Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 198: Rượu Và Tình Dục. Cây Cối. (2)

Chương 198: Rượu Và Tình Dục. Cây Cối. (2)

Chương 198: Rượu Và Tình Dục. Cây Cối. (2)

 

“Lee Si-heon mày… tức là… đừng có làm việc nguy hiểm mà….”

 

Nhìn Lee Se-young say bí tỉ, tôi thầm nghĩ.

 

‘Toang rồi.’

 

Nhớ lại ngày xưa mỗi khi mệt mỏi cô ấy lại gọi điện uống rượu.

 

Thực sự uống lấy uống để nên người này đã mất trí luôn rồi.

 

“Cô giáo?”

 

“……Với lại cái danh xưng cô giáo chó chết đó định dùng đến bao giờ?”

 

Cả cái đó cũng để trong lòng sao.

 

Tôi tưởng quen gọi là cô giáo rồi thì cứ gọi thế cho tiện chứ.

 

“Là người yêu mà…. Vậy gọi tên mới đúng chứ?”

 

“Đúng rồi, đúng rồi.”

 

“…Đ*t mẹ nói kính ngữ!”

 

“Đúng thế.”

 

“Ừ. Phải thế chứ. Gọi tên tao xem nào.”

 

“Se-young à.”

 

“…Ừm.”

 

Uống nhiều quá rồi.

 

Tôi đếm số chai soju bên cạnh bằng tay.

 

Lee Se-young đã xử hết chín chai soju. Thu hồi ma lực lại rồi uống… dù tửu lượng có cao đến đâu thì uống tầm này cũng thành chó thôi.

 

Phải… thành chó rồi.

 

Bây giờ Lee Se-young cũng thế này đây.

 

“……Nàyy. Nhìn đây này. Anh Lee Si-heon.”

 

Như chú cún con đón chủ về nhà, cô ấy dính chặt lấy tôi theo đúng nghĩa đen.

 

Ngồi đối diện mà chẳng biết từ lúc nào đã sang ngồi cạnh, áp ngực vào làm nũng.

 

“Quá khứ của tao nghe hết rồi mà…. Biết hết rồi còn gì?”

 

“Biết hết rồi. Còn gì bất mãn nữa?”

 

“Tao cô đơn lắm… rất nhiều.”

 

Cho đến giờ khi uống rượu cô ấy đều tiết chế. Dù có say cũng chưa bao giờ bộc lộ nội tâm đến mức này.

 

Nhưng có vẻ chuyện hôm nay thực sự đã vượt qua giới hạn cuối cùng.

 

“…Thực sự mệt mỏi vãi l*n.”

 

“Ừ ừ. Biết mà. Se-young vất vả rồi.”

 

“Ừ… cứ làm thế đi. Lạ thật… uống với con Byeol cũng đâu có uống thế này. Là bên cạnh mày… ưm.”

 

Có vẻ đau đầu nên cô ấy nhăn mặt, nhưng vẫn không buông tôi ra.

 

Se-young chẳng quan tâm đến việc đổ mồ hôi.

 

Vì thế mùi hương càng kích thích hơn xộc vào mũi tôi.

 

“Bố mày như c*c.”

 

“Như c*c thật.”

 

“……Mày không có chuyện như thế à?”

 

“Nhiều chứ.”

 

“Biết mà. Mày thì chắc thế rồi.”

 

Biết rồi sao còn hỏi.

 

Dáng vẻ say xỉn thực sự của Se-young hoàn toàn thoát khỏi hình ảnh trưởng thành và cứng rắn thường ngày.

 

“…Hay làm trò con bò nên xin lỗi nhé. Ám ảnh cũng khó coi lắm đúng không.”

 

“Có lúc nào không thế đâu?”

 

“Lại kính ngữ rồi.”

 

“…Không thế à?”

 

Hai bầu ngực to lớn ấn mạnh, đè xuống.

 

Như muốn làm tình ngay tại đây. Tiếng tim đập thình thịch.

 

Đôi mắt lờ đờ, buồn ngủ của Lee Se-young trái ngược với đôi mắt luôn mở to trừng trừng thường ngày, càng đốt cháy dục vọng hơn.

 

“Này.”

 

“Ừ.”

 

“Mày biết tao thích mày mà.”

 

“Biết.”

 

“…Thế sao lại quen con nhỏ đó?”

 

“……Người bảo quen là cô mà.”

 

“Dù biết thế… tao vẫn muốn nghe câu chỉ yêu mình tao thôi.”

 

“Khi gặp em thì anh chỉ yêu mình em thôi.”

 

“Oẹ. Sến vãi.”

 

Tôi tổn thương đấy.

 

Bị đánh thì quen rồi nhưng bị vùi dập thế này thì không quen chút nào.

 

Tôi ngước nhìn trần nhà với vẻ mặt thất thần, Lee Se-young đưa tay lên mặt tôi.

 

“Này….”

 

“Ừ.”

 

“Đừng có tự nhiên biến mất trước mặt tao đấy? Cứ ở yên… bên cạnh tao thôi……. Ở cùng nhau đâu có khó đâu. Lúc chết cũng… chết sau tao một tiếng thôi.”

 

“…Biết rồi mà.”

 

“Thật đấy…. Tao ghét nhìn ai chết lắm. Muốn mày không làm chuyện nguy hiểm nữa…. Mà mày có chịu đâu.”

 

“Biết rồi.”

 

“…Hức. Nghe theo hết à? Thằng ngốc.”

 

Nhưng nhìn thế này cũng thấy xinh đẹp theo một cách khác.

 

Sao một người lại có nhiều điểm quyến rũ thế nhỉ?

 

Lấy tay sờ má, cô ấy dụi má vào tay tôi như cún con làm nũng.

 

Chẳng mấy chốc đã cởi cả giày, gác đôi chân mang tất da lên ghế sofa rộng lớn.

 

“Mày sống ngốc nghếch như thế… nên tao cũng ở đây như con ngốc này.”

 

“Ơ….”

 

“Mày lấy trinh tiết của tao rồi mà…. Phải chịu trách nhiệm đúng không?”

 

“Ờ đúng rồi.”

 

“Lúc đó tao thực sự bất ngờ và đau lắm biết không? Nhưng nghĩ lại thì… sao lúc đó tao không phản kháng nhỉ. Bị cưỡng bức…… tao từng tưởng tượng rồi, nhưng đâu có mong muốn.”

 

“……Thế à?”

 

“Có khi nào tao cũng cảm thấy định mệnh không? Đ*t mẹ nói đúng đi.”

 

“…Là định mệnh sao?”

 

Tôi kéo dài giọng, Lee Se-young véo sườn tôi.

 

“Đúng, đúng rồi… đúng chứ sao không.”

 

“…Ừ là định mệnh. Cứ coi là thế đi.”

 

Nỗi lòng của Se-young, mong muốn thầm kín.

 

Có vẻ cô ấy cũng từng tưởng tượng giống tôi, rằng nếu gặp gỡ bình thường và yêu đương bình thường thì sẽ thế nào.

 

Hơi thở của Se-young ngày càng gấp gáp phả thẳng vào tôi.

 

Trong hơi thở nồng nặc mùi trái cây và cồn.

 

“Này.”

 

Lời nói thật lòng khi say.

 

Có hơi men nhưng giọng nói lại nghiêm túc.

 

“…Đừng chết. Khỏe mạnh. Chỉ cần thích tao thôi. Tao sẽ làm tất cả.”

 

-Tách.

 

Một giọt nước mắt lăn dài từ mắt Se-young.

 

Thứ gì đó lấp lánh như đá quý rơi xuống, tách- tách-

 

Là do bị cưỡng ép đào bới phần yếu đuối hay do rượu đã khơi dậy nỗi lòng.

 

Se-young quệt nước mắt vào tay tôi một cái rồi lẩm bẩm với đôi mắt hơi sưng.

 

“…Thế Giới Thụ lũ khốn nạn. Flower, lũ không đáng sống. Dù tất cả có ghét mày. Biết chứ?”

 

“Biết. Biết hết mà.”

 

“…Nói đến thế này rồi thì thể hiện bằng hành động đi thằng chó!”

 

Se-young chồm tới cắn môi tôi.

 

Mạnh đến mức bật máu, cắn chặt nhưng miệng tôi không hề chảy chút máu nào.

 

Do say sao. Se-young hoàn toàn không cảm thấy kỳ lạ trước hiện tượng đó, cô ấy lao vào đè lên người tôi.

 

Cơ thể tôi ngã xuống sofa.

 

Se-young hôn ngấu nghiến, nhắm mắt và trêu đùa trong miệng tôi.

 

“Ưm… chụt. Ư.”

 

Cảm thấy ươn ướt trên má. Là nước mắt.

 

Nhìn dáng vẻ say xỉn và nói năng của cô ấy, tôi cũng đoán được cô ấy đã trăn trở điều gì.

 

Chịch vài lần. Rồi lại chia tay.

 

Dù quan hệ có trở nên xa cách một chút cũng không lạ.

 

Chúng tôi đã xa cách nhau đến mức đó.

 

Cả khoảng cách vật lý lẫn khoảng cách tâm lý.

 

-Siết chặt.

 

Se-young ôm chặt lấy lưng tôi như không bao giờ muốn buông tay nữa.

 

Ôm chặt đến mức như muốn vỡ tung, xương sườn bị ép mạnh đến mức lo lắng liệu có thở được không.

 

Cô ấy không thở.

 

Như thể tiếc nuối cả hơi thở, cô ấy hút lấy không khí và dịch vị từ miệng tôi.

 

Nụ hôn thô bạo và nồng nàn.

 

Chỉ hôn liên tục. Suốt mấy chục phút.

 

Tôi cũng thấy ngạt thở. Nhưng lạ thay… dù không hô hấp vẫn có thể hôn được.

 

Lần này tôi đưa lưỡi vào.

 

Cô ấy chào đón nó nồng nhiệt.

 

“Hộc… hộc.”

 

“Ha a… hự.”

 

Mãi sau mới rút lưỡi ra, chúng tôi nhìn nhau với ánh mắt mơ màng.

 

“Hức… đ*t mẹ. Thảm hại thật.”

 

Mắt Se-young đầm đìa nước mắt.

 

“Sao thế.”

 

“Không biết…. Tao không định thế này đâu thật đấy. Nếu không uống rượu.”

 

“Nhưng khóc một lần cũng tốt hơn đấy. Giờ nghe chân thành hơn chút rồi. Lại đây ôm cái nào.”

 

“Nói cái gì thế đ*t.”

 

Miệng thì chửi nhưng lại dang rộng hai tay một cách thành thật.

 

Tôi ôm chặt Se-young vào lòng. Đồng thời nhổm dậy tự nhiên như đang gập bụng.

 

Khi chân cô ấy kẹp bên hông tôi, cảm giác của tất da chân truyền đến chân thực.

 

Tư thế ôm chặt lấy như con khỉ. Se-young thậm chí không nhận ra tư thế mình đang làm, cô ấy trút hết nước mắt vào ngực tôi.

 

“…Hức.”

 

Tôi vỗ nhẹ vào lưng cô ấy.

 

“…Biết hết quá khứ của em rồi. Biết em gặp anh với suy nghĩ gì rồi. Muốn khóc thì khóc hết đi.”

 

“Không khóc….”

 

“Ây dà phải khóc một trận cho đã thì mới giải tỏa được.”

 

“Aiss… thật là.”

 

“Đi nhà nghỉ không?”

 

“Không đi tao giết.”

 

Sát khí đằng đằng nhỉ.

 

Tôi tự vũ trang tinh thần như thể đã uống vài chai rượu trong lòng.

 

Vốn dĩ khi đối phó với người say, mình cũng phải say theo mới là phép lịch sự.

 

Hơi say một chút nhưng thêm chút nữa.

 

Tôi uống cạn chai rượu trong tư thế đang ôm Se-young.

 

“Phù.”

 

Uống hết rượu. Lắng ma lực xuống để hơi men bốc lên.

 

Tôi nhìn thẳng vào Se-young.

 

“Se-young à.”

 

“…Ừ.”

 

“Là người yêu đúng không.”

 

“Ừ. Cả đời….”

 

“Tin tưởng nhau đâu có khó đâu. Đúng là anh gặp nguy hiểm. Nhưng chuyện em lo lắng sẽ tuyệt đối không xảy ra đâu.”

 

“…….”

 

“Có mong muốn gì không?”

 

Se-young dụi má vào mặt tôi.

 

“…Tao đang đeo cái này.”

 

Xòe tay ra, cô ấy cho xem chiếc nhẫn.

 

Rõ ràng lúc đeo là tay khác, nhưng không hiểu sao chiếc nhẫn tôi tặng lại đang nằm ở ngón áp út tay trái.

 

Ngón áp út tay trái….

 

Đã kết hôn à?

 

“……Sau này làm cho tao nhé.”

 

Lee Se-young, người luôn giữ khoảng cách, nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út trái và nói như vậy.

 

Tức là. Cầu hôn.

 

Có phải là Lee Si-heon từng bị đá trước đây không. Chính bản thân tôi cũng cảm thấy xúc động.

 

Trong cảm xúc dâng trào như sóng vỗ, tôi nhận ra người này cũng có phần rất si tình.

 

“…Sao lạ thế?”

 

“Một chút.”

 

“Chỉ là không thể hiện ra thôi chứ tao vốn là con như thế. Như mày biết đấy… không phải loại con gái mạnh mẽ gì đâu.”

 

“Thì tốt cả mà. Đàn ông cũng không phải sinh vật phức tạp gì. Phụ nữ hay bám dính được yêu thích lắm đấy.”

 

“…Nói yêu tao nhanh lên.”

 

“Yêu em.”

 

“Ước gì sáng nào cũng được nghe.”

 

Qua ngày mai, chắc lại chửi thề trước tiên như chưa từng có chuyện gì xảy ra cho xem.

 

Cố gắng lờ đi bức tranh vẽ ra trong đầu, tôi cười khổ.

 

“……Với lại chỉ lần này thôi nhé. Mày mà gặp nguy hiểm… tao lại làm liều đấy.”

 

“Chắc thế rồi.”

 

“Nên là mấy cái nguy hiểm… chặn hết từ trước đi. Chỉ cần nghe tin về mày ở chỗ làm thôi…… là tao không biết mình sẽ làm gì đâu.”

 

Se-young nghĩ vậy sao.

 

Hãy hành động cẩn thận hết mức có thể.

 

Dù gần như là không thể nhưng tôi vẫn gật đầu.

 

“Làm được thế thôi thì….”

 

Se-young sà vào lòng tôi.

 

“Còn lại mày muốn làm gì cũng được.”

 

“…Thật không?”

 

“Ừ.”

 

Tôi đưa tay về phía Lee Se-young.

 

Xòe ngón trỏ và ngón cái tạo thành hình chữ V.

 

Thử nói ra điều tôi muốn làm từ nãy giờ khi thấy dáng vẻ như cún con của cô ấy.

 

“…Đặt cằm lên đây xem nào.”

 

“…….”

 

Coi như chó. Nhưng suy nghĩ chưa kịp chạm đến đó, cô ấy đã đặt cằm lên tay tôi.

 

Má cô ấy bị đẩy lên bởi đầu ngón trỏ và ngón cái.

 

-Phù.

 

Như Shiva phồng má lên. Dáng vẻ cún con dễ thương.

 

Se-young chớp chớp mắt nhìn tôi như muốn hỏi đang làm trò gì vậy.

 

Tiếng cười bật ra.

 

“…Sao cười?”

 

“Tại dễ thương.”

 

“Giờ tao phải nghe câu đó…… từ đứa mới hai mươi tuổi à?”

 

Dễ thương thì bảo dễ thương chứ biết nói sao.

 

Tôi dang rộng hai tay ôm lấy Se-young. Cô ấy sà vào lòng tôi không chút kháng cự.

 

Người cứ bóc mãi vẫn thấy mới lạ.

 

Chạm môi thì chu mỏ ra như con vịt bảo hãy tận hưởng cảm giác mềm mại này đi.

 

Vuốt ve má thì dụi má vào vẻ thích thú.

 

“Biết tại sao Byeol lại chơi với em rồi.”

 

“……Nói gì thế.”

 

Xoa đầu thì cô ấy hơi cúi xuống để tôi dễ xoa đỉnh đầu mà không suy nghĩ gì nhiều.

 

Đây… có phải Lee Se-young không?

 

Rượu có vẻ đóng vai trò rất lớn.

 

Nghĩa là cô ấy thích tôi đến mức đó.

 

“Đi chưa?”

 

Nghe tôi hỏi, Lee Se-young mở to mắt, tay khẽ ấn váy ở phần háng đang mở rộng xuống và gật đầu.

 

“Nhà nghỉ chứ?”

 

Đương nhiên rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!