Tập 1 (Mở đầu - 418)
Chương 188: Cuộc Đụng Độ Đầu Tiên (3)
0 Bình luận - Độ dài: 2,468 từ - Cập nhật:
Chương 188: Cuộc Đụng Độ Đầu Tiên (3)
-Rắc.
Đôi chân mảnh khảnh gãy gập không chút sức lực.
“Haa… Khụ, khụ khụ. Khụ.”
Tiếng ho lẫn máu bật ra từ miệng người phụ nữ.
Đôi mắt đỏ ngầu của cô hướng về bàn làm việc của giáo viên khác trong văn phòng.
“…Sao buồn ngủ thế này.”
Min Hyeon-ju. Ba chữ tên trên tấm danh thiếp đeo trên cổ bị máu bắn lên.
Cô cuộn giấy vệ sinh lau vết máu, rồi từ từ gục đầu xuống.
-Bộp.
Tiếng thở yếu dần.
Xung quanh không có ai nhìn thấy cô.
-Bíp bíp bíp bíp.
Tiếng báo động thảm họa vang lên từ điện thoại của cô.
“……A hì.”
-Rầm!
Cùng lúc tin nhắn đến, tiếng động lớn vang lên từ cánh cửa ngay bên cạnh.
-Rầm, rầm, rầm, rầm.
Tiếng đập cửa mạnh như mất trí.
Tiếng đấm vào cửa theo nhịp điệu nhất định vang lên vài lần rồi im bặt.
Sự im lặng bao trùm giữa các phụ huynh, giáo viên và bọn trẻ đang ồn ào.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cửa.
“M, mẹ ơi….”
“Ừ không sao đâu. Không sao đâu.”
Bắt đầu từ đứa trẻ đang lo sợ, sự náo động lan dần ra.
Người phụ nữ kiểm tra tin nhắn rồi ôm chặt con run rẩy. Và người đàn ông bỏ mặc người phụ nữ đó để kiểm tra xung quanh.
Người định chạy ra ngoài, và người đang chăm chú nhìn cánh cửa nơi phát ra tiếng động.
-Rắc!
Sự dao động sau khoảng lặng lại bị cắt ngang bởi tiếng cửa một lần nữa.
-Rắc rắc rắc!
Bàn tay của Ent xuyên thủng cửa và xé toạc nó ra.
“Anh.”
“Ừ anh biết. Bây giờ tìm được Shiva không?”
“Được rồi.”
Nhét điện thoại vào túi, tôi nắm nhẹ nắm đấm.
“Á á á á á!”
Tiếng hét của phụ nữ vang lên, bọn trẻ bắt đầu khóc thét.
Mọi người hoảng loạn chạy về phía cửa chính để thoát khỏi nhà trẻ ngay lập tức.
Không còn trật tự gì nữa, xô đẩy nhau để chạy trốn.
Ent bước về phía họ.
Nơi Ent hướng tới có một gương mặt quen thuộc.
“……Viện trưởng?”
Nuốt khan, người phụ nữ ngồi bệt xuống run rẩy với đồng tử co lại.
Shin Hye-yeong.
Trong lòng cô đang ôm Shiva.
Tôi lập tức di chuyển.
“A hì… I i i!”
Tiếng gầm gừ lẫn tiếng rên rỉ của Ent vang lên, con quái vật giơ tay lên.
Shin Hye-yeong hoảng sợ nhắm nghiền mắt, ôm chặt Shiva và quay lưng lại.
Cố gắng hết sức để chấn động không truyền đến Shiva.
Tôi đẩy cô ấy ra để tách Shiva ra.
-Rầm!
Nắm đấm của Ent giáng xuống.
Tôi chen vào giữa.
“Hự…. Ơ…?”
Hye-yeong nhắm nghiền mắt run rẩy, rồi quay đầu lại nhìn tôi.
Nắm đấm thô ráp của Ent nằm gọn trong một tay tôi.
Lớp vỏ giáp sần sùi nhô lên.
Ent vẫn còn giữ lại hình dáng khuôn mặt con người đang méo mó vì đau đớn.
“……A hì.”
Xin lỗi nhé.
Tôi bẻ tay Ent ra sau lưng, khiến nó mất thăng bằng và ngã nhào trước mặt tôi.
Ngực Ent áp sát ngay trước mặt, tôi tung nắm đấm về phía đó.
-Rắc! Rắc rắc rắc!
Da thịt nứt toạc, cánh tay tôi xuyên qua lưng nó ra ngoài.
Máu của thời còn là Mộc Nhân chảy dọc theo cánh tay tôi.
-Thịch.
Ent quỳ xuống. Ánh sáng trong mắt tắt ngấm.
Tôi khẽ đẩy Ent ra, tách cái xác khỏi cơ thể mình.
Hình như gọi là Viện trưởng nhỉ.
Dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng tôi thật tâm cầu nguyện cho cô ấy được yên nghỉ.
“……Có chỗ nào để chạy không?”
Tôi thả nắm đấm ra và hỏi cô ấy.
“A, ư, a… D, dạ?”
Shin Hye-yeong lắp bắp hỏi lại vài lần.
Tôi hất cằm về phía cửa chính nơi mọi người vẫn đang xô đẩy nhau.
“Tôi hỏi có chỗ nào để chạy không.”
“…A, không ạ.”
Hye-yeong vừa trả lời tôi vừa không thể rời mắt khỏi con Ent đã ngã xuống.
Có vẻ cô ấy cũng đang bàng hoàng.
Người quen biết biến thành thế kia thì đương nhiên rồi.
Nếu là quan hệ thực sự thân thiết thì có oán trách tôi cũng không lạ.
Tôi đợi Hye-yeong mở miệng. Đúng lúc đó Jin Dal-rae ôm Shiva thở hổn hển chạy tới.
“……Có sao không?”
“Ừ.”
Có vẻ tâm trạng không tốt. Jin Dal-rae với vẻ mặt đầy lo lắng, bất an và bất mãn.
Liên tục liếc nhìn xung quanh, rồi khi nhìn thấy Ent thì mặt cô ấy đanh lại.
Ent nổi điên, cô ấy cũng hiểu ý nghĩa đó là gì.
“Flower.”
Đúng như vậy.
Flower, Flower…. Flower.
Tôi liếc nhìn Shin Hye-yeong lần cuối.
“A….”
Chờ đợi thêm nữa cũng mệt.
“Dal-rae à.”
“…Ừ.”
“Em đưa cô giáo và Shiva về ký túc xá trước đi.”
“Còn anh?”
Tôi kích hoạt ma pháp bằng tay, ma lực bao quanh ba người họ.
Jin Dal-rae nhìn tôi lo lắng. Nhưng lo cho ai chứ.
Đối thủ là Flower mà.
“Anh có việc phải làm.”
Tôi cười nhạt và xoa đầu Shiva.
Thấy vậy, có vẻ cảm nhận được sự kỳ lạ nào đó, khóe miệng Jin Dal-rae cứng đờ.
“…Có việc phải làm á?”
“Con gái chúng ta sợ rồi kìa. Dỗ dành con bé đi.”
“…….”
Shiva mở to mắt nhìn Ent.
Jin Dal-rae vội vàng che mắt Shiva lại.
“Bố... ố….”
“Ừ ừ, bố đây.”
Từ từ thi triển ma pháp một lần nữa.
“Anh sẽ về ngay.”
Nói khẽ rồi gửi Jin Dal-rae, Shiva và Shin Hye-yeong về ký túc xá.
Tôi tin Jin Dal-rae sẽ tự biết cách giải thích.
Muốn cứu mạng nên mới làm thế, chắc cô ấy sẽ không trách tôi đâu.
Nhìn con Ent đã chết, tôi tặc lưỡi.
Lục trong túi mang theo lấy chiếc mặt nạ ra.
-Sột soạt.
Đeo mặt nạ lên, nó dính chặt vào da như bị hút vào, khuôn mặt tôi thay đổi.
“Hít-”
Hít vào.
“Phù….”
Và thở ra.
Bên trong chiếc mặt nạ, tôi sửa lại ánh mắt.
“…Đã xác định được vị trí chưa?”
“Rồi ạ. Nhưng mà.”
Chi nhánh Hunter ồn ào.
Vụ khủng bố bất ngờ, và quy mô bất thường của nó khiến toàn bộ Hiệp hội bật đèn báo động.
Những người phụ trách khu vực này đều tập trung lại một chỗ gọi điện thoại trao đổi thông tin.
“…Nhiều quá.”
Điện thoại reo liên tục.
Chỉ riêng vị trí bị tập kích đã hơn bốn mươi nơi.
Liên tục triệu tập Hunter gửi đi nhưng… sức mạnh của Ent quá đặc biệt.
Hunter cấp C không thể đối đầu với Ent. Cấp B nếu sơ sẩy cũng bị thương nặng.
May mắn là nhờ vụ khủng bố trước đó nên có nhiều Hunter và cảnh sát đang túc trực, nếu không thì tình hình còn tồi tệ đến mức nào nữa.
Đã đến mức bàn đến chuyện triệu tập quân đội.
“Phù….”
Một Hunter vò đầu bứt tai đặt điện thoại xuống.
“Cắt đứt cả sóng rồi. Đang huy động cả ma pháp. Việc gây nhiễu… chắc là khó khăn đây.”
“Lấy thông tin vệ tinh điều tra toàn bộ khu vực này đi. Chắc sắp có lệnh phê duyệt rồi.”
“……Thật sự. Chiến tranh sắp nổ ra sao?”
“Im đi. Bây giờ cái đó quan trọng à? Cứu người quan trọng hơn.”
7 phút đen tối.
Kim phút bình thường trôi qua vùn vụt giờ đây cảm thấy dài đằng đẵng.
Mỗi giây trôi qua là tính mạng của người dân vô tội có thể biến mất.
Mồ hôi bắt đầu rơi trên trán mọi người.
“…Vị trí thì cũng đã xác định được kha khá rồi.”
“……Haizz. Thật là.”
Dù có vắt kiệt nhân lực để tìm ra đáp án.
Thì giờ lại thiếu Hunter để giải quyết.
“…Giá mà có Chủ tịch Hiệp hội, hay ít nhất là Phó chủ tịch ở đây.”
Người đàn ông cắn chặt môi dưới với ánh mắt tuyệt vọng.
Tự trách bản thân đến mức môi rỉ máu lấm tấm.
Khoảnh khắc đó.
-Rầm!
Cửa mở ra và một người bước vào.
Người đàn ông trùm mũ hoodie che khuất khuôn mặt.
Sự việc quá đột ngột khiến mọi người ngơ ngác quay đầu lại.
“…Ơ.”
Hoodie đen.
Nhưng khí thế ma lực nồng nặc tỏa ra sau lưng.
Chỉ riêng sự hiện diện đó đã thu hút sự chú ý của cả khán phòng.
Người đàn ông xuất hiện cởi mũ hoodie ra để lộ khuôn mặt.
Khuôn mặt thanh niên sáng sủa. Nhưng là khuôn mặt lạ hoắc.
Vừa nhìn quanh một lượt, anh ta mở miệng ngay lập tức.
“Vị trí khủng bố.”
“Dạ?”
“…Tự nhiên anh nói gì vậy.”
“Đưa đây.”
-Thịch.
Giọng nói chứa đầy uy áp.
Ma lực sau lưng không tầm thường chút nào.
Cảm giác như sắp bùng nổ ngay lập tức, lời nói của anh ta gần như là đe dọa.
Khí thế như thể nếu không nói cho biết thì sẽ tiễn tất cả mọi người ở đây xuống suối vàng.
Thực tế, khi anh ta búng tay, ma lực sau lưng dập dờn theo ý chí.
Cảm nhận được khí phách.
“Ờ… Trưởng phòng.”
Một người đàn ông nhìn người chịu trách nhiệm với đôi mắt run rẩy.
Ông ta run run khóe miệng rồi gật đầu.
“Không có thời gian đâu.”
Lời của người đàn ông mặc áo choàng.
“Đưa đây”
Trưởng phòng suy nghĩ rồi khó khăn mở miệng.
Người đàn ông gật đầu bắt đầu chuyển giao tài liệu từ đầu đến cuối.
Người mặc áo choàng không nói gì, chỉ dùng ánh mắt xem xét tài liệu, rồi quay lưng đứng trước cửa.
“Đăng tin đi.”
“…Dạ?”
“Bảo là vụ án kết thúc rồi.”
Phải thế thì mới ngăn chặn được tin tức lan truyền tối đa chứ?
Người đàn ông không hiểu câu nói tiếp theo.
Khủng bố chưa kết thúc mà bảo đăng tin đã kết thúc là ý gì.
Lỡ báo tin giả rồi gây ra phản ứng gì thì không biết được.
“…….”
Người đàn ông dứt lời liền thu hồi ma lực.
Lúc đó mới thấy dễ thở hơn chút.
Sắc mặt bí bách của các Hunter đang ngồi cũng giãn ra đôi chút.
Người đàn ông lẳng lặng quay lưng bước ra ngoài.
Trong văn phòng chi nhánh Hunter im phăng phắc như tờ. Mọi người nhìn theo bóng lưng đó với khuôn mặt ngơ ngác.
Gọn gàng.
Không thể gọn gàng hơn được nữa.
Khủng bố. Và mẫu vật.
Flower cắm kim tiêm vào những con Ent đã chết, lấy máu nguyên chất và nhét vào trong người.
-Ent.
Dễ tạo ra.
Chỉ cần tiêm vào Mộc Nhân bình thường là được.
Và quan trọng là mạnh.
Không chỉ gia tộc Cornus đang chờ đợi thuốc hoàn thiện.
Những kẻ mặc áo choàng đi khắp hiện trường thu thập mẫu vật.
Đội ngũ nghiên cứu sẽ điều tra mẫu vật này để tạo ra sản phẩm hoàn thiện.
“…Phù.”
Hút thuốc.
Trộn thêm cánh hoa vào hút thì hương vị tăng gấp đôi.
Có lẽ vì vừa làm xong việc lớn nên vị đắng cũng thấy ngọt ngào.
Tuberose nhìn quanh một lượt với đôi mắt thâm quầng.
Vỉa hè bị sập tạo ra những vết nứt khắp nơi.
Cột điện đổ và dây điện xẹt lửa.
Tuberose nhìn xuống, tập trung vào âm thanh xung quanh.
Tiếng la hét và tiếng kêu đau đớn trước khi chết vang lên lẫn lộn ở một nơi.
“Ent cuối cùng.”
Đã rút hết máu từ cái xác chưa nhỉ.
Chưa đầy 20 phút kể từ khi khủng bố bắt đầu.
Vừa định rút lui. Một luồng khí tức không bình thường tiến lại gần phía này.
-Lê lết.
Vừa lê lết một khối đen sì nào đó.
Nhìn kỹ thì là cấp thấp của Flower đã bị lột áo choàng.
Người đàn ông trùm áo choàng đen kín mít. Bên trong đó đôi mắt trợn trừng đang tiến lại gần.
Vết máu dính đầy người nói lên hành động của hắn.
“……Là mày sao.”
Tên lúc đó.
Bản năng mách bảo như vậy.
Tuberose đứng dậy dập tắt điếu thuốc.
Tất cả thành viên Flower đều đanh mặt lại, nhìn đối phương.
“…….”
Nhìn mình không nói lời nào.
Sát khí bao trùm vai khiến khóe miệng đang nhếch lên đầy tự mãn của Tuberose run rẩy.
“Giỏi đấy.”
Cứ tưởng là một tên thích thể hiện… loại mà tìm quanh đây chắc có cả rổ.
Nhưng cái này không bình thường.
Bảo là Phó chủ tịch Hiệp hội đến cũng tin.
Không… so với người đó thì gần với Chủ tịch Hiệp hội hơn chăng?
Có vẻ cũng hơi giống Cistus.
“……Không biết là cái gì nữa.”
Mọi thứ đều lẫn lộn.
Hình thái ma lực thật kỳ quái.
Ma lực đen chảy điềm tĩnh khắp cơ thể, nhưng uy áp tỏa ra thì không hề yên tĩnh chút nào.
Chỉ như định xé xác tất cả mọi người ở đây.
Giống như nhìn thấy ngọn lửa ma trơi đang rung lắc điên cuồng vì giận dữ.
Tuberose nín thở, một tay rút kim tiêm, một tay rút dao găm.
‘Dù có là quái vật.’
…Thuốc này là vũ khí.
Để xem thực lực thế nào.
Không….
Thực ra mồ hôi chảy dọc sống lưng đang báo cho hắn biết rằng đây có thể là cuộc chiến sinh tử.
-Bùm!
Đầu của những tên Flower xung quanh nổ tung.
‘Pháp sư.’
Hunter nam lao tới ngay lập tức.
Ma lực quấn quanh tay, dừng lại trước mặt Tuberose và tung nắm đấm.
Tuberose vội vàng giơ tay lên đỡ nắm đấm và bị hất bay ra sau.
‘Không…… là Võ đấu gia (Mutuga)!’
Dù đã dùng tối đa ma lực nhưng cánh tay vẫn tê rần.
-Ầm ầm ầm!
Chống tay xuống đất và đáp xuống từ trên không, Tuberose nhìn người đàn ông với đôi mắt run rẩy.
“…….”
Gió thổi làm mũ áo choàng hơi tuột ra để lộ khuôn mặt.
Đôi mắt đen không chứa bất kỳ ánh sáng nào, đôi mắt đáng sợ hoàn toàn không chớp, chỉ nhìn chằm chằm vào hắn.
Như nhìn cỏ rác tầm thường.
Như thể chỉ đơn giản là dọn dẹp cỏ dại mọc đầy ven đường.
“Mẹ kiếp.”
Tuberose thực sự kinh hãi.
“……Đáng sợ vãi.”
Lần đầu tiên hắn cảm nhận được cái chết.
0 Bình luận