dỗ ngươi tử tế bao giờ chưa?"

 

Suy nghĩ một chút rồi trả lời ngay.

 

"Chưa ạ. Chỉ thấy bị đánh tơi bời thôi."

 

"Phải. Thực tế ta không có nhiều thứ để dạy ngươi. Ngươi là thằng nắm bắt được cảm giác ngay từ đầu, nên chẳng cần ta nói cũng tự biết thôi."

 

Lão già xòe lòng bàn tay, tỏa ra ma lực của mình.

 

Nguyên khí đen kịt lơ lửng trên bàn tay nhăn nheo.

 

Nó uốn lượn quanh tay ông ta, rồi khi nắm tay lại, nó nhẹ nhàng gấp lại và tan biến.

 

"Nhưng mấy cái này nếu không nói ngay bây giờ thì sẽ xảy ra chuyện lớn đấy."

 

Tôi ngồi ngay ngắn lắng nghe lời của lão già đã trải qua bao chiến trường tu la.

 

Đầu tiên - lão già mở lời.

 

"Ngươi vẫn chưa biết cách giấu sức mạnh."

 

"Tôi vẫn luôn tập thói quen kìm nén ma lực mà."

 

"Đó chỉ là thủ đoạn hạng hai thôi. Nào, nhìn đây."

 

Lão già làm mẫu, thu hồi toàn bộ ma lực vào cơ thể.

 

Khí thế hung hãn lập tức tan biến.

 

"Không cảm thấy gì đúng không?"

 

‘…….’

 

Đáng ngạc nhiên là, dù có cố gắng thế nào cũng không cảm nhận được bất kỳ sức mạnh nào.

 

Trừ cái khí chất toát ra từ cơ thể thì nhìn như người thường cũng không lạ.

 

Lão già lại tỏa ma lực ra, tiếp tục câu chuyện với vẻ phiền phức.

 

"Bình thường thì cứ phô trương sức mạnh để đỡ rắc rối, nhưng với những thằng mạnh lửng lơ như ngươi thì giấu đi là thượng sách."

 

"Vậy ạ."

 

"Đừng trả lời, im mồm mà nghe. Với tiêu chuẩn của ngươi thì cái này không dễ đâu."

 

Kỹ thuật đó khó đến thế sao.

 

Tôi nhớ lại và thử mô phỏng từng động tác lão già đã làm.

 

- Vù vù!

 

Gom toàn bộ ma lực lại, cô đọng vào một chỗ. Nhốt lại.

 

Đến đây thì còn cố được, nhưng vấn đề là bước tiếp theo.

 

Định cố định ma lực trong cơ thể nhưng do đan điền chứa ma lực không ổn định, nên ma lực cứ thoát ra ngoài cơ thể.

 

"Khó thật."

 

Nghe tôi thú thật cảm nhận, lão già cười khẩy.

 

"Ngươi có thể gom máu đang chảy trong người vào tim chỉ trong một sớm một chiều không?"

 

"Thế thì chết mất, hơn nữa tôi cũng đâu thể điều khiển máu theo ý mình."

 

"Phải. Biết rõ đấy."

 

Cơ thể sinh vật mạnh mẽ có ma lực chảy trong đó là thường thức của thế giới này.

 

Không để lộ khí tức tức là không chỉ ma lực trong đan điền, mà cơ bản là phải thu hồi toàn bộ ma lực đang chảy trong cơ thể, nhốt lại theo đúng nghĩa đen. Việc đó đâu có dễ.

 

Hơn nữa đan điền của tôi vẫn đang trong quá trình mở rộng nên không ổn định.

 

Vốn đã khó, lại thêm điều kiện đan điền không ổn định.

 

"Nhưng mà. Ngài nói hôm nay tức là không phải không thể…."

 

"Chỉ cần nắm được cảm giác thì là vấn đề thời gian. Sẽ hơi dữ dội đấy."

 

"Vậy làm luôn đi ạ."

 

"Cất cái sự vội vàng đó đi, cái cần dạy không chỉ có thế đâu."

 

Lão già lấy cái tẩu thuốc không biết từ đâu ra gõ vào đầu tôi một cái quái đản.

 

- Cốp!

 

Cú đánh mạnh đến mức đầu như bị lõm xuống.

 

Máu chảy ròng ròng xuống trán.

 

"Quan sát kỹ chuyển động của ngươi, ta thấy vài chỗ thiếu sót."

 

"……."

 

"Hồn ổn định, cách điều khí, tất cả đều xuất sắc không thiếu sót gì. Biết đâu một ngày nào đó sẽ nắm giữ bá quyền làm đảo lộn thế giới."

 

Bá quyền, đảo lộn thế giới.

 

Những từ ngữ trước đây không tưởng tượng nổi giờ thốt ra nghe khá lạ lẫm.

 

Giờ thì sao cũng được, nhưng chỉ nhìn cách chọn từ cũng đủ hiểu tư duy của người đàn ông trước mặt.

 

"Cơ bản là khác biệt."

 

"……Dạ?"

 

"Có một chỗ bị thiếu. Cảm giác như cố tình loại bỏ. Khác nhiều với khẩu quyết ta tạo ra."

 

Một tháng trôi qua giờ mới nói.

 

Lão già có vẻ có tiêu chuẩn riêng của mình.

 

"Ngươi biết sức mạnh ngươi đang dùng bắt nguồn từ đâu chứ?"

 

"Thì chẳng phải là võ công do Thiên Ma ngài sáng tạo ra sao?"

 

"Sai rồi. Là võ công truyền lại từ gia tộc Cây Đào, ta đã chỉnh sửa theo cách của ta. Mà, nếu xét kỹ thì coi là tái sáng tạo cũng đúng."

 

Nhắc mới nhớ, Thiên Đào cũng từng nói thế thì phải.

 

Nhớ lại lời cô ấy từng nói.

 

- Đây là tất cả những gì của Cây Đào truyền lại từ xưa. Quyền, kiếm, nội công hợp nhất. Ngươi có hiểu diệu lý đó không?

 

Khi Thiên Đào dạy khẩu quyết và áo nghĩa lần đầu, do những cảm hứng và giác ngộ liên tục ập đến nên những nội dung tương đối không quan trọng bị tôi bỏ qua một bên.

 

"Nhưng sức mạnh đó khác gì với tôi?"

 

"Thử giải thích từ đầu đến cuối những gì ngươi đã học xem nào."

 

Bảy chiêu thức.

 

Mô phỏng quả của Cây Đào để đặt ra động tác. Và những áo nghĩa được tạo ra bằng cách ứng dụng từng động tác đó.

 

Bạch Đào (White Peach) mà tôi sử dụng là áo nghĩa ứng dụng một trong các động tác của chiêu thức.

 

Giai đoạn tiếp theo Man-cheop-baek-do (Vạn Điệp Bạch Đào) cũng là kỹ thuật ứng dụng lặp đi lặp lại từ động tác khác.

 

Như chiêu thức nối tiếp nhau tạo nên nền tảng.

 

Áo nghĩa dựa trên chiêu thức cũng nối tiếp nhau, gia tăng uy lực.

 

Nhất, từ Bạch Đào.

 

Thất, đến Thiên Đào.

 

Đến mức đó thì coi là sáo lộ (bài quyền) chính xác hơn là chiêu thức.

 

Nhất lộ võ công hoàn hảo mà Bạch Đào thể hiện lúc đó, là tinh hoa của tài năng và nỗ lực mà tôi vẫn chưa thể thực hiện được.

 

"Tức là…."

 

Tôi cố gắng giải thích tất cả những gì mình đã học.

 

Động tác nào quan trọng, cái nào hữu dụng.

 

Vì là sức mạnh tôi sử dụng nên tôi cũng có lòng tự trọng và kiến thức riêng, nên đã dốc hết sức diễn thuyết một tràng.

 

Nhưng lão già vừa hút thuốc vừa nói với vẻ mặt hờ hững.

 

"Biết rồi."

 

"…Dạ?"

 

"Biết thiếu cái gì rồi. Vốn dĩ đã thiếu một cái. Mà lại là cái quan trọng nhất. Trong mắt trưởng nữ, ngươi có vẻ không đáng tin cậy lắm nhỉ."

 

Tôi im lặng.

 

Vì đó là câu hỏi liên quan trực tiếp đến tương lai của trưởng nữ, Thiên Đào.

 

Và cũng vì câu nói tôi trông không đáng tin cậy nghe thật chối tai.

 

"Đó là gì ạ? Bảo thiếu, nhưng tôi thấy chẳng có chỗ nào để nhét thêm cái gì vào những thứ đã học cả…."

 

"Có một cái."

 

Bạch Đào, Man-cheop-baek-do, Man-cheop-hong-do, Ba-rae-bok-sa, Gam-bok-sa, Long Nhãn Phúc Xạ, Thiên Đào.

 

Cần học đã học hết, sức mạnh của tôi vốn chỉ dừng lại ở Bạch Đào giờ cũng có thể nhòm ngó đến các áo nghĩa xa hơn.

 

Thế mà bảo thiếu?

 

"Thiếu cái quan trọng nhất."

 

Lão già cười nhạo tôi, tạo ra một chút ma lực rất yếu trên ngón tay.

 

- Bùm!

 

Tiếng nổ như lựu đạn vang lên trong không khí.

 

Tôi mở to mắt.

 

Với lượng ma lực không đủ để thi triển một ma pháp ra hồn, ông ta đã tạo ra uy lực cỡ đó.

 

"Tạo ra sức mạnh bùng nổ, tức là có thể coi là điểm quan trọng nhất để hoàn thiện võ công này. Chiêu thức thứ tám. Tên là…… hiện tại thì chưa có."

 

Đốt cháy ma lực để gây bùng nổ, kỹ thuật mà nếu dùng trong cơ thể thì mạch ma lực sẽ hỏng ngay lập tức.

 

Chỉ nhìn thôi cũng học được phần nào.

 

Tôi tỏa ra một chút ma lực trong tay, thử bắt chước trực tiếp.

 

Thấy khí thế đó, lão già thoáng ngạc nhiên.

 

"Ngươi khoan đã-"

 

- Ầm ầm ầm ầm!

 

Trong khoảnh khắc, ánh sáng bao trùm đỉnh núi.

 

Tiếng nổ vang lên trong khe hở thời gian ngắn ngủi. Những điểm sáng lấp đầy bầu trời tạm thời mang lại buổi sáng cho khu rừng.

 

- Tí tách, tí tách.

 

Cây cối xung quanh bốc cháy, tôi ngẩn người nhìn bàn tay cháy đen đang nhỏ máu ròng ròng.

 

"……Ơ."

 

Đau mắt quá.

 

Nếu không theo bản năng bao bọc ma lực quanh người thì có khi tôi đã bị cuốn bay bởi võ công do chính mình thi triển.

 

Lão già nhìn tôi với vẻ mặt cạn lời.

 

"Có lý do để không dạy đấy."

 

Tôi suýt buột miệng nói "Đúng vậy thật".

 

Sức phá hoại bị phân tán nên chỉ dừng lại ở mức này, nếu có thể tập trung sức mạnh đó vào một điểm, thì chỉ với một nắm ma lực cũng có thể tạo ra uy lực ngang ngửa Bạch Đào.

 

"Nhưng thú vị đấy."

 

Lão già nở nụ cười pha chút điên cuồng giống như lúc mới gặp tôi.

 

"Ta tạo ra nó, nhưng cứ như chiêu thức tồn tại vì ngươi vậy."

 

Da gà nổi lên.

 

Cảm giác đau rát ập đến, tôi tái tạo lại cơ thể.

 

Bị bỏng sâu nên mất khá nhiều thời gian để tái tạo hoàn toàn.

 

"Vốn dĩ phải kết hợp cái này để triển khai chiêu thức sao."

 

"Phải. Nếu không điều khiển được như bây giờ thì chẳng có tác dụng gì đâu."

 

Ma khí.

 

Tôi từng nghĩ ma lực đen kịt bắn ra khi triển khai Hắc Đào có thể gọi là ma khí cũng không lạ, nhưng đó hoàn toàn là hiểu lầm.

 

Tôi vừa tập luyện tinh lọc ma lực thành ma khí vừa nói với lão già.

 

"Nhưng tại sao đây lại là chiêu thức? Chiêu thức là nói về động tác mà?"

 

"Thì, cứ gắn tên vào là thành chiêu thức thôi. Cách thức khác nhiều so với ngày xưa."

 

"……Bảo là thế hệ võ lâm đã đến hồi kết mà."

 

Lão già không phủ nhận. Mà, gọi là chiêu thức thì dễ nói chuyện hơn.

 

Ở thế giới này võ lâm cũng coi như gần bị lãng quên, nên chẳng có ai bắt bẻ.

 

Dù sao chỉ cần có được cái này cũng coi như tìm đủ lý do để đến quá khứ rồi.

 

‘…Chỉ cần quen dần.’

 

Sẽ có thể tiếp cận được ba người mà tôi cảm thấy tuyệt đối không thể chạm tới.

 

Cảm giác bế tắc bấy lâu nay như được khai thông.

 

- Cốp!

 

Lúc đó tẩu thuốc của lão già lại gõ vào đầu tôi.

 

Ngơ ngác nhìn ông ta, lão già cười và thả lỏng cơ thể.

 

"Mới thế đã kiêu ngạo rồi sao? Còn sớm để vui mừng đấy."

 

"Chẳng phải đã bảo hôm nay đến đây thôi sao?"

 

"Ta chưa từng nói câu đó bao giờ. Hơn nữa, có chiêu thức thì đương nhiên phải có giai đoạn tiếp theo chứ."

 

Khuôn mặt vui vẻ như tìm được đối thủ để đánh nhau.

 

Thiên Ma, trên khuôn mặt ông ta, ác thần điên cuồng vì chiến đấu đang mở trừng mắt xanh lè.

 

Tôi im lặng quấn ma lực quanh hai tay.

 

Ám khí dày đặc trồi lên như gai nhọn giữa các ngón tay.

 

"Đã rõ."

 

Ngày hôm đó, tôi đã tiến thêm một bước về phía Thiên Đào.

 

Không hiểu sao tôi có niềm tin mãnh liệt như vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!