Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 190: Cuộc Đụng Độ Đầu Tiên (5)

Chương 190: Cuộc Đụng Độ Đầu Tiên (5)

Chương 190: Cuộc Đụng Độ Đầu Tiên (5)

 

“Đã bình thường hóa.”

 

Không thể tin được, Hunter nhìn vào màn hình ôm trán lẩm bẩm.

 

“Mau phục hồi đi. Xác nhận người tử vong.”

 

Tuy là lời khó nghe với tang quyến, nhưng thành phố thực sự chỉ chịu thiệt hại tối thiểu.

 

Tất nhiên ngay cả mức này cũng là đòn giáng mạnh. Một thời gian nữa thành phố sẽ run rẩy lo sợ khủng bố tiếp diễn.

 

Và ở đâu đó tang quyến sẽ biểu tình.

 

Rằng Hiệp hội Hunter đã xử lý công việc sai lầm.

 

Đòi bồi thường, v. v. Sẽ hối thúc chính phủ và Hiệp hội đưa ra phương án bồi thường nhanh chóng.

 

Tất nhiên đó không phải việc họ quyết định.

 

Là vấn đề của ai đó ở trên cao giải quyết.

 

Người dân thì không biết nhưng…… mức độ này cũng thuộc dạng ngăn chặn rất tốt rồi.

 

Họ chỉ nhìn vào thiệt hại trước mắt.

 

Không phải điều đó sai, mà sự thật là vậy.

 

Nhưng mà.

 

“……Rốt cuộc là ai vậy?”

 

Người đàn ông mặc áo choàng lúc đó.

 

Tuy đã nhìn thấy mặt nhưng là khuôn mặt hoàn toàn xa lạ.

 

Nếu là Hunter sở hữu ma lực cỡ đó thì đã nổi danh toàn thế giới rồi.

 

Không phải không có cao thủ giấu mặt nhưng…… trường hợp đột nhiên xuất hiện từ vùng đất khô cằn không có gì là rất hiếm.

 

Lại còn xuất hiện bất ngờ vào lúc khó khăn thế này.

 

Dọn dẹp Ent và đối đầu với Flower.

 

Tưởng là sẽ quay lại đây nhưng cuối cùng người đó không tìm đến.

 

-Két.

 

Cửa mở ra và một người phụ nữ bước vào.

 

Tóc trắng, toàn thân mặc đồ cao su (latex).

 

Cô nhìn quanh với bước chân toát lên khí phách rồi nheo mắt lại.

 

Bạch Đào.

 

Người quay về Hàn Quốc nhanh nhất đương nhiên là cô ấy, nhưng vụ việc đã được giải quyết từ lâu.

 

Vừa cởi mặt nạ, tôi vào ngay ký túc xá cởi áo choàng ra.

 

Vẫn chưa cởi chiếc áo phông dính máu, cứ thế bước ra khỏi phòng thì thấy hai người phụ nữ tôi đã gửi về trước đó đang ngồi im lặng trên bàn.

 

“Bii….”

 

Shiva nằm trong lòng Jin Dal-rae, úp mặt vào ngực cô ấy vẻ buồn bã.

 

Vừa nghe tiếng cửa mở là dựng tai lên ngay, nhìn tôi bằng đôi mắt tròn xoe.

 

“Bố….”

 

Vai run lên, rồi như không kìm được nữa, con bé rời khỏi Jin Dal-rae chạy về phía tôi.

 

“…Bii e e e.”

 

Shiva bám chặt lấy chân tôi khóc. Muốn làm gì đó cho con nhưng quần áo dính đầy máu nên khó làm gì được.

 

“…M, máu! Cái gì thế này thật là…. Rốt cuộc anh đã làm gì vậy. Có sao không?”

 

Jin Dal-rae vội vàng thấm nước vào khăn mang đến lau mặt cho tôi.

 

Tôi nhận lấy khăn và chỉ vào Shin Hye-yeong vẫn đang ngồi ở bàn.

 

“……Cô ấy.”

 

Ngồi thẫn thờ trước tách trà đào, muộn màng nhìn thấy tôi và cố cười bằng mắt.

 

“A, chào anh. Người anh….”

 

“Không sao.”

 

A….

 

Nghe tôi nói, cô ấy gật đầu và cố nói giọng sôi nổi.

 

“C, cảm ơn anh. Tôi mất tinh thần quá nên….”

 

“Cũng phải thôi. Đỡ hơn chút nào chưa?”

 

“Đương nhiên rồi!… Đương nhiên là rồi.”

 

Cảnh tượng cô ấy nhìn thấy gây sốc lớn sao.

 

Có lẽ đang nhớ lại người tên là Viện trưởng.

 

Thực sự thỉnh thoảng có những người hiền lành và tốt bụng. Dáng vẻ không thể quên được cảnh tượng đã thấy một lần ngay trước mắt.

 

Jin Dal-rae thì có vẻ đã rũ bỏ cú sốc hoàn toàn.

 

“Shiva lại đây. Không được làm phiền bố.”

 

“Bii e, bii e e!”

 

Nước mắt rơi lã chã từ đôi mắt mờ lệ.

 

Tôi dùng bàn tay không dính máu lau nước mắt, xoa nhẹ má và xoa đầu con bé.

 

Lúc đó Shiva mới có vẻ bình tĩnh lại.

 

“……Em cũng thấy thân với Shiva hơn nhiều rồi. Nhưng không có bố là vẫn bất an.”

 

“Hư hư thế à?”

 

“Lạ là không được thích nhưng lại thấy thích.”

 

Đặt tay lên trán Shiva đang khóc. Hơi nóng, có vẻ máu dồn lên não.

 

Con gái tôi chắc sợ lắm.

 

…Quả nhiên việc gửi lại vào nhà trẻ cần phải xem xét lại.

 

Càng ngày kẻ thù địch với tôi càng tăng lên.

 

Trách nhiệm trong tương lai ngày càng nhiều.

 

Lần này kết thúc gọn gàng nhưng không có gì đảm bảo Shiva sẽ không gặp chuyện như vậy nữa.

 

Nói gở. Có thể bị bắt cóc.

 

Nên tôi chợt nghĩ.

 

‘……Nếu Shiva thực sự thấy khổ sở.’

 

Tôi làm bố thì tốt đấy.

 

Nhưng ở bên bố có thể là bất hạnh.

 

Thà rằng tạm thời, ở một nơi xa nào đó.

 

Gửi cho Jin Dal-rae hoặc người tương tự cho đến khi xong việc cũng không tệ chứ?

 

Cuộc sống bình thường cũng cần thiết cho Shiva.

 

Việc bố cứ biến mất mãi, và bị phơi bày trong nguy hiểm như thế quá sức với đứa trẻ này.

 

“ ‘Thế Giới Thụ Thuần Khiết’ nhìn bạn tha thiết. ”

 

Kiểm tra phản ứng của Thế Giới Thụ Thuần Khiết, tinh thần đang chìm xuống của tôi bừng tỉnh.

 

‘Cái đệch. Nghĩ lại thì nếu cô làm ăn đàng hoàng một chút thì đâu có chuyện này.’

 

“ ‘Thế Giới Thụ Thuần Khiết’ im lặng. ”

 

‘Đúng là con khốn vô dụng nhất trần đời.’

 

“ ‘Thế Giới Thụ Thuần Khiết’ khóc lóc chạy vào phòng. ”

 

Nói thẳng ra là thế.

 

Vì tôi lần đầu làm bố mà.

 

Có nhiều điểm thông cảm nhưng không biết đâu là lựa chọn tốt nhất.

 

Cũng không có người cha nào để nhìn mà học hỏi.

 

Mẹ cũng có nhiều điểm gượng gạo để trao tình yêu thương.

 

Giết ai đó thì dễ… lạ thật.

 

Tôi cũng thay đổi nhiều rồi.

 

“…Anh.”

 

“Hửm?”

 

Jin Dal-rae cũng nghĩ giống tôi sao?

 

Cô ấy nhìn tôi với vẻ mặt kiên quyết nào đó.

 

“Shiva… có lẽ gửi đến nhà trẻ bên ngoài hơi không ổn.”

 

“Anh cũng nghĩ thế.”

 

“V, vậy nên là-”

 

Jin Dal-rae ôm Shiva đảo mắt liên tục.

 

“Chuyện em nói lần trước… anh còn nhớ không?”

 

A… tức là.

 

Chuyện sống chung ấy hả?

 

Thấy tôi hỏi, Jin Dal-rae gật đầu.

 

“Đã thế này rồi… sống chung đi. Thế thì yên tâm hơn.”

 

Có lẽ cần người bảo vệ Shiva khi tôi vắng mặt.

 

Và nhà trẻ dù sao cũng chỉ là mục đích giáo dục.

 

Hơi tiếc là không nuôi dưỡng được tính xã hội… nhưng đành chịu thôi.

 

Một tuần trôi qua.

 

Mọi chuyện thành ra thế này, nhưng có vẻ Jin Dal-rae đã lên kế hoạch này từ mấy ngày trước.

 

Trước khi tôi mở lời, cô ấy đã chọn xong căn nhà tốt nhất, in sẵn cả đơn xin rời ký túc xá của tôi.

 

“Ký, ký! Chỉ cần ký thôi.”

 

“…Sao em phấn khích thế?”

 

“Không biết nữa. Hư hư.”

 

Vẻ mặt đầy phấn khích không phải là do tâm trạng đâu.

 

Gần Academy có đầy nhà, và chẳng cần đi đâu xa cũng có thể mua nhà ngay gần đó.

 

Bản thân Học viện El mang tính chất thành phố học viện hơn là mục đích học viện. Nên cũng có nhiều người sống ở đây để kinh doanh cửa hàng tiện lợi hay cửa hàng đơn giản.

 

Tất nhiên nhà và phòng trống cũng đầy.

 

Vì thế kết quả là rời ký túc xá.

 

Tôi cùng Shiva và Jin Dal-rae chuyển đến nhà mới.

 

“Dù sao đến Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng cũng phải đi xa mà.”

 

“Sẽ bị loại sớm thôi… nên phải chuyển nhà nhanh hơn chứ.”

 

Thời điểm mặt trời lên cao nhất. Jin Dal-rae khoác tay tôi bước đi phấn khởi, nụ cười rạng rỡ.

 

Mái tóc hồng ngậm ánh sáng hoàn toàn khác với mái tóc xỉn màu hồi còn uống thuốc tâm thần.

 

Ngoại hình thay đổi theo tâm trạng hay tình trạng sức khỏe sao?

 

Như bạch ngọc. Làn da như trẻ con giống Shiva đang lấp lánh.

 

Không bôi kem chống nắng mà da vẫn thế này.

 

“Đây rồi.”

 

Ngôi nhà đến nơi không quá to cũng không quá nhỏ.

 

Ba phòng, bếp, phòng khách, nhà vệ sinh và phòng tắm riêng biệt… ngôi nhà mà tầng lớp trung lưu thường sống.

 

Vào trong nhà thấy nội thất cũng đã được chuyển đến.

 

Giờ chỉ cần mang quần áo và đồ đạc đến là xong.

 

“Đồ đạc ở ký túc xá mai chuyển… A đúng rồi. Phải tìm cô giáo cho Shiva nữa.”

 

“Ờ đúng rồi.”

 

Jin Dal-rae là người tích cực nhất, vỗ tay bốp một cái rồi vỗ vai tôi cười.

 

Mua nội thất gì đây. Hình ảnh người phụ nữ tân hôn dính lấy nhau tỏa ra tình yêu hiện lên.

 

Mới hai mươi tuổi.

 

Mà toát ra khí chất bà mẹ trẻ con thế này có khả thi không?

 

“Shiva…, phải vào Harvard chứ. Đúng không?”

 

“Ha? Vad?”

 

Shiva nghiêng đầu. Tóm lại là cần người dạy nói và lễ nghĩa cho Shiva.

 

“Phư phư phư.”

 

Jin Dal-rae nhìn hai bố con tôi cười rồi vỗ tay thêm lần nữa.

 

Thế là một người phụ nữ bước ra từ ngoài cửa.

 

Trang phục thường ngày khác với chiếc tạp dề nhà trẻ thường thấy.

 

Người mà đôi tất da chân đặc biệt nổi bật đó cúi đầu chào tôi vẻ ngượng ngùng.

 

“A, chào anh… Bố Shiva.”

 

Cô giáo của Shiva.

 

Người làm ở nhà trẻ sao lại ở đây?

 

Tôi liếc nhìn Jin Dal-rae, cô ấy nhún vai và xoa đầu Shiva.

 

“…Em thuê đấy. Dù sao thì cái nhà trẻ đó. Cũng là tư thục nên nghe nói không mở lại được đâu.”

 

“A thật á? Nhưng mà… tưởng cô sẽ đi nhà trẻ khác chứ.”

 

Dù sao thì trông sắc mặt cô ấy cũng sáng sủa hơn nhiều so với lần trước gặp.

 

Đã một tuần trôi qua… chắc cũng lo xong tang lễ cho người đã khuất rồi.

 

Cảm xúc có vẻ đã được sắp xếp ổn thỏa nên trông cũng tốt.

 

Hye-yeong vuốt tóc gáy rồi cười gượng gạo như vẫn chưa tin được khoảnh khắc này.

 

“Vốn dĩ… bạn bè giới thiệu chỗ khác nên định đi… nhưng vợ anh.”

 

“Vợ anh? A a….”

 

Jin Dal-rae chắc đã đưa ra đề nghị hấp dẫn lắm đây.

 

Nhưng mà quyết định cũng lớn đấy chứ.

 

Dù sao Học viện El cũng ở nước ngoài. Coi như đến nơi không người thân thích để làm việc.

 

“Nhưng mà ở nước ngoài đấy. Cô cứ thế chấp nhận sao?”

 

“Nhà với… lương cũng cao nữa he he. Với lại tôi cũng muốn gặp Shiva.”

 

Hye-yeong nhìn Shiva với ánh mắt ngọt ngào.

 

Lương cao à. Lý do đến nước ngoài chỉ vì thế thôi sao.

 

“Anh.”

 

-Thì thầm thì thầm.

 

Jin Dal-rae thì thầm vào tai tôi những thông tin thuê mướn này nọ.

 

Tức là, lo cho một căn nhà.

 

Lương hậu hĩnh, bảo hiểm và tiền trợ cấp thôi việc cũng lo đầy đủ.

 

“Được đấy chứ.”

 

Tôi nghe cũng thấy không tệ.

 

Hơn nữa được gặp Shiva nhà mình là phúc lợi nhân viên tốt nhất rồi.

 

Thế là Hye-yeong cũng tham gia cùng.

 

Thuê phòng ở gần đây, tự túc và đi làm ở nhà tôi.

 

Người Hàn Quốc xung quanh cũng không ít nên nếu muốn thì có thể kết bạn.

 

‘……Nghĩ kỹ thì, sinh viên ở đây là những ứng cử viên chồng tốt nhất mà.’

 

Biết đâu lại là bước ngoặt cuộc đời.

 

Tất nhiên Hye-yeong thì chẳng quan tâm mấy cái đó, chỉ đơn giản là xoa đầu Shiva và cưng nựng thôi.

 

Dù sao hết hạn hợp đồng thì quay lại nhà trẻ là được.

 

Việc nhà chắc cũng làm giỏi lắm.

 

Tôi đưa tay ra bắt tay Hye-yeong.

 

“Có gì bất tiện cứ nói nhé…… Cảm giác như dùng tiền của cô ấy để ra vẻ nên hơi ngại, nhưng. Nếu thiếu tiền cứ bảo tôi.”

 

“He he. Không sao đâu ạ.”

 

“Cứ nói chuyện thoải mái đi… Dù sao cô cũng lớn tuổi hơn mà.”

 

“Gọi là Lee Si-heon ssi là được chứ?”

 

Thoải mái chưa nhỉ?

 

Thế là được rồi.

 

Chào hỏi qua loa xong thì bụng Shiva kêu ùng ục.

 

Thấy vậy, nụ cười nở trên môi cả ba người gần như cùng lúc.

 

“Đi ăn cơm thôi.”

 

Vị trí nhà tuyệt vời ở chỗ xung quanh có rất nhiều cửa hàng và quán ăn.

 

Giả sử chỉ ăn ngoài thay cơm nhà thì trong một tuần có thể ăn các thực đơn khác nhau.

 

Nhưng ngày chuyển nhà thì phải ăn món đó mới đúng bài.

 

Mì tương đen và thịt heo chiên chua ngọt (Tangsuyuk).

 

Chúng tôi rời khỏi ngôi nhà mới, vừa tán gẫu những chuyện linh tinh vừa đi đến quán Trung Quốc.

 

Shiva cực kỳ thích món Tangsuyuk.

 

“Bii!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!