Tập 1 (Mở đầu - 418)
Chương 174: Lớp Hươu Cao Cổ Shiva (6)
0 Bình luận - Độ dài: 2,092 từ - Cập nhật:
Chương 174: Lớp Hươu Cao Cổ Shiva (6)
Cùng Jin Dal-rae đưa Shiva về ký túc xá.
Không có việc gì gấp nhưng uể oải muốn nghỉ ngơi.
Lâu rồi chơi với Shiva cũng được.
Tóm lại hôm nay định nằm nghỉ thoải mái.
Để tránh scandal và ánh mắt xung quanh, tôi đưa Jin Dal-rae về tận cửa phòng. Đến trước cửa, cô ấy mỉm cười hạnh phúc ôm chặt lấy tôi.
“Giờ lại… bận rộn nhỉ?”
“Ừ. Sắp có cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng rồi… cũng phải chuẩn bị cho cái đó nữa.”
Jin Dal-rae gật đầu như đã hiểu. Shiva dính chặt vào chân tôi.
Cô ấy âu yếm xoa đầu Shiva rồi ngồi xuống cho vừa tầm mắt với Shiva.
“Shiba không được mè nheo vì chỉ có bố thôi đâu nhé?”
“….”
“Sẽ nghe lời mẹ chứ?”
“…Bbi.”
Shiba ngoảnh mặt đi trả lời đanh đá.
“Huhu dễ thương quá… chăm sóc con gái em cho tốt nhé… đừng có biến mất đột ngột như trước nữa.”
“Biết rồi. Có đi đâu anh sẽ gửi lại rồi mới đi.”
“Ừ…. Muốn gặp thì liên lạc. Đừng bỏ bê quá. Em không phải cô gái dễ dãi đâu.”
Ôm lần cuối. Phớt lờ khuôn mặt bi thương của Shiva.
Jin Dal-rae thỏa mãn đi vào ký túc xá. Tôi bế bổng Shiva lên đi về phòng mình.
- Bíp bíp bíp bíp. Cạch!
Ở huyền quan có vài đôi giày mà lúc đi không thấy.
Thiên Đào đến à?
Vào phòng, không phải Thiên Đào mà là Bạch Đào đang ngồi trên giường vắt chéo chân xem tạp chí truyện tranh.
“…….”
Thấy tôi về chỉ chào bằng mắt rồi lại dán mắt vào tạp chí.
Kể từ lúc đó mới gặp lại, tính cách vẫn cộc cằn như xưa.
Tôi cũng đảo mắt nhìn qua dáng vẻ của Bạch Đào.
Quần Dolphin Pants lấp ló đồ lót. Bên dưới là cặp đùi thon dài.
Ngón chân trắng nõn hướng về phía tôi ngọ nguậy.
“…Nhìn gì?”
Ánh mắt lộ liễu quá chăng. Bạch Đào lầm bầm sắc bén rồi hừ mũi.
‘…Nhìn người này xem.’
Hồi: Nhỏ Vẫn Còn Biết Điều Mà
Nghe nói đã thành đôi với Hoàng Đào nên tâm trạng thay đổi sao?
Thái độ cộc cằn hơn trước rất nhiều.
“…Bố.”
“Hử?”
“Ti vi!”
Shiba chỉ vào tivi rồi kéo ống quần tôi.
- Cạch.
Nghe Shiva nói, Bạch Đào vẫn dán mắt vào tạp chí, chỉ cử động tay dùng điều khiển bật TV.
Phát lại bộ phim truyền hình cẩu huyết chiếu buổi chiều.
Shiba hớn hở chạy lên giường nằm dán mắt vào TV.
“Shiba, rửa tay trước đã.”
“…….”
Lời tôi nói giờ như nước đổ lá khoai.
Tôi vừa đi về phía giường Shiba đang ngồi, vừa lấy bộ đồ ở nhà của Shiba treo trên ghế tủ đầu giường.
“Mà trẻ con sao đã xem phim truyền hình thế này. Thay đồ trước đã. Nào, giơ tay lên!”
“Bít!”
Hai tay giơ cao lên trời!
- Soạt.
Cởi áo, dùng ma pháp sinh hoạt cho Shiba chắc đã lấm lem vì tập thể dục buổi sáng.
- Uung uung!
Đất cát bụi bẩn trôi sạch sẽ chỉ còn lại làn da em bé.
Biết sự tiện lợi của ma pháp sớm thế này không biết có sinh hư không nhỉ?
Thay đồ xong xuôi cho Shiba, nó lại chìm đắm vào thế giới trong TV.
“…Cái này có gì vui đâu.”
Mặc kệ Shiba xem TV ở đầu giường, tôi thoải mái duỗi chân nằm ở mép giường.
Thế là mặt Bạch Đào sát ngay cạnh tôi.
“Bé xem TV từ bao giờ thế? Mới mấy hôm trước còn xếp hình mà.”
“……Không lâu đâu.”
Bạch Đào trả lời cộc lốc.
Cố gắng đưa tạp chí lại gần hơn để tôi khuất khỏi tầm mắt.
Thấy cố tình phớt lờ thế này tôi lại muốn trêu.
“A ha thảo nào Shiba học nói nhanh thế?”
“…….”
“Xem tạp chí gì thế? Truyện tranh? Người ghét mấy cái này sao tự nhiên lại đổi gió thế.”
“…….”
Cố tình chọc ngoáy, lén lút dùng ngón tay chọc vào eo.
“Hi da…!”
Bạch Đào giật mình đánh rơi tạp chí truyện tranh.
Trang đang xem bị lật qua, không có kẹp sách nên quay về trang bìa.
Bạch Đào đỏ bừng tai, trừng mắt nhìn tôi như ma.
- Bốp!
Đòn trả đũa ngay lập tức.
“Hự!”
Bị đánh một cú thật mạnh vào đỉnh đầu.
Nhân cách của tên họ Bạch này không đùa được đâu.
Nước mắt ứa ra, bốn ngôi sao hiện ra nhảy múa trước mắt.
- Sao đang nhảy… múa.
…Trúng ngay huyệt hiểm. Toàn thân mất sức.
Cơ thể mềm nhũn ngã vật ra giường.
“……Thì, thì tại ngươi. Tự nhiên động vào nên mới bị thế chứ!”
“Đau vãi chưởng.”
Thấy Bạch Đào lo lắng không giống phong cách thường ngày chứng tỏ đánh thật lực rồi.
“Xin lỗi… không vỡ sọ chứ?”
Bạch Đào dùng bàn tay có vết sẹo xoa nhẹ đỉnh đầu tôi.
Vô tình không phạm pháp nên có thể coi là may mắn.
Nếu là một tuần trước chắc chết ngay tại chỗ hoặc bán thân bất toại phải dùng quyền năng rồi.
Tôi lắc đầu vài cái vì tiếng ù tai rồi nhìn lại Bạch Đào.
“…Thế sao tự nhiên phớt lờ tôi? Đột nhiên.”
“Câm mồm. Chẳng biết cái gì cả.”
“Sắp chia tay rồi mà. Đã bảo đi vui vẻ cơ mà, quên rồi sao?”
Đúng vậy.
Trước khi tôi đi tu luyện, uống rượu rồi phạm sai lầm liên tiếp, tôi đã nói chuyện với Bạch Đào đang dỗi.
Không phải đối thoại bằng cơ thể. Mà là đối thoại bằng bạo lực.
Bạch Đào đánh tôi chán chê rồi bảo mình cũng nghĩ thế.
Tưởng quan hệ khá hơn chút. Đi tu luyện về tính nết còn xấu hơn.
“……Đệ tử hạng ba.”
Bạch Đào xác nhận tôi vẫn ổn, thở phào nhẹ nhõm rồi nói với tôi.
“Vâng.”
“Thật là… haa. Được rồi. Cả hai đều đang ngủ chắc không sao.”
“Gì thế? Có chuyện gì à?”
“Tại ngươi đấy tại ngươi!”
Bạch Đào ấn mạnh vào trán tôi.
“Ngươi. Thích Hoàng Đào đúng không?”
Câu nói y hệt Thiên Đào.
Biết họ quý nhau nên tôi hờ hững gật đầu.
“Thích chứ.”
“……Không. Ngươi không thích Hoàng Đào.”
Lại chuyện gì nữa đây.
Bạch Đào khẳng định chắc nịch, nhăn mặt thở dài thườn thượt.
- Bbi, bbi i~
Shiba xem phim truyền hình dưới chân hai người.
Không đắp chăn, chỉ dựa lưng vào tường, ngồi trên đệm nhìn nhau.
“Nói nhảm gì thế. Không thích là sao.”
“…Nếu ngươi thực sự thích em gái ta… thì chuyện lúc đó không nên xảy ra chứ!”
Chuyện lúc đó?
A.
“A ha. Uống rượu rồi tôi động vào cô ấy hả- ”
- Bốp!
“Hự!”
Lần này là đòn có kiểm soát lực.
“Trẻ, trẻ con đang ở đây mà nói cái gì thế! Phải, chuyện đó đấy chuyện đó!”
“Thế nên mới cố tình nói tránh đi còn gì…. Chuyện đó thì sao?”
“Hẹn hò với một người phụ nữ mà động vào người phụ nữ khác là sao!”
Bạch Đào nổi nóng hét lên.
Người này cũng cùng một giuộc với tôi rồi. Chợt nghĩ thế.
“A… cái đó.”
“Âm trầm. Dâm loạn. Bảo không ngoại tình mà toàn lừa dối quả đào.”
“Ngoại tình gì chứ.”
Trước đây thì không nói được nhưng giờ thì có thể.
“Ban đầu tôi cũng định làm như cô nói đấy. Nhưng haizz, phụ nữ có chịu buông tha tôi đâu.”
Cũng, cũng không hẳn là sai.
Chỉ là nói hơi đểu chút thôi.
Khuôn mặt Bạch Đào nhăn nhó còn hơn nhìn thấy rác rưởi xã hội.
Ánh mắt còn tệ hơn lúc mới gặp Jin Dal-rae.
“Cực ghét. Chia tay đi.”
“Cái đó là lòng của chị Hoàng Đào mà.”
“Êi, bảo chia tay thì chia tay đi! Ta không thể giao em gái ta cho tên ẻo lả như ngươi được!”
“Chị ấy thích thì tôi biết làm sao!”
Bốp chát.
Tưởng nói chuyện êm đẹp, ai ngờ cứ nhìn thấy Bạch Đào là ngứa mồm không chịu được.
Cuối cùng chỉ số ghê tởm vượt ngưỡng, Bạch Đào ra tay trước.
Bàn chân trần của cô ấy đá vào chấn thủy, đạp thẳng xuống giường.
Tôi vươn tay kéo vai Bạch Đào, cả hai cùng lăn xuống.
“Hự, sao nóng tính thế.”
Bạch Đào ở tư thế cưỡi ngựa (Back mount) điều chỉnh lực đấm.
Căng hết dây thần kinh để đỡ đòn, thấy tôi đỡ được cô ấy càng đánh nhanh hơn vì tức.
Nhưng giờ thì đỡ được rồi.
Bị đánh một hồi, chợt nhớ lại lời Hoàng Đào từng nói với tôi.
“…Ơ không lẽ.”
Nghe tôi nói, Bạch Đào dừng tay.
“Sư phụ thích tôi hả?”
Cố gắng làm ra vẻ buồn cười nhất.
“Thấy tôi hẹn hò với Hoàng Đào nên ngứa mắt-”
Đó là phát ngôn cuối cùng.
Bạch Đào đanh mặt lại thật sự hung dữ, đôi má đỏ bừng vì tức giận tuôn ra một tràng.
“Cái, cái, cái, cái gì? Thằng điên này!”
Nắm đấm trút xuống trước mắt.
“Bbi, bbi~ bbi? Bố?”
Shiba hát theo bài hát kết thúc phim, nhìn về phía này với vẻ chán nản rồi lại quay sang TV.
“……Bbi.”
“Mặt mũi sao thế kia.”
“Bị đánh đấy ạ.”
Thiên Đào nhìn tôi chán nản rồi tặc lưỡi.
“……Haizz. Hậu đậu thật. Bị đánh thế này thì để lại cũng hơi lo đấy.”
“Không phải hơi lo đâu… mau đưa đi đi. Cứ gặp là vung nắm đấm. Không khéo đệ tử hạng nhất của Sư phụ chết sớm đấy.”
Thiên Đào xoa má sưng của tôi.
Rồi hơi nổi máu trêu chọc, kéo nhẹ má.
-éo.
“A, a a a.”
Tôi rên rỉ đau đớn. Thiên Đào cười khẩy.
“Tự lo liệu đi…. Lịch trình bị đẩy lên sớm rồi. Mai đi.”
“…Ơ thật ạ?”
Bảo đưa Bạch Đào đi nhanh nhưng không ngờ lịch trình lại sớm thế.
Thiên Đào lấy điện thoại của tôi trên bàn ăn, nhập số vào rồi đưa lại cho tôi.
“Số điện thoại khác đấy. Sau này liên lạc thì dùng số này…. Điện thoại đang dùng sẽ hủy.”
“…Giấu cả số điện thoại ạ?”
“Ừ. Công việc của Đào Viên vốn thế. Nhỡ không liên lạc được thì ta đưa cả số của Rosy và P cho.”
Tách tách. Danh bạ tăng thêm từng người.
Thiên Đào như sực nhớ ra, lấy sổ tiết kiệm của tôi trong góc áo cô ấy đưa cho tôi.
“A với lại… xin lỗi vì tự tiện lấy đi. Ta đã gửi một khoản tiền kha khá vào rồi. Thêm vào sinh hoạt phí đi.”
“Dạ? Không cần đến mức đó đâu….”
“Dù sao ta có tích tiền cũng chẳng có chỗ dùng. Ngươi đang tuổi tiêu tiền cầm lấy thì tốt hơn.”
Nhìn sổ tiết kiệm, số tiền khiến tôi phải thốt lên.
Số tiền tôi tích cóp được cũng không ít, nhưng chừng này thì thêm chút nợ là mua được cả cái công ty rồi.
“Hoạt động Đào Viên không phải để kiếm tiền sao?”
Thiên Đào nhún vai trước câu hỏi của tôi.
“Hợp đồng với Hiệp hội là thế. Có việc phải làm.”
Hiệp hội.
Hiệp hội Hunter….
Byeol biết bao nhiêu về chuyện này nhỉ.
Nghe chuyện của Thiên Đào, tôi lập tức ấp ủ một câu hỏi trong lòng.
“Dù nói là nhiều việc… chắc cũng chỉ đi loanh quanh thảo phạt Flower hay trừng phạt khủng bố thôi.”
“Vậy sao.”
“Ừ. Đừng lo quá. Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng ngươi phải tự lo liệu… nhưng nếu làm theo lời ta thì sẽ không có chuyện gì lớn đâu.”
Nhún vai, Thiên Đào nhìn tôi, nở nụ cười dịu dàng mà một người thầy thường có.
“Hiểu chưa?”
“…Vâng.”
- Ting ting!
Lúc đó tiếng chuông báo điện thoại vang lên.
Tôi cắt ngang cuộc trò chuyện đã đại khái xong xuôi với Thiên Đào, lấy điện thoại ra nhìn màn hình.
- B y e o l Đ a n g N h ả y M ú a: Si-heon à. Giờ liên lạc được không? Định nói chuyện lần trước.
Đúng lúc. Byeol liên lạc đến.
0 Bình luận