Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 202: Hái Sao (2)

Chương 202: Hái Sao (2)

Chương 202: Hái Sao (2)

Seoul, quận Gangnam.

Quán bia chuyên dụng mà chỉ cần nghe tên là ai cũng biết.

Muộn hơn giờ hẹn một chút. Các cựu học sinh tập hợp trước đang cụng ly giải tỏa mệt mỏi.

Trường Trung học Tư thục Yeonhwa (Liên Hoa).

Ngôi trường cũ Byeol theo học khi bắt đầu có sự thay đổi.

Byeol là chủ đề nóng nhất trong số các cựu học sinh.

“Nghe bảo con Byeol lần này lại giải quyết vụ gì đó à?”

“Woa thật á?”

“Tao nghe tin về nó mà vẫn thấy lạ. Ai mà ngờ con bé suốt ngày ngồi bàn cuối đọc tiểu thuyết lại thành ra thế này?”

Cô bé u ám ngủ gật ở phía sau. Đối với học sinh thời đó, Byeol là hình ảnh như vậy.

Không biết cách trang điểm ngoại hình nên con trai cũng chẳng theo đuổi.

Hễ có chủ đề game hay truyện tranh là tự nhiên phấn khích, nên một số học sinh còn e ngại Byeol.

Tất nhiên đa số chẳng quan tâm đến Byeol.

Không ghét cũng không thích. A~ con bé suốt ngày ngồi sau đó hả?

Hiền lành tốt tính.

Cô gái bình thường có thể thấy ở bất cứ đâu với những phản ứng như vậy.

“Phó chủ tịch Hiệp hội Hunter Hàn Quốc…… Bật TV lên là thấy xuất hiện một hai lần đấy?”

“Lớp mình có người như thế xuất hiện, thấy thế giới nhỏ thật.”

Những học sinh đã trở thành người xã hội, vừa mới thoát khỏi vẻ non nớt, cười khúc khích nhắc đến chuyện của cô ấy.

Những người ở độ tuổi đang bắt đầu tìm chỗ đứng ở đâu đó.

Vẫn chưa thoát khỏi hình ảnh người mới vào xã hội để gọi là thành công.

Giữa những học sinh như thế lại xuất hiện một người thành công thực sự như ngôi sao (Byeol). Đương nhiên sự quan tâm không thể tắt.

“Thế nó có đến không?”

“Ừ bảo đến mà?”

“Nó xinh lên nhiều lắm đấy…. Hay xin số điện thoại nhỉ.”

Trong số đó cũng có những kẻ thể hiện sự quan tâm về mặt giới tính.

“Nó bảo không có bạn trai đúng không?”

“Chắc thế. Nhưng nó gặp mày làm gì? Phó chủ tịch thì đ*t mẹ, cứ thế mà chọn thôi.”

“Ê ê, bớt nói sự thật đau lòng đi.”

Họp lớp tuổi 20. Một trong những cựu học sinh thực sự ngẫu hứng gọi điện cho mọi người để tổ chức buổi gặp mặt.

Trong quá trình này, không ít mối quan hệ con người được thiết lập lại.

Nó xinh thế à?

Woa~ khác hẳn luôn.

Người béo thì gầy đi, người gầy thì béo lên.

Cũng có đứa đáng thương bị sóng gió cuộc đời vùi dập.

Cảm thấy thiện cảm với khuôn mặt mới, hoặc thiện cảm quá khứ nối tiếp thành quan hệ.

Sự mập mờ (Some) diễn ra không ít.

“Nhưng con Byeol nó ngầm si tình lắm. Giờ còn thế không nhỉ?”

Một cô gái từng có chút thân thiết với Byeol trong quá khứ nói.

Sự quan tâm lập tức đổ dồn. Cô gái ngán ngẩm trước phản ứng tích cực của đám con trai.

“Nói gì thế?”

“Kể đi.”

“Tụi bay kinh thật. Có cái kiểu đó đấy. Kiểu tin vào định mệnh của đời mình?”

Mối tình đầu phải đi đến kết hôn.

Nếu không phải cuộc gặp gỡ nghiêm túc đến mức đó thì sẽ không yêu.

“Phải gọi là ngây thơ hay ảo tưởng của đứa ất ơ? Hay là âm u nhỉ? Tóm lại Byeol nó có cái đó. Nhưng giờ thì không biết.”

“Này đừng nói xấu Byeol của bọn tao.”

“Byeol của bọn tao cái con khỉ. Hồi đó thế thật mà.”

Giờ thì, ai biết được có khi nó đã trở thành yêu nữ ăn nằm với hàng tá trai trẻ rồi cũng nên.

Không nói ra nhưng thực tế dù chuyện đó có xảy ra cũng không lạ với sức mạnh giai cấp mà Byeol đang nắm giữ.

“Giờ thì chắc kẹp nách vài anh cũng không lạ nhỉ?”

“Cái đó thì đúng. Nhưng bảo không có bạn trai mà?”

Ây dà không lẽ đến giờ vẫn chưa có một người yêu nào.

Byeol đã leo lên quá cao để có thể chọc ghẹo thử một lần.

Tuy nhiên thỉnh thoảng vẫn có.

Dù sao cũng là quả nho xanh không ăn được nên cứ chọc thử bắt chuyện xem sao.

“Lần trước thấy vẫn còn ngơ ngơ lắm. Kiểu không biết nói chuyện với con trai ấy?”

“Ồ thật á?”

Cô gái ngây thơ không quen với đàn ông.

Trong đầu vài gã đàn ông ở đó lướt qua những tưởng tượng choáng váng.

Biết đâu tán tỉnh khéo lại trúng số độc đắc (Home run).

-Két.

Lúc đó cửa phòng mở ra, Byeol ló đầu vào.

“…Đ, đây đúng không?”

Áo cardigan mỏng màu hồng và váy ngắn hợp với mùa hè.

Áo hơi rộng nên ở phần cổ tay áo cardigan, chỉ có bốn ngón tay thon dài thò ra.

Thời trang trông như sinh viên năm nhất đại học dù đã giữa tuổi hai mươi.

“Ơ Byeol! Vào đi.”

Một cô gái vẫy tay với giọng vui mừng.

Byeol có vẻ ngại ngùng trước sự quan tâm đó, má ửng hồng, nắm chặt túi xách bước vào.

Vì là mùa hè nên đường cong cơ thể lộ ra, ánh mắt đàn ông dán chặt vào đó.

Cơ thể nhẹ nhàng mảnh mai, nhưng nhìn kỹ thì chỗ cần vào thì vào, chỗ cần ra thì ra đầy đủ, thân hình quyến rũ.

Chứng minh cho điều đó, phần đùi mềm mại lộ ra dưới gấu váy khiến người ta thèm thuồng.

“…Muộn quá à? …Xin, xin lỗi.”

“Ây không đâu. Ngồi đây nhanh lên!”

“Hả? A… ừ.”

Byeol ngồi xuống, liếc nhìn xung quanh.

Nói lắp bắp, chớp mắt, rồi như không chịu nổi bầu không khí, cô nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đang nắm chặt trong hai tay như thể đó là nơi trú ẩn của mình.

Chỉ có ngoại hình thay đổi, còn lại trông y hệt Byeol thời đi học.

“Nhưng mà Byeol à.”

“Hả?!”

“Lần này tớ thấy cậu lại lên TV đấy. Làm Phó chủ tịch vất vả lắm không?”

“…A, cái đó. Không sao. Cũng làm được.”

“Làm những việc gì thế? Kể đi.”

“Thật á? Tớ cũng tò mò.”

Theo sự xuất hiện của Byeol, mọi người từ các bàn xung quanh bắt đầu tụ tập lại gần Byeol.

Những kẻ không quan tâm đến Byeol cũng nhìn Byeol một lần, rồi nhắc đến chuyện của cô ấy một hai lần trong lúc tán gẫu.

‘…Chết mẹ!’

Chủ đề đã chuyển sang mình. Tình huống mọi bàn xung quanh đều tập trung vào Byeol.

Cứ đà này, chắc chắn sẽ chuyển từ công việc Phó chủ tịch sang đời tư.

Cuộc tấn công câu hỏi cực hạn!

Byeol nhấp ngụm bia trước mặt, gào thét trong lòng.

“Việc Phó chủ tịch… không to tát như mọi người nghĩ đâu!”

Byeol bắt đầu chậm rãi trả lời câu hỏi.

“…Điều chỉnh các Guild, Flower… biết vị trí hay. Đánh nhau? Rồi tài nguyên từ hầm ngục, làm kế hoạch xuất nhập khẩu thế nào… ưm.”

“Woa… ngầu thật. Thế cũng đánh nhau với Flower à?”

“Ừ, ừ chắc thế?”

Vừa giải thích luống cuống vừa cố gắng không để mất lòng nhất có thể.

Đa số đều tỏ vẻ thán phục trước sự thăng tiến và trưởng thành của Byeol.

Nhìn bao nhiêu lần cũng thấy ngạc nhiên.

Byeol từng ru rú trong lớp đó, giờ thực sự sắp trở thành ngôi sao của Hàn Quốc rồi.

Tuy bây giờ là Phó chủ tịch Hiệp hội Hunter Hàn Quốc.

Nhưng nếu tiếp quản vị trí của Mugung, người thuộc hàng trọng yếu trên thế giới…… thì sẽ nắm giữ địa vị ngang hàng với tổng thống.

Ngoại hình cũng xinh đẹp nên trên mạng thường lan truyền meme và có cả Fan cafe.

Việc nhìn thấy cô ấy trong đời thường thế này đúng là chuyện kỳ lạ.

-Cạch!

Cụng ly và câu chuyện rôm rả.

Sự tập trung vào Byeol cũng giảm dần, và khi Byeol dần thích nghi với bầu không khí này.

Người khác bắt đầu tỏ ra quan tâm đến Byeol.

“A nhưng mà bận rộn quá nhỉ. Tớ chắc không sống thế được đâu.”

Việc nổi tiếng ở một phương diện nào đó tất yếu sẽ sinh ra kẻ ghen tị.

Nếu là người đến đây với mục đích khoe khoang bản thân thì càng thế. Hình ảnh của Byeol sẽ rất chướng mắt.

Một cô gái đã lên chức trưởng phòng ở công ty nào đó, khá thành đạt trong số các cựu học sinh, hỏi Byeol với tâm trạng nửa ghen tị.

“Có thời gian gặp bạn bè không?”

Ngầm coi thường bằng giọng điệu thường ngày.

Những người khác không nhận ra điều này.

Mức độ công kích chỉ đủ để người trong cuộc nhận ra.

Nhưng Byeol, người sống phòng thủ, lại rất quen với ánh nhìn từ trên xuống đó.

……Cái đó cũng hơi ghét.

Byeol vô thức nắm chặt điện thoại.

“Bạn bè? Ừ… có chứ. Đang gặp bạn kết thân hồi học Academy.”

“A thật á? May quá nhỉ~ Chắc vất vả lắm. Đúng rồi đúng rồi. Thế xem phim mới ra lần này chưa?”

“…Hả? A, chưa.”

Mắt cười của đối phương.

Nụ cười buồn nôn.

Chỉ là nhớ lại thời đi học ngày xưa, nghĩ rằng giờ có thể ngẩng cao đầu một chút nên mới đến họp lớp.

Đến nơi với hy vọng biết đâu trong những mối quan hệ gặp gỡ thỉnh thoảng lại nảy nở nhân duyên quý giá.

Không phải ghét bạn đồng khóa nhưng cũng thấy hơi bất tiện.

“Sau này sẽ xem. Nghe bảo hay lắm.”

“Với ai?”

Byeol phản xạ trả lời câu hỏi của cô gái.

“…B, bạn trai.”

Bạn trai.

Trước phát ngôn bật ra từ miệng Byeol, các cô gái xung quanh đồng loạt vỗ tay cười.

Chuyện tình yêu của người khác không thể thiếu trên bàn nhậu.

“Woa thật á? Byeol có bạn trai rồi á?”

“…Hả? Ừ, ừ.”

“Gặp nhau thế nào?”

“Chỉ là… bạn tớ giới thiệu.”

Sờ soạng điện thoại, nói lắp bắp rụt rè.

Dù phản ứng như vậy nhưng xung quanh lại bùng cháy dữ dội.

Có vẻ không ngờ Byeol lại phản ứng thế này, cô gái đã tung ra những câu hỏi gai góc uống rượu với vẻ mặt hơi chán ghét.

“Trông thế nào? Cho xem ảnh đi, xem ảnh. Đúng rồi. Ji-soo cũng kỷ niệm 100 ngày với bạn trai đợt này đúng không?”

“Hả? A, ừ.”

Ji-soo thản nhiên lấy điện thoại ra cho xem ảnh.

Hai người làm văn phòng, hậu cần của Guild.

“Hẹn hò công sở à? Woa…. Nhìn mấy cái này thấy lạ thật. Thế nào?”

“Ây lạ gì, chỉ là tình cờ hợp mắt nên quen thôi. Cùng chửi trưởng nhóm rồi yêu nhau.”

“Khà khà khà.”

Byeol đang nắm chặt điện thoại, chợt nhận ra một điểm sai lầm.

‘…A.’

Nhận ra thì chẳng có bức ảnh nào chụp chung cả.

Định cho xem ảnh đại diện nhưng Lee Si-heon không có sở thích đăng ảnh selfie, và rốt cuộc Byeol chỉ ngập ngừng chờ chủ đề trôi qua.

“Byeol thì sao?”

Nhưng còn lâu nhé.

Câu hỏi quay lại ngay lập tức khiến Byeol cứng mặt.

“Hả hả? A ảnh… giờ không có cái nào. Mới đổi điện thoại gần đây.”

“Có ảnh đại diện Talk mà. Cho xem cái đó đi.”

“…Nhưng anh ấy không đăng ảnh selfie làm ảnh đại diện. Instagram cũng không có tài khoản….”

“Hả?”

Ảnh tình cảm của người yêu, dù không phải thế thì ít nhất cũng phải có cái ảnh selfie chứ.

Trước phản ứng bối rối của các cô gái, Byeol không nói được lời nào.

Thực ra…… cũng không phải nói sai.

Ảnh người yêu ngọt ngào trong điện thoại người khác.

Dù là hẹn hò công sở…. Hay tình cờ xem mắt rồi gặp. Ai cũng có một bức ảnh tình cảm kiểu làm hình trái tim bằng tay để trong khung ảnh.

Không hiểu sao Byeol thấy chạnh lòng.

Giữa những người phụ nữ khác, nghi vấn liệu Byeol có đang nói dối không bắt đầu lan truyền.

“A nhưng mà… đẹp trai lắm.”

“Thật á? Ghen tị ghê.”

Phản ứng nguội lạnh hơn hẳn.

Byeol toát mồ hôi hột.

Làm sao để cho qua một cách hóm hỉnh đây.

Lạ thật, bình thường đầu óc vẫn nhảy số nhanh, nhưng cứ gặp bạn đồng khóa chia sẻ quá khứ với mình là đầu óc lại trắng xóa và cứng đờ.

“Là người thế nào?”

“…Sinh viên Academy.”

“Ồ…. Academy nào?”

“Học viện El.”

“Woa thật á? Đó là trường danh tiếng mà? Học viện El thì… tìm kiếm là ra ngay.”

Vậy sao.

Muộn màng một cô gái định cầm điện thoại lên tìm kiếm, nhưng Byeol đã ở trạng thái chạnh lòng khá nhiều.

Vẻ mệt mỏi hiện rõ trên mặt.

Nhìn cô ấy như vậy, Ji-soo khẽ nhếch mép cười nhạo.

-Cạch.

Khoảnh khắc đó.

Cửa phòng mở ra.

“Xin chào. Có chị Byeol ở đây không ạ?”

Ngay khi cửa mở, giọng nói của một người đàn ông vang lên.

Trầm lắng, giọng nói có sức hút khiến tâm hồn bình yên khi nghe của người đó.

Byeol giật mình quay đầu lại.

Không chải chuốt quá đà, thực sự đúng chất thời trang thường ngày của bạn trai.

Ăn mặc nhẹ nhàng vừa phải, là thương hiệu nổi tiếng nhưng không quá lộ liễu.

Thiết kế cũng là gam màu đơn sắc. Nhưng là màu ấm áp khác với dáng vẻ thường ngày.

Trước khóe miệng hơi nhếch lên đó, ánh mắt mọi người tập trung lại.

“A, đây rồi.”

“…Si-heon?”

Si-heon bước đến như nâng đỡ đôi vai vừa chùng xuống của Byeol, cười mắt chào mọi người xung quanh.

“Uống nhiều rượu không đấy? Em mang xe đến rồi. Đi thôi.”

Sự chiếm hữu nhẹ nhàng.

Sao cậu ấy lại thế này.

Nghĩ thế, nhưng tâm trạng lại không tệ.

Mí mắt Byeol chớp lên xuống hàng chục lần.

Thay cho cô ấy, cô gái ngồi đối diện lên tiếng.

“Ơ… có phải bạn trai của Byeol không?”

Câu trả lời đưa ra là đương nhiên.

“Vâng.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!