Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 109: Thay Đổi Nhận Thức (1)

Chương 109: Thay Đổi Nhận Thức (1)

Chương 109: Thay Đổi Nhận Thức (1)

 

Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ sau giải đấu.

 

"Nào con gái lại đây. Thử lắp cái này xem?"

 

"Bíp?"

 

"Lấp đầy bên trong này bằng mấy cái ở đây là được."

 

Gọi Shiva lại và cho xem món đồ chơi đã mua lần trước, Shiva dùng bàn tay nhỏ xíu bắt đầu lắp các khối xếp hình.

 

Trò chơi xếp hình đơn giản là ghép các khối lại để tạo thành hình vuông.

 

"Bíp? Bíp?"

 

Đúng rồi chỗ đó. Phải lấp hình vuông trước chứ.

 

Chẳng mấy chốc nhìn bức xếp hình hoàn thành, Shiva kêu lên vui vẻ.

 

"Bố... ố!" (Bba-a!)

 

"Ôi chao giỏi quá!"

 

Shiva đã hoàn thành bức xếp hình chỉ sau ba lần thử. Không biết có phải vì là cây không mà con bé rất thông minh. Không phải tôi cuồng con đâu mà là thật đấy. Đứa nhóc còn chưa biết nói mà đã thông thạo đủ các trò chơi, ai mà không gọi là thiên tài chứ.

 

Tôi không chủ quan mà nhìn khách quan thì Shiva đúng là thiên tài.

 

"Bố a~ Bíp hi hi."

 

Shiva sà vào lòng tôi cọ má lia lịa. Cảm giác như muốn được khen thêm, tôi càng xoa má và xoa đầu khen ngợi.

 

"Giỏi lắm! Con gái bố là nhất~ Vào Harvard được đấy~!"

 

Thiên thần của ký túc xá chúng tôi hôm nay cũng nắng đẹp.

 

Cạch.

 

Tiếng cửa mở. Bạch Đào bước vào từ bên kia cửa liếc nhìn chỗ này.

 

Bạch Đào đầy vẻ hờn dỗi, từ đêm hôm đó mỗi khi xuất hiện đều mang vẻ mặt ỉu xìu.

 

"Sáng ra đã làm cái trò gì thế?"

 

Lời nói cũng trở nên khá gay gắt. Nghĩ là đã giải quyết ổn thỏa rồi, nhưng có vẻ chưa được suôn sẻ lắm.

 

"Giáo dục con cái đấy ạ."

 

"Giáo dục cái gì... Chỉ thấy ồn ào thôi."

 

Bĩu môi, Bạch Đào nằm phịch xuống giường nhắm mắt lại.

 

Tôi không phản bác gì thêm. Bây giờ hai bên đều ngại ngùng hết sức. Nhưng rồi sẽ ổn thôi.

 

Tôi biết rõ qua kinh nghiệm lâu năm là Bạch Đào thuộc kiểu người cho qua chuyện cũ giống tôi.

 

Vấn đề là Hoàng Đào hơn là Bạch Đào.

 

Sau đêm tôi và Bạch Đào uống rượu, Hoàng Đào lạ lùng thay không hề xuất hiện.

 

Hoàng Đào, người mà cứ sáng dậy là mắt bắn tim tung tóe ôm chầm lấy Shiva, lại không thấy mặt mũi đâu.

 

'Không biết nữa.'

 

Là do sốc khi biết sự thật từ Bạch Đào. Hay thực ra là giả vờ ngủ và đã nhìn thấy hết chuyện đêm đó.

 

Dù là gì thì cũng có lý... Ẩn mình trong cơ thể nên không thể nói chuyện thẳng thắn được, thật bức bối.

 

Bật dậy.

 

Lúc đó Bạch Đào đang ngủ đột nhiên ngồi dậy.

 

Mái tóc chuyển sang màu cam. Ý thức đã thay đổi trong chốc lát. Thiên Đào dụi mắt nhìn tôi đang ôm Shiva.

 

Rồi cô ấy nở nụ cười mờ nhạt.

 

"Hai bố con tình cảm nhỉ."

 

"Tình cảm lúc nào chả tốt. Sư phụ có muốn ôm Shiva không?"

 

"..."

 

Gật.

 

Tôi chuyển Shiva đang ôm sang cho Thiên Đào đang lặng lẽ đưa hai tay ra.

 

Shiva vươn tay về phía tôi với vẻ mặt không hài lòng lắm, nhưng dường như đã quen với tình huống này từ kinh nghiệm trước đó nên đành chấp nhận để Thiên Đào ôm.

 

Phập- Shiva được ôm vào bộ ngực lớn. Thiên Đào vùi mặt vào tóc Shiva và nhắm mắt lại.

 

"Ấm áp quá."

 

Shiva bĩu môi như mỏ vịt và người phụ nữ xinh đẹp đang ôm nó. Nếu chụp ảnh họa báo chắc bán được vài vạn bản ngon ơ.

 

Đó là khung cảnh ấm áp đến mức tôi có suy nghĩ như vậy.

 

Một lúc sau.

 

Thiên Đào đặt Shiva xuống và hắng giọng.

 

"Hừm tóm lại là... Ta có chuyện muốn nói."

 

"Vừa dậy đã nói ạ? Ăn sáng xong rồi hẵng nói."

 

"Được rồi. Chuyện này cần truyền đạt trước."

 

Shiva lạch bạch chạy lại bám dính lấy tôi.

 

Chuyện muốn nói chắc chắn là về kết quả giải đấu lần này.

 

"Tin tức về Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng chẳng bao lâu nữa sẽ đến. Đã có những sinh viên được xác định rồi nhưng... trường hợp như ngươi chắc sẽ được chọn vào đợt bổ sung. Nên phải đợi thêm. Lý do thì biết rồi chứ?"

 

"Vâng."

 

Tôi gật đầu. Thiên Đào khoanh tay dưới ngực.

 

"Ngươi đã hành động trái với dự tính. Nhưng chuyện đã qua rồi nên ta sẽ không bàn về đúng sai của nó nữa."

 

"Dù sao thì. Bây giờ ngươi là nhân vật đang nổi lên trong mắt nhiều Guild. Không... ít nhất trong Học viện thì không có tin tức nào hot bằng ngươi đâu."

 

Đó là sự thật.

 

Ngay cả lúc tôi đang ngồi đây, hộp thư điện tử trên mạng chắc đang cập nhật lời mời gọi của các Guild.

 

Họ đánh giá rất cao tiềm năng của tôi. Sẽ không bao giờ bạc đãi, hãy ký hợp đồng với Guild, những câu chuyện không có gì đáng ngạc nhiên.

 

Trong số đó có cả Hiệp hội, một trong những trụ cột của thế giới.

 

Hiệp hội đặc biệt truyền đạt ý muốn thông qua Byeol, người có duyên với tôi. Tạm thời tôi đã từ chối.

 

Tất nhiên không chỉ có Guild tiếp cận tôi.

 

[Chào. Mình là XX đây. Có muốn đi ăn một bữa không?]

 

[Mình là người được giúp lần trước. Có thể hậu tạ được không?]

 

[Trận đấu cuối cùng rất thú vị! Trước hết có thể gặp mặt riêng được không?]

 

Gần đây liên lạc của những sinh viên chưa từng nói chuyện vài câu tăng lên theo cấp số nhân.

 

'Kỳ lạ thật.'

 

Trước đó thì chẳng thèm phản ứng gì, giờ lại mở lời.

 

Cảm giác ngứa ngáy khó tả.

 

Trong số đó có cả kẻ từng nói xấu tôi. Chắc không biết là tôi đã nghe thấy.

 

'Với lại nếu được giúp thì phải hậu tạ ngay hôm đó hoặc hôm sau chứ... giờ qua bao lâu rồi hậu tạ cái gì?'

 

Bọn này không có liêm sỉ à? Cũng có suy nghĩ đó.

 

Nhưng cũng thực sự cảm nhận được kẻ từng vùng vẫy để sống sót giờ đã có chút dư dả.

 

Vốn dĩ thành công thì những kẻ bình thường không quen biết cũng gọi điện đến mà.

 

Chưa biết cái khác thế nào nhưng chắc chắn tâm trạng không tệ.

 

"Cũng được đấy chứ."

 

"Ừ. Cũng được. Cho đến bây giờ là vậy."

 

Thiên Đào nói đầy ẩn ý, rồi mở ra cánh cửa của chủ đề mới.

 

"Bây giờ phải huấn luyện ngươi cho phù hợp với Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng."

 

Xong việc rồi thì phải nỗ lực lại chứ?

 

Thiên Đào cười tinh quái và thông báo với tôi như vậy. Dạo này Thiên Đào cười nhiều hơn.

 

"Bây giờ phải tập trung vào thực chiến."

 

"Lời đó có ý nghĩa gì ạ?"

 

"Nghĩa là phá đảo hầm ngục bình thường... chứ không phải nơi như Luyện Ngục. Tất nhiên đừng nghĩ là hầm ngục vớ vẩn."

 

"... Từ bao giờ ạ?"

 

"Sau khi kết thúc Tu luyện hội (Dã ngoại)."

 

Khoảng 2 tuần nữa.

 

"Sau khi kết thúc huấn luyện đó, chúng ta sẽ chia tay một thời gian."

 

Đang tính ngày thì Thiên Đào đột nhiên tuyên bố như vậy.

 

"Đột ngột thế ạ?"

 

"Ừ. Vì công việc dồn lại nhiều quá rồi."

 

Lời nói chí lý.

 

Lúc nào cũng mong sư phụ lo cho đệ tử thì đòi hỏi quá đáng rồi.

 

Và khi chấp nhận điều đó, tôi có thể bộc lộ cảm xúc thật của mình.

 

"Tiếc thật. Vậy bao giờ gặp lại ạ?"

 

"Chắc là sau khi kết thúc Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng. Hoặc có thể là sau đó nữa."

 

'Nếu là kết thúc Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng.'

 

Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng là dự án lớn tiêu tốn gần 1 học kỳ, nên đồng nghĩa với việc phải xa nhau khá lâu.

 

"Ồ~ Cuối cùng cũng giải thoát khỏi cảnh sống chung rồi sao?"

 

"Coi như vậy."

 

Thiên Đào nhìn tôi đang nói sảng khoái với ánh mắt không đáng tin và trả lời.

 

Dù sao đi nữa, giờ đã có tổ ấm trọn vẹn của Shiva và tôi.

 

Nhưng nghĩ đến việc đột nhiên xa nhau cũng thấy hơi buồn.

 

Sống chung ban đầu thì ngại chứ giờ không có thì không được. Những người như gia đình ở thế giới này là Thiên Đào, Hoàng Đào, Bạch Đào.

 

Với Bạch Đào thì giờ quan hệ hơi căng thẳng. Chắc phải cưỡng ép nói chuyện một lần cho ra lẽ.

 

"Nhưng mà việc dồn lại là gì ạ?"

 

"Việc của Đào Viên (Dowon-hyang). Chắc sẽ gọi Bob và Rosy... thằng Seompi đến xử lý việc tồn đọng. Sao. Muốn học không? Nếu có thể ám sát không ghê tay thì ta sẽ dạy cho."

 

"... Xin kiếu ạ."

 

Thiên Đào khoanh tay lại như thể biết trước.

 

"Và vẫn còn quá nhiều ruồi muỗi vướng víu để ở cùng nhau."

 

"Dạ?"

 

"Bên cạnh ngươi cũng có một đứa đấy. Gọi là ruồi muỗi thì hơi quá, nhưng mà là đứa trẻ tương tự vậy."

 

Đứa trẻ... ruồi muỗi.

 

Chưa kịp suy nghĩ kỹ thì Thiên Đào đã nhấc mông khỏi giường.

 

"Nên cho đến lúc đó nếu có việc gì cần làm thì làm nhanh đi. Quan hệ nam nữ hay bất cứ cái gì."

 

"Việc cần làm à. À đúng rồi. Sư phụ."

 

"Gì."

 

"Vậy đi xem Precure không ạ?"

 

Mặt Thiên Đào cứng đờ.

 

"Ngươi đùa không đúng lúc nhỉ."

 

Ngay lập tức đáp trả nhưng chỉ mình tôi biết.

 

Người phụ nữ này thích phim hoạt hình trẻ con đó.

 

"Không thì thôi ạ."

 

"..."

 

Định cho qua chuyện thì Thiên Đào nhắm mắt định đi về phía phòng khách.

 

Sao trông dáng vẻ đó lạnh lùng thế. Tôi cười khúc khích và nói thêm.

 

"A không được rồi. Quả nhiên phải xem thôi. Precure thì Shiva cũng thích mà... Cứ đi đi ạ."

 

Khựng lại.

 

Thiên Đào như đợi câu nói đó, day day trán, giả vờ thở dài thườn thượt.

 

"... Haizz. Đành chịu thôi."

 

"Hôm nay mặc thường phục đi nhé? Trên đường đi ghé trung tâm thương mại một chút. Tôi sẽ chọn bộ đồ đẹp cho."

 

"Tùy ngươi."

 

Ngày nghỉ ngọt ngào.

 

Bỏ lại chiếc điện thoại đang reo, tận hưởng trọn vẹn những ngày còn lại.

 

Trong quán cà phê.

 

Người phụ nữ tóc đỏ đưa một lá thư cho người đàn ông ngồi ở bàn và cười.

 

"Sinh viên Jung Si-woo. Chúc mừng nhé."

 

Isabella.

 

Người phụ nữ được chuyển nhượng một phần quyền quyết định của Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng, và là nữ Giám mục đầu tiên của Thế Giới Thụ Phồn Vinh, một trong 4 Đại Thế Giới Thụ.

 

Đồng thời là Thánh nữ đời kế tiếp nhận được sự ủng hộ to lớn trong Mộc Nhân Giáo.

 

Huy hiệu màu xanh lá cây trên ngực thể hiện sự cao quý của cô ấy.

 

"Lúc đến đó tên không phải thế này mà."

 

"Huhu. Tên người có gì quan trọng đâu. Dù sao thì quan trọng là tôi đã leo lên vị trí này và được ban tên."

 

Vì có chút quen biết nên Jung Si-woo có thể nói chuyện thoải mái với cô ấy.

 

Gặp khi còn là nữ tu mà sao lớn nhanh thế không biết.

 

Đôi khi nhìn thấy khát vọng leo lên cao nổi bật hơn là sự cao quý.

 

"Dù sao thì..."

 

Isabella nở nụ cười từ bi.

 

"Chúc mừng cậu đã được chọn làm ứng cử viên 'đầu tiên' cho Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng. A. Đã nói là 'đầu tiên' chưa nhỉ? Là 'đầu tiên' đấy. Nghe cho kỹ nhé. Gặp lúc còn là nhóc con mà giờ lớn nhanh thật đấy nhỉ?"

 

"Haha..."

 

Jung Si-woo nhận lấy lá thư trên bàn.

 

Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng.

 

Cơ hội không thể tốt hơn để nhận được sự chỉ dạy của các Hunter cấp S, những người được gọi là mạnh nhất thế hệ hiện tại.

 

Nếu là trước đây thì đã mắt sáng rực lao vào rồi.

 

Jung Si-woo không nói gì, chỉ mân mê con dấu trên lá thư và do dự mở nó ra.

 

"Làm gì thế? Không mở à."

 

Không chịu nổi, Isabella nói một câu. Nhưng Jung Si-woo vẫn đắn đo.

 

Và một lúc lâu sau mới khó khăn mở lời.

 

"Thưa sơ. Vì là quan hệ giữa tôi và sơ nên tôi mới hỏi. Ngoài tôi ra đến giờ có bao nhiêu người đậu rồi?"

 

"Hưm~ Cái này là bí mật tối cao đấy."

 

"..."

 

"Mà, sau này cần thì giúp một lần coi như cho biết vậy."

 

"Vậy chốt thế nhé."

 

"Chốt~"

 

Isabella chống cằm suy nghĩ một lúc rồi từ từ kể tên từng người một.

 

"Ở phía Châu Phi có một bộ tộc. Có một cô gái mạnh đến mức điên rồ... Và đằng ấy, ứng cử viên chồng của Thế Giới Thụ. Người còn lại là... thủ khoa Học viện Manhattan hay híp mắt đi lại. Trước mắt thì nhớ ra ba người này."

 

Châu Phi, nơi chính phủ sụp đổ và một số quốc gia tan rã, chẳng khác nào hoang dã. Bộ tộc chiến đấu với ma thú ở đó.

 

Học viện Manhattan thì ngang ngửa Học viện El nên không cần nói cũng biết.

 

"Và còn lại... À đúng rồi, cũng có vài hoàng tử công chúa nữa."

 

Ví dụ như hoa anh đào của Nhật Bản chẳng hạn...

 

Câu chuyện đang tiếp diễn thì Jung Si-woo chen vào.

 

"Vậy trong số sinh viên Học viện El chưa có ai ngoài tôi sao?"

 

"Coi như vậy. Nhưng mà còn phải chọn nhiều người nữa nên... Sao lại hỏi cái đó?"

 

"Không ạ. Có một người tôi muốn đề cử... Chắc tôi không tham gia Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng được đâu."

 

Lời nói bất ngờ.

 

"Hả?"

 

Isabella hỏi lại với vẻ ngơ ngác.

 

"Gì cơ...? Không tham gia?"

 

"Thành ra thế rồi."

 

"Cậu có biết lời đó có ý nghĩa gì không đấy?"

 

Chớp mắt, Isabella kinh ngạc.

 

Từ chối Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng là chuyện bình thường không thể tưởng tượng nổi.

 

"Có phải bị thương ở đầu nặng lắm không?"

 

Cho kẻ muốn trở thành võ nhân tối cao cơ hội ăn vạn niên tuyết sâm mà lại từ chối bảo không ăn, làm gì có thằng điên nào như thế?

 

Vừa rồi Jung Si-woo đã làm thế.

 

Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng. Đó là sân khấu mà ngay cả các Hunter đương chức tên tuổi cũng không dễ dàng tham gia.

 

Tiền đề là nhân vật vẫn đang trong giai đoạn phát triển, và phải có thực lực xuất sắc tầm cỡ thế giới là bộ lọc lớn.

 

"Có việc phải làm ạ."

 

"... Em gái?"

 

Gật.

 

Isabella thở dài. Vì biết sơ qua hoàn cảnh của cậu ta nên mới có thể thở dài như vậy.

 

"Hiểu tấm lòng rồi. Nhưng trở thành ứng cử viên Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng... thực chất cũng giống như ý muốn của Thế Giới Thụ. Cậu biết phủ định điều này có nghĩa là gì chứ?"

 

Là bẻ gãy ý muốn của Thế Giới Thụ.

 

Ý muốn của Jung Si-woo chắc chắn sẽ được tôn trọng nhưng mấy lão già cấp trên chắc không phản ứng tốt đâu.

 

"Là ứng cử viên chồng nên chắc sẽ được miễn tội phần nào... Dù sao thì biết rồi. Chủ đề này bỏ qua, người muốn đề cử là ai?"

 

Nếu là kẻ vớ vẩn thì sẽ xé xác ra từng mảnh.

 

Ôm suy nghĩ vô lý đó trong lòng, Isabella hỏi Si-woo.

 

Jung Si-woo gãi má và thận trọng nói ra ba chữ cái tên đó.

 

"... Sơ biết Lee Si-heon không?"

 

"Hả? Vâng vâng biết rõ chứ. Cũng là ứng cử viên sáng giá... sao vậy?"

 

Lúc đó. Giọng điệu của Jung Si-woo thay đổi.

 

"Oa, sơ biết à."

 

"?"

 

"Tôi đã đấu kiếm thử rồi nhưng thực sự rất mạnh."

 

Bình thường Jung Si-woo hay tâng bốc người khác, nhưng hôm nay không hiểu sao khi cố khen ngợi lại không được suôn sẻ lắm.

 

"Đối đầu cũng thực sự rất khó chịu. Sơ biết dùng nắm đấm thắng kiếm khó nói thế nào rồi đấy?"

 

"Vâng. Vâng vâng... Nhưng mà tính cách cậu ta thế à?"

 

Phớt lờ câu hỏi lại đầy bối rối của Isabella, Jung Si-woo nói lời cuối cùng.

 

"Và. Chắc là. Mạnh hơn tôi."

 

Trong câu nói đó chứa đựng sự chân thành.

 

Không nghĩ là trả nợ, một lời đề cử chân thật. Vì nghĩ rằng nhân tài này nhất định phải vào cuộc thi tuyển chọn nên sau khi đắn đo mới nói ra.

 

Đó là lời nói của Jung Si-woo, người được coi là nhân tài hàng đầu.

 

"Lời đó là thật sao?"

 

Cuối cùng Isabella không thể không suy nghĩ nghiêm túc về sự tồn tại mang tên Lee Si-heon.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!