Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 167: Bố Đã Về Chưa?

Chương 167: Bố Đã Về Chưa?

Chương 167: Bố Đã Về Chưa?

 

- Chíp, chíp.

 

Chim hót ngoài cửa sổ.

 

- Nhức.

 

Khi tôi mở mắt vì cơn đau ở bụng dưới thì trời đã sáng.

 

‘Ư ư.’

 

Hông và eo đau quá.

 

Dạo này mình lười tập thể dục quá sao?

 

Nhớ lại Lee Si-heon cứ sờ soạng da thịt mềm mại của mình suốt đêm, mặt cô nóng bừng lên.

 

‘…Nhưng mà.’

 

Đã làm tình rồi.

 

Không được thế này. Không được lún sâu vào.

 

Lật người lại, gương mặt Lee Si-heon hiện ra ngay trước mũi.

 

“Hư…”

 

Gần quá… Nghẹt thở mất.

 

Anh ấy đang ngủ sao?

 

Đưa ngón tay lên mũi kiểm tra xem anh có thở không, thấy anh vẫn thở đều đặn.

 

“…….”

 

‘Đang ngủ… Chắc hôn một cái cũng không sao đâu nhỉ?’

 

Rón rén. Thật chậm rãi.

 

Cô đưa miệng tới chạm môi, rồi từ từ đưa lưỡi vào trong.

 

“Ư ư…”

 

Hạnh phúc quá…

 

Vì là buổi sáng nên trong miệng ấm hơn. Còn môi thì thô ráp.

 

Nụ cười hé nở trên môi.

 

Anh ấy sẽ không thấy phiền chứ? Không… Không được thấy phiền.

 

Cả đời, phải ở bên nhau cả đời.

 

Cô dang hai tay làm nũng một chút với tiếng lòng.

 

Kéo tay Lee Si-heon đang ngủ đặt lên eo mình. Một tay kia chuyển tay còn lại của anh lên gối, rồi đặt đầu mình lên đó.

 

Muốn được anh xoa đầu… Mong muốn điều đó trong vô thức có phải là quá phận không?

 

Như tư thế ôm ấp, lần này cô dang hai tay ra.

 

- Ôm chặt.

 

“Si-heon… Đầy trong vòng tay. Ư ư ư…”

 

A thật sự… Tuyệt nhất.

 

Của mình. Là của mình.

 

Sự trả thù mà mình không thể tự tay làm? Chẳng còn chút luyến tiếc nào.

 

Dù không trả thù… thì người này vẫn quan trọng hơn cả sự trả thù.

 

‘Ghét việc có thêm người khác nhưng… chỉ cần anh ấy yêu thương mình tử tế.’

 

Cả đời muốn bỏ túi mang theo nhưng thế gian lại từ chối điều đó.

 

“…….”

 

“Chụt, chụt.”

 

Cô tiếp tục quấn lưỡi và dùng tay vuốt ve mái tóc thô ráp phía sau đầu anh.

 

Dáng vẻ khi ngủ trông như một đứa trẻ.

 

Thế này, dẫn dắt thế này có đúng không nhỉ?

 

Cô dùng lưỡi mình chọc chọc vào chiếc lưỡi không phản ứng, bắt chước chuyển động nhịp nhàng tuyệt vời đêm qua.

 

- Bừng!

 

Khoảnh khắc đó, đôi mắt của Lee Si-heon đang ngủ như đứa trẻ bỗng mở to.

 

“Híc…. Phù ha.”

 

Cô giật mình rụt đầu lại, Si-heon cười tinh quái rồi vòng tay ôm lấy cô.

 

Tim đập thình thịch.

 

“Anh, anh dậy rồi à?”

 

“Từ đầu rồi.”

 

“…….”

 

“Em dễ thương thật đấy.”

 

“A thật là…”

 

Hai má nóng hổi chắc lại đỏ lựng lên rồi.

 

Si-heon ôm chặt lưng cô, cười rồi cọ mặt vào má cô.

 

Cử chỉ thân mật như cún con, thích quá đi mất.

 

Cứ như anh ấy đang đóng dấu chủ quyền lên người cô vậy.

 

Ừ… Em là của anh. Anh cũng là của em. Em cũng là của anh.

 

Tay chạm vào cũng thích, da thịt cọ xát cũng thấy buồn cười. Còn nhân duyên nào hơn thế này nữa?

 

Trên đời này có mấy việc mang lại sự chắc chắn đến thế.

 

Ngay cả người mẹ sinh ra cô cũng đã phản bội cô.

 

……Nếu là người này thì có lẽ sẽ không như vậy.

 

Bàn tay người ấy ấm áp đến mức làm tan chảy sự bất tín nhân gian khắc sâu trong lòng.

 

‘Dù vậy lỡ như vạn nhất…. Anh ấy cũng có thể rời bỏ mình.’

 

Cả đời. Cho đến khi chết, dù mình có chết trước thì cả đời….

 

Phải giữ trong tầm mắt mà trông chừng mới được.

 

“ ‘Cây Đỗ Quyên’ được thêm vào ‘Thực Mộc Đồ Giám’. ”

 

□ Cây Đỗ Quyên (Jin Dal-rae)

 

[Mã số: 041]

 

[Tên khoa học: Rhododendron mucronulatum Turcz]

 

[Tên khác: Đỗ Quyên, Hoa Thật, Hoa Thiên Địa]

 

- Mộc Nhân (Mok-in) hệ thực vật. Bộ Đỗ quyên, Họ Đỗ quyên, Chi Đỗ quyên.

 

- Cây bụi rụng lá thuộc họ Đỗ quyên. Phân bố ở Châu Á, cao 2~3m. Cành nhỏ có vảy.

 

- Ngôn ngữ loài hoa: Tiết chế, Thanh liêm, Niềm vui của tình yêu.

 

‘Bạn là người chung tình, nắm bắt trái tim của nhiều người và không buông tha. Tuy nhiên, vì quá ngây thơ vô tội nên bạn đang trải qua những ngày tháng cô đơn và đau khổ.’

 

- Thích ứng: [Tinh Linh Thân Hòa]

 

- Thông tin mở khóa: 78.53%

 

[Đặc quyền mở khóa đồ giám, tăng chỉ số và thêm thích ứng lớn trong việc vận dụng, thân hòa với tinh linh.]

 

“Ồ…….”

 

Sau khi tiễn Jin Dal-rae về. Lâu lắm rồi tôi mới bật Bảng Trạng Thái lên để chiêm ngưỡng.

 

Dù chứa đầy đủ loại nội dung nhưng thứ đập vào mắt ngay khi bật lên là năng lực có được từ quan hệ với Jin Dal-rae lần này.

 

‘…Tinh Linh Thân Hòa sao.’

 

Tinh linh thuật. Cũng thú vị đấy nhưng phương tiện chiến đấu hiện tại đã đủ rồi.

 

Mở rộng thêm ở đây có khi lại mất cả chì lẫn chài.

 

‘Và thu hoạch cũng khá lớn đấy chứ.’

 

Càng về sau tôi càng cảm nhận rõ sức mạnh của Mộc Linh Vương.

 

Khi chỉ số vượt quá 10 thì thường sẽ bị chững lại.

 

Nhưng năng lực của Mộc Linh Vương có thể tăng chỉ số dễ dàng mà không cần nỗ lực gì đặc biệt.

 

‘Nếu coi như hiện tại tôi… đã khai hoa hầu hết tiềm năng.’

 

Trong trạng thái đã khai hoa phần lớn tiềm năng, cách phát triển lý tưởng nhất là lấp đầy đồ giám bằng sức mạnh của Mộc Linh Vương.

 

‘Thế này thì việc chưa đụng đến đồ giám cho đến giờ lại hóa ra giúp ích nhỉ?’

 

Trong quá khứ, tiềm năng của tôi đã đạt đến giới hạn.

 

Nhờ việc ép cơ thể đến cực hạn để huấn luyện, dù khó nói là đã đạt đến cảnh giới nhưng tôi đã trưởng thành đến mức không thua kém bất kỳ đối thủ tầm thường nào.

 

Có lẽ tôi thực sự có thể giết chết một Thế Giới Thụ yếu ớt bằng chính đôi tay này.

 

‘Bảng Trạng Thái.’

 

“ Tên ” Lee Si-heon (Ứng cử viên chồng của Thế Giới Thụ)

 

“ Tuổi/Chiều cao/Cân nặng ” 20 tuổi / 187cm / 84.18kg

 

“ Chỉ số ”

 

- Sức mạnh 9.8

 

- Độ bền 8.6

 

- Nhanh nhẹn 9.2

 

- Thể lực 8.7

 

- Ma lực 12.6

 

- Mị lực 9

 

- Trí tuệ 7

 

- Tiềm năng 15

 

- May mắn 10

 

□ Đặc tính riêng (2)

 

[Thực Mộc Đồ Giám (S)]

 

[Cơ thể chiến đấu (S→SS)]

 

□ Kỹ năng sở hữu (2)

 

[Hắc Đào (-)] “Thiên Ma Thần Công (S)” - NEW!

 

□ Khí chất (4)

 

[Mộc Linh Vương (-)]

 

[Tư chất Kiếm (B→A)]

 

[Tư chất Ma pháp (B→S)]

 

[Lustful Demon (F→B)]

 

■ Quyền năng (2)

 

[Trị Dũ (-)], “Tàn Dư Thời Gian (-)” - NEW!

 

“ Do quá trình trưởng thành, tiềm năng đã giảm. ”

 

“ Tiềm năng của bạn được hấp thụ vào khí chất! Đẳng cấp của nhiều khí chất tăng lên. ”

 

“ Kính trọng tinh thần lực không sụp đổ của bạn trước nỗi đau khủng khiếp khi toàn thân bị cắt rời. ”

 

“ Đã xác nhận khí vận của Vương. Thay đổi một phần Bảng Trạng Thái. ”

 

Có rất nhiều thứ đã thay đổi.

 

Vì đã lâu không kiểm tra Bảng Trạng Thái, nhưng nhìn vào những thay đổi nổi bật thì có mục Quyền năng và Kỹ năng mới xuất hiện.

 

Cơ thể chiến đấu đã trưởng thành. Và các tư chất.

 

Hơn hết là Thiên Ma Thần Công vô giá mà tôi đã trực tiếp đạt được.

 

Nhưng thứ chướng mắt nhất là……

 

Sự trưởng thành của Lustful Demon và Quyền năng mới đạt được.

 

▶ Lustful Demon (B)

 

[Phân loại: Khí chất]

 

“Ngươi là kẻ biến thái nhất trong số những kẻ biến thái mà ta biết.”

 

- Thưởng cho toàn bộ hành vi tình dục. Nếu không giải tỏa ham muốn tình dục sẽ đau khổ muốn chết. Và có thể hưng phấn với bất cứ thứ gì! Ngươi định ăn hết thật đấy à?

 

“…Mẹ kiếp.”

 

Hèn gì cái Lustful Demon cấp F lại khó chịu đựng đến thế, hóa ra nó đã trưởng thành trong lúc đó.

 

“Đúng là cái năng lực khốn nạn thật.”

 

Đã bao lâu rồi tôi mới chửi thề khi nhìn năng lực của mình nhỉ.

 

Nghĩ đến việc Thế Giới Thụ Thuần Khiết đã quay lại, cảm giác như trở về ngày xưa vậy.

 

Hồi: Đó Tôi Đã Lăn Lộn Làm Đủ Trò

 

Giờ nhìn lại thì đó là kỷ niệm đáng để dừng lại ngẫm nghĩ.

 

Tôi di ngón tay xuống kiểm tra Quyền năng được cho là do Time World Tree trao tặng.

 

▶ Tàn Dư Thời Gian (-)

 

[Phân loại: Quyền năng, Dùng một lần]

 

“lch, vertraue, dir”

 

“Một gốc cây. Nhớ về, bạn.”

 

“……Không có giải thích năng lực sao?”

 

Trong khung giải thích chỉ có một câu tiếng Đức và một câu tiếng Hàn nằm chỏng chơ.

 

Mô tả về Quyền năng không có ở bất cứ đâu.

 

Vì là Quyền năng Baek-yang đưa cho nên chắc chắn sẽ có lúc giúp ích cho tôi… Nhưng không biết gì nên chỉ thấy bực bội.

 

Tôi gãi gáy rồi tắt Bảng Trạng Thái.

 

Dùng điểm có được từ việc kiểm tra độ hảo cảm để quay thưởng cũng được, nhưng tạm thời để sau đã.

 

- Két.

 

Mở cửa khách sạn bước ra ngoài.

 

Ăn mặc nhẹ nhàng, nhét đại điện thoại vào túi rồi đi dạo trong khách sạn.

 

‘San Su-yu đang ở đâu nhỉ.’

 

Đôi má phúng phính, đôi mắt tròn xoe dễ thương, chú chó Golden Retriever hiền lành có sức hút ngây thơ hơn cả hoa hướng dương.

 

Là nhân vật mà chỉ cần ở bên cạnh là thấy lòng bình yên đến mức có thể gọi là liệu pháp San Su-yu.

 

Và cũng là đứa cực kỳ thích Tteokbokki.

 

“Ơ? Si-heon, chào cậu~”

 

Đang đi dọc hành lang thì một nữ sinh quen mặt vui vẻ chào hỏi.

 

“Ừ. Có biết. San Su-yu ở đâu không?”

 

“San Su-yu á? Chắc đang uống rượu ở hội trường đấy.”

 

“……Hả? San Su-yu á?”

 

“Ừ. San Su-yu dễ thương lắm… Phù khì khì.”

 

San Su-yu… tiến hóa rồi sao?

 

Gương mặt nữ sinh nói về San Su-yu đang cười khúc khích như nhớ lại chuyện thú vị ngày hôm trước.

 

Chẳng lẽ trong lúc tôi vắng mặt, em ấy đã từ Pikachu tiến hóa thành Raichu rồi sao.

 

Nếu là thật thì không thể không ngạc nhiên.

 

“À mà Si-heon này… Cậu có thể hơi nguy hiểm đấy.”

 

“Sao thế?”

 

“Ưm….”

 

Nữ sinh nhìn chằm chằm mặt tôi. Khẽ đỏ mặt.

 

“A, không có gì. Có chuyện đó mà. Nghe nói cậu có việc gì đó. Việc gấp à?”

 

“Cũng không hẳn… Tóm lại là ở hội trường hả?”

 

“Ừ. Hôm nọ chơi game uống rượu ở đó.”

 

Sau khi chào tạm biệt nữ sinh, tôi đi xuống phía hội trường.

 

Ê, không lẽ nào… San Su-yu đó.

 

Đứa không có bạn bè cứ bám dính lấy tôi lại chủ động thân thiết với ai đó sao.

 

Cảm giác như đứa em gái thân thiết hay chơi cùng giờ đã thoát khỏi vòng tay tôi và tung hoành ngang dọc vậy.

 

Vừa đến hội trường tôi mở cửa ngay.

 

- Két.

 

Đồng thời mùi rượu xộc lên.

 

Có vẻ như đã nhậu nhẹt đến tận sáng, vài sinh viên say bí tỉ nằm la liệt ở góc phòng.

 

Và những sinh viên tửu lượng cao vẫn đang uống.

 

Giữa đám đó, San Su-yu đang diễn thuyết hùng hồn.

 

“…Kiếm thuật ấy, phải Phập! rồi Phạch! là được.”

 

“Khư khư khư, San Su-yu, kiếm thuật là gì vậy? Kiếm thuật?”

 

“Thì đó, kiếm thuật!… Muốn ăn Tteokbokki quá.”

 

“A ha ha lại Tteokbokki nữa rồi.”

 

Chắc là đang thảo luận về kiếm thuật. San Su-yu vừa múa may quay cuồng giả vờ vung kiếm vừa đảo mắt vòng quanh.

 

“……Sao lại cười?”

 

“Không có gì ạ.”

 

“Si-heon cũng thế, cứ nhìn thấy tôi là cười. Có lý do gì không?”

 

“Lại Si-heon, cậu có quan hệ gì với Lee Si-heon vậy?”

 

Trong tình huống đó mà mặt vẫn không biểu cảm thì đúng là kỳ lạ.

 

San Su-yu vừa nghe thấy tên tôi liền nhíu mày, phồng má lên.

 

“Si-hyeon thì… không biết.”

 

Sao lại không biết tôi.

 

“Tôi là người không biết gì cả.”

 

“Nhưng cậu cứ nhắc mãi còn gì.”

 

“Ai cơ…?”

 

“San Su-yu đó.”

 

“Hứ, không biết. Si-heon là ai?”

 

Sao lại hỏi người khác về tôi.

 

“Bảo là giới thiệu bạn cho, rồi tự nhiên biến mất.”

 

“……À khì khì, thì đấy. Nghe bảo có việc mà. San Su-yu thông cảm đi. Si-heon tội nghiệp.”

 

“Thông cảm. Nhưng mà. Đi mà chẳng nói lời nào….”

 

Cái đó thì, ừm, xin lỗi nhé.

 

San Su-yu có vẻ đã chịu khổ nhiều trong lúc tôi vắng mặt.

 

Thành viên cố định đáng tin cậy của bài tập nhóm biến mất thì đau đầu cũng phải.

 

Đặc biệt là trong trường hợp ‘Hãy lập nhóm với người bạn thích’. Nhóm chỉ có hai ba người bạn thì đúng là tức nổ phổi.

 

Rồi mấy đứa không chịu học hay chơi bời chen vào, thực tế là sẽ có một kẻ ăn bám xuất hiện.

 

Dù vậy nhìn cảnh tụ tập uống rượu thế kia thì có vẻ như việc tôi vắng mặt lại hóa may, giúp em ấy thân thiết hơn với nhiều người.

 

Cũng có vẻ như đang trêu chọc một nửa. Mà San Su-yu vốn dĩ trêu mới vui.

 

Các sinh viên chắc cũng biết điểm dừng. Dù sao em ấy cũng là quý tộc thứ thiệt.

 

“…Nên là tôi không biết Si-heon.”

 

“Phù khì khì.”

 

Giờ mà xông vào đó thì… ừm, chắc không hay ho gì đâu.

 

Tôi rón rén lùi lại rồi rời khỏi hội trường.

 

Để sau này xin lỗi San Su-yu vậy.

 

‘Thời gian còn lại thì ừm….’

 

Đi đón cô giáo, rồi tiễn qua loa là được nhỉ.

 

Bảo là không cần đón nhưng nếu không làm thì chắc chắn sẽ dỗi. Chuẩn bị đi thôi.

 

Rời khỏi hội trường, tôi lập tức trở về phòng chuẩn bị.

 

Kết thúc chuyến tập huấn.

 

Nói sao nhỉ. Kết thúc thật nhạt nhẽo.

 

Thực tế thì ngoại trừ ngày đầu tiên, tôi chẳng tận hưởng được gì trong lịch trình cả. Sau khi trở về cũng dành phần lớn thời gian để nghỉ ngơi, gặp gỡ các sinh viên khác, và nhậu nhẹt.

 

Tạm thời chia tay cô giáo và hẹn liên lạc sau. Sắp tới sẽ nói chuyện kỹ hơn với Byeol.

 

Chuyến bay về rất nhanh.

 

Về đến nơi thì trời đã sẩm tối.

 

Đứng trước cửa phòng ký túc xá, thả lỏng vai.

 

‘……Thiên Đào.’

 

Sư phụ. Hoàng Đào và Bạch Đào.

 

Đây là lần gặp đầu tiên sau khi trở về từ quá khứ.

 

Họ sẽ không nhớ ra tôi, nhưng với tôi thì cảm xúc thật khác lạ.

 

Tôi đút bàn tay trái đang run rẩy vào túi, dùng tay kia mở cửa phòng.

 

Đã 3 tháng rồi.

 

- Cạch.

 

“Á á! Nhanh lên, nhanh lên!”

 

Giọng nói lanh lảnh của Hoàng Đào vang lên qua khe cửa.

 

Cửa mở hé, gương mặt Hoàng Đào đang dậm chân vội vã hiện ra.

 

Quả nhiên là gương mặt sạch sẽ, dễ thương không tì vết.

 

Khoảnh khắc mở toang cửa ra.

 

- Bộp.

 

Hình ảnh Shiva đứng ở huyền quan đập vào mắt tôi.

 

Đôi mắt tròn xoe mở to chờ đợi tôi, con gái tôi.

 

Bộ đồng phục mẫu giáo vàng tươi như gà con trông thật xinh xắn, có vẻ như vừa đi học về.

 

“Shiba?”

 

“Shiba~ Nhanh lên, làm cái đã học xem nào.”

 

Hoàng Đào vỗ tay sau lưng Shiva, giục con bé.

 

Shiba nắm rồi lại mở hai bàn tay nhỏ nhắn.

 

Lắc đầu qua lại, mái tóc màu xanh lục mang đậm sắc màu thiên nhiên đung đưa.

 

Shiba hé môi rồi lại ngậm. Một lúc lâu sau, con bé nhìn tôi rồi chậm rãi, bập bẹ mở miệng.

 

“……Bố, ố.”

 

Cơ thể tôi đang định bước vào phòng ôm Shiva bỗng cứng đờ.

 

Vừa rồi tôi nghe nhầm sao?

 

“Bố đã… về chưa?”

 

“ ‘Thế Giới Thụ Thuần Khiết’ hét lên rạng rỡ! ”

 

Đi về quá khứ một chuyến, Shiva đã tiến hóa thêm một bậc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!