Tập 1 (Mở đầu - 418)
Chương 106: Chúng Ta Hòa Nhau Nhé? (1)
2 Bình luận - Độ dài: 2,884 từ - Cập nhật:
Chương 106: Chúng Ta Hòa Nhau Nhé? (1)
"Nô lệ à~"
"Vâng... Thưa bà chủ."
"Cơm hôm nay sao lại ngon hơn mọi khi thế nhỉ~"
Bạch Đào ngồi ở bàn ăn cười khúc khích, cắn nhẹ đầu đũa.
Việc trêu chọc tôi dường như là thành tựu lớn nhất đời cô ta. Khuôn mặt phấn khích của cô ta rạng rỡ đến mức tôi nghĩ nếu tất cả đào trên thế giới biến thành đào cứng thì chắc cũng sẽ có biểu cảm như thế này.
'Chết tiệt.'
Tôi nhìn Bạch Đào và nuốt lời chửi thề vào trong.
Không nghĩ đến thằng đệ tử đang buồn rầu. Chỉ biết tham lam cho bản thân.
Tình cảnh hiện tại, khi cô ta biết rõ hoàn cảnh của tôi mà tôi không thể nói gì được, càng thêm thảm hại.
Bạch Đào vươn đũa gắp một miếng bánh xèo bỏ tọt vào miệng.
"Ưm~"
Tiếng mũi phát ra. Cái giọng mũi trêu ngươi đó càng khiến tôi khó chịu hơn.
Canh quân đội, trứng cuộn, bánh xèo kim chi cho đến bào ngư kho tương.
Bạch Đào nhìn mâm cao cỗ đầy trước mặt và cười nhạo tôi. Trong số những món ăn đó, không món nào là không qua tay tôi.
"Nhưng mà cái bánh xèo này hình như kim chi hơi? Có vẻ chưa chín lắm nhỉ?"
"Cái đó là kim chi bà chủ mang từ núi Jiri về đấy ạ."
"Ơ hay. Phải biết tự liệu mà chọn chứ!"
Ơ hay cái khỉ mốc, ruột gan tôi đang nóng bừng lên, sắp nổ tung vì tức đây.
Tôi nuốt cục tức vào trong một mình.
Tại sao tôi lại rơi vào hoàn cảnh éo le thế này.
Lý do tôi đang quỳ gối thế này, trở thành thằng đầy tớ như trong phim truyền hình, là vì vụ cá cược với Bạch Đào hôm trước.
-Hay là làm một vụ cá cược đi? Xem tôi có đạt hạng 1 hay không.
-Cái cảnh làm trò hề vì cá cược vớ vẩn vẫn còn hiện rõ trước mắt mà... Ngươi nghĩ ta sẽ chấp nhận vụ cá cược này sao?
Vụ cá cược theo thói quen cách đây không lâu.
Bạch Đào, người mà tôi tưởng là đầu đất, lại phát huy trí nhớ ngang ngửa Einstein ở những chỗ vô dụng thế này.
Và cuối cùng, tôi đã đồng ý làm nô lệ cho người phụ nữ xấu tính này mà không có thời hạn cụ thể.
"Nhưng mà thưa bà chủ. Cái trò chơi đồ hàng vớ vẩn này bao giờ mới kết thúc ạ?"
"Ta định kết thúc trong hôm nay."
"Ồ... thế ạ?"
"Nếu ngươi không nói câu đó. Ngươi sẽ làm nô lệ trong 3 ngày."
Mẹ kiếp.
Tôi đúng là thằng ngốc khi nghĩ rằng cô ta sẽ hiểu cho sự vất vả của tôi dù chỉ một chút.
Ừ thì cá cược là cá cược. Dù không hài lòng.
Thấy tôi đứng đó với vẻ thờ ơ, Bạch Đào đang ăn dở liền liếc nhìn tôi.
Rồi cô ta đặt đũa xuống và nói nhỏ.
"Không tiêu hóa nổi. Vốn dĩ ấy mà. Ngươi đúng là thằng bệnh hoạn."
"Dạ?"
"Rõ ràng là vụ cá cược bất lợi cho ta. Ngươi biết thế mà vẫn chấp nhận, lại còn không thèm khoác lác nữa chứ? Thế mà lại bị đánh bại... khục khục, à xin lỗi. Bị đánh bại là ngươi. Đó là thất bại do ngươi lựa chọn. Hãy chấp nhận nó bằng ý chí và sự lì lợm đi."
Hôm nay cô ta lựa lời mà nói, toàn những từ ngữ chọc tức người khác.
Trước hết thì đúng là vậy thật.
Không phản bác được nên càng tức hơn.
"Dù sao thì mau dâng rượu lên đây. Ta muốn uống một ly rồi đi ngủ."
Bạch Đào chuyển chủ đề như thể thắng thua của tôi chẳng còn quan trọng nữa.
Cô ta vươn tay vỗ tay hai cái bừa bãi.
Bộp, bộp.
Đường nét cơ thể lộ ra trông khá thanh tao và đẹp mắt.
'Haizz ừ thì... biết làm sao được. Phải chiều theo thôi.'
"... Rượu gì ạ. Rượu sồi nhé?"
"Mang Namutoktok ra đây."
Tôi lấy lon bia đã để trong ngăn đá 15 phút ra mang cho Bạch Đào.
Thứ đồ uống không có tí cồn nào, người biết uống rượu thì coi như không phải rượu.
Bạch Đào hài lòng nhận lấy lon bia và định bật nắp.
Rồi, ái chà.
Bạch Đào dừng tay đang hướng về phía nắp lon, nhìn chằm chằm vào miệng lon.
Tôi đang nhìn xem có chuyện gì thì cô ta đưa lại lon bia cho tôi.
"Mở hộ đi."
"Quý tộc đến lon bia cũng không mở được sao?"
"Nếu đôi tay ngọc ngà của ta bị xước thì ngươi tính sao hả?"
"Ngọc ngà cái khỉ... Trông như sắp dính máu thay nước đến nơi rồi."
Trước sự mỉa mai của tôi, mắt Bạch Đào tròn xoe.
"Lại đây xem nào."
Khi tôi lại gần.
Bạch Đào nắm chặt bàn tay đang vẫy vẫy khiêu khích thành nắm đấm rồi đấm thẳng vào chấn thủy của tôi.
"Hự!"
Nước mắt ứa ra, mắt nổ đom đóm.
Khi tôi quỳ xuống sàn, Bạch Đào chống cằm cười khúc khích rồi duỗi chân về phía vai tôi.
Bàn chân trần trắng muốt ấn ấn vào đầu vai.
"Sao đang ăn cơm lại làm thế hả trời."
"... Đừng đánh nữa. Tôi vẫn chưa khỏi hẳn đâu."
"Đau là chuyện của ngươi chứ không phải chuyện của ta. Dù sao thì sắp tới cũng nghỉ huấn luyện vì MT gì đó. Tóm lại là liệu hồn mà cư xử."
Bạch Đào dùng ngón tay chọc chọc vào má tôi và cười khanh khách.
Cái người này thật là.
Sợi dây kiên nhẫn đứt phựt.
Tôi quay đầu cắn mạnh vào ngón tay cô ta.
"Á, ngươi làm cái gì đấy!"
Bốp! Lòng bàn tay Bạch Đào tát vào má tôi rồi đẩy ra.
Không chịu thua, tôi dùng hai tay khóa tay Bạch Đào lại rồi đè ngửa cô ta ra, vạt áo sơ mi cô ta đang mặc tốc lên để lộ bụng.
Dù sao cũng chẳng đau.
Tôi cắn thật mạnh vào ngón tay cô ta hết sức bình sinh.
Tay trái của Bạch Đào túm lấy tóc tôi.
"Buông ra."
"Buông trước đi!"
"Eeeek. 3 giây, nếu trong vòng 3 giây không buông thì ta sẽ bẻ gãy tứ chi ngươi!"
Rầm rầm!
Ghế bị đẩy ngã. Đũa rơi từ trên bàn xuống đập vào sau đầu tôi.
Cứ thế giằng co vài phút, tôi bị sặc nước bọt ho sù sụ rồi ngã ra, còn Bạch Đào thì chùi ngón trỏ có vết răng vào áo, dùng chân đá đá vào đầu gối tôi.
"Khụ, khụ."
"Cái gì thế này hả! Người thua cược là ngươi mà."
"Thế nên bà chủ cũng phải vừa vừa phai phải thôi chứ, cái gì thế này."
Tôi nắm lấy cổ tay Bạch Đào và đưa tay đó lên trước mắt cô ta.
Vài sợi tóc đứt nằm gọn trong tay cô ta.
Túm mạnh đến mức nào mà ra nông nỗi này.
Vừa nghĩ vừa nhìn Bạch Đào, thấy cô ta đang nhìn tôi với ánh mắt hung dữ như thể bị xúc phạm điều gì đó.
"... Người thua cược là ngươi mà."
Giọng điệu cũng thay đổi. Chắc tôi tỏ thái độ ghét bỏ quá rồi.
Đôi môi chu ra hờn dỗi đại diện cho tâm trạng của Bạch Đào. Thật là một dáng vẻ dễ hiểu.
"Biết rồi ạ. Giờ làm gì đây."
"..."
"Ăn kem không? Vị trà xanh."
Khi tôi dỗ dành muộn màng, nghe thấy từ kem, tai Bạch Đào giật giật.
"... Thôi, rót rượu đi."
"Vâng."
"Mai mua kem cho ta."
Hòa bình vất vả lắm mới tìm lại được.
Vốn dĩ ngồi ghế cũng bị cấm nhưng có vẻ chuyện đó giờ sao cũng được.
Tôi ngồi xuống ghế, lấy hai chai soju và một chai bia từ tủ lạnh ra.
"Uống cái này à?"
"Của ngươi thì ta không muốn uống."
"Tùy bà chủ."
Róc rách róc rách. Cạch.
Tôi đặt chai soju đã nghiêng xuống.
"Nhưng sao cả ngươi cũng uống rượu?"
"Hôm nay là ngày tôi thèm rượu."
"Nô lệ mà được thế à?"
"Vốn dĩ nô lệ mới uống rượu giỏi hơn. Dân văn phòng là thế đấy."
"Chẳng hiểu ngươi đang nói cái quái gì."
Tôi rót đầy Namutoktok vào ly của Bạch Đào.
Bạch Đào nhìn chằm chằm vào ly của mình rồi bĩu môi đưa ly lên miệng.
Ực, ực.
Làn da cổ chuyển động vài lần rồi môi rời ra.
"Phù, nô lệ vẫn chưa xong đâu."
"Cứ sai bảo đi ạ."
"Bóp tay cho ta một chút xem nào."
Bạch Đào đưa tay ra.
Lần này nếu từ chối chắc sẽ có kết cục không tốt đẹp.
Tôi nắm lấy tay cô ta và bắt đầu mát xa.
Cảm giác của làn da trắng muốt truyền qua vân tay. Mùi hương đặc trưng tỏa ra khi những sợi lông tơ cọ xát.
Thứ lạnh lẽo và mềm mại này có vẻ cứng hơn Hoàng Đào một chút.
Nghe đồn bàn tay này nếu dùng lực thì sẽ cứng như đá, không biết có thật không.
Ấn ấn một hồi, ánh mắt tôi dừng lại ở một chỗ.
Trên cạnh bàn tay mà tôi nghĩ là đẹp đẽ có một vết sẹo dài.
Đó là vết sẹo không thấy ở Hoàng Đào hay Thiên Đào.
'Thảo nào lại phản ứng thái quá.'
Cái bụng lúc nãy bị đấm trúng giờ đau nhói như bị kim châm.
"Sao lại có cái này thế?"
"Nô lệ nói nhiều quá."
"Cho biết đi mà bà chủ."
Bạch Đào nhướng mày.
"Không có gì đâu. Hồi nhỏ tập luyện bị thương thôi."
"Vậy à, nhắc mới nhớ tôi chưa nghe nhiều chuyện về các sư phụ."
"Vì ngươi không cần biết."
"Thật sự không định nói cho tôi à? Dù sao cũng là đệ tử mà?"
Bạch Đào mím chặt môi và liên tục nốc rượu.
"Sau này hỏi Thiên Đào ấy."
"Chán thế."
Ấn. Ấn.
Sau khi câu chuyện kết thúc.
Tôi tiếp tục mát xa.
Bạch Đào đang cầm ly rượu có vẻ đã ngấm men, vừa được mát xa vừa dùng tay kia quạt cho khuôn mặt đỏ bừng như quả đào của mình.
"Thôi đi. Chẳng thoải mái gì cả. Sai lầm rồi."
Bạch Đào rút tay lại. Một chút mồ hôi rịn ra.
Nhìn cái ly ở tay kia thì thấy rượu đã cạn sạch.
"Uống cái đó mà say à?"
"Ai say hả? Ngươi lúc nào cũng thế. Hễ làm gì là chửi, lại chửi nữa chứ gì. Với lại ta không say. Sao mà say được."
Đặc điểm của người say, nói đi nói lại là mình không say.
Nói nhiều thế này thì chắc là say rồi.
"Nhưng mà chuyện chửi nhau thì hai bên như nhau cả thôi."
"... Ta với ngươi chắc chắn là không hợp nhau rồi."
Đồng ý.
Tôi gật đầu.
"Chỉ cần nhìn thấy là muốn bắt nạt thôi. Bất hạnh của ngươi là hạnh phúc của ta."
"Tôi cũng thế nhưng mà tính nết cô xấu thật đấy."
"Ngươi không có tư cách nói câu đó. Đồ đệ tử hạng ba chết tiệt."
Lại bị hạ cấp danh xưng rồi.
Bạch Đào có thói quen quay lại cách gọi cũ mỗi khi không vừa ý.
"Người phụ nữ kết hôn với đệ tử hạng ba chắc chắn sẽ khổ sở lắm."
"Không đâu? Tôi đối xử với người phụ nữ của mình tốt lắm đấy. Bạch Đào đại nhân thấy bao giờ chưa."
"Đệ tử hạng ba có tướng lăng nhăng điển hình."
Tôi nhấp một ngụm rượu và hỏi lại ngay.
"Tôi không ngoại tình."
"Đặt tay lên ngực mà suy nghĩ đi. Vốn dĩ những kẻ lăng nhăng luôn nói câu đó."
"Đã bao giờ gặp kẻ lăng nhăng nào chưa mà nói."
Bạch Đào nheo mắt lại. Rồi thở dài chua chát.
Tại sao tiếng thở dài đó lại giống như của một người biết tất cả mọi chuyện vậy.
"Thiên Đào đang ngủ nên ta mới nói. Ngươi đã ăn nằm với tên giáo viên kia, lại còn tiếp xúc với cả Hoàng Đào nữa không phải sao."
Lee Se-young và Hoàng Đào.
Tưởng là không biết. Hóa ra là chị em biết chuyện chăn gối của nhau nhưng không nói ra sao.... Cái này bị một vố rồi.
Bạch Đào gõ gõ vào cái ly.
"Bia."
Tôi rót đầy bia vào ly cho cô ta, Bạch Đào bắt đầu nốc cạn.
Ực, ực.
"Khà... Tưởng ta không biết à? Nhìn ngươi là biết hết."
Rồi cô ta bắt đầu lảm nhảm một mình.
Nghe kỹ thì có vẻ như đang nói chuyện với Hoàng Đào trong tiềm thức.
"Không, Hoàng Đào à. Em lộ liễu thế thì làm sao mà không biết được. Nếu là Thiên Đào mù tịt về đàn ông thì còn may ra."
Bạch Đào chống cằm với giọng điệu mệt mỏi, nhìn tôi và chửi thầm bằng mắt.
Kết thúc cuộc đối thoại, Bạch Đào cười tươi. Đó là nụ cười của kẻ chiến thắng.
"Còn gì để nói không?"
"Vẫn chưa có người yêu chính thức nên không có vấn đề gì."
"Khục khục thằng điên... Cái đó mới là vấn đề lớn hơn đấy."
Dạo này cũng chẳng có quan hệ gì với Hoàng Đào.
Tất nhiên là thi xong rồi nên không biết khi nào bị bắt đi.
Mang danh Dâm Ma (Lustful Demon) mà sống với ba người phụ nữ và phải chịu đựng cám dỗ không phải chuyện dễ dàng gì.
"Vậy sao lại thành ra thế này?"
"Biết sao được. Đang ngủ thì bị cưỡng bức thôi."
"Gì cơ? Lại bịa chuyện rồi. Hoàng Đào làm sao mà làm chuyện đó được. Vốn dĩ ngươi nghĩ mình có sức hấp dẫn đến thế sao?"
Tôi cũng nghĩ vậy. Tôi gật đầu đồng ý và truyền đạt sự thật.
"Tôi cũng nghĩ thế. Nhưng là thật đấy."
"Ha nực cười. Chuyện giường chiếu thì yếu nhớt mà tự tin gớm nhỉ."
"Dạ?"
Lại lòi ra chuyện này ở đây.
Trong cuộc sống hàng ngày, đụng đến cái gì cũng được nhưng tuyệt đối không được đụng đến hai thứ của đàn ông.
Đó là kỹ năng tình dục và kỹ năng chơi game.
Ngay cả khi đi tắm hay đi vệ sinh, đàn ông cũng lén so sánh với nhau, đó là tâm lý của đàn ông.
"Được 3 giây không đấy?"
Thế nên khi Bạch Đào mỉa mai bằng cái giọng điệu quen thuộc đó. Tôi cũng chỉ biết cười khẩy để phòng vệ.
"Người chưa có kinh nghiệm mà nói chuyện tự tin ghê nhỉ."
"Phụ nữ không có kinh nghiệm thì giá trị càng cao."
"Cái đó cũng chỉ là chuyện hồi còn trẻ thôi. Để xem đến ba mươi tuổi còn nói được câu đó không."
"..."
Giọng nói vô tình cao lên do men rượu.
"Cái đó... có biết không đấy? Thời gian quan hệ trung bình là bao nhiêu."
"... Ha! Phải được hai tiếng một lần mới là đàn ông chứ."
"Đúng là chẳng biết cái gì. Hai tiếng thì cô không chịu nổi đâu?"
Ánh mắt Bạch Đào trở nên lạnh lẽo như đợt rét mùa đông.
"Nực cười. Ngươi nghĩ ta là ai. Ta là người phụ nữ có thể xẻ đôi trời đất đấy."
"Tôi trải nghiệm rồi. Quan hệ nam nữ và năng lực chiến đấu chẳng liên quan gì đến nhau đâu."
"Ta thì không."
"Không, đúng là thế mà."
Giọng nói qua lại bắt đầu có lực.
"Không phải. Đừng có trẻ con như thế."
Chiếu tướng.
"Ai mới là người trẻ con chứ."
Đỡ tướng.
"Thứ không chịu nổi nhiệt."
"Thử không?"
"Cái gì."
Lưỡng thủ kiêm tướng.
"Thử, thử thì thử!"
Chiếu ngược, không ngờ lại nhận kèo này?
Những lời nói nóng nảy qua lại, và khi kết thúc, tôi mới nhận ra tình hình đang diễn biến sai lệch.
Trên bàn là những món ăn đã nguội lạnh. Và chúng tôi đang đối mặt nhau.
Khuôn mặt Bạch Đào dường như cũng đang có suy nghĩ giống tôi. Nhưng chúng tôi không ai chịu lùi bước.
Đương nhiên rồi.
Nếu ở đây nói 'Thôi bỏ đi', đối phương chắc chắn sẽ đáp trả kiểu 'Sợ rồi à? Ừ thì bỏ đi'.
Đó là sự cố chấp, nhưng cả tôi và Bạch Đào đều là những kẻ sống bằng cái tôi cao ngất trời đó.
Vì vậy ở đây không có đường lui.
"Muốn bỏ cuộc thì nói ngay đi."
Có lẽ do nóng máu vì cuộc đối thoại nên men rượu hơi bốc lên.
"Bỏ cuộc cái gì."
Bạch Đào đứng dậy với khuôn mặt đỏ bừng.
Bộ ngực lớn nhô ra sau chiếc quần short dolphin và áo phông đen nảy lên một cái.
Khuôn mặt cô ta đang cố cười.
2 Bình luận