Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 53: Shiba, Cuối Cùng Cũng Thành Người (2)

Chương 53: Shiba, Cuối Cùng Cũng Thành Người (2)

Chương 53: Shiba, Cuối Cùng Cũng Thành Người (2)

"... Á á!"

Buổi sáng chết tiệt. Nhớ lại chuyện lúc rạng sáng, Jin Dal-rae vò đầu bứt tai.

'Điên rồi. Điên mất rồi!'

Trùm chăn kín mít, co duỗi chân mấy lần. Giường rung lên khiến những đồ đạc linh tinh bên trên rơi xuống.

Tại sao lại làm cái trò đó chứ, những lời thốt ra như xưng tội quá đỗi xấu hổ.

- Đặc biệt nên mới thế thôi.

Câu nói lúc đó hiện lên trong đầu.

Jin Dal-rae kinh hoàng trước Jin Dal-rae của ngày hôm qua.

- Người tiếp cận tôi như thế này là lần đầu tiên... Thế mà làm sao tôi dám đối xử tùy tiện được.

"A a a a a!"

A.

Hay là cứ thế cắn lưỡi chết quách đi cho rồi?

Bị sự xấu hổ lấn át, trong đầu Jin Dal-rae cứ lướt qua những suy nghĩ đen tối như vậy.

Đang đau khổ một hồi lâu như thế.

Jin Dal-rae đỏ mặt vì một ý nghĩa khác.

"Lúc đó... đã hôn rồi nhỉ?"

Nụ hôn đầu chợt nhớ ra. Tuy là sự cố xảy ra trong cơn say, nhưng là việc quá đỗi chấn động.

Ấn ngón trỏ lên môi dưới. Chẳng hiểu sao hơi ấm trao nhau lúc đó dường như vẫn còn truyền lại.

Đôi môi chồng lên nhau. Cái miệng hé mở.

Tuy lưỡi không quấn lấy nhau, nhưng cảm giác choáng váng.

Bảo là sai lầm một đêm thì đã trao đi cái quá lớn rồi.

Lồng ngực nghẹn lại.

"... Sau này nhìn mặt thế nào đây."

Thú thật, Jin Dal-rae không coi Lee Si-heon là đàn ông.

Vốn dĩ cho đến giờ cô coi tất cả các mối quan hệ con người là phương tiện lợi dụng thì làm sao coi người khác là người khác giới được.

Đúng là cô thực sự tôn trọng.

Nghĩ rằng muốn thân thiết hơn.

Nhưng, không biết có thể gọi đó là tình yêu hay không.

Tuy nhiên việc chạm môi không cảm thấy khó chịu.

'Sau này là quan hệ phải nhìn mặt nhau mà... Chắc phải bắt chuyện thử xem?'

Thở dài thườn thượt. Jin Dal-rae đứng dậy chuẩn bị ra ngoài.

Tắm rửa nhanh chóng, sấy tóc trong 20 phút. Do dạo này tóc dài ra nên tóc ngắn đã thành tóc lỡ.

"Phù"

Vừa mặc quần áo vừa thở dài một cái.

Để tỉnh táo lại, lấy một viên sô cô la trong tủ lạnh ngậm vào miệng.

Mỉm cười trước vị ngọt ngào của sô cô la. Việc ăn sô cô la vào mỗi sáng và tối giờ đã là một thói quen.

- Cốc, cốc, cốc.

Tiếng gõ cửa vang lên khiến cô giật mình run vai.

Làm rơi viên sô cô la đang cầm. Chỉ làm rơi mỗi viên sô cô la quý giá.

"Ơ, ơ ơ..."

Jin Dal-rae hoảng hốt trong chốc lát, rồi mím chặt môi từ từ tiến lại gần cửa huyền quan.

"Si-heon, phải không ạ?"

Không có câu trả lời.

Khẽ nắm tay nắm cửa, mở khóa và mở cửa huyền quan ra.

Ở đó chỉ có một hộp chuyển phát nhanh nằm chỏng chơ.

- Trang phục mùa hè Sexy Wood... Là bộ quần áo mua lần trước.

"Ha."

Định ngồi bệt xuống nhưng Jin Dal-rae cố chống tay vào tường đứng dậy. Để gặp người đàn ông đó cần phải chuẩn bị tâm lý.

- Cộp cộp.

Nhưng đột nhiên tiếng bước chân vang lên, rồi chiếc mặt nạ quen thuộc xuất hiện.

Tóc đen, bộ quần áo rộng hơn cơ thể.

Một lần chạm mắt diễn ra.

""A""

Như thể không ngờ sẽ gặp nhau theo cách này, cả hai cùng thốt lên tiếng than ngắn.

Nhanh chóng chỉnh đốn tư thế, Jin Dal-rae gãi má bằng ngón trỏ, rồi nhìn vào mắt Si-heon sau lớp mặt nạ.

"Cái đó, hôm qua về an toàn chứ ạ?"

"Ừ, ừ ừ. Về an toàn."

Bầu không khí trở nên khá ngượng ngùng, Jin Dal-rae nhắm nghiền mắt.

Quả nhiên, phải nói những lời cần nói.

Rằng xin lỗi vì lúc đó làm loạn. Và nụ hôn... sẽ quên đi.

Khoảnh khắc định mở lời như thế.

Ánh mắt cô hướng về phía chân phải của Si-heon.

"... Ơ?"

Đứa bé tóc xanh lục đang ôm chân Si-heon.

Đứa trẻ mầm non dễ thương có mầm non mọc trên đầu đang áp má vào anh và trừng mắt nhìn cô với khuôn mặt cảnh giác.

"Đứa bé này là?"

"Ơ ơ... Phải nói thế nào nhỉ."

Giật mình hỏi Si-heon, anh gãi đầu rồi xoa đầu đứa trẻ mầm non.

Đứa trẻ cười mắt trước cảm giác của bàn tay.

"Con gái tôi."

Con gái.

Tiếng Anh là daughter.

"Dạ?"

Không.

"Dạ?"

Tiếng sét đánh ngang tai khiến cô đờ người ra trong giây lát. Jin Dal-rae hoảng hốt nhìn đứa trẻ và Si-heon luân phiên một hồi lâu. Một đứa trẻ chẳng có nét nào giống cả.

"Không, cái đó nghĩa là sao..."

"Xinh không?"

Dal-rae câm nín nhìn đứa trẻ với khuôn mặt phức tạp đan xen nhiều cảm xúc.

"Bíp."

Đứa trẻ nhìn Jin Dal-rae một lần, rồi ôm chặt lấy Lee Si-heon hơn như thể sẽ không nhường.

Dáng vẻ đó trông như đang nhìn thấy con gái định độc chiếm bố vậy.

'Vừa nãy bảo là bíp à?'

"... Xinh, thật đấy."

Jin Dal-rae trả lời với vẻ mặt miễn cưỡng. Vì đúng là dễ thương thật.

Nhưng không ngờ lại có con gái. Chuyện không thể tưởng tượng nổi.

Có hoàn cảnh phức tạp nào đó chăng.

"... Con ruột ạ?"

Biết là lời nói thất lễ, nhưng với cô thì không hỏi không chịu được.

Lee Si-heon cứng mặt một chút, gãi cằm dưới lớp mặt nạ rồi nói tiếp với giọng ngượng ngùng.

"Ai biết."

Phức tạp hơn suy nghĩ, có hoàn cảnh nào đó.

Jin Dal-rae vẫn nhìn đứa trẻ đang ôm lấy anh.

Mỗi khi đứa trẻ cọ má vào quần áo anh, mái tóc màu xanh lá mạ thanh khiết lại lay động tự nhiên.

Hỏi tiếp ở đây thì là làm phiền nhỉ?

Những lúc thế này, phải rồi. Cứ đối xử tự nhiên là được.

Anh ấy thiện lương mà. Chắc chắn lần này cũng có hoàn cảnh bất khả kháng nào đó.

Cố gắng sắp xếp suy nghĩ, Jin Dal-rae không định giải thích chuyện hôm qua nữa mà đưa tay về phía đứa trẻ.

"Tên là gì thế?"

Đứa trẻ mở to mắt nhìn bàn tay.

Chẳng hiểu sao trông giống cún con, khiến khóe miệng tự nhiên mỉm cười.

Cha nào con nấy, có vẻ giống nhau ở cái tính ngốc nghếch.

"Bíp bíp!"... Tuy nhiên đứa trẻ không dễ dãi.

- Bốp!

Đứa trẻ hất tay Jin Dal-rae đang đưa tới ra, mím chặt môi và thủ thế đừng có lại gần.

Cau mày nhăn nhó, nhún vai phồng người lên.

"Shiba à."

"... Shiba ạ?"

"Tên con bé. Vẫn chưa nói được, mới thành người không lâu."

"Tê, tên độc đáo thật."

Jin Dal-rae im lặng nhìn Shiba và suy nghĩ.

Chắc chắn, vẫn là cây non quá nhỏ. So với việc không nói được mà đã tiến hành Mộc Nhân hóa thì có vẻ như đã cực đại hóa tốc độ tăng trưởng bằng thủ đoạn nào đó.

Quan sát Shiba, cô nghĩ.

'Làm sao đây. Hoàn toàn không phải bầu không khí để lôi chuyện hôm qua ra.'

Hiện thực đáng kinh ngạc đã cán qua cô như xe tải.

Sự cố xảy ra hôm qua coi như không có gì.

Ấp úng, đang do dự có nên nói chuyện hôm qua không thì Si-heon quan sát sắc mặt cô và khẽ mở lời.

"Không đau bụng à? Hôm qua uống nhiều rượu mà."

"A, vâng không sao ạ."

"Thế à? Vậy đi thôi."

"Dạ?"

Nhấc bổng Shiba đang dính chặt vào chân mình lên, Si-heon cười dưới lớp mặt nạ.

"Bảo đi giải rượu mà?"

Hoàn toàn không phải bầu không khí để lôi chuyện hôm qua ra, nên trước tiên đưa ra ngoài đã.

"Bíp bíp, bíp!"

Shiba phấn khích trong lần đầu ra ngoài.

Chạy lon ton, rồi nhận ra đã đi quá xa liền chạy về phía tôi với vẻ mặt bất an và lại ôm chầm lấy.

Đại khái cho ngồi lên cổ, tầm nhìn cao lên khiến Shiba mắt sáng rực.

"Bố... ố!"

"Thích không?"

Shiba cười khanh khách. Tôi dường như hiểu câu nói "đặt vào mắt cũng không đau" nghĩa là gì.

Cứ thế đi vào quán canh cơm (Gukbap) đã nhắm trước, cảm nhận được ánh mắt đổ dồn về phía mình.

Phần lớn là những người làm việc ở Academy. Cảm nhận được ánh mắt hài lòng.

Cảm giác muốn giơ Shiba lên và khoe khoang như trong phim hoạt hình có sư tử làm nhân vật chính trào dâng, nhưng thấy Jin Dal-rae đang để ý nên thôi.

Ngồi xuống chỗ, nhìn Shiba đang nghiêng đầu trước bát canh cơm đặt trước mặt tôi và Jin Dal-rae.

"Trẻ con ăn cái này được không nhỉ?"

"Mộc Nhân hóa tiến triển đến mức đó rồi thì chắc không vấn đề gì đâu ạ."

Vậy thử cho ăn xem sao.

Lấy dồi lợn (Sundae) trong bát canh ra, thổi phù phù bằng miệng, rồi đưa dồi lợn vào miệng Shiba.

"Bíp?"

Chớp mắt hai cái. Shiba đón nhận dồi lợn vào miệng.

Bíp. Bíp bíp.

Má phồng lên, có vẻ nhai hơi khó nên mỗi khi nhai thức ăn lại nghe thấy tiếng kêu.

"Dễ thương quá..."

Jin Dal-rae lẩm bẩm một mình. Tôi cười khẩy.

"Cũng phải mua quần áo cho con bé nữa."

"Quần áo ạ? A... cũng phải."

Quần áo Shiba đang mặc hiện tại là cái áo cộc tay của tôi cắt ra rồi khâu đại khái.

Làm vội nên hở tí là tuột vai, cần phải nhanh chóng kiếm quần áo.

"Nhưng mà ở Academy có cửa hàng quần áo trẻ em không nhỉ?"

"Có một cái đấy. Là trang phục dành cho tinh linh dạng người, có vài bộ phù hợp với thể hình trẻ nhỏ."

A thế à.

"Chọn giúp tôi được không? Hôm nay thì không được nhưng sau này tôi mời rượu."

Nghe thế Jin Dal-rae mở to mắt.

"Tôi sẽ chọn!"

Vẫn cầm thìa, trả lời gấp gáp như thể nếu không trả lời nhanh thì tôi sẽ rút lại lời nói vậy.

Bữa ăn chẳng mấy chốc đã kết thúc.

Shiba ăn hết ba miếng dồi lợn rồi ra hiệu đã no.

Sau bữa ăn ghé ngay vào cửa hàng quần áo.

Quần áo bán ở cửa hàng có lẽ vì dành cho tinh linh nên có nhiều loại trang phục hình thù đặc biệt.

"Cái này thế nào ạ?"

Jin Dal-rae hớn hở đưa ra bộ quần áo màu vàng hoa mai tìm thấy ở đâu đó.

Đồ ngủ gà con.

Liếc nhìn Shiba và bộ đồ ngủ. Không thể không hợp được.

"Lấy cái đó, mua cả cái này nữa."

Cái áo hoodie cây cối đập vào mắt ngay khi đến đây. Áo hoodie trẻ em có vẽ hình nếp nhăn và mắt gỗ có vẻ vừa khít với cơ thể Shiba.

Sau đó mua đồ lót trẻ em, và thêm vài bộ thường phục nữa rồi rời khỏi cửa hàng quần áo.

Thời gian là buổi trưa. Ăn trưa ở nơi thích hợp, rồi về ký túc xá.

- Bíp, phù phù, bíp, phù phù.

Shiba có vẻ mệt vì đi ra ngoài lâu, đang ngủ say trong lòng tôi.

Đại khái vỗ lưng và đi bộ, Jin Dal-rae mỉm cười hài lòng.

"Trông đẹp đôi thật đấy."

"Thế à?"

"Vâng. Giống hệt ngày xưa của tôi... A, không có gì đâu. Tôi nói linh tinh đấy."

Có lẽ nhớ về quá khứ, Dal-rae xin lỗi với khuôn mặt hơi ngượng ngùng.

Chúng tôi im lặng đi vào trong ký túc xá.

Quả nhiên không thể uống rượu đến mức đó, và có cả Shiba nên hôm nay phải kết thúc ở đây một cách vừa phải.

Ngay trước khi đến phòng Dal-rae. Tôi khẽ mở lời.

"A đúng rồi. Chuyện xảy ra hôm qua ấy."

"Cái, cái, cái đó ạ? Đừ, đừng bận tâm! Vâng."

Như thể không ngờ tôi sẽ lôi chuyện đó ra, Jin Dal-rae hoảng hốt trả lời lắp bắp.

Bảo đừng bận tâm thì chắc không sao.

Có vẻ không phải người để tâm đến nụ hôn. Thỉnh thoảng có người như thế.

"Vậy, sau này tôi liên lạc nhé."

"... Vâng."

Chia tay ngắn gọn, tôi vào phòng mình.

- Cạch.

"Okay."

Trước tiên đặt Shiba xuống giường và vươn vai một cái, rồi mở danh bạ điện thoại ra.

Giờ phải lập kế hoạch cho một tháng còn lại.

'Ba người.'

Tôi có làm được không?

Nụ cười cay đắng nở trên khóe miệng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!