Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 171: Lớp Hươu Cao Cổ Lee Si-ba (3)

Chương 171: Lớp Hươu Cao Cổ Lee Si-ba (3)

Chương 171: Lớp Hươu Cao Cổ Lee Si-ba (3)

 

- Sụp soạt.

 

Múc một thìa canh rong biển đầy thịt bò.

 

Vị hạt nêm đậm đà hòa quyện, nấu rất ngon.

 

Dù tôi là kẻ dễ ăn nhưng chắc chắn nhận ra cô ấy đã từng nấu ăn.

 

“Ngon không anh?”

 

Jin Dal-rae ngồi đối diện tôi, cười híp mắt chống cằm.

 

- Soạt.

 

Vô tình để lộ khe ngực không phòng bị, cười tươi rói. Da thịt trắng ngần mềm mại chuyển động dập dềnh theo cử chỉ.

 

Nụ cười như hồ ly tinh quái lạ lùng như đang hét lên hãy ăn em đi.

 

“Ăn cái này nữa đi.”

 

Dal-rae chẳng ăn thìa cơm nào, chỉ nhìn chằm chằm tôi, mỗi lần tôi đưa cơm vào miệng là lại gắp thức ăn đặt lên thìa.

 

Áp lực quá.

 

Thích thì thích nhưng hơi quá đà.

 

“…Em không ăn à?”

 

“Nhìn anh ăn là em no rồi.”

 

“Hơi áp lực đấy em. Sao lại cởi đồ thế kia?”

 

“Chỉ là…. Mặc vào cứ bị ướt thì biết làm sao. Nhưng mà… em là gánh nặng sao?”

 

Jin Dal-rae chớp mắt, đưa ra lời biện minh xấu hổ.

 

Đặc biệt là ở đoạn hỏi mình có phải gánh nặng không, giọng nói lí nhí và khóe mắt ươn ướt thật là tuyệt cảnh.

 

“…Em muốn cho anh ăn ngon mà. Không được sao?”

 

Đôi mắt long lanh như con nai sắp bị bắt.

 

Chỉ nhìn Dal-rae thôi cũng thấy thương cảm dâng trào, tôi tự hỏi liệu mình thấy áp lực có phải là kỳ lạ không.

 

Nhìn như cô dâu mới thì thật dễ thương và xinh đẹp.

 

Jin Dal-rae cũng là đứa chịu nhiều tổn thương mà. Chẳng phải cùng cực lắm mới thế này sao?

 

Vì đôi mắt đẫm lệ ngây thơ mà tôi vô thức tha thứ trong một góc trái tim.

 

Quay lại thì bảo là một cảnh trong CF cũng tin.

 

“Không phải là không được.”

 

Cố gắng chấp nhận.

 

“Em yêu anh.”

 

“…….”

 

Lời tỏ tình theo sau phá vỡ sự hợp lý hóa.

 

Jin Dal-rae đưa mặt lại gần. Dù bàn ăn khá rộng nhưng gương mặt cô ấy trước mắt tôi cảm giác rất lớn.

 

“Chúng ta tốt nghiệp rồi sống chung nhé? Hay công bố đính hôn luôn cũng được… A. Còn có giáo sư và những người khác nữa mà.”

 

“Ờ, nhưng mà dạo này anh có nhiều việc phải làm lắm.”

 

“……Lâu không anh? Chắc là vì Flower?”

 

“Chắc là thế.”

 

“Em cũng… có thể giúp được mà.”

 

Cái đó cũng không tệ đâu nhỉ.

 

“Cần thì anh sẽ liên lạc.”

 

“Nhất định đấy nhé. Không cần cũng phải liên lạc…. Là người yêu mà… Chút ngang ngược đó cũng được chứ sao. Đâu có gì lạ đâu.”

 

Đúng vậy.

 

Hoàn toàn chẳng có gì lạ nhưng sao tôi lại thấy em đáng sợ thế nhỉ.

 

Không phải ghét mà là thích nhưng sợ.

 

Tôi ăn hết bát cơm đầy ắp rồi mới có thể rời khỏi bàn ăn.

 

“Anh ăn xong rồi à?”

 

Jin Dal-rae cười rạng rỡ đứng dậy.

 

Phần quần lót nơi đặt môi âm hộ ướt đẫm khiến tôi vô thức nuốt nước bọt.

 

Sẽ bị ăn thịt chứ?

 

“Vậy thì….”

 

Jin Dal-rae đặt tay lên dây áo lót, từ từ tiến lại gần.

 

“…….”

 

Bị ăn thịt rồi.

 

Quyết định chấp nhận tình huống này một cách siêu nhiên.

 

“Giờ đánh răng nào.”

 

Lúc đó giọng nói ngọt ngào của Jin Dal-rae vang lên bên tai khi cô ấy khoác tay tôi.

 

Tôi vô thức hỏi lại.

 

“Hả?”

 

Trước câu hỏi của tôi, cô ấy như giật mình che miệng rồi cười hi hi.

 

“A…… Thói quen khi sống cùng Shiba ấy mà. Cùng đánh răng đi. Em muốn thử.”

 

Kéo nhẹ tôi, Jin Dal-rae dẫn từng bước về phía nhà vệ sinh.

 

Tách. Tách. Theo bước chân khập khiễng của Jin Dal-rae, tiếng nước rơi gợi dục vang lên.

 

Dính dấp và đậm đặc nên tiếng rơi lớn như mật ong vón cục rơi xuống.

 

“…Em ổn không đấy?”

 

“Cơ thể tự phản ứng ấy mà…. Em đưa bàn chải mới cho.”

 

- Xì xì xì!

 

Đánh răng sau bữa ăn.

 

Trừ việc Jin Dal-rae trần như nhộng ra thì thật là đời thường.

 

Cái đó là đồ lót hay chỉ là vật trang trí làm cho tiểu huyệt thêm gợi dục thôi.

 

Bên dưới đồ lót, chất lỏng dính dấp ộc ra bò lên đùi, cảm giác đó khiến Jin Dal-rae đang đánh răng rên rỉ khẽ.

 

“…Hư ưm.”

 

“Sẽ làm tình chứ?”

 

Hỏi thẳng cô ấy, Jin Dal-rae ngừng đánh răng, đỏ mặt gật đầu.

 

Đánh răng xong súc miệng.

 

Vừa xong Jin Dal-rae lại khoác tay tôi.

 

“Em tự nhiên nghĩ ra… hay là cứ sống chung đi không được sao?”

 

“Hả?”

 

“Nếu là tên Tập đoàn Jinmok, có thể tìm được một căn nhà gần ký túc xá…. Cũng phải nuôi con gái chúng ta mà…. Thuê người giúp việc rồi sống chung không tốt sao?”

 

Shiba là con gái tôi, hiểu theo nghĩa rộng thì không sai.

 

Có mẹ ruột nhưng đâu có luật mẹ kế không phải là mẹ đâu.

 

“Người giúp việc à… Anh cũng đang nghĩ đến chuyện đó. Anh cũng tiết kiệm được kha khá tiền.”

 

Hồi: Ở Đào Viên Tiền Nhiều Vô Kể, Nhưng Giờ Thì Không Đến Mức Đó

 

Dù sao căn nhà ở Seoul hiện tại cũng đứng tên tôi, bán đi cộng với số tiền còn lại thì vừa đủ mua nhà.

 

Shiba cũng cần người quản gia hay giúp việc gấp để đề phòng lúc tôi vắng nhà.

 

Triệu chứng bám dính của Shiba cũng không kém gì Jin Dal-rae nên từ giờ phải học cách sống không có bố dần dần.

 

…Tiền thì đằng nào cũng sẽ kiếm được.

 

Nghe thế Jin Dal-rae lắc đầu phồng má.

 

“…Cứ để em lo hết, anh chỉ cần mang người đến thôi. Đâu có khó gì đâu.”

 

“Này, thế thì anh áp lực quá.”

 

“……Dù sao cũng là tài sản chung mà.”

 

Em ấy chẳng lẽ còn bám dính hơn cả Shiba sao?

 

Bước ra khỏi phòng tắm, lâu lắm rồi tôi mới bật cửa sổ độ hảo cảm lên.

 

Những mảnh vỡ hologram quen thuộc tập hợp lại thành câu văn, tôi lập tức thu vào tầm mắt.

 

“ World Tree Auction ” - “ Menu Độ Hảo Cảm ”

 

[Thế Giới Thụ (2)]

 

▶ Thế Giới Thụ Thuần Khiết: ♥♥♥♥♥(100/100)

 

▶ Thế Giới Thụ Trị Dũ: ♥♥♥♡♡(71/100)

 

[Mộc Nhân/Con người (7)]

 

▶ Jin Dal-rae: ♥♥♥♥♡(96/100)

 

▶ Lee Se-young: ♥♥♥♥♡(95/100)

 

▶ Hoàng Đào: ♥♥♥♥♡(88/100)

 

▶ Hongyeon: ♥♥♥♥♡(86/100)

 

▶ Thiên Đào: ♥♥♥♡♡(62/100)

 

▶ Bạch Đào: ♥♥♥♡♡(61/100)

 

▶ San Su-yu: ♥♥♡♡♡(50/100)

 

- Xem thêm

 

“ Nhận ra nhân duyên mới, cửa sổ độ hảo cảm của ‘Hongyeon’ được thiết lập mới. ”

 

Cửa sổ độ hảo cảm dài dằng dặc.

 

Đọc một lượt, tôi không thể không nhìn Jin Dal-rae với gương mặt ngơ ngác.

 

“Sao thế ạ?”

 

Độ hảo cảm lại tăng.

 

Tức là trạng thái bất thường ‘Ám ảnh’ từng bị găm vào một lần vẫn chưa kết thúc.

 

Dù đã trực tiếp ôm ấp để tạo sự chắc chắn, nhưng thay vì giảm đi, nó lại càng mạnh hơn.

 

Điều đáng ngạc nhiên không chỉ có thế.

 

‘Hongyeon còn sống?’

 

Cứ tưởng Đào Viên diệt vong thì cô ấy đã chết, hóa ra không phải.

 

Khi Đào Viên sụp đổ, dù chạy trốn đi đâu, hay thoát ra bằng cách nào đó thì cô ấy vẫn sống sờ sờ.

 

Vậy giờ cô ấy đang ở đâu?

 

Tim đập thình thịch.

 

Tôi trấn tĩnh lại.

 

Lúc đó bàn tay trắng ngần bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi.

 

“……Anh đang xem gì thế.”

 

Jin Dal-rae khua tay trước mặt tôi khiến cửa sổ độ hảo cảm biến mất.

 

Nhìn cô ấy, một cửa sổ khác lập tức hiện ra.

 

Tên/Giới tính: Jin Dal-rae (Nữ)

 

Tuổi/Chiều cao: 20/165cm.

 

Sex Fantasy: Spanking.

 

Hẹn hò Fantasy: Đi sở thú cùng người đàn ông mình thích.

 

Trạng thái hiện tại: Ám ảnh. Tình yêu.

 

“……Là cái cửa sổ mà các ứng cử viên chồng Thế Giới Thụ nhìn thấy sao?”

 

Giật mình.

 

Tôi run người.

 

“Trong đó có gì thì nói ngay đi ạ?”

 

“Độ hảo cảm.”

 

Nói sự thật, Jin Dal-rae tròn mắt rồi cười khẩy đầy yêu nghiệt.

 

“…Không cần xem cái đó đâu. Nếu bất an thì nhìn mặt em này. Trông có giống không thích không?”

 

Cái tôi lo lắng không phải là độ hảo cảm giảm đi.

 

Có vẻ như đã hiểu lầm tai hại rồi.

 

Đã đến giường ngủ.

 

Đẩy tôi nằm xuống giường, Jin Dal-rae nhảy lên bụng tôi ngồi, cởi chiếc quần lót ướt đẫm ra đặt xuống bên tai tôi.

 

Chiếc quần lót màu hồng dính mật bốc hơi nghi ngút.

 

Mùi hoa và mùi mật nồng nàn xộc vào mũi.

 

“Quần lót… anh lấy không?”

 

“Hả? Tại sao?”

 

“Thấy anh nhìn chằm chằm quá.”

 

“……Không cần.”

 

“Huhu.”

 

Jin Dal-rae không vồ lấy tôi ngay mà cúi người ôm chặt lấy tôi.

 

Dụi mặt vào ngực tôi đầy vẻ yêu thương, mật dính nhớp nháp nhỏ tong tong xuống bụng dưới tôi.

 

“Em… em ám ảnh quá rồi đấy không?”

 

Ngầm ý nhắc nhở, Jin Dal-rae càng siết chặt tay hơn.

 

“Ám ảnh thì có sao chứ.”

 

Ngẩng đầu lên khỏi ngực tôi, bất ngờ hôn nhẹ lên môi tôi.

 

- Chụt.

 

“…Là bằng chứng yêu anh mà.”

 

Bụp- Một bông hoa nở trên đầu.

 

Jin Dal-rae hái bông hoa trên đầu, vừa nói với tôi vừa ngậm bông hoa vào miệng.

 

“……Em thích không được sao?”

 

Lý trí và logic không thông.

 

Cô ấy đưa miệng lại gần môi tôi, rồi chuyển bông hoa của mình sang miệng tôi.

 

Vị cánh hoa đỗ quyên đắng chát làm tê đầu lưỡi.

 

“Bạn trai của em…. Mà.”

 

“Ừ. Không đi đâu xa đâu. Chỉ là từ từ trân trọng mà yêu đi. Cứ thế này anh hỏng mất.”

 

“Biết là thế…. Nhưng cơ thể cứ nôn nao thì biết làm sao.”

 

Trong lúc này cự vật của tôi vẫn phản ứng một cách trung thực, tràn đầy Lustful Demon.

 

Cái khí chất chó chết này.

 

Tinh thần con bé yếu đuối định vỗ về chút mà cự vật cứ dựng đứng lên thì công cốc hết.

 

- Bật lên.

 

Cảm nhận được cự vật cương cứng bằng mông, Jin Dal-rae cười tít mắt.

 

“Vậy thì, mỗi ngày một lần.”

 

Nhận thức được sự ám ảnh của mình ở mức độ nào đó và cảm thấy nghiêm trọng, cô ấy vừa cọ hông vừa hỏi tôi.

 

Đôi mắt gợi tình của Jin Dal-rae khi ngậm tóc trong miệng trông thật quyến rũ.

 

“Một tuần.”

 

“3 ngày.”

 

“……Em cũng phải đi học viện mà.”

 

“Anh… anh ghét em sao?”

 

Giọng điệu lo lắng cấp tốc.

 

“Không phải, anh thích nhưng mà… Lần trước anh thấy có cái này. Bảo là các cặp vợ chồng cảm nhận tình yêu tốt nhất là làm tình một tuần một lần.”

 

Ngạc nhiên là thực sự tôi đã đọc được câu đó ở đâu đó.

 

Jin Dal-rae có vẻ bị thuyết phục bởi lời tôi, suy nghĩ một hồi lâu rồi cuối cùng gật đầu.

 

“…Biết rồi ạ. Vậy thay vào đó ôm chặt em nhé. Làm tất cả những gì có thể làm cho em. Em cũng sẽ thế.”

 

“Ừ.”

 

Jin Dal-rae thả đôi đùi trắng nõn dang rộng xuống, kéo tuột quần và quần lót của tôi xuống một lần.

 

Nhìn cự vật dựng đứng, đôi mắt cô ấy nhuốm màu sắc dục từ từ run rẩy.

 

“Hư a… Ư ư.”

 

Tiếng rên rỉ không kìm được bật ra khỏi miệng.

 

Phần chăn dính mật dính dấp.

 

Vô tình đưa ngón tay dính mật lên miệng, vị ngọt quen thuộc và gợi cảm đến mức có thể pha nước uống tràn ngập trong miệng.

 

Không quá ngọt, vừa đủ để ăn.

 

Jin Dal-rae thận trọng nhìn dáng vẻ này của tôi, rồi quỳ gối một cách cung kính trên giường, nhấp nhổm mông hỏi.

 

“Anh… ơi. Nhờ một việc được không?”

 

“Hửm?”

 

Hộc hộc, thở dốc, hai tay nắm lấy chăn nghiêng người tới như cún con.

 

Trên đầu vẫn còn một bông hoa chưa kịp hái.

 

“Biết là yêu cầu kỳ lạ nhưng, em muốn thử một lần.”

 

Định nhờ vả gì đây.

 

Câu hỏi của tôi thật tàn nhẫn, từ miệng Jin Dal-rae thốt ra lời nhờ vả khiến tôi cũng phải tặc lưỡi.

 

“Tát… vào má em được không?”

 

Dùng tay phải vén tóc, đưa má ra với ánh mắt mong chờ.

 

Má cô ấy đã đỏ bừng vì hưng phấn, như thể đã bị tát một cái rồi.

 

Bầu ngực căng tròn run rẩy, đầu ngực hồng nhạt dần dần cứng lại và vểnh lên.

 

Ai nhìn cũng biết là muốn tôi đánh.

 

…Đến lúc rồi.

 

Tôi nhắm nghiền mắt lại với vẻ ngượng ngùng.

 

Giữa bố mẹ và con cái có sự thần giao cách cảm.

 

Shiba nghĩ rằng trên đời này có lẽ không có sự tồn tại nào chứng minh mối quan hệ đó rõ ràng như mình và bố.

 

- Nắm chặt.

 

Dùi trống lớn.

 

Shiba dồn sức vào hai tay, phồng má lên vẻ bực bội.

 

“Shiba. Sao thế e?”

 

“Bbi ức.”

 

Bạn đóng vai trò đánh trống nhỏ thận trọng hỏi, Shiba nheo mắt bĩu môi dài thượt.

 

Cảm giác như thắt chặt lồng ngực đến choáng váng.

 

- Thình thịch, thình thịch.

 

Điểm liên kết giữa bố và con gái. Dư âm của cảm xúc.

 

Sợi chỉ đỏ định mệnh, chính Shiba cảm nhận như vậy.

 

Nếu Shiba buồn thì bố cũng cảm nhận được cảm xúc đó, nếu Shiba giận thì bố cũng cảm nhận được cảm xúc đó một cách yếu ớt.

 

Bình thường thì chẳng cảm thấy gì đâu. Nhưng duy chỉ có một cảm xúc mà Shiba cảm nhận rất rõ.

 

Theo bản năng, Shiba lờ mờ nhận ra bố đang làm hành động gì giữa ban ngày ban mặt thế này.

 

‘Bbi.’

 

Cái cảm giác khi Hoàng Đào ăn thịt bố!

 

Bà chủ Shiba nắm chặt dùi trống bắt đầu nuốt cơn giận.

 

Chờ cho đến khi tan học.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!