Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 235: Đau Đầu Thật (1)

Chương 235: Đau Đầu Thật (1)

Chương 235: Đau Đầu Thật (1)

Không thể hiểu nổi nhưng năng lực đã khắc sâu trong đầu tôi.

Bây giờ dù có chồng chất cơ thể với ai khác, cảm giác tội lỗi cũng không quá nặng nề.

Giờ mà cảm thấy tội lỗi thì cũng kỳ cục.

Nếu chỉ dừng lại ở cuộc vui qua đường một đêm thì coi như xong.

Nếu có sự tiến triển trong mối quan hệ tình cảm giữa hai người thì tôi sẽ dang tay chịu trách nhiệm trong khả năng của mình.

"Ư ư."

"Dậy rồi à?"

Tae-yang tỉnh dậy với sắc mặt như sắp chết, nhìn quanh.

Hắn xoa xoa ngực áo. Nhận ra cơn đau ở ngực không nghiêm trọng, hắn nhìn tôi với vẻ cảm động tùy tiện.

Khi hắn ngất, tôi đã dùng quyền năng chữa lành xương gãy cho hắn.

"Dậy đi đã. Mất nhiều thời gian rồi. Chuyện thì từ từ nói, quay lại thôi."

Trước lời nói của tôi, Tae-yang nhìn chằm chằm vào mặt nạ của tôi một lúc.

"..."

"Gì?"

"Không ạ."

Giọng điệu đã được sửa đổi một lần nữa chuyển sang kính ngữ.

Tae-yang điều chỉnh hơi thở rồi hỏi tôi.

"Từ hôm nay gọi là Đại ca (Hyung-nim) được không ạ?"

Đại ca? Đột nhiên?

Tôi đoán là quan hệ không chỉ gặp một hai lần.

Người liên quan đến Mộc Linh Vương. Hậu duệ, kẻ thừa hưởng sức mạnh.

Biết tôi là người thừa kế Mộc Linh Vương, lại biết cả thực lực rồi, nên giờ chỉ còn cách quỳ xuống thôi sao.

"Đi thôi đã."

Tôi phủi hai tay đứng dậy.

Tae-yang đi theo sau lưng, và cứ thế chúng tôi đến chỗ đống lửa nơi các cô gái đang ngồi.

Thời gian là chập tối khi mặt trời hơi ngả bóng.

Đối với tôi, người đã trải qua một ngày trong hầm ngục, đây là lần đầu tiên đón màn đêm và bầu trời xám xịt.

Lee Hyang vừa nhìn thấy tôi và Tae-yang liền sáng bừng khuôn mặt.

"A, giờ mới về sao? Tae-yang à rốt cuộc cậu đi đâu thế?"

"Tạm thời có chút chuyện quanh đây nên đi xem thôi."

Vừa nói Tae-yang vừa ngồi phịch xuống cạnh đống lửa. Aori nhìn chằm chằm vào mặt Tae-yang.

Hai người kia vốn đã biết nhau từ trước.

Nhìn cách nói chuyện không kiêng nể gì thì có vẻ không phải quan hệ bình thường. Nhưng cũng không giống người yêu.

Aori nhìn luân phiên mặt tôi và Tae-yang rồi nói thẳng vào mặt hắn.

"Bị con đực khác phân định thứ bậc rồi quay về à."

Giọng điệu kìa.

"Gì hả con chó cái?"

"Cuối cùng... cũng có khuôn mặt đúng chất Tae-yang rồi. Con đực hạ đẳng."

"A, con điên này thật sự."

Không chỉ thẳng thắn mà còn bẻ gãy lòng tự trọng của đàn ông răng rắc.

Trán Tae-yang nổi gân xanh.

"... Sao đến cả đai trinh tiết tao cũng phải đeo cho mày hả?"

"Mày ra đây lúc canh gác lát nữa. Tao giết mày thật đấy."

Không chỉ nguyên thủy mà còn khiến người nghe hoang mang.

"Hai người đó lúc nào cũng thế đấy hehe. Không biết ý nghĩa là gì nhưng nhìn thấy vui vui."

Khi tôi ngồi xuống bên đống lửa, Lee Hyang nhìn hai người họ và cười hồn nhiên.

Nếu biết ý nghĩa thì không cười nổi đâu. Nhìn khuôn mặt cười như cún con thế kia tôi cũng chẳng nói được gì.

"Sao thế ạ?"

"... Không, không có gì."

Long tranh hổ đấu. Dùng biểu hiện hùng tráng đó thì chủ đề cuộc đối thoại quá thô thiển, mà bảo là cuộc chiến của lũ chuột thì khí thế lại không tầm thường.

Vừa sắp xếp suy nghĩ vừa lơ là một chút, cuộc cãi vã của Tae-yang và Aori trở nên gay gắt đến mức véo má nhau.

"Đau... Buông ra!"

"Rút lại lời đó đi."

"Không thích. Nếu là mày thì dùng tay cũng được... nhưng bên dưới thì không dùng được."

"Ư đm. Tởm vãi. Đừng có phun ra mấy câu thoại đó. Mày có biết tao có bao nhiêu khách kiểu đó không hả?"

Khách cái gì chứ điên à.

Tuy không nghĩ xấu, nhưng thấy hắn đường hoàng nói mình làm việc ở cơ sở giải trí thì cũng có chút lạ lẫm.

Mức độ cuộc đối thoại chọc thủng trời xanh.

Tôi nhìn Tae-yang đầy ngán ngẩm.

Cái vẻ nghiêm túc lúc nãy không còn một chút nào.

Liệu có thể nghe chuyện đàng hoàng được không đây.

Dù sao nghe nói có người biết về Mộc Linh Vương ở mức độ nào đó. Lòng tôi cũng thấy phấn chấn là sự thật.

'Cái năng lực chó chết này. Xem rốt cuộc là vì cái gì.'

"Aori. Nhờ cả vào cô. Bệ hạ."

Tối muộn.

Giờ canh gác, khi Lee Hyang đã ngủ, chúng tôi tìm một chỗ gần đó và ngồi đối diện nhau.

Aori quỳ hai gối cung kính, khóe miệng cong lên như trăng lưỡi liềm.

Tôi cũng tháo mặt nạ để lộ khuôn mặt thật.

"Tức là cô là chắt gái của Mộc Linh Vương, còn Tae-yang cậu là kẻ được cấy ghép sức mạnh của Mộc Linh Vương?"

"... Ừm ừm."

Aori gật đầu lia lịa. Tae-yang nhìn xuống cô ta với vẻ ghê tởm.

"Nhưng sao lại là Bệ hạ?"

"Vì là Vua mà. Bệ hạ."

"Bình thường chẳng phải là Điện hạ sao?"

"... Mộc Linh Vương đời 2 có thể trở thành Mộc Linh Hoàng Đế mà. Hả? Vậy tôi là chắt gái của Mộc Linh Vương. Là Hoàng nữ sa cơ rồi."

"Ồ. Vậy Đại ca làm với mày là loạn luân à?"

"Chính là nó đấy."

Thấy tôi nhướng mày trước màn tấu hài của Tae-yang và Aori, họ lập tức im bặt.

Mộc Linh Vương với chả Mộc Linh Hoàng Đế.

Loạn luân là cái suy nghĩ điên rồ nhà nào đẻ ra thế.

Tae-yang thì còn hiểu được chứ con nhỏ Aori kia là thật đấy.

Quan điểm suy nghĩ của hai người này khác hẳn tôi.

Tôi đã gặp vô số người mất trí nhưng xét về độ đau đầu thì hai đứa này là nhất.

Qua cuộc trò chuyện tôi đã nhận ra.

"Vậy cấy ghép sức mạnh là cái gì?"

"À cái đó... Nói hơi dài dòng nhưng nếu Đại ca không phiền thì em sẽ nói."

"Nói đi."

Tae-yang lập tức bắt đầu nói từ đầu một cách từ tốn.

"Như em đã nói lúc nãy, hậu duệ của Mộc Linh Vương rải rác khắp thế giới. Cũng có nhiều người muốn lợi dụng sức mạnh đó, Flower hay Thế Giới Thụ là một trong số đó. Em thì không phải. Nhưng bọn Aori thì đang phát triển sức mạnh của Mộc Linh Vương."

"Phát triển?"

"Sức mạnh của Mộc Linh Vương cũng di truyền một chút cho con cháu, nên họ rút máu hoặc sức mạnh của họ ra để nghiên cứu."

Cưỡng bức Mộc Nhân hoặc cây cối khác để hấp thụ sức mạnh.

Đó là bản chất, cũng là năng lực đặc hữu như biểu tượng của Mộc Linh Vương.

Tae-yang xòe tay tập trung ma lực.

Một khối ma lực màu tím nhạt dao động.

"Đây là sức mạnh của Cây Dâu Tằm (Ggu-ji-bbong-namu). Gặp lúc làm việc ở quán. Lúc đó em đã có được."

"... Quán?"

"Vì là hậu duệ của Mộc Linh Vương mà. Cách sống chỉ có bán thân hoặc phạm tội, một trong hai thôi. Tùy tiện tạo thân phận thì sẽ bị phát hiện ngay và bị Thế Giới Thụ xử lý."

Tae-yang giấu ma lực trong tay, lần này biến đổi cánh tay phải.

- Rắc! Rắc!

Lớp vỏ cây bao phủ lên da. Một cánh tay của Ent to lớn và nặng nề trở thành cánh tay phải của Tae-yang.

Đó là cánh tay của một con Ent khổng lồ và chắc nịch.

"Hậu duệ có thể sử dụng sức mạnh của Mộc Nhân một cách đàng hoàng như thế này."

Theo cách riêng của mỗi người.

Tae-yang lan tỏa ma lực vào cánh tay phải.

Khi đó những bông hoa mọc ra từ cành cây trên tay phải hắn tỏa ra ánh sáng mờ nhạt và lớn lên.

- Phụt, phụt!

Ớt, Bụi gai, v. v.

Nhiều loại hoa với hình thù đa dạng mọc ra từ cánh tay hắn.

Muôn hình muôn vẻ, rất nhiều hoa.

Để nở ra những bông hoa này chắc hẳn đã phải hấp thụ rất nhiều máu đậm đặc của các Mộc Nhân.

Nếu giải phóng toàn bộ cái này thì sẽ có sức mạnh đáng kể.

Làm tốt thì có thể đấu được với Quốc Mộc cũng nên.

"Ent."

"Không, là Mộc Quỷ (Mok-gwi)."

Trước tiếng lẩm bẩm của tôi, Tae-yang sửa lời.

"Sức mạnh của cây cối rất mạnh. Nhưng họ chỉ dừng lại ở một cái cây, còn Mộc Linh Vương có thể chứa đựng sức mạnh đó trong một vật chứa."

Giọng nói khàn đặc trưng khi Mộc Nhân giải phóng.

Giọng nói thô ráp như cào vào sắt từ từ thoát ra từ miệng hắn.

Như thể đang dùng loại autotune bóp nghẹt cổ họng.

Sự thay đổi giọng nói mà nghe bao lần cũng không quen.

Hơi thở của Tae-yang dần trở nên nặng nhọc. Hắn biến cánh tay trở lại thành tay người.

"Nhưng Mộc Nhân không thể chứa đựng trọn vẹn sức mạnh của Mộc Linh Vương. Chỉ có con người mới có thể tiếp nhận sức mạnh của Mộc Linh Vương."

"Thế nên."

"... Hậu duệ định tạo ra Mộc Linh Vương nhân tạo. Vật thí nghiệm đó là em."

Tae-yang ngồi phịch xuống như mất hết sức lực.

"Tuy nhiên cái đó cũng chỉ là một nửa thôi. Em và Đại ca khác nhau. Đại ca biết cái gì khốn nạn nhất bây giờ không?"

"Gì?"

"Đứng trước Đại ca thì ham muốn tình dục biến mất, đm."

"..."

Cái đó.

Cái đó thì hơi tội nghiệp.

"Những kẻ bắt chước Mộc Linh Vương vụng về tự nhiên quỳ gối trước hàng thật... Vâng. Em công nhận."

"..."

"Thí nghiệm của em muốn hoàn thành thì chỉ còn cách trực tiếp giết Mộc Linh Vương. Khi đó sức mạnh đó sẽ trở thành của em."

"Nên định giết tôi à?"

Môi Tae-yang run lên bần bật.

Chưa từng có ý định giết tôi. Vốn dĩ hắn cũng chẳng coi trọng sức mạnh Mộc Linh Vương đến thế.

"Và bị hành ra bã nên thành con đực hạ đẳng hả? Tae-yang cùi bắp?"

"Mày thì đm... Ừ. Đúng rồi."

Mặc cho Aori châm chọc, Tae-yang vẫn thở dài não nề.

"Vâng thì, xin lỗi vì đã định thử thách. Nghe bảo... làm thế. Nếu thấy không ổn thì cứ giết đi."

"Mấy kẻ tự xưng là học giả gì đó à?"

"Vâng. Với em thì là mấy lão già như cha chú, nhưng năm em mười lăm tuổi bị Thế Giới Thụ bắt được nên chết hết rồi."

Những kẻ định chiết xuất sức mạnh Mộc Linh Vương có vẻ đã biến mất ở thời điểm hiện tại.

"Vậy rốt cuộc mục đích của bọn mày là gì."

Tae-yang nói nhỏ.

"Nói y nguyên những gì được truyền lại, thì chỉ có bảo giúp đỡ anh thôi. Nếu là thằng không ra gì thì giết. Nếu là người đáng tin cậy thì giúp."

"Chỉ thế thôi?"

"... Lời mấy lão già khú đế toàn thế mà. Chìm đắm trong vinh quang quá khứ, nào là giúp vua các kiểu."

Tae-yang có vẻ không mặn mà lắm với nhiệm vụ được giao.

Dù vậy vẫn làm theo thì chứng tỏ hắn thực sự coi trọng những người đã chăm sóc mình trong quá khứ.

Dù gọi là lão già khú đế nhưng trong giọng điệu vẫn ẩn chứa tình cảm.

"Cũng có vài hầm ngục do bầy tôi của Vua dựng lên. Em có thể giới thiệu. Tuy nhiên, tiêu chuẩn của mấy người đó nghiêm ngặt lắm, nếu biết anh có sức mạnh của Vua có khi họ còn định giết đấy."

"Tôi không xứng làm Vua sao?"

"Chính là nó! Đại ca nói đúng rồi đấy."

"Cậu công nhận tôi là Vua à?"

Câu chuyện trôi đến đây thì không thể không hỏi.

Tae-yang cười sảng khoái.

"Ei chỉ cần đúng một cái thôi thì con chó đi ngang qua em cũng công nhận là Vua. Vừa nãy là nghi thức xã giao thôi, chỉ là."

"Là gì."

Tae-yang trở nên nghiêm túc.

Tôi cũng im lặng lắng nghe câu chuyện của hắn.

Giọng nói trầm thấp của hắn rơi vào màng nhĩ tôi như một lời tuyên án.

"... Cây cối có làm anh nứng không?"

"Đm thằng này."

- Bốp!

Nắm đấm vung ra trong nháy mắt.

Tae-yang bị đấm vào trán ngã ngửa ra sau, đập đầu xuống nền đất.

"Ác! T, tự nhiên sao lại thế Đại ca!"

"Tao chịch cây xong mới ra nông nỗi này đây. Thằng chó này. Cây cối nứng cái gì thằng điên."

"... Không nứng á? Hả? Sao có thể thế được? Mộc Linh Vương... không phải người thừa kế sao?"

Khuôn mặt như bị sốc nặng.

Nhìn sang bên cạnh thấy Aori cũng sốc đến mức lấy hai tay che miệng.

Aori kinh hãi. Ai nhìn vào lại tưởng bị trúng đạn.

"Không thể... nào..."

"Bọn mày mới là không thể nào ấy."

"Chưa từng chịch bao giờ ạ?"

"Cái đó."

Không thể nói là không có được.

Thấy tôi im lặng, Aori có vẻ yên tâm vuốt ngực.

"Biết ngay mà."

Cay thật.

Sau này phải giao du với mấy đứa có sở thích tình dục thế này sao.

Có vẻ không phải quan hệ gặp một hai lần.

Tôi ôm cái đầu đang quay cuồng và thở dài.

"Bây giờ... Đại ca chưa dùng tốt sức mạnh nên công nhận."

Tae-yang nằm dưới đất nói nhỏ.

"Dần dần sẽ thích mắt cây (ong-i) thôi."

"Làm ơn câm mồm..."

Biết quyền năng của Mộc Linh Vương nên cũng đoán được, nhưng trực tiếp nghe bằng tai thì khác hẳn.

Giọng điệu bảo cứ tin ở em của Tae-yang khiến tôi vuốt mặt bằng hai tay.

- Bộp, bộp.

Lúc đó Aori kéo áo tôi.

"Mắt cây của em cũng dùng được đấy. Vua."

Chắc tôi điên mất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!