Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 236: Đau Đầu Thật (2)

Chương 236: Đau Đầu Thật (2)

Chương 236: Đau Đầu Thật (2)

Mấy đứa đau đầu này.

"Tức là, chỉ cần thử một lần là không quên được đâu?"

Tôi cười ngán ngẩm nhìn Tae-yang đang diễn thuyết.

Ừ, chịch cây cũng được.

Nhượng bộ trăm bước thì cũng hiểu.

Tôi cũng vì chút tò mò mong manh mà gây ra chuyện đó nên biết rõ mình chẳng có tư cách gì để nói.

Nhưng thích cái đó thì lại là chuyện khác.

Có gì hay ho mà chịch cây chứ. Đâu phải đang vã giải quyết nhu cầu sinh lý.

"Chuyện đó giờ bỏ qua đi."

"A, Đại ca. Cái này không nhượng bộ được đâu. Aori mau dạy cho anh ấy đi."

Dạy cái gì?

Aori đang làm động tác chân chữ M trong bụi cỏ rậm rạp, từ từ đưa hai tay xuống thắt lưng định kéo đồ lót xuống.

"Làm nhanh được mà. Em có thể làm giống mắt cây nhất có thể. Sẽ làm cho rễ anh tê dại luôn."

Aori vươn bàn tay đen tối ra. Trước khi nó chạm vào đầu gối tôi, tôi lùi người lại.

Dùng ngón trỏ và ngón cái búng một phát vào trán cô ta.

- Tách!

Trán Aori cũng bật ngửa ra sau theo Tae-yang.

"Đau..."

"Đừng có chạm vào. Hoa đã có chủ."

"Vâng."

Vừa ôm trán vừa lẩm bẩm.

Không thể mong đợi lẽ thường ở bọn này.

Tôi tự hỏi liệu Mộc Linh Vương với hình ảnh hiệu lệnh thiên hạ thực chất có phải chỉ là một tên biến thái thô tục hay không.

Thằng thừa hưởng sức mạnh hay con nhỏ hậu duệ, đứa nào cũng lỏng ốc vít trong đầu.

"Đại ca. Nhưng cái này không thể nhượng bộ được. Rốt cuộc muốn dùng sức mạnh của Vua đàng hoàng thì chỉ còn cách ăn mắt cây thôi."

"Đừng có dùng mấy từ như ăn mắt cây nữa đi."

Tae-yang suy nghĩ nghiêm túc.

"Vậy cho ra dáng quý tộc thì Tiếp Mộc (Grafting)?"

Chóng mặt quá.

Ừ. Ở thế giới này thì đó là chuyện hoàn toàn không lạ lẫm gì.

Tôi cũng biết qua kinh nghiệm là khi quan hệ với Byeol hay Se-young, họ hay nói đùa những câu chuyện 18+ ẩn dụ liên quan đến cây cối.

"Vốn dĩ việc mắt cây là cơ quan sinh dục của cây đã thấy sai sai rồi không phải sao?"

Trước thắc mắc hiển nhiên của tôi, cả hai nghiêng đầu. Như muốn hỏi tôi đang nói cái gì vậy.

"Anh nói gì thế? Tra cứu vạn vật thư tịch trên thế gian thì đó là chuyện đương nhiên mà."

"Vậy cây cối đều phơi cơ quan sinh dục của mình ra đường à?"

"Cái đó thì cây bình thường là vậy. Nhưng quý tộc thì đều mặc đồ lót."

"Nếu tính là cơ quan sinh dục thì hoa, hay ít nhất là lá cây mới đúng chứ."

Thấy thế Aori vỗ vào đầu gối tôi.

"Hoa nếu ví với phụ nữ thì là cái đó."

"Gì?"

Aori đặt tay lên ngực mình.

"Mộc nhũ (Vú cây)."

Mộc (Cây)... Nhũ?

- Nhức nhối!

Tôi có thể đi cùng bọn này được không đây.

"Đại ca bây giờ làm mà không biết cả cách dạo đầu (foreplay) đàng hoàng sao?"

"Đã bảo tôi làm gì có cơ hội ăn cây đâu."

Biết Tiếp Mộc là một trong những cách để mạnh lên, nhưng cây cối thì hoàn toàn không có cơ hội.

Gần đây có Bạch Dương (Baek-yang) nhưng đó là phân thân nên không thể.

Cảm thấy tự ti. Quay lại câu chuyện.

Cây cối hay gì thì tôi cũng không có kinh nghiệm nên chỉ dậm chân tại chỗ.

Sau này có dịp chồng chất cơ thể thì lúc đó nghe cũng không lạ.

"... Vậy sao bọn mày biết tao ở đây?"

"Không ngờ lại gặp ở Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng. Aori bảo trực giác chỉ đến đây nên mới đến."

"Biết Mộc Linh Vương xuất hiện à?"

"Vâng."

Tae-yang rũ sạch đất trên tóc và nói với tôi.

"Về mặt thời gian thì tầm này Mộc Linh Vương sẽ xuất hiện. Người biết thì đều biết cả rồi. Cả Flower. Cả Thế Giới Thụ."

Có cách riêng để biết sao.

Hỏi thì chắc hai đứa này cũng không biết.

Tôi biết mình sinh ra với sức mạnh Mộc Linh Vương nhờ lời nói của Bạch Dương, nhưng thực ra ban đầu sức mạnh của tôi không phải là Mộc Linh Vương.

Khởi đầu là Sắc Mộc Chi Gia Hộ.

Nếu nói sức mạnh đó là nền tảng của Mộc Linh Vương thì tôi không còn gì để nói.

'Đến thời gian còn thao túng được thì chuyện tôi đến lẽ nào không biết.'

Thực tế Flower thậm chí đã tiếp cận tôi.

Cha nuôi của Jin Dal-rae, I Seong-han đã từng mời gọi tôi.

Dù tôi có che giấu thế nào thì vẫn có những người biết thân phận của tôi ở đâu đó.

"Đại ca."

Tae-yang hỏi tôi.

"Tiện thể hỏi luôn, anh biết đến đâu về sức mạnh đó?"

Sức mạnh Mộc Linh Vương.

Nếu Tiếp Mộc với Thế Giới Thụ thì có thể cướp lấy quyền năng đó.

Đó là năng lực nhận ra từ kinh nghiệm với Thế Giới Thụ Trị Dũ.

Và năng lực của Thực Mộc Đồ Giám giúp nhận được sức mạnh thông qua giao hợp với Mộc Nhân.

Tất nhiên mỗi Mộc Nhân có đặc tính khác nhau, và đôi khi trường hợp Mộc Nhân có dòng máu đậm đặc như Quốc Mộc thì có thể nhận được chỉ số năng lực.

Cực khoái. Nếu đạt đến cực khoái dữ dội đến mức mất trí thì sẽ phun ra quả. Ăn cái đó sẽ giúp ích cho việc nâng cao tài năng hoặc chỉ số.

Giải thích điều đó, Tae-yang gật đầu.

"Chỉ biết mỗi cơ bản thôi nhỉ."

"Còn cái khác nữa à?"

"Nhiều lắm, nhưng mấy cái lặt vặt em giải thích cũng chẳng có tác dụng gì. Bây giờ cái hữu dụng nhất với Đại ca là cái đó. Lệ thuộc hóa (Ye-sok-hwa)."

Lệ thuộc.

Đặt người khác dưới sự cai trị của mình.

"Nghe tên đã thấy ngại rồi."

"Đại ca. Đã từng bị phản bội chưa?"

Trước câu hỏi bất ngờ, tôi ngẫm nghĩ.

Nếu coi kết thúc không tốt đẹp của các mối quan hệ con người là phản bội thì tôi đã trải qua vài lần.

Những việc cha tôi gây ra cũng là phản bội thì đúng là phản bội.

Nếu nhìn rộng ra thì là vậy, còn chuyện bị đâm sau lưng hay gì đó. Thì trường hợp như vậy đến giờ vẫn chưa có.

"Khó mà giữ người đáng tin cậy bên cạnh mình. Những lúc đó hãy liên tục... ý thức khi quan hệ."

"Ý thức á?"

"Cô là người của ta. Của ta. Trừu tượng nên chắc anh chưa hiểu rõ lắm đâu. Dùng nhiều sẽ nắm được cách dùng thôi. Lúc đầu dùng có thể sẽ thấy ngại nhưng... Không có quyền năng nào tốt bằng cái đó đâu."

Giọng Tae-yang khá nghiêm túc.

"Vì khó mà nghĩ những người xung quanh Đại ca lúc nào cũng đứng về phía mình."

"..."

"Dù là phe của Đại ca, nhưng họ cũng không hành động theo ý Đại ca đâu."

Là năng lực có thể sẽ dùng đến vào một lúc nào đó.

Nghe lời Tae-yang xong tôi quyết định chỉ nghĩ đến đó thôi.

'Lệ thuộc.'

Mấy ngày trước tôi có cảm giác như vậy.

Khi bị nhốt trong hầm ngục cùng Maronnier.

Thực ra ký ức lúc đó mơ hồ lắm. Tôi còn chẳng biết mình đã quan hệ với cô ấy thế nào.

Chỉ là không thể quên được cảm giác hoàn toàn khác biệt so với khi quan hệ với những người tình của tôi hay ở ký túc xá.

Tuy nhiên nếu xung động kỳ lạ cảm nhận được lúc đó là một phần của năng lực ấy.

Thì có vẻ như tôi cũng có thể tự tay sử dụng được.

"Có nhiều người nhắm vào Đại ca lắm."

Biết rồi.

"Tốt nhất là nên tạo sẵn những quân bài có thể sử dụng bất cứ lúc nào."

Lời khuyên của Tae-yang.

Tôi cũng biết những kẻ thù địch với tôi hiện tại nhiều hơn tưởng tượng.

Flower hay Thế Giới Thụ.

So với đó thì phe của tôi tuy không nói là yếu nhưng số lượng rất ít.

Thậm chí từng người một đều là những người quá đỗi quý giá, tôi không muốn để họ dính vào cuộc chiến của mình.

Nhưng liệu việc cưỡng ép vô số người trở thành thuộc hạ của mình có đúng đắn không.

Cái đó phải suy nghĩ thêm đã.

"Này."

"Vâng."

"Hỏi vì lo xa thôi, người chồng chất cơ thể với tao có thể nảy sinh thiện cảm với tao mà không cần lý do gì không?"

Tae-yang đanh mặt lại.

"Chà. Em cũng không rõ đến mức đó... Nhưng mà. Việc nảy sinh thiện cảm vì chồng chất cơ thể, đâu phải chuyện chỉ giới hạn ở Mộc Linh Vương đâu nhỉ."

"Thế à."

"Vâng. Đâu phải tự nhiên có câu tình dục sinh tình cảm (Tteok-jeong - Tình cảm nảy sinh do làm tình). Vốn dĩ bản thân việc quan hệ đã mang ý nghĩa chia sẻ một ranh giới nhất định với người đó rồi. Nhưng sao ạ?"

Chỉ hỏi thử thôi.

Cũng là điều tôi suy nghĩ từ trước, và nghĩ là Tae-yang hiểu rõ về Mộc Linh Vương thì có thể biết.

"Chỉ cần không dùng năng lực đó thì. Chỉ là chia sẻ tình yêu thôi mà."

"Thế à?"

"Vâng. A, One night stand (tình một đêm) thì hơi khác nhỉ?"

One night stand theo nghĩa rộng cũng là chia sẻ tình yêu.

Chỉ là rũ bỏ sự cô đơn của mỗi người trong chốc lát rồi kết thúc.

Hoặc có thể là chia sẻ khoái lạc.

"Có vẻ Đại ca chưa quen lắm nhỉ. Thấy chưa ăn cây bao giờ."

"Cái đó ngoài bọn mày ra chắc chẳng ai quen đâu."

"Cũng là sở thích khá phổ biến (major) đấy chứ."

Không muốn biết.

Aori vừa nghe chuyện của hai chúng tôi vừa chống cằm bằng hai tay làm dáng hoa nở.

Tae-yang liếc nhìn Aori rồi thở dài.

"Dù sao... những năng lực khác của Mộc Linh Vương thì tốt hơn là anh tự tìm hiểu. Dù sao cũng là người thừa kế, biết đâu lại có năng lực khác với Mộc Linh Vương ngày xưa."

"Câu hỏi chưa hết đâu."

Mộc Linh Vương là ai thì biết rồi.

Sức mạnh đó to lớn thế nào cũng biết, Lệ thuộc hóa là năng lực gì cũng đã ngộ ra.

Việc sau này phải gặp nhiều cây cối hơn.

Chỉ nghĩ thôi đã thấy bẩn thỉu nhưng tôi hiểu.

Tôi đại khái nhận thức được rằng đó là cách duy nhất để tôi sống sót.

"Tại sao tao lại là người thừa kế Mộc Linh Vương?"

Tae-yang lập tức lắc đầu.

"Chắc Đại ca phù hợp với sức mạnh đó nhất."

Dù là người thế giới khác nhưng vẫn trở thành người thừa kế.

Vì có những kẻ đi qua đi lại giữa các chiều không gian nên không thể phủ nhận.

Tôi thẳng lưng thở dài.

"Bọn mày giờ định thế nào."

"Thế nào là sao, phải giúp Đại ca chứ."

"Gặp thằng mới quen lần đầu đột nhiên thế này, bảo giúp á? Aori cô thì."

Aori cười toe toét.

"Không sao đâu."

"Ừ con này nó bất bình thường nên thông cảm."

"... Nói hơi quá đáng đấy."

Tae-yang nhún vai. Hắn túm lấy đỉnh đầu Aori, xoay đầu cô ta vòng vòng và nói.

"Aori là con nhỏ sinh ra để chờ đợi Mộc Linh Vương. Em cũng thế... sau khi bị bán ở chợ nô lệ, chỉ chờ đợi mỗi Đại ca thôi. Ngoài việc giúp đỡ ra thì chẳng biết làm gì cả."

"Sống cuộc đời của bọn mày đi. Đâu phải không có năng lực? Đến mức tham gia được Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng cơ mà."

"Không có thân phận, bị phát hiện là chết? Thà giúp Đại ca rồi chết còn sướng hơn gấp trăm lần."

"Mày với tao hôm nay mới gặp lần đầu đấy. Không hiểu nổi nên mới nói thế."

Tae-yang cười khúc khích.

"Khukhukhu, cái đó là do Đại ca chưa biết giá trị của Mộc Linh Vương thôi."

"Bảo cứ dùng thoải mái à?"

Trước ánh mắt của tôi, Tae-yang lén lút lùi người lại.

"Ơ... nhưng mà đàn ông với nhau thì hơi."

- Bốp!

Bị đánh mạnh vào đầu, Tae-yang bay ra sau.

"Hự! Không đùa được à. Đùa thôi!"

"Bọn mày tự nguyện hy sinh đấy nhé."

"Vâng Đại ca. Chỉ cần cho ăn mì ly ngày ba bữa thì cái gì chẳng làm được."

Chẳng những xởi lởi mà còn nói năng khúm núm.

Xoa xoa trán, Tae-yang đứng dậy.

Hắn ra hiệu, Aori cũng đứng dậy và đứng trước mặt tôi.

Những kẻ sinh ra để chuẩn bị hỗ trợ Mộc Linh Vương.

Tôi không thể nào hiểu được suy nghĩ hay quan điểm của họ.

Họ nhếch mép cười trước mặt tôi với vẻ vừa hào sảng vừa nực cười.

Hai kẻ biến thái thích cây cối.

"Giờ nghe chuyện của Đại ca chút nào. Sao lại thành người thừa kế... và tại sao lại đến tận đây."

Lời nói trở thành công cụ hữu dụng không phải là nói dối.

Thoáng có suy nghĩ liệu có âm mưu gì không.

"Còn nhiều cái phải dạy lắm. Đại ca."

"Ừm ừm."

Tuy nhiên vì tính cách hai đứa này quá đau đầu. Chút nghi ngờ cũng tan biến.

Tôi bắt đầu từ từ kể câu chuyện của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!