Chương 124: Quá Khứ (3)
Nếu phải chọn thời điểm hạnh phúc nhất trong đời.
Đó chắc chắn là khi dành cả đời để yêu và nhận được tình yêu quá đỗi lớn lao từ đối phương.
Câu chuyện nghe thoáng qua đó, Lee Se-young từng nghĩ thật nực cười.
‘Sống còn chả xong thì yêu đương cái gì, trên đời này làm gì có ai đáng tin. Không bị đâm sau lưng là may rồi.’
Người thời nay có gặp gỡ nhưng hiếm khi suy nghĩ nghiêm túc về điều đó.
Chỉ hẹn hò với đối phương để xoa dịu nỗi cô đơn nhất thời. Đó là xã hội coi điều đó là đương nhiên, và đã như vậy từ lâu.
Hôn nhân trên thế giới này đôi khi trở thành công cụ, có lúc lại trở thành mục đích của tội phạm.
Ngay cả lời thề hiến dâng cuộc đời cũng có thể trở thành lời nói dối tàn nhẫn.
Những câu chuyện tình yêu bốc mùi như cống rãnh đó, quý tộc như Lee Se-young đã tiếp xúc rất nhiều từ khi còn nhỏ.
Chính cô cũng từng suýt bị sử dụng như một công cụ để kết nối mối quan hệ giữa các gia tộc.
Vì thế suy nghĩ của cô rất kiên định.
Lãng mạn trong truyện cổ tích chỉ có thể xảy ra trong truyện cổ tích. Vì là quan niệm lý tưởng nên mới được ghi lại thành sách.
Làm gì có tình yêu nào bền lâu như thế trên đời này chứ. Nếu có thì đó là đứa ngốc nghếch đần độn.
Đã từng nghĩ như vậy nhưng…….
‘Mình cũng không ngờ mình lại trở thành đứa ngốc nghếch đần độn đó.’
Chà. Là do không biết yêu nên mới thế, không biết.
Nếu hỏi cảm giác trở thành kẻ ngốc thế nào thì chỉ có một câu trả lời duy nhất.
‘Cảm giác phê lắm.’
Nếu quay lại quá khứ, tôi hạnh phúc khi ôm người đó đến mức muốn mắng bản thân mình một trận.
Giờ tôi mới hiểu câu nói khoảnh khắc yêu là khoảnh khắc hạnh phúc nhất đời người.
Sinh ra chưa từng được yêu thương tử tế thì làm sao biết được chứ.
Người để lại danh ngôn đó hẳn đã sống một cuộc đời tuyệt vời. Thật đáng ghen tị.
Khi suy nghĩ chạm đến đó, từ lúc nào đó tôi đã nhận ra.
Nếu yêu là khoảnh khắc hạnh phúc nhất. Thì khoảnh khắc buồn nhất trong đời là khi mất đi người mình yêu.
“Hãy giữ bí mật nhé. Nếu cậu ấy biết được thì loạn lên mất.”
Lee Se-young đưa tách trà lên miệng với đôi mắt mờ đi.
Trà đã nguội bớt còn độ ấm vừa phải, tỏa ra hương thơm giống loài hoa của Jin Dal-rae trước mặt.
Hương hoa ngọt ngào và vị hơi cay.
Cánh hoa sồi không thích hợp để làm trà. Hương thơm nhạt, khi hấp trong nồi thì bị nát và trong quá trình phơi khô hương thơm bay mất là chuyện thường tình.
Sự thật đó chẳng hiểu sao lại khiến Lee Se-young cảm thấy cay đắng.
“Không có gì to tát đâu. Nếu tôi chết, cần có người vẫn ở bên cạnh Si-heon nên tôi mới làm vậy.”
Lee Si-heon đã mạnh lên, nhưng vẫn đang sống những ngày tháng trong tình huống không thể giữ được mạng sống.
Lee Se-young đã biết điều đó từ lâu.
Để đối phó với điều này, Thiên Đào theo phe rèn luyện Si-heon. Ý kiến của cô ấy là đúng và Lee Si-heon đã trưởng thành trông thấy.
Nhưng cách của Se-young thì khác.
“Vì việc tôi đang làm bây giờ, là việc không biết chết lúc nào.”
Cô cho rằng mình phải tự tay nhổ tận gốc thế lực đang nhắm vào anh.
Đã nhận được chân tâm thì bản thân cũng phải nói với thái độ tương tự.
Jin Dal-rae đang nhìn Lee Se-young một cách lạnh lùng. Nhưng Dal-rae cũng không thể giấu được vẻ bối rối.
Hơi thở của Dal-rae nghẹn lại khi nghe chuyện rồi mới khó khăn lắm mới thở ra được.
“…Không biết chết lúc nào là sao ạ?”
“Đã nói với các em là chuyển công tác, nhưng thực ra không phải vậy.”
Lý do Lee Se-young rời xa Lee Si-heon đến nơi xa xôi.
Cô tuyệt đối không thụ động trước thử thách đang đến gần.
“Tôi đã cùng người quen truy lùng toàn bộ thế lực đang nhắm vào Lee Si-heon hiện nay.”
Lee Se-young bắt tay với Byeol (Ngôi Sao) của Hiệp hội Hunter, điều tra nội bộ Flower và tìm ra vị trí của tầng lớp cán bộ để tiến hành cuộc thảo phạt quy mô lớn.
“Trà trộn vào Flower. Sau khi chắt lọc thông tin lấy được từ đó, rồi dùng nó để lên kế hoạch từ từ……. Không thể nào dễ dàng được.”
Đó là kế hoạch được lập ra với giả định cái chết ngay từ đầu.
Dù vậy khả năng vẫn mong manh, đến mức Byeol có mặt lúc đó đã nhìn Lee Se-young và hỏi thẳng thừng xem cô có điên không.
- Cái này không chết mới lạ đấy? Haizz. Đúng là con điên. Từ hồi ở Học viện đã làm quá sức rồi.
- Ừ yêu vào là giống nhau đấy.
- ……Này tao cũng yêu Si-heon nhé? Thế nên tao mới giúp việc của mày đấy nhé?
- Yêu cái khỉ mốc.
- Hức.
Ngày Lee Si-heon và Byeol xem mắt.
Sau ngày đó Lee Se-young đã gọi Byeol đến và mở lời.
- Se-young-chan…. Nghĩ đi nghĩ lại tao thấy mày mất trí rồi. Mày có biết người như mày gọi là gì không?
- Sự vững chãi của người lớn tuổi hơn?
- Đồ ngốc, con ngốc! Trơ trẽn thật đấy.
- Mày cũng giống thế còn gì.
- …Ờ ha. Hức.
Từ lúc đó kế hoạch của Lee Se-young đã từ từ được thực hiện.
Vì một người đang bị đe dọa tính mạng.
Nghe lời Se-young, Jin Dal-rae im lặng chìm vào suy tư một lúc lâu, rồi đặt tách trà xuống và hỏi lại.
Khuôn mặt Dal-rae vẫn cứng đờ lạnh lùng.
“……Vậy thì sao.”
“Chỉ thế thôi.”
Nếu mình chết mà có người ở bên an ủi thì tốt biết mấy.
Việc bảo Lee Si-heon tăng thêm phụ nữ, là kết luận đạt được khi suy nghĩ đó sâu sắc hơn.
Tất nhiên suy nghĩ đó của Lee Se-young cũng do quan niệm tình dục của xã hội hiện đại khác với thế giới Lee Si-heon từng sống.
“Cô nghĩ rằng mình chết đi mà bên cạnh có người phụ nữ khác thì, chà, sẽ tốt hơn sao?”
Trước lời của Jin Dal-rae, Se-young gật đầu.
“Ích kỷ, nhưng đúng là vậy.”
Tự ý phán đoán và tự ý hành động.
Lee Se-young nghĩ. Nếu chuyện này đến tai Lee Si-heon, trong trường hợp xấu nhất anh ấy có thể sẽ cố gắng cắt đứt tình cảm với cô.
Lee Se-young biết Lee Si-heon cũng thuộc dạng người giống mình.
Bản thân chết thì không sao nhưng không muốn đối phương chết.
Nếu cả hai bên đều nghĩ thế…… tự nhiên mối quan hệ sẽ trở nên xa cách.
“……Tôi cũng là đồ khốn nạn.”
Lee Se-young lẩm bẩm trầm thấp với giọng nói đầy hối hận.
Thà rằng lúc đó, từ chối lời tỏ tình một cách phũ phàng thì chuyện này có lẽ đã không xảy ra ngay từ đầu.
Tát cho một cái rồi hỏi có tỉnh táo không. Nếu quát lên rằng chẳng phải trước đây đã nói rồi sao thì mối quan hệ sẽ kết thúc một cách gọn gàng.
Thì Lee Se-young có thể thực hiện kế hoạch của mình một cách trọn vẹn.
Tuy nhiên đã không làm được. Bị cuốn theo cảm xúc nhất thời. Không ra dáng người lớn.
Lý do đó Jin Dal-rae cũng đoán được.
Vì con người không thể hoàn hảo.
“Em không đồng cảm được.”
Dù đã nghe nỗi lòng từ Lee Se-young, Jin Dal-rae vẫn không thể đồng cảm với Lee Se-young.
Hiểu rõ tâm tư hay hoàn cảnh của cô ấy, nhưng đó là suy nghĩ dựa trên tiêu chuẩn của Lee Se-young.
Việc cưỡng ép làm điều mà Lee Si-heon không mong muốn vẫn không thay đổi.
“Dù sao thì… em cũng hiểu rõ suy nghĩ rồi.”
Tay của Jin Dal-rae không còn run nữa. Ngược lại khuôn mặt có vẻ giãn ra hơn.
Đã sắp xếp xong suy nghĩ chưa nhỉ. Jin Dal-rae nói lời cần nói nhất với Lee Se-young đang cười gượng gạo.
“Giáo sư hay em… đều hành động theo ý mình như nhau cả thôi.”
Nếu là mình thì dù có tính đến điều đó cũng sẽ chọn Lee Si-heon.
Tuy nhiên đó chỉ là câu chuyện thuộc phạm trù cá nhân, nên Jin Dal-rae không buồn nói ra.
“Bây giờ có nhiều thứ phải sắp xếp. Lo lắng cũng nhiều và chóng mặt nữa nhưng.”
Jin Dal-rae và Lee Se-young vừa là phụ nữ vừa là một doanh nhân.
Mỗi người đều là những người có chủ kiến rõ ràng hơn ai hết.
Kể cả khi đó là về tình yêu. Họ đều có lập trường kiên định.
……Tất nhiên cả hai đều còn non nớt trong tình yêu, là mối tình đầu.
Nếu so sánh với doanh nghiệp thì coi như là ngành công nghiệp chưa phát triển.
Nếu Jin Dal-rae là doanh nghiệp mới đầy nhiệt huyết vừa bắt đầu phát triển, thì Lee Se-young là tập đoàn lớn đang từ từ mở rộng quy mô.
So sánh buồn cười thật.
- Cạch.
Jin Dal-rae uống cạn chỗ trà còn lại. Hương lá trà tỏa ra mùi hoa của chính cô khá cao cấp.
Có thể thấy người pha đã bỏ công sức rất lâu để pha.
“…Nếu cần giúp đỡ thì cứ nói. Tập đoàn Jinmok của chúng em cũng sẽ giúp đỡ hết sức. Dù là về tài chính hay gì đi nữa sẽ chịu trách nhiệm hết.”
Jin Dal-rae bắt đầu kết thúc chủ đề.
Trước tiên nói ra điều đã nghĩ đến đầu tiên khi nghe lời Lee Se-young.
“Người sở hữu trọn vẹn mấy công ty nói nghe vững tâm thật đấy.”
“Và vấn đề chính là….”
Cảm xúc của Jin Dal-rae đối với Lee Se-young ban đầu là tức giận nhưng giờ đã dịu đi nhiều.
Từ chỗ không hiểu nổi đã chuyển sang mức độ hiểu được, không, thậm chí còn hơi tôn trọng.
Tuy nhiên ngay từ đầu câu trả lời của Jin Dal-rae đã được định sẵn.
“Em không chấp nhận cách thức này.”
“Tôi hiểu.”
Lee Se-young mỉm cười tiếc nuối và gật đầu.
“Em sẽ làm theo cách của em. Xin lỗi. Em sẽ giữ bí mật.”
Có lẽ là người nghĩ cho người đó hơn cả những gì mình tưởng. Lee Se-young nghĩ vậy.
Và an tâm trước sự thật rằng vạn nhất mình có chết thì vẫn có người như vậy ở bên cạnh anh.
“Cô vất vả rồi.”
Cúi đầu chào, Jin Dal-rae thu dọn đồ đạc và đứng dậy.
Jin Dal-rae định đi ra phía cửa.
“A, vậy nói chuyện phiếm chút nhé?”
Lee Se-young ngăn cô lại.
“Chuyện đó chắc là khó đấy ạ. Nhất là ngay sau khi kết thúc câu chuyện thế này.”
“Kể về Si-heon chút, rồi nói chuyện kinh doanh nữa. Em không muốn biết những chuyện em chưa biết sao?”
“…….”
“Không có kinh nghiệm thì khó ở bên cạnh Si-heon lắm đấy.”
Người thâm sâu khó lường.
Sau khi kết thúc câu chuyện khó chịu thế này mà lại xây dựng tình thân, hơn nữa lại làm thế với tình địch sao.
“Không có kinh nghiệm là sao ạ?”
“Chuyện giường chiếu.”
“Cái….”
Ngủ. Lee Se-young nhấn mạnh vào từ đó và cười ranh mãnh.
Cảm giác như bị đâm thấu tim. Cảm thấy hơi khó chịu nhưng chẳng hiểu sao lại bị cuốn theo bầu không khí.
Jin Dal-rae đã từng cảm thấy điều này một lần khi lần đầu gặp Lee Si-heon.
“Bây, bây giờ chắc không được đâu ạ. Em xin phép.”
Để không bị cuốn vào câu chuyện đó nữa.
Jin Dal-rae mang theo một chút ghen tuông nhanh chóng rời khỏi phòng mà không cần tiễn.
Lee Se-young nhìn chằm chằm vào bóng lưng Jin Dal-rae, ngay khi cô ấy rời đi liền cúi gầm mặt xuống.
“…….”
Nơi cô ấy rời đi chỉ còn lại tách trà hoa đã nguội lạnh lẽo giữ chỗ.
Nói sao nhỉ…. Suy nghĩ trở nên sâu sắc hơn.
Giữa chừng nói hết những lời nên nói và không nên nói. Cảm giác như mạch đập buông lơi vậy.
Trạng thái kiệt sức ập đến sau khi tập trung mãnh liệt, Lee Se-young thở dài.
- Ngay từ đầu cô có thích thật không vậy?
Câu nói nghe được lúc đó là lời khó nghe ngay cả với Se-young lạnh lùng.
“…Giải thích với Si-heon thế nào đây? Khục khục.”
Thử cười sảng khoái một cái xem sao.
“Dù sao thì Dal-rae con bé đó thích thật lòng nhỉ… Rốt cuộc cậu ấy tán tỉnh kiểu gì thế?”
Thử khen ngợi ở nơi Jin Dal-rae không nghe thấy.
Tuy nhiên càng nói tiếp, Lee Se-young càng cảm thấy thảm hại đâu đó.
Dù chỉ là cách yêu, nhưng chỗ Jin Dal-rae chỉ ra giống như vảy ngược mà cô cố né tránh đối với bản thân.
Cô không nghĩ con đường mình tạo ra là sai.
Dù có quay lại quá khứ, hành động của Se-young cũng sẽ không thay đổi nhiều.
- Nếu thích đến thế thì cứ nhận lời tỏ tình rồi dính lấy nhau cả đời đi.
“…….”
Se-young không nói gì, chỉ mân mê chiếc nhẫn đeo ở ngón trỏ.
Chiếc nhẫn Lee Si-heon đã tặng Se-young, và chưa từng rời khỏi bên cạnh Se-young, thứ quý giá hơn bất cứ thứ gì cô sở hữu.
Se-young lén đeo nó vào ngón áp út tay trái và đưa tay lên mặt.
Đó là con đường cô đã chọn.
0 Bình luận