Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 67: Xem Mắt (2)

Chương 67: Xem Mắt (2)

Chương 67: Xem Mắt (2)

Lối vào quán cà phê thoang thoảng hương hoa. Những bồn hoa được trang trí đẹp mắt nối đuôi nhau trước cửa tiệm.

Hư hưng-

Tiếng ngân nga trong trẻo.

Byeol mặc chiếc váy liền thân màu vàng tươi tắn, nhìn xuống gấu váy để lộ một chút đùi và dậm chân thình thịch.

'Chắc không nghĩ mình lố quá đâu nhỉ?'

Tuy gọi là độ tuổi thích hợp để kết hôn nhưng tuổi cũng kha khá rồi.

Nhưng xinh đẹp là được chứ gì?

Nhét chiếc móc khóa xe ngoại nhập vào túi xách, Byeol nhìn hình ảnh bản thân đã trang điểm kỹ càng phản chiếu trên tường kính.

'Được rồi.'

Ngôi sao nhí nhảnh hiện lên trong cả hai đồng tử.

Mái tóc vàng tự nhiên tuyệt đối không thể tạo ra bằng thuốc nhuộm.

Không có quầng thâm do chơi game đến sáng, rũ bỏ hoàn toàn vẻ ngoài của một con nghiện game.

'Thế này có khi gặp lần đầu xong đi thẳng đến lễ đường luôn không chừng?'

"Phư hư hư"

Đối phương là trai trẻ Học viện El. Tương lai xán lạn, học thức uyên bác, chẳng phải là chú rể tuyệt nhất sao.

Dù phải bay từ sáng sớm và sửa sang lại lớp trang điểm ở nhà vệ sinh gần đó, cô cũng chẳng bận tâm.

- U u u u!

Lúc đó một chiếc xe đang chạy trên đường dừng lại trước quán cà phê.

Cạch- Cửa mở. Người đàn ông bước xuống từ chiếc sedan màu đen tháo mặt nạ ra và đặt nó lên ghế lái.

"... Ơ?"

Người đàn ông vuốt tóc ra sau một cái rồi liếc nhìn Byeol. Và nở nụ cười rạng rỡ như rất vui mừng.

"Xin chào."

Nụ cười sảng khoái vô cùng.

Byeol mở to mắt, há hốc mồm chỉ tay vào người đàn ông đó.

"... Cặp đôi của Se-young?"

Lúc đó cửa ghế phụ mở ra, Se-young bước xuống, vuốt mái tóc hơi ướt sang một bên.

- Ực.

Yết hầu cô chuyển động.

Hình ảnh mồ hôi chảy xuống xương đòn trông có vẻ gợi tình.

"Đợi, đợi chút đã."

Byeol cười tươi với Si-heon rồi túm lấy cổ áo Se-young lôi vào con hẻm gần đó.

"Cái, cái con này định chơi tao hay sao mà dắt bạn trai đến? Tao đã cảm động biết bao nhiêu..."

Cảm giác bị phản bội to lớn.

"Lee Se-young con chó này. Dắt cặp đôi của mày đến... định sỉ nhục tao à! Hức."

"Cặp đôi cái khỉ gì. Nó bảo giới thiệu phụ nữ nên tao giới thiệu mày chứ làm cái trò gì đấy."

Se-young gạt tay Byeol đang nắm cổ áo mình ra, tỏ vẻ khó chịu.

Cô dùng cổ tay lau miệng, rồi gỡ một sợi lông dính gần đó.

"Không phải cặp đôi á?"

Byeol hỏi Se-young với giọng đầy hy vọng.

"Mày không hí hí hố hố với nó à?"

"Làm gì có?"

Vừa mới làm xong.

"Không làm tình à?"

"Sao tao phải làm với nó?"

"Thế tao lấy mất zin của nó được không?"

Zin thì Lee Se-young lấy rồi.

Thực ra nếu Lee Se-young không lấy thì Thế Giới Thụ Trị Dũ cũng xơi rồi.

"Tùy mày."

Lee Se-young, người đã sống sót qua những mưu mô và chính trị, mặt dày một cách hoàn hảo, liên tục dùng cổ tay lau miệng.

Mùi giống đực nồng nặc bốc lên từ trong cổ họng khiến Se-young không chịu nổi, cọ hai đùi vào nhau.

A. Muốn quay lại trong xe nhanh lên.

"Se, Se-young à!"

Không biết có hiểu nỗi lòng của Se-young hay không.

Byeol ôm chầm lấy Se-young hét lên đầy phấn khích. Se-young cười nhạt hỏi lại.

"Thích thế cơ à?"

"Thích quá đi! Uhyo!"

Se-young vẫn không xóa nụ cười trên mặt. Nụ cười của ác quỷ.

Byeol mà tôi biết là gì nhỉ... Một con người có cá tính mạnh mẽ, ai nói gì cũng mặc kệ đi theo con đường của mình.

Tuy tôi từng gặp họa vì cái tính tùy tiện đó, nhưng cô ấy không hẳn là người xấu.

Nếu đánh giá thì là người phụ nữ làm việc giỏi, nhí nhảnh.

- Sụp.

Hương trà bạc hà tràn ngập khoang mũi.

Thế nhưng.

'Người này có đúng là người mình biết không?'

Không thể không nghi ngờ.

Cẩn thận ngẩng đầu lên khỏi tách trà, thấy Byeol đang khép nép hai tay và chân, ngước mắt lên nhìn.

"Chắc cậu thích trà bạc hà nhỉ~"

- E thẹn e thẹn.

Đầu nghiêng 45 độ. Ý thức được ánh nhìn của người khác.

Byeol nhìn chằm chằm vào mặt tôi và cười rạng rỡ. Những nếp gấp trên chiếc váy liền thân màu vàng gà con rung rinh theo chuyển động cơ thể.

'Cái này thì...'

Vừa áp lực vừa khó xử.

Định tiếp cận như bạn bè nhưng bầu không khí hoàn toàn trở thành buổi xem mắt.

Tình huống phải giải quyết bằng khả năng của mình khi không có Se-young.

Thú thật thằng như tôi yêu đương được bao nhiêu lần chứ.

Gọi là xem mắt nhưng cũng chỉ là vài lần ghép nhóm (Gwa-ting).

Thậm chí mấy lần đó cũng là dựa hơi thằng bạn cùng khóa khéo mồm.

"Tự nhiên dùng kính ngữ thế ạ?"

Trước tiên thử dẫn dắt bầu không khí theo ý mình xem sao.

Nói với giọng điệu ngầm mong muốn nói trống không, Byeol chọc ngón tay vào má lẩm bẩm nũng nịu.

"Chênh lệch tuổi tác không nhiều... A, hay là lố quá nhỉ?"

Byeol cẩn thận hỏi như ngầm để ý ý kiến của tôi. Ngón tay xoắn lấy mái tóc vàng óng.

"Quả nhiên là kỳ cục à."

Cô ấy cười gượng gạo.

Nhìn thế này thì rõ ràng, thái độ của tôi và cô ấy đối với buổi xem mắt này khác nhau.

Cười tủm tỉm và PR bản thân đến mức đó thì làm sao không biết được.

Người phụ nữ này đang dốc hết cả thể xác lẫn tinh thần vào buổi xem mắt này.

Không biết đã sống cuộc đời thế nào, nhưng chắc hẳn đã trải qua những ngày tháng cô đơn lạnh lẽo.

Tôi nhìn thấu cô ấy. Trước ánh mắt đầy áp lực của tôi, đôi mắt Byeol run lên bần bật.

Vì cô ấy đang nghiêm túc nên tôi có thể nhìn thấy.

Đã nhìn thấy rồi. Sự do dự ẩn giấu trong nội tâm cô ấy sau những hành động tấn công tích cực.

Sau khi suy nghĩ kỹ càng, tôi đi đến kết luận.

'Người này cũng chẳng có kinh nghiệm mấy thì phải?'

Một cặp nam nữ chưa từng có kinh nghiệm xem mắt.

Nghĩ thế tự nhiên thấy thoải mái hơn.

Tôi cười khổ nhìn Byeol chăm chú.

"Chị nhớ lần đầu gặp tôi không? Lúc tôi bị cưỡng bức ấy-"

"Cái, cái, cái đó hả?"

Vừa nghe đến từ cưỡng bức, Byeol lộ rõ vẻ hoảng hốt. Trong đôi mắt đó thoáng hiện lên sự tội lỗi.

"... Xin lỗi."

"Có gì đâu mà xin lỗi. Thôi chuyện đó quên đi."

Tôi nhún vai một cái.

"Thử nói về mẫu người lý tưởng của nhau xem sao?"

"... Mẫu người lý tưởng?"

Đôi mắt Byeol vốn ủ rũ trong chốc lát lại trở nên hứng thú. Hơi thở phì phò và nụ cười nở trên khuôn mặt.

Byeol chỉ ngón tay vào tôi.

"Tôi, cậu!"

Lời tuyên bố quá đỗi đường hoàng.

"Không, sao lại nói mẫu người lý tưởng kiểu đó...?"

Phải có qua có lại chứ, kết thúc cuộc đối thoại thế thì tôi biết nói gì.

Nhưng Byeol hoàn toàn không có ý định thay đổi ý kiến, vẫn chỉ ngón trỏ vào tôi.

"Tôi, cậu là mẫu người lý tưởng."

"Thích ở điểm nào ạ?"

"Tất cả."

Lại khiến tôi câm nín...

"Cái đó... chị à (Nu-na)."

"Hộc, chị? He he."

"Nói thật đi. Lần đầu gặp đàn ông đúng không."

Byeol giật mình nhìn lên trời, hai ngón trỏ chạm vào nhau lẩm bẩm.

"K, không? Hồi ở Học viện tôi tán đổ bao nhiêu anh chàng mà..."

"Lộ liễu lắm ạ."

"... Xin lỗi vì là con đàn bà xấu xí."

Nhưng mà thành thật thế cũng dễ thương.

Giờ thì không phải suy nghĩ làm thế nào nữa mà nảy sinh ý muốn chăm sóc cô ấy một chút.

Thế thì sau này mới gặp được người đàn ông tốt chứ...

"Haizz."

Thấy tôi thở dài, Byeol co rúm vai lại, tôi bắt đầu nói chuyện nhỏ nhẹ.

"Hỏi mẫu người lý tưởng thì thường trả lời là thích người tính cách tốt chẳng hạn... Có nhiều câu trả lời mà?"

"... Ừ."

"Nói về tính cách thì tự nhiên sẽ hỏi thích tính cách thế nào. Cuộc đối thoại sẽ tiếp diễn như thế."

"Đúng thế."

"Nhưng đùng cái chỉ vào người trước mặt bảo thích thì người xem mắt sẽ nghĩ thế nào?"

Byeol tỏ vẻ suy nghĩ lung lắm, rồi như nhận ra điều gì đó, lẩm bẩm buồn bã.

"Trông giống bà cô lố lăng lắm hả...?"

"Thoát khỏi cái từ lố lăng đó đi. Đủ xinh đẹp mà. Tuổi cũng đâu có nhiều lắm đâu?"

"Xinh á?!"

Chỉ nghe mỗi câu đó thôi.

Búng nhẹ vào trán Byeol đang cười tươi rói, cô ấy ngả người ra sau vẻ hạnh phúc.

"Và cư xử bình thường chút đi. Như đối xử với bạn bè ấy."

"C, có cần thiết đến mức đó không?"

"Giờ nghe cách nói chuyện thấy gượng gạo lắm. Người nói chuyện trôi chảy lúc mới gặp đâu rồi mà giờ lại thế này?"

"Thế à... Biết rồi. Si-heon bảo sao thì làm vậy."

Byeol tiếp tục nói với giọng điệu đỡ hơn trước một chút, nhưng vẫn còn gượng gạo.

"Thế sở thích là gì?"

"Sở thích... Trước đây thì làm đủ thứ. Chơi game nhiều, xem livestream nữa."

"Game!?"

Bật dậy.

Byeol đột nhiên bật dậy khỏi ghế trong quán cà phê.

"Sao tự nhiên thế ạ?"

"Chị có ước mơ."

Đôi mắt Byeol lấp lánh.

"Đi quán net với đàn ông!"

Buổi xem mắt đầu tiên mà đi quán net thì...

Sợ đến đó không tạo được không khí nên tôi quyết định thuê tạm một phòng đa năng (Multi-room) có máy tính.

"Đồ ăn thế này được chưa ạ?"

"Tất nhiên!"

Thấy Byeol cười rạng rỡ bấm nút nguồn máy tính trước câu hỏi của tôi.

Dáng vẻ ngồi xuống đăng nhập game đó là hình ảnh tự nhiên và hào hứng nhất tôi từng thấy cho đến giờ.

'Hóa ra là con nghiện game chính hiệu.'

Thì tôi cũng là game thủ không thua kém ai nên cũng thấy ưng. Có thời tôi chơi game cả ngày trời.

Tôi đặt gà rán, bia và chai rượu soju xuống chỗ ngồi rồi vào game.

"Nhưng mà gà nguội mất? Bao giờ mới ăn-"

"Vừa ăn vừa chơi!"

"A..."

Bày đồ ăn ra, tôi lén gợi ý cho cô ấy.

"Làm vài ván solo khởi động không? Người thua chịu phạt."

Tuy đến đây theo yêu cầu của Byeol nhưng tôi là người đang làm nhiệm vụ. Dù là ban ngày ban mặt cũng phải chuốc rượu mới được.

"Solo? Thôi... Cứ chơi cùng nhau đi."

Byeol lén lút tỏ ý từ chối. Tôi cười và lẩm bẩm một từ ma thuật.

"Sợ à (Jjol)?"

"... Gì cơ?"

Trong đôi mắt vàng óng của Byeol thoáng hiện lên ngọn lửa.

"Si-heon nhà mình biết cách chọc tức game thủ ghê nhỉ?"

Byeol đặt tay lên bàn phím.

"Đọc hình phạt đi."

"Biểu diễn tài năng (Jang-gi-ja-rang), không làm được thì uống rượu phạt."

"Chốt."

Byeol lấy chiếc cốc bia lớn và rượu từ trong túi nilon ra, rót đầy một cốc soju.

Thêm một giọt bia vào đó. Hoàn thành ly rượu phạt dẫn đến cái chết.

"Ván đầu mà chơi lớn thế ạ?"

"Sợ à?"

Thấy tôi hỏi với vẻ kinh hãi, Byeol nhếch mép cười khẩy rồi đeo tai nghe không biết lấy từ đâu ra.

Xem này.

Dù sao cũng từng đạt rank Kim Cương, chẳng lẽ không thắng nổi cái game bắn súng này?

Tôi điều chỉnh hơi thở, đặt tay lên bàn phím và chuột.

[Game start]

Vào game ngay sau đó.

Game FPS bối cảnh tương lai sử dụng siêu năng lực nên đủ loại hiệu ứng nổ ra trên màn hình.

- Đoàng.

Bắn thử một phát đạn.

Cảm giác bắn khá giống game Underwatch tôi từng chơi ở thế giới cũ.

Đồ họa hay kỹ năng nhân vật thì hoàn toàn không biết, nhưng thực lực của tôi không thua kém gì thế giới cũ.

- Chwarururuk.

Nhân vật của Byeol đu dây bay lượn bên cạnh nhân vật lính của tôi, xả súng máy liên thanh.

Chuyển động tận dụng hoàn hảo đặc tính nhân vật.

Tôi chịu vài phát đạn, nheo mắt nhìn bản đồ và đối thủ.

Thấy góc rồi.

- Đoàng.

"Hức?!"

Nhân vật bị tiêu diệt, cơ thể Byeol đang hoàn toàn nhập tâm vào nhân vật cũng dao động theo.

'Quả nhiên là Tiềm Lực 20.'

Tuy đã cảm nhận từ trước, nhưng cảm giác như cô ấy nhận được bonus trong game cũng như mọi hành động.

Nếu nặn từ vạn năng thành người thì chắc sẽ ra tôi chăng.

Nghĩ một cách ngạo mạn như thế, tôi nhìn Byeol.

"... Cái gì."

Byeol đang run rẩy vì sợ hãi.

"T, tôi dù sao cũng là quán quân giải đấu mà..."

"Giờ tôi là huy chương vàng à?"

Có vẻ khá tự tin vào thực lực. Ngón tay run rẩy, Byeol chợt nhìn thấy rượu bên cạnh liền hoảng hốt cứng mặt.

"Cái đó... Si-heon à?"

"Vâng."

"Tửu lượng chị kém lắm... Bớt đi chút được không?"

Không ngờ mình sẽ thua sao.

Thấy ghét nên ý định tha thứ biến mất sạch.

"Không được. Uống đi, hoặc biểu diễn tài năng."

"Biểu diễn tài năng thì làm gì."

Tôi nhìn vào giữa phòng đa năng và nói.

"Nhảy một bài ở kia nhé?"

"... Lát nữa làm thêm ván nữa."

Nghĩ rằng uống rượu vào sẽ không thể thi đấu với trạng thái hoàn hảo, Byeol quyết tâm đứng dậy.

Chẳng bao lâu sau, tiếng hát của Byeol với khuôn mặt đỏ bừng vang lên giữa phòng đa năng.

"Byeol, Byeol đang nhảy..."

Không biết sao buổi xem mắt lại thành ra thế này nhưng...

Giọng hát của Byeol vang lên, đạt đến đỉnh điểm của sự xấu hổ.

Ngạc nhiên là hát cũng hay phết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!