Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 222: Maronnier (2)

Chương 222: Maronnier (2)

Chương 222: Maronnier (2)

"Yo Abie."

Nghe tiếng gọi của Bell, Quốc Mộc Anh Quốc, Abie bước tới và đập tay high-five với cậu ta.

"Đại khái hiểu rồi. Phá hầm ngục xong thì nó cho thức ăn."

Gặp được nhau vào ngày thứ nhất chẳng khác nào một phước lành lớn.

Trong cái hầm ngục rộng lớn này, khi mà cảm nhận ma lực cũng không hoạt động bình thường, việc tập hợp đồng đội là một xác suất cực thấp.

"Có cả Artifact nữa."

Vì vậy, chỉ sau khi phá hầm ngục và một số Artifact được tung ra thị trường thì mới có thể lôi kéo đồng đội.

Bell lấy ra từ ba lô các loại thực phẩm như bánh quy, phô mai, v. v.

"Được đấy."

Abie gật đầu nhìn các vật phẩm.

Cứ đà này mà cầm cự thì một tuần sẽ trôi qua nhanh thôi.

[Zìiii]

"Yo C, thấy cái này không? Là những thứ kiếm được từ hầm ngục lần này đấy."

"C? Đó là cái gì?"

"Là tên của cái Artifact này."

Chiếc máy quay bay lơ lửng bên cạnh Bell nghiêng đầu như một chú cún con.

Bell ôm lấy chiếc máy quay đó như đang kẹp cổ (headlock), rồi xoa đầu phần trên ống kính và cười khúc khích.

Khuôn mặt sảng khoái của Bell hiện rõ trên ống kính máy quay đang phát sóng.

"Giờ chỉ cần tìm Maronnier nữa là xong."

Abie vừa chỉnh lại ba lô vừa lẩm bẩm.

"Con nhỏ nấm lùn đó đang làm cái gì ở đâu không biết?"

"Khoảng cách xa thì có khi khó gặp đấy. Không khéo hai đứa mình phải cầm cự tiếp thôi."

"Vậy là nó phải sống sót một mình trong khu rừng lầy lội này à?"

Bell cười khanh khách trước câu nói của Abie. Trong đầu cậu ta đã hiện lên hình ảnh Maronnier đang mếu máo.

"... Mà, đổi lại nếu chúng ta bị nhắm đến thì cũng mệt đấy."

Abie dội gáo nước lạnh vào sự hoang tưởng của Bell như muốn bảo cậu ta bình tĩnh lại.

Dù ai nói gì đi nữa, Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng là cuộc cạnh tranh giữa các Quốc Mộc.

Nếu không sớm để Maronnier gia nhập, thiệt hại sẽ đổ dồn lên đầu họ.

"Khà khà. Tao tưởng tượng ra cảnh nó nhăn nhó vì bùn dính vào quần áo, rồi kêu ca đau chân rõ mồn một luôn này."

Bell cười khúc khích, chắp hai tay sau gáy.

Đúng lúc đó, ma thú trong rừng ùa tới.

- Huýt sáo.

Tiếng huýt sáo khe khẽ vang lên từ miệng cậu ta.

"Bài hát gây nghiện đấy."

Không biết cái khác thế nào chứ tiếng sáo của Maronnier thì tuyệt vời.

Bell thầm nghĩ.

Mọi thứ đều thô kệch, kỹ năng ma pháp cũng tệ hại.

Muốn nhanh được nghe hát quá.

- Rầm.

Ma lực màu đỏ đang tụ lại trên hai nắm đấm của cậu ta.

"Đau chân quá."

"... Này, đã đi được bao nhiêu đâu."

Maronnier vừa đi theo sau tôi vừa dùng trượng gõ cộc cộc xuống những viên sỏi trên đường đất.

Cô gái vừa thở hổn hển vừa vạch lối đi trong rừng.

Rõ ràng người vạch cỏ dài và cành cây để mở đường là tôi, sao cô lại thấy mệt hơn thế hả.

Muốn cãi lại lắm nhưng cô ta là người dùng ma pháp rất giỏi.

'Vốn dĩ ngay từ việc tôi không thể tính toán ngược lại được... đã là cấp S Hunter rồi.'

Nếu hỏi thực lực có đạt đến cấp S hay không thì vẫn còn mơ hồ chưa thể kết luận.

Tuy nhiên, nhìn vào kỹ năng thi triển ma pháp hay những thuật thức nan giải đó, tôi dường như hiểu tại sao cô gái này lại được coi là Quốc Mộc.

Và Kỹ năng Đặc thù (Unique Ability) mà mỗi Quốc Mộc sở hữu. Thứ đó rất nguy hiểm.

"Hộc... Hộc."

Tất nhiên. Giờ thì ra nông nỗi này đây.

Maronnier trông như sắp tắt thở đến nơi. Cô ta đang ở trạng thái không dùng cả ma pháp cường hóa cơ thể thông thường vì muốn tiết kiệm ma lực.

Pháp sư không có ma pháp thì chỉ là người thường.

Một cô gái nhỏ nhắn như Maronnier, nhìn qua lớp quần áo cũng thấy thể lực tuyệt vọng thế nào.

"Cứ dùng ma pháp đi thì sao?"

"... Ư."

Trước lời khuyên của tôi, ánh mắt Maronnier dao động.

Bảo là tiết kiệm ma lực nhưng thể lực tụt dốc thế kia thì có ích gì. Trông như đang rơi vào mâu thuẫn tự thân vậy.

"Sẽ di chuyển nhanh hơn đấy."

"Ôi... Chúa ơi."

"Cứ thế này rồi bị cướp mất hầm ngục thì tính sao?"

"Phù. Biết rồi. Phải thế thôi."

Như thể không còn cách nào khác. Maronnier tụ ma lực vào trượng, rồi chỉ xuống dưới chân mình.

"Golem. Bisou."

Một con Golem đá khổng lồ xuất hiện dưới chân cô ta.

Thân hình cao khoảng 2m50. Trông giống như bức tượng King Kong tạc bằng đá đang khom lưng.

Khuôn mặt cô ta khi ngồi trên vai nó trông tươi tỉnh hơn hẳn.

Mèo trên vai? Cảm giác kiểu thế.

"Tên Golem là Bô Bô (Hôn) à?"

"... Thì, thì sao chứ?"

Maronnier gắt gỏng như gai nhọn trước câu hỏi của tôi.

Bisou dịch ra là nụ hôn (Bô Bô). Máy phiên dịch của tôi nghe thành như vậy.

Có vẻ thích những thứ dễ thương nhỉ.

Nghĩ vậy, tôi chăm chỉ cử động tay chân.

Đi thêm một chút về phía trước. Maronnier, người nãy giờ vẫn nhìn tôi với ánh mắt dè chừng, lên tiếng hỏi.

"Giờ việc mở đường để tôi làm nhé? Đã triệu hồi Bisou rồi mà."

"Cũng chẳng khó khăn gì, thôi đi."

"... Cậu có đúng là pháp sư không đấy?"

Pháp sư.

Maronnier hỏi tôi với giọng run rẩy.

Có vẻ cô ta đang nhớ lại hình ảnh lúc đánh nhau với tôi.

"Pháp sư lấy cận chiến làm chủ lực cũng không có năng lực thể chất tốt đến mức đó đâu."

Tôi dừng lại và nhìn chằm chằm vào cô ta.

Trước cái nhìn trần trụi của tôi, Maronnier lảng tránh ánh mắt.

"K-Không có ý hạ thấp đâu. Cũng không phải nghi ngờ..."

"Ừ."

"... Cậu, là Quốc Mộc à?"

"Học viện El, sinh viên."

Nghe tôi nói, Maronnier nuốt nước bọt cái ực.

"Còn cậu?"

"Cậu, không biết tôi sao?"

"Không biết."

"Ư, ưm thế à? Hưm... Tôi, tôi là. Manhattan Academy."

Nói là Quốc Mộc thì sợ mất mặt hay sao mà Maronnier lại lôi cái Học viện đứng thứ 2 ra rồi huýt sáo.

Chẳng có lý do gì để nói dối cả.

Có vẻ bướng bỉnh đây.

"Tên là gì?"

"Thường thì... phải nói tên cậu trước chứ?"

"Lee Si-heon."

"Ma... là Maronnier, Maronnier."

- Huýt, huýt sáo.

Lại huýt sáo. Không ngờ tiếng huýt sáo nghe khá hay. Có phải do âm sắc giọng nói quá tốt không nhỉ.

Nếu đăng video lên mạng chắc sẽ kiếm được kha khá lượt xem.

Tôi vẫn tiếp tục vạch lối trong rừng và bước nhanh về phía trước.

- Vù!

Gạt đám cỏ dài cuối cùng ra, tầm nhìn bí bách bỗng chốc mở toang.

Cuối cùng cũng đón được cơn gió mát lành. Trước mắt là thác nước khổng lồ và hồ nước rộng lớn lấp đầy tầm nhìn.

Mùi nước hơi tanh nhưng mát lạnh. Bụi nước rơi xuống như tuyết.

- Rào rào rào.

Và dấu vết ma lực mờ nhạt cảm nhận được bên trong thác nước kia đương nhiên là.

"Tìm thấy rồi."

Hầm ngục.

Lý do tôi cố tình kéo Maronnier theo.

Vì lượng ma lực của tôi so với các Quốc Mộc không chênh lệch quá nhiều, nên tôi cũng cần tiết kiệm ma lực.

Dù sao phá hầm ngục xong sẽ có phần thưởng gì đó. Ở Học viện El đã dạy từ lâu rằng phần thưởng hầm ngục ở những nơi như thế này rất hậu hĩnh.

Đủ để hai người chia nhau.

[Zìiii]

[Iiii]

Có lẽ vì đến gần hầm ngục nên máy quay bắt đầu tụ tập xung quanh.

Thấy vậy, khuôn mặt Maronnier trở nên khó xử. Quốc Mộc mà đi cùng một sinh viên quèn, có thể sẽ thấy xấu hổ. Có khi giờ này đã lên báo rồi cũng nên. Tưởng tượng thôi đã thấy thú vị.

Pháp thì đằng Pháp, Hàn Quốc thì đằng Hàn Quốc, chắc sẽ sôi nổi lắm đây.

"B, bây giờ đi luôn à?"

Trước câu hỏi của Maronnier, thay vì trả lời, tôi dùng trượng chỉ vào trong thác nước.

"... Đã bảo là chỉ lần này thôi đúng không? Chỉ lần này thôi, cùng phá hầm ngục là xong."

"Ừ."

"Phù, biết rồi."

Maronnier giơ trượng lên và kích hoạt ma lực.

Khi cơ thể cô ta bay lên, cơ thể tôi cũng cùng bay lên không trung.

Một màng không khí hình cầu xuất hiện bao bọc lấy chúng tôi. Nó bay lơ lửng như bong bóng xà phòng, từ từ tiến về phía thác nước.

Tiếng thác đổ ầm ầm ngày càng lớn. Các máy quay tiến lại gần phía này. Ống kính bận rộn ghi hình hai chúng tôi.

- Rào rào rào rào!

Nước tách ra, đi vào bên trong thác.

May mắn là máy quay không đi theo vào tận bên trong hầm ngục.

Nghĩa là bên trong hầm ngục, dù có chuyện gì xảy ra cũng sẽ không bị quay lại.

- Tách.

Bên trong thác nước yên tĩnh. Chỉ có tiếng nước nhỏ giọt dưới thạch nhũ vang vọng chậm rãi.

Bên trong hầm ngục là một hang động khổng lồ. Một hầm ngục ẩn giấu với lối vào bị phong ấn bởi ma pháp trận nhỏ.

Khi đưa tay chạm vào cánh cửa sắt lớn đã rỉ sét, một lực đẩy truyền tới.

"... Cái này muốn giải thì có vẻ tốn khá nhiều ma lực đấy. Sao nào? Cậu giải à? Hay chia đôi?"

Maronnier từ phía sau tiến lại hỏi tôi.

Quả thật.

Không ngờ lại có ma pháp trận kiên cố đến mức này bảo vệ cửa hầm ngục.

Không phá giải ma pháp trận này thì cửa sẽ không mở sao. Thuật thức ma pháp khá độc địa, nếu không truyền ma lực vào trong thời gian dài thì khó mà giải được.

"Cô giải đi. Maronnier."

Tôi nói với cô ta.

Maronnier ngớ người hỏi lại.

"Hả, cái gì cơ?"

"Không thích à?"

"Đ, đương nhiên là không thích rồi! Cậu bị ngốc hả? Hay là đần độn? Phải sống sót trong một tuần tới, mà lại bảo dùng khoảng 20% ma lực ở đây sao?"

"Thế định nhịn đói à? Trông có vẻ đói rồi đấy. Tôi sẽ lo phần dọn dẹp (clear)."

"Trông có vẻ đói á...!"

- Ọt ọt.

Maronnier đỏ mặt ôm bụng.

"Đấy thấy chưa."

"D, dù sao thì. Chỉ vì một cái hầm ngục mà dùng chừng này ma lực là lỗ vốn."

"Vì nó có giá trị tương xứng nên người ta mới đặt thuật thức ma pháp cỡ này chứ. Không biết 'khổ tận cam lai' à?"

"Dù có nói là sau cơn mưa trời lại sáng (Après la pluie, le beau temps)... nhưng cái này thì hơi. Hay là chia sẻ giữa các sinh viên học viện tương đồng với nhau đi? G, gặp Quốc Mộc thì tính sao?"

Maronnier như muốn liều mạng giữ gìn ma lực.

Tôi nhìn cô ta không nói gì, rồi thở dài.

"..."

Thấy phản ứng không bình thường, vai cô ta run lên bần bật.

"T, thôi để tôi làm nhé...?"

Thôi được rồi.

Đã không muốn dùng ma lực đến thế thì chịu.

"Vậy tôi sẽ phá cái này. Cô lo phần dọn dẹp nhé?"

Khi đổi vai trò, khuôn mặt Maronnier rạng rỡ hẳn lên.

Biểu cảm đã nói lên tất cả nên không cần nghe câu trả lời.

Tôi quay đầu lại, đưa lưng về phía Maronnier. Tay nắm trượng siết chặt.

'Với thuật thức ma pháp cỡ này.'

Dù sao cũng không có máy quay nào nhìn thấy nơi này.

- Sục sạo.

Ma lực màu đen bò ra trên vai tôi. Màu sắc riêng biệt bò lên như rắn. Ma lực đen kịt pha chút sắc đỏ.

"Cậu làm thì tôi tốt quá rồi. Việc dọn dẹp hầm ngục cứ giao cho tôi, tôi làm tốt lắm đấy... Khoan, khoan đã. Cậu. Định làm... cái gì thế?"

Tôi giơ trượng lên và cứ thế giáng xuống cánh cửa.

- Rầm rầm rầm!

Ốc vít bắn ra tung tóe.

"Hii á!"

Maronnier giật mình lùi lại như mèo.

Tiếng cửa sắt kêu gào vang vọng trong hang động.

- Két két két~, Két.

Như thể thốt ra lời trăng trối xin tha mạng, tiếng rên rỉ phát ra từ cánh cửa bị thủng.

Tôi cứ thế giáng trượng xuống lần nữa.

- Rầm! Rầm rầm!

Giáng trượng xuống như cuốc chim năm lần. Từng cú một, cánh cửa cong queo cuối cùng cũng vỡ nát.

Tôi đá bay cánh cửa đã vỡ một nửa.

- Rầm loảng xoảng!

Âm khí dày đặc bốc lên qua cánh cửa vỡ nát. Ma pháp trận trên cửa từ từ tắt lịm khí thế, rồi chẳng mấy chốc mất đi mục đích bảo vệ và tàn lụi.

"... Ơ ơ, ơ ơ ơ."

Maronnier chớp chớp đôi mắt tròn xoe.

Tôi bước chân lên ngưỡng cửa và nói với cô ta.

"Vào đi. Cô bảo sẽ dọn dẹp mà?"

Maronnier ngồi ngẩn ngơ một lúc lâu. Nghe tôi nói, cô ta giật mình tỉnh lại rồi vội vàng cầm lấy trượng đi vào trong hầm ngục.

Lối vào hầm ngục được xây bằng gạch đá phủ rêu xanh.

Nước nhỏ giọt từ trần hang, những ngọn đuốc treo trên tường cháy leo lét như sắp tắt.

"... Mùi nồng quá."

Maronnier đi trước nhìn quanh và nhăn mũi.

Vôi. Cồn. Mùi nước và mùi máu tanh. Đủ loại mùi nồng nặc quyện vào nhau gây buồn nôn.

Chúng tôi bước thêm một bước về phía trước.

- Cạch.

Đột nhiên một tấm biển báo trồi lên từ dưới đất.

"K, Khí chất (Temperament)?"

Maronnier đọc dòng chữ trên biển báo rồi nghiêng đầu.

Viết cái gì mà phản ứng thế kia.

Tôi theo sau cô ta đọc tấm biển báo, vừa đọc xong, một nụ cười gượng gạo nở trên mặt tôi.

[Khí chất, Đặc tính riêng (Trait) được cường hóa.]

Khí chất.

Hiệu ứng bất ngờ khiến sống lưng tôi lạnh toát.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!