Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chap 206: Hái Sao (6)

Chap 206: Hái Sao (6)

Chap 206: Hái Sao (6)

Cơ thể nóng rực.

“…Dừng lại đi….”

Tại sao lại nóng thế này.

Nóng quá.

Toàn thân ướt đẫm mồ hôi.

‘Sẽ, sẽ không chê mình có mùi chứ?’

Ngay cả tôi cũng thấy mùi hương của mình không được thơm cho lắm.

Vị ngọt chua chua.

Như một thìa đường rắc lên quả Lemon.

Chút hương ngọt ngào đó cũng là do tôi đặc biệt, chứ vốn dĩ mùi cơ thể của Mộc Nhân Carambola rất nồng vị chua.

“Khụt khịt.”

“…Này. Dừng lại đi….”

“Mộc Nhân đúng là có mùi hương rất thơm.”

“Đang chơi game mà… nói… cái gì vậy chứ.”

Tại sao cậu ta cứ ngửi mãi thế.

Tôi không thể quản lý được biểu cảm của mình nữa. Mặt tôi nóng bừng lên.

Cậu ta vùi mũi vào trên xương quai xanh của tôi và hít hà.

Mùi hương của mình… thơm sao?

Thật sự ư?

“Giống như sữa tắm vậy…. Thật kỳ diệu. Con người không như vậy.”

Mùi của con người không phải Mộc Nhân thì như thế nào nhỉ.

Sự tập trung của tôi mờ đi vì câu hỏi dai dẳng.

Tôi cũng muốn ngửi thử xem sao.

Mình đã quan hệ với cậu ta khi nào nhỉ.

- Chọt chọt.

‘…Ư. Nhức quá.’

Vì đã lên đỉnh mấy lần nên bên trong tôi ngứa ngáy.

Tôi đã cố không để ý đến nó, nhưng mỗi khi đầu ngực cương cứng cọ vào áo… tôi lại bất giác rên lên.

-[2/3]-

Vùuuuu!

Cuộc đua xe đang chuyển động đã sang vòng thứ hai.

Bàn tay đang vuốt ve cơ thể tôi dần trở nên chủ động hơn.

Đầu ngực thì không được….

A. A…. A!

……A ư.

Cơ thể áp sát vào thật rộng lớn.

Cơ bắp rắn chắc. Bàn tay thô ráp.

Gương mặt và đôi môi vùi trên vai tôi.

…Và dương vật đang cọ vào mông.

- Nhấn, nhấn.

Thứ đó… thật vững chãi, có thể cảm nhận rõ ràng ngay cả qua lớp vải.

Thứ đã từng khuấy đảo và đâm chọc bên trong tôi.

Thứ to lớn đã khiến tôi cảm thấy sung sướng.

Phần… quan trọng của người yêu tôi.

Bị nó chọc chọc vào mông khiến tôi nhớ lại lúc đó.

Hôm nay cậu ấy cũng sẽ dịu dàng như lần trước chứ?

Mạnh bạo một chút có lẽ cũng không tệ….

‘Không được. Không… phải tỉnh táo lại.’

Tôi lắc đầu để phủ nhận khoái cảm.

Bây giờ là cuộc đua. Điểm xếp hạng của tôi là 50.000 điểm.

Để không làm hổ danh cái tên của mình…

Dù có phải cược cả mạng sống, tôi cũng phải thắng trận đấu này.

Đối với tôi, đua xe kart chính là giết người.

“Sao em cứ ướt át dần thế nhỉ?”

…Là giết người mà.

- Nhóp nhép. Nhóp nhép nhóp nhép.

A khoan đã…. Phạm quy….

“……Nghe thấy tiếng dâm đãng quá.”

Tai tôi ù đi.

Dù đã tập trung đến mức này.

Nhưng giọng nói của người đàn ông này lại nghe rất rõ.

Ngay cả khi chiến đấu với Flower, tôi cũng chưa từng tiêu hao tinh thần lực đến mức này.

Thực tế, sự tập trung của tôi… vượt trội hơn người khác một bậc.

Ngay cả chủ tịch hiệp hội cũng phải nhường một bước.

Tôi không thể thua được.

‘…Tập trung. Tập trung. Tập trung tập trung.’

Tôi thoát khỏi khoái lạc và phát huy sự tập trung đến mức siêu việt nhận thức.

Ngoài giọng nói của Lee Si-heon ra, tôi không nghe thấy gì cả.

Trò chơi trước mắt. Chiếc xe kart đang di chuyển.

Tôi chỉ tập trung vào duy nhất điều đó.

- Vùuuuu!

Cùng với đường đua hiện ra, tôi phải drift ở điểm nào.

- Kétttt!

Cùng với những sai lầm dần giảm bớt, khung cảnh trong đầu tôi bắt đầu diễn ra trong tay tôi.

Kỹ năng lái xe tỏa sáng từ kinh nghiệm lâu năm.

Tôi cảm giác khoái cảm đã lùi xa trong giây lát.

Tôi không thua khoái lạc.

Chiếc xe của tôi đã vượt xa Lee Si-heon và bước vào vòng thứ ba.

Với cảm giác này…. có lẽ mình sẽ thắng.

“Chị.”

Ngay lúc đó, một giọng nói vang lên.

“……Cổ họng không khản sao?”

Cổ họng tôi tại sao… lại khản?

- Hưưt, ưm, ư ưm.

- Chụt chụt chụt chụt chụt♡

Sự tập trung của tôi chợt tan biến.

- Vù vù!

Tiếng động cơ đã nhỏ đến mức không nghe thấy lại lớn dần lên.

Sự tập trung bị xáo trộn trong chốc lát đã khiến tôi tập trung vào âm thanh của môi trường xung quanh.

Và giọng nói của Lee Si-heon đập vào tai tôi.

“Thích đến thế sao?”

- Ang, a ang… haang. Thích quá… ngón tay thô ráp….

Tiếng rên rỉ vang lên từ đâu đó.

- Nhóp nhép, nhóp nhép, nhóp, nhóp.

- Phụt, phụt.

Tiếng nước ngày càng lớn dần.

Lưng tôi cong như cánh cung.

Lưỡi cũng đang lè ra.

A. Tôi chợt nhận ra.

…Mình. Đã la hét từ lúc nào rồi.

Cơ thể đang tập trung của tôi không hề quên đi khoái lạc.

Chỉ là tạm thời lảng tránh nó mà thôi.

Cơ thể tôi đã thích ứng với những cái vuốt ve và đang la hét.

“…Aang! Ang…! Hưang…! A a ang. Ang.”

Giọng nói mà tôi không nghe thấy giờ đã vang lên.

Hai ngón tay liên tục đâm chọc vào nơi ngứa ngáy.

Mỗi khi thứ cong như móc câu đó ra vào, cơ thể tôi lại co giật.

- Cạch.

Bộ điều khiển tuột khỏi tay tôi.

…Khi tôi lại đưa tay ra định nắm lấy nó, một cánh tay dày cui đã choàng qua cổ tôi.

Không siết chặt nhưng đủ sức để trói buộc cơ thể tôi.

Bàn tay trống rỗng tuyệt vọng quơ quào trong không trung.

“…Phạm… ha ư… a… a…! A! Phạm….”

“Tôi không nghe rõ. Chị nói gì cơ?”

Phạm quy…. Phạm quy mà….

Câu nói đó không thể thốt ra khỏi miệng.

Một lớp sương mù dày đặc bao phủ tâm trí tôi.

Mọi thứ trở nên mông lung.

“…Hức, hức, hức…! Ưm! Ưm! Ưm!”

Cơ thể không cử động theo ý muốn của tôi.

Nó run rẩy theo bản năng và khao khát khoái lạc.

Nước mắt chảy dài từ khóe mắt.

Là vì khoái cảm điên cuồng đến mức khiến tôi cảm thấy sợ hãi.

Đùi tôi đã dạng ra từ lúc nào.

Bộ đồ ngủ bằng len đã bị cởi từ lâu. Áo trên cũng bị vén lên, để lộ hoàn toàn bộ ngực ra ngoài.

Áo ngực không biết đã bị cởi từ khi nào, đang lăn lóc dưới sàn giường.

Bàn tay của Lee Si-heon luồn vào trong chiếc quần lót tam giác, đang mạnh mẽ đâm chọc vào cái lỗ.

- Phụt! Phụt!

Những giọt nước bắn ra.

Quần lót ướt đến mức trở nên trong suốt.

Cảm giác ngứa ngáy nhè nhẹ.

“……A, hức, ưm! Hộc…aang!”

- Rùng rùng rùng.

Cơ thể run lên, một dòng nước dài làm ướt cả giường.

Bàn tay của Lee Si-heon rút ra khỏi quần lót.

Bàn tay ướt sũng.

Khi nó được đưa vào miệng tôi, tôi bất giác liếm nó.

“Tè dầm à?”

Lời nói đáng xấu hổ… tôi ghét nó.

Cưỡng ép giữ người ta lại rồi nói những lời như vậy sao.

Trên màn hình trước mắt, tôi có thể thấy chiếc xe của Lee Si-heon đã về đích.

Bây giờ mọi thứ đều trở nên vô vọng.

“Hộc… hức… giờ thì tôi… mặc kệ!”

Tôi dùng tay lau nước mắt, rồi lật người lại.

Và ôm chầm lấy Lee Si-heon đang ở ngay trước mặt.

A… mùi thơm quá.

Cái đầu đang tức giận trong chốc lát bỗng tràn ngập sương mù màu hồng.

Tôi khẽ quay đầu lại, thấy những trò chơi đa dạng được đặt bên cạnh giường.

……Mình đã muốn chơi game thâu đêm. Hôm nay tạm hoãn lại chắc cũng không sao.

“Làm chứ?”

Tôi không trả lời mà chỉ nhìn vào khuôn mặt đó.

Chỉ vậy thôi cũng đủ để truyền đạt ý của tôi, Si-heon đè lên người tôi và dang rộng hai chân tôi ra.

Vì ánh đèn sáng nên tôi có thể thấy rõ phần háng của mình đang phơi bày.

“…….”

Phần eo được nâng lên. Lỗ lồn và… lỗ đít bị lộ ra.

Tôi không khỏi rùng mình vì xấu hổ.

Tư thế này tôi đã từng thấy ở đâu đó.

‘……Tư, tư… tư thế ép huyệt.’

Cái tư thế cứ xuất hiện dai dẳng trong mấy bộ truyện tranh khiêu dâm….

“…….”

Nghĩ lại thời còn… giải tỏa ham muốn bằng cách xem doujinshi.

Bây giờ nhìn thấy cảnh này, cảm giác thật là…

“…Thình thịch.”

“Hửm?”

“Tim… đang đập thình thịch….”

Ngoài biểu cảm đó ra, tôi không nghĩ được gì khác.

Giống như những cô gái trong bức tranh tôi từng xem.

- Nhỏ giọt.

Dưới làn hơi nước bốc lên từ cơ thể ướt sũng. Một giọt ái dịch đọng lại trên miệng huyệt.

Nhìn từ trên xuống, cơ thể trần trụi của Byeol quả là một tuyệt tác.

Cơ thể đã được làm nóng hàng chục phút, ôm vào cứ như một túi chườm nóng hổi.

Bộ ngực đủ lớn, chạm vào là có phản ứng tốt, tiếng rên rỉ lập tức bật ra.

“…Hừu.”

Tôi cởi chiếc quần vướng víu.

Gốc của dương vật khổng lồ đặt chính xác lên trên khe lồn thẳng tắp của Byeol.

“……To quá….”

“Lâu rồi không thấy nên vậy thôi.”

“…Nhanh lên… nhanh lên đi. Hửm?”

Vì đã lên đỉnh mấy lần nên trở nên nhạy cảm, Byeol lắc hông thúc giục.

Tôi dùng tay vạch khe lồn ra, cái lỗ đang co bóp.

Nước chảy ròng ròng, chuẩn bị sẵn sàng để tiếp nhận.

“Muốn tôi đút vào sao? Lạ thật, người thắng cược là tôi mà.”

“……Nhanh lên… Si-heon à…. Dương vật nhanh lên,”

Nghe thấy giọng nói lả lơi, máu dồn xuống hạ bộ của tôi.

Trong đôi mắt của Byeol nhìn dương vật đang ngóc lên của tôi ẩn chứa đầy ái dục.

Một tay của cô ấy đang nắm chặt ga giường, tay còn lại nắm lấy dương vật của tôi.

Cô ấy khẽ lắc nó.

Chậm rãi, như thể sợ nó sẽ vỡ.

Hạ bộ của tôi đâu có yếu đến thế.

Chính những hành động nhỏ nhặt đó đã cho thấy cô ấy không có nhiều kinh nghiệm.

Theo một cách nào đó, đó cũng là sự quan tâm.

Dù đầu óc tràn ngập những suy nghĩ dâm đãng, nhưng cô ấy hoàn toàn không có ý định đối xử tàn nhẫn với người khác.

- Chụt. Chụt. Chụt.

Một Hunter mà việc giết người có thể là nghề nghiệp.

Hành động lại không có chút góc cạnh nào.

Đó là lý do tại sao Byeol lại đáng kinh ngạc.

“Thích không?”

“Cũng không tệ.”

“…Cái mà em thấy trong truyện tranh… bây giờ thì chưa làm được, nhưng em sẽ cố gắng học hỏi.”

“Thật sao?”

“…Ừm. Nhưng mà… bây giờ ngứa quá không chịu nổi nữa.”

Byeol vẫn tiếp tục lắc hông.

“…Nhanh lấp đầy em đi. Hửm?”

“Đầy chỗ nào?”

“Cái… cái huyệt của em đó. Ngứa đến phát điên rồi….”

“Như thế nào?”

“Nhanh lên… làm bằng tất cả sức lực của anh đi.”

Tôi căn chỉnh ngay cửa vào và khẽ đẩy vào.

Cảm giác cái lỗ bị nong ra, cùng với ái dịch trơn trượt và nóng hổi dính nhớp nháp trên quy đầu của tôi.

- Phập!

“……Oốc!”

Một lần duy nhất. Vào đến tận gốc.

“…Làm một… lần như thế…♡”

Khi xâm nhập vào bên trong cái huyệt nhỏ hẹp của Byeol, bụng dưới của cô ấy hơi phồng lên.

Đút một thứ to như thế này vào trong, thì ra là như vậy.

Phạm vào cơ thể nhỏ bé.

Mí mắt của Byeol đã khép hờ.

“Hộc……ang.”

Byeol vặn vẹo hông, thốt ra những tiếng rên rỉ xen lẫn đau đớn và khoái cảm không biết bao nhiêu lần.

Một lúc lâu sau, có lẽ cô ấy đã thích ứng được phần nào.

Cô ấy nở một nụ cười méo mó vì khoái cảm và nói với tôi.

“…Ăn hết rồi…. Em giỏi không…?”

“Giỏi lắm nên phải vỗ về thôi.”

“……Hức, ốc…! Ưt…. Ốp….”

Tôi bắt đầu lắc hông.

Khi tôi vỗ vào mông cô ấy một cách dâm đãng, chiếc giường rung lên dữ dội.

Những ngón chân chụm lại. Bàn chân trần.

Khi tôi luồn phần thân trên vào giữa đôi chân đang khép hình chữ O của cô ấy, tôi hoàn toàn đè lên người Byeol.

Trong tư thế đó, tôi thúc mạnh từ trên xuống.

Âm đạo quanh co.

- Chụt, chụt.

Khi tôi thúc vào bên trong như thể đang hôn, Byeol rên lên một tiếng đầy mê đắm.

“…Ang! A…! A!”

Dù là lần quan hệ thứ hai nhưng cái lồn thiên tài này vẫn tiếp nhận mà không gặp khó khăn gì.

Nhờ thể lực và cơ thể mạnh mẽ, nó siết chặt một cách dữ dội.

- Phập! Phập! Phập! Phập!

Nếu là người bình thường… có lẽ còn không thể cử động được bình thường.

Cái lồn đã mất đi lý trí của cô ấy, chỉ cần đút vào thôi cũng tự động đẩy dương vật ra.

Nhưng đối với tôi thì lại rất trơn tru.

Cơ thể mạnh mẽ.

Cơ thể của Byeol chuyển động, phối hợp với dương vật của tôi.

Dù tôi có thúc mạnh tùy ý cũng không có dấu hiệu nào cho thấy nó sẽ bị tổn thương.

“…Ốc♡ Oốc… hức, ứp!”

Ngược lại, cô ấy còn thích.

Tôi đã mở rộng bên trong với ý định làm nó biến dạng.

Nhưng cô ấy lại chảy dãi và tiếp nhận nó một cách dễ dàng.

“Thích không? So với những người khác, của em là siết chặt nhất đấy.”

“Thật… sao? He…he. Hưưm! Em muốn… Si-heon… cảm thấy sung sướng….”

Cô ấy đang điều chỉnh sao.

Coi tình dục như một trò chơi, một cơ thể thiên tài.

“Với lại… em chỉ… làm với… anh thôi. Cũng đã, hưưm! Lâu rồi.”

Bộ ngực nhấp nhô lên xuống.

“……Em đang ghi nhớ lại hình dạng của anh.”

Tôi vùi mặt vào đó và chuyển động hông như một con thú.

“Lên đỉnh thật nhiều vào.”

“…Hức, ứp… ưm, ưt! Dương vật… dương vật thích quá…!”

“Hơn cả game à?”

“Ư ưm, ưm!”

Byeol lắc đầu.

Ý là tình dục không tuyệt bằng game sao.

Khi tôi đang thắc mắc.

“……Em thích anh…♡”

Cô ấy nói.

“…Nhất♥”

Một nụ cười nở trên môi tôi.

Sao cô ấy có thể chọn những lời nói đáng yêu như vậy chứ.

Tôi trút hết tất cả hạt giống đã tích tụ vào bên trong cô ấy.

- Ực.

Không biết đã hứng tình đến mức nào, tôi vắt ra một lượng đủ để lấp đầy một chiếc cốc.

Byeol, như thể không muốn để lọt một giọt nào, siết chặt âm đạo và cười hạnh phúc.

“Nữa đi… nữa đi…♡”

Dáng vẻ của Byeol vẫn đang siết chặt thật đáng yêu.

“Đừng rút ra nhé… hôm nay là của em…. Là game mà….”

Đồng tử hình ngôi sao của cô ấy, không hiểu sao tôi lại có ảo giác nó đã biến thành hình trái tim.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!