Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 92: Gã Mặt Nạ (3)

Chương 92: Gã Mặt Nạ (3)

Chương 92: Gã Mặt Nạ (3)

Trang phục của Hwang-do sau khi đi vệ sinh về trông có vẻ nhẹ nhàng hơn một lớp.

"Khụ, khụ. Trước tiên là Teleport nhỉ?"

Hắng giọng một cái, Hwang-do búng ngón tay phải, ngay lập tức đưa ra một lon nước ngọt từ không trung.

"Lý thuyết của Teleport rất đơn giản. Vút, vèo~ Tada! Chỉ cần hiểu đại khái cảm giác này là được. Lúc đầu thì khó nhưng làm thử một lần là biết cảm giác ngay thôi."

Teleport là một loại ma pháp không gian.

Nhưng bản thân ma pháp không gian đã là thứ mà nếu không phải thiên tài hiếm có thì thậm chí không thể nghiên cứu được.

"Và khi cảm giác đó đạt đến cực hạn..."

Hwang-do đang giải thích thì búng tay thêm một lần nữa.

Giọng nói biến mất như bị hút vào hố đen, rồi ngay sau đó giọng cô ấy lại vang lên từ phía sau cùng với một luồng gió nhẹ.

"Sẽ làm được cả những việc như thế này."

Tốc biến (Blink).

"Nén, chuyển dịch, quy trình... Tạm thời những gì đệ tử có thể làm bây giờ chắc chỉ là mấy công thức ma pháp thô sơ có sẵn thôi. Đúng không?"

"Vâng."

"Đệ tử không phải phái cảm giác nên chắc phải học giống ta thôi. Mất chút thời gian cũng không sao chứ?"

Ma pháp về không gian đâu có chỗ nào dạy, nên tôi gật đầu lia lịa.

Cười khẩy một cái, Hwang-do ngồi lên giường và ra hiệu bảo tôi lại gần.

Đề phòng bất trắc, tôi ôm Shiva ngồi xuống bên cạnh, trên tay cô ấy xuất hiện một tập hồ sơ.

"Không gian."

Đó là thứ trải rộng khắp trên dưới, bốn phương.

"Đó là trường nơi vật chất tồn tại và các hiện tượng xảy ra, đồng thời cũng độc lập với tất cả mọi thứ. Nhưng chính vì thế mà không thể đào sâu vào được."

Trước đây tôi đã nghe qua, nhưng quả thực riêng về ma pháp thì phải nói là cô ấy rất nghiêm túc. Khác hẳn với vẻ tinh nghịch thường ngày, ở lĩnh vực này cô ấy rất uyên bác và ngầu.

"Vì không thể biết được nên cảm giác rất quan trọng. Mượn sản phẩm của quá khứ, sao chép lại cái tạo tác (artifact) vất vả lắm mới làm ra để thực hiện việc nhận tọa độ qua loa... thì gần như không có hiệu quả thực tế."

Ma pháp hiện tại của tôi chỉ ở mức hấp thụ kinh nghiệm của vô số học viên trong Học viện để sử dụng.

Thỉnh thoảng khi có huấn luyện, và khi giáo quan thi triển ma pháp.

Nhìn thoáng qua các ma pháp đó rồi tự mình hình dung và phát động, đó là ma pháp của tôi cho đến tận bây giờ.

Ma pháp độ khó cao tôi dùng trong hầm ngục thực ra cũng khó có thể nói là đã thể hiện sức phá hoại hoàn toàn.

Thuần túy là nhờ vào hạt sồi (Acorn) nhiều hơn là do tôi tự phát động. Tất nhiên, nếu không có tài năng thì cũng không làm được.

"Có lẽ đệ tử sẽ nhận được sự dạy dỗ mà không ai trên thế giới này được nghe đâu. Lần trước ta đã nói rồi nhỉ? Tỷ tỷ là ai?"

Hwang-do nhún vai đầy khí thế, kéo dài khóe miệng.

Đại pháp sư Hwang-do. Bậc thầy ma pháp không gian.

"Cái này chỉ có ta và sư phụ ta biết thôi. Á cái này là bí mật đấy? Ta mà bị lộ là bị mắng to đầu."

Đổ đống giấy tờ xuống dưới lòng bàn tay, Hwang-do cười tít mắt.

"Thế nào, lợi hại không?"

Sống mũi cao như đỉnh Everest vậy. Có thành tựu xứng đáng như thế nên tôi cũng chẳng nói được gì. Lại còn dễ thương nữa nên tôi quyết định cứ để yên.

Tôi rút một tờ giấy ra và đọc lướt qua.

"Chà."

"Ta nói đúng chứ. Lợi hại không?"

Tiếng cảm thán tự nhiên bật ra.... Quả nhiên tôi đã hiểu tại sao Hwang-do được gọi là thiên tài, là bậc thầy ma pháp không gian và ngay cả Cheon-do cũng phải nể một phần.

"Chẳng hiểu cái gì cả."

"... Hả."

Có vẻ sẽ mất chút thời gian để học đây.

- Trước tiên là đọc! Học thuộc! Ôi trời ạ! Chỗ này phải thế này thế này! Hiểu chưa?

- Đệ tử! Chỗ đó không phải lập công thức như thế!

Ngày hôm sau, đưa Shiva đến nhà trẻ xong rồi đến Học viện, mắt tôi mờ đi và tai lùng bùng như bị viêm.

Không ngờ lại phải trải qua cảm giác giải mã luận văn thâu đêm ở đây. Dù là dị giới hay ở đây thì cuộc sống của học sinh cũng chẳng khác gì nhau.

Những thứ học được chỉ là vài đoạn văn bản công thức, và lý thuyết ma pháp.

Dù vận dụng kiến thức cao cấp học ở Học viện cũng là lĩnh vực khó hiểu.

Không phải là không thú vị, nhưng vì bắt đầu từ con số không nên có quá nhiều thứ phải học thuộc, khiến tôi đau đầu.

'Dù sao thì... nhờ đó mà giải đề tốt thật.'

Sáng nay tôi xử lý đống bài tập tồn đọng bấy lâu và ngáp dài.

Nhờ bình thường học hành chăm chỉ nên giải đề cứ vèo vèo.

Học thuộc thì cứ làm vừa phải, làm tốt thì có khi còn nhắm được vào top đầu ấy chứ?

Tôi gọi Bảng Trạng Thái đã lâu không dùng ra để kiểm tra chỉ thị.

▶Số nhiệm vụ được giao cho bạn là [2].

- Lọt vào top 20 Hàn Quốc.

- Hạng 1 bài thi viết.

Phần thưởng là Potion cao cấp nhất. Xét theo khía cạnh nào đó thì tương đương với mạng dự phòng.

Là thứ Thế Giới Thụ ban cho nên chắc không chứa tinh của đàn ông hay dịch của phụ nữ đâu nhỉ.

'Thế thì gần như là bắt buộc rồi.'

Potion cao cấp nhất thì ít bán trên thị trường, nếu bán đi chắc cũng kiếm được kha khá tiền.

Trong thế giới tư bản, giá trị của tiền bạc là rất lớn. Dù tôi không kinh doanh thì cũng cần mở rộng quan hệ sang mảng kinh doanh.

Hơn nữa, không nhất thiết phải kinh doanh, tôi có thể chế tạo trang bị chẳng hạn.

Đang mải mê chạy "mạch hạnh phúc" trong đầu thì.

- Bốp bốp.

Đột nhiên ai đó vỗ vai tôi.

Quay đầu lại, một bàn tay xòe rộng dí sát vào mũi tôi.

"Yo! Tin đồn về cậu ghê gớm thật đấy?"

Gu-seul ngồi xuống và cười tủm tỉm.

"Đeo mặt nạ trong mặt nạ à?"

Câu nói cô ấy thốt ra khi đặt cặp lên bàn chứa đựng rất nhiều hàm ý.

'Tầm này thì cứ như bảo tôi hãy nhận ra đi, hay là thử hỏi thẳng toẹt ra cậu là cái gì nhỉ?'... Không. Con nhỏ này đời nào chịu khai thật.

Nếu chỉ vì thế mà khai ra thì đã chẳng giả vờ làm bạn bè đến tận bây giờ.

"Hỏi lộ liễu quá không đấy?"

Tôi trả lời qua loa, Gu-seul cười toe toét.

Kỳ lạ thật.

Nụ cười nở trên khuôn mặt xinh đẹp đó khiến lòng người chùng xuống một cách vô ích.

Nhưng chính vì thế tôi càng có thể gọi chính xác cô ấy là gì.

"Phư hi hi hi."

Con nhỏ khó hiểu.... Mà chuyện đó tính sau, tôi cũng đoán được phần nào những lời bàn tán xoay quanh chuyện lần trước.

Chuyện của tôi thì chỉ cần nhìn mấy học viên đang lảng vảng gần đây là biết.

Những ánh mắt hướng tới thật áp lực, nhưng dự là sẽ còn nhiều hơn nữa.

Và tôi cần một sự kiện làm bàn đạp cho việc đó.

'Sansuyu, Im Jong-hyun, Jeong Si-woo, Jin Dal-rae.'

Tôi đã nghe rõ tin đồn về bốn người đó.

Dù có đấu mà không thắng được thì ít nhất cũng đảm bảo được chút danh tiếng.

Vậy nên giải đấu giữa kỳ một tuần sau, đó là lúc quyết định.

Nơi có thể giành thứ hạng và đồng thời có được danh nghĩa để tham gia Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng.

Muốn giành thứ hạng cao nhất thì đương nhiên phải đối đầu với thủ khoa Jeong Si-woo.

'Có thắng được không nhỉ?'

Tôi tự nghĩ một mình và dựa lưng vào ghế.

Jeong Si-woo. Dù có bỏ qua Bảng Trạng Thái thì cũng không có cảm giác sẽ thắng được...

- Thật á?

Lúc đó, tiếng nói vang lên từ phía đám học viên đang tụ tập.

- Nghe bảo Si-woo nhập viện rồi?... Thằng đó sao tự nhiên lại nhập viện?

"Sắp xuất viện rồi á?"

"Ừ."

"Thế thì may quá. Hi hi. Vậy tớ đi đây nhé? Nghỉ ngơi cho khỏe~!"

Vẫy tay vài lần với nữ sinh đang rời đi, Si-woo cười cay đắng xoa cổ tay mình.

Một vết sẹo màu xanh lam dài như mạch máu lan ra một cách khó chịu trên một cánh tay.

Vết thương do bạo tẩu ma lực trong thời gian dài.

Đối với Hunter thì đây là bệnh thường gặp nên ba ngày là có thể xuất viện, nhưng khoảng trống ba ngày đối với cậu là quá chí mạng.

'Làm quá rồi sao. Phải giảm cường độ huấn luyện xuống một chút.'

Nếu là bình thường cậu sẽ không tập luyện điên cuồng như đang giãy chết thế này.

Chỉ là, thứ đặt cược trong kỳ thi giữa kỳ lần này đối với cậu có giá trị và quý giá hơn bất cứ thứ gì. Nên chỉ riêng kỳ thi này, cậu buộc phải nghiêm túc.

Vị trí của đứa em gái duy nhất.

Chỉ cần biết được manh mối đó thì làm gì cũng được. Đó là lý do cậu huấn luyện đến mức cực hạn.

- Cốc, cốc, cốc.

Tiếng gõ cửa vang lên chính xác ba lần.

"Mời vào."

Cánh cửa sắt lớn mở ra, một người đàn ông từ bên ngoài bước vào.

Một tay cầm hộp nước vitamin, người đàn ông đeo mặt nạ.

Trước nhân vật ngoài dự đoán, Si-woo tròn mắt ngạc nhiên.

"Si-heon?"

"Đến thăm bệnh."

Đưa hộp nước vitamin ra như thể tiện đường mua, Si-heon nhận lấy và hỏi Si-woo với vẻ mặt hơi ngạc nhiên.

"Thực sự không ngờ cậu lại đến đấy. Nhìn thế này thấy vui thật... À. Ngồi đây đi."

"Thì cứ đến thôi chứ gì đâu, vui với chả vẻ. Thi cử có ổn không đấy?"

Câu hỏi của Si-heon khi ngồi xuống cực kỳ lộ liễu. Nhưng với Si-woo không biết sự tình thì chỉ nghe như lời lo lắng.

"Chắc không sao đâu. Ba ngày nữa xuất viện rồi tĩnh dưỡng chút là..."

Nói thế kia thì chắc là đã quá sức lắm rồi.

Si-heon liếc nhìn cánh tay đổi màu của Si-woo. Nhìn qua là biết ngay tình trạng đại khái.

'Rốt cuộc là vì cái gì mà phải quá sức thế kia. Thằng này cũng bị nắm thóp tính mạng à?'

Nếu là do Thế Giới Thụ giở trò thì việc nỗ lực như vậy cũng dễ hiểu.

Nghĩ vậy, không hiểu sao Si-heon cảm thấy đồng cảm.

'Cậu ta chắc cũng chịu đủ sóng gió cuộc đời rồi.'

"... Cậu cũng vất vả thật đấy."

"Hả, hả? Ừ thì."

Không bàn đến Thế Giới Thụ, vì có thiện cảm về mặt con người nên tôi an ủi thật lòng.

"Thế thì, kỳ thi lần này chắc phải có kết quả nhỉ?"

"Đúng vậy... Bắt buộc phải có."

"Thế Giới Thụ à?"

Cách nói khá thẳng thắn, nhưng Si-woo vẫn cười và gật đầu.

"Đúng rồi. Biết rõ ghê."

"Mang tiếng là ứng cử viên chồng mà bắt làm đủ thứ việc cực nhọc. Đúng không?"

"... Dù sao tớ cũng coi đó là cơ hội trưởng thành."

Cuộc đối thoại chỉ có thể diễn ra giữa những ứng cử viên chồng của Thế Giới Thụ. Si-woo không biết nhưng Si-heon thì biết rõ.

"Trưởng thành cái khỉ mốc."

Hắn biết rõ bụng dạ của lũ Thế Giới Thụ đen tối đến mức nào.

Nhưng Si-heon cũng chỉ biết một mà chưa nhận thức rõ mười.

Đãi ngộ dành cho ứng cử viên chồng mỗi người mỗi khác, và Jeong Si-woo là người nhận được sự hậu đãi hơn bất kỳ ai về mặt hình phạt (penalty).

Si-heon nói với giọng pha chút thán phục.

"Dù sao cũng giỏi thật, đâu phải chuyện dễ dàng gì."

Nghe câu đó, Si-woo thoáng nín thở. Cậu há miệng định nói gì đó, rồi lại cười khẩy.

Ứng cử viên chồng của Thế Giới Thụ nên vất vả. Lần đầu tiên cậu nghe thấy câu nói đó.

Dù đãi ngộ có khác biệt, thì những nỗ lực đã qua của Si-woo cũng không hề phai nhạt.

- Thằng chó đó toàn ăn may thôi.

- Tự nhiên được chọn rồi mạnh lên, ôi đm sao tao không được chọn ở đâu nhỉ?

Những lời bàn tán nghe được từ khắp nơi, và những lời nhìn thấy trên các cộng đồng mạng bỗng lướt qua đầu và trước mắt cậu.

Việc đó là đồng bệnh tương liên thì chỉ có Si-heon biết, nhưng nó rõ ràng đã trở thành một lời an ủi nho nhỏ.

"À tớ đi đây nhé?"

"Ừ. Cảm ơn nhé. À Si-heon này. Mà dù có thất bại thì cũng chỉ là huấn luyện chút thôi... không sao đâu."

Si-woo cố cười tươi, gãi đầu nói.

"Hả? Hu, huấn luyện?"

"Ừ, dù sao cũng thực sự cảm ơn cậu nhé. Hôm nào tớ mời cơm. Về cẩn thận."

"..."

Si-heon ngẩn người nhìn cậu ta một lúc, rồi cười gượng gạo bước ra khỏi phòng bệnh.

'Huấn luyện? Không, mình nghĩ không đến mức mất mạng nhưng chỉ là huấn luyện thôi á?'

Vẫn nghĩ là có sự phân biệt đối xử ở mức độ nào đó. Nhưng không ngờ lại đến mức này.

Khuôn mặt Si-heon khi rời khỏi phòng bệnh có chút... thất thần.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!