< Chương 121 > Chuyến dã ngoại (8)
-Ngươi kéo ta vào giấc mơ vì sợ chết à?
-Tôi không sợ. Dù sao thì cơ thể này cũng sẽ biến mất trong vòng một tuần. Có một điều, với tư cách là người từng đối đầu với tiền bối của ngài, tôi đến đây để nhờ vả một chuyện.
Nhờ vả sao.
Xét theo sắc thái thì có vẻ nó không có ý định thù địch với mình.
Thay vì đoán mò, cứ đến đó xem sao thì sẽ biết được nhiều thứ hơn.
"Mệt chết đi được..."
Thời điểm kim giờ chỉ thẳng xuống dưới.
Tôi thức dậy trên giường, xoa bóp khuôn mặt sưng vù để xua đi cơn buồn ngủ.
Cơn nôn nao hành hạ khiến đầu óc tôi quay cuồng. Cảm thấy khát khô cả họng, tôi bật dậy, lấy một chai nước khoáng từ tủ lạnh khách sạn và tu ừng ực.
-Ực, ực.
"Phù."
Nốc cạn chai nước 500ml.
Tôi đặt chai nhựa rỗng lên trên tủ lạnh, rồi dùng hai tay vỗ mạnh vào má để tỉnh táo lại.
-Chát!
Cơn đau lan tỏa khắp mặt.
Cơn buồn ngủ bay biến.
"... Đi thôi."
Tôi vào ngay phòng tắm, tắm xong, sấy khô tóc rồi lấy quần áo từ vali ra mặc chỉnh tề.
Điện thoại vẫn chưa sạc đầy nhưng tôi cứ rút ra rồi nhét đại vào túi.
Lịch trình ngày thứ hai... bỏ cũng không sao.
Phần lớn thời khóa biểu đều là tham gia tự do hoặc thời gian tự do dành cho những học viên bị nôn nao.
Vừa vuốt lại mái tóc chưa được tạo kiểu hoàn chỉnh, tôi vừa hướng đến tầng cao nhất của khách sạn.
Phòng trường hợp hôm nay không thể quay về, tôi tìm đến phòng của Lee Se-yeong để báo cáo.
Tôi tìm đến tấm biển có con số đã nghe hôm qua và gõ cửa.
-Cốc, cốc.
Chắc không phải là vẫn còn đang ngủ đấy chứ?
Sau khi đợi hơn một phút, tôi nghe thấy tiếng lách cách mở cửa từ bên trong.
Cửa không mở ra, chỉ có chốt khóa được mở.
Tôi đợi mãi mà không thấy có dấu hiệu gì là sẽ có người ra.
'Lại định giở trò gì đây.'
Vừa mở cửa, một bàn tay trắng nõn từ bên trong bất ngờ thò ra tóm lấy cổ áo tôi.
Bàn tay mảnh khảnh ấy kéo mạnh cơ thể tôi vào trong.
Bị ép vào phòng một cách nửa vời, cánh cửa tự động đóng lại như bị ma ám.
Cô ấy tóm lấy cổ tôi, kéo mặt tôi lại gần mặt mình.
"Đến hơi sớm nhỉ?"
Cơ thể nửa khỏa thân của Se-young vẫn còn nóng hổi vừa phải, có lẽ là vừa mới ở trên giường.
Má cô ấy ửng hồng, khóe miệng cong lên.
"Nếu không phải là tôi thì cô định làm gì khi ăn mặc thế này? Cẩn thận chút đi chứ."
"Đàn ông... lại còn cãi à?"
"Hả? Không, cô giáo... Hôm nay tôi không có hứng..."
-Rẹt!
Hàng cúc trên chiếc áo sơ mi tôi đang mặc bị giật đứt trong nháy mắt.
Thật là một sức mạnh kinh người.
Á! Bàn tay của Lee Se-yeong bịt miệng tôi lại trước khi tiếng hét kịp bật ra.
Cơ thể của Se-young đã sớm cởi bỏ chiếc áo choàng như con nhộng Khai Hoa.
"Phì phì. Tôi đã nói là chỉ nắm tay ngủ thôi mà? Im miệng rồi vào đây."
"Tôi đã nói là không có tâm trạng mà? Hôm nay tha cho tôi đi."
"Ừ, phải tha chứ. Si-heon nhà chúng ta đã nói thì phải tha chứ."
Se-young nắm chặt cổ tay tôi, kéo tay tôi đến nơi thầm kín của cô ấy.
"Nhưng liệu cái thứ này có tha cho anh không!"
Cả hai chúng tôi ngã nhào xuống giường.
Một lớp chăn phủ lên trên, che đi tiếng hét bật ra từ miệng tôi để người khác không nghe thấy.
"Này, có thế mà cũng dỗi à? Tên ác ma hiếp dâm từng làm mưa làm gió ở con hẻm sau Academy đâu rồi? Lee Si-heon chết thật rồi. Chết thật rồi."
Tôi thật sự chỉ định thông báo một tiếng rồi đi thôi mà...
Thấy tôi cuộn người trong chăn như một cuộn kimbap, giả vờ lau nước mắt, Se-young bật cười khẩy.
"Không, cái này phải làm sao đây. Để lại dấu hết rồi."
Một vết môi hơi nhạt hơn màu tím đã hằn lại bên dưới xương quai xanh của tôi.
Bị ép phải ngậm mút, tôi không kìm được mà hét lên.
Ngay cả khi bị Thế Giới Thụ Trị Dũ hành hạ, tôi cũng không la hét đến thế này.
"Nếu không muốn bị như vậy thì lẽ ra phải làm mới ngay từ lần đầu gặp mặt chứ. Tôi thất vọng đấy."
Lee Se-yeong vừa nói vừa khẽ nhấc chiếc vòng cổ của mình lên.
Giữa đường cổ thon dài, một vết hôn vừa được tạo ra đã ửng lên màu xanh tím.
Làm mới nhanh chóng, phải ghi nhớ điều này.
Từ lần sau, cứ gặp là phải làm mới.
"Vậy là anh không thích à?"
"..."
"Rõ ràng là thích mà còn giả vờ. Lúc làm bằng chân đi tất thì cảm giác thế nào?"
"A, thôi đi..."
Tôi kiệt sức hoàn toàn.
Tất nhiên, từ giữa chừng, Se-young nằm dưới đã van xin tôi dừng lại, nhưng con người vốn dĩ chỉ nhớ những gì có lợi cho mình.
Tôi nằm vật ra giường, Se-young liền áp sát cơ thể cô ấy vào và ôm lấy tôi.
"Lại đây, tên ngốc này."
Hai tay cô ấy vòng qua cổ tôi, môi chạm vào má rồi lại rời ra.
"Dạo này trông anh có vẻ hơi mệt mỏi. Có chuyện gì à?"
"Không ạ, chỉ là hôm nay tôi có việc nên có thể sẽ không về vào lúc rạng sáng được. Tôi chỉ đến để nói vậy thôi."
"Vậy à? Hơi tiếc nhỉ..."
Ánh mắt cô ấy liếc nhìn một cách gian xảo như muốn hỏi có thật không, tôi khẽ gật đầu.
"Chuyện gì mà ghê vậy?"
Nếu cô ấy biết tôi sẽ gặp Thế Giới Thụ, chắc chắn cô ấy sẽ xắn tay áo lên và đòi đi cùng tôi bằng được.
Đôi khi, không biết lại là một điều may mắn.
"Là một chủ đề hơi khó nói."
"Phụ nữ à?"
"..."
Cũng có một phần là vậy.
Thấy phản ứng của tôi, đôi mắt của Se-young trở nên sắc bén ngay lập tức.
"Chuyện khác thì không biết, nhưng vấn đề phụ nữ thì phải minh bạch. Vì anh vốn là một thằng ngố nên tôi không thể trơ mắt nhìn anh bị lừa được."
Se-young thấp giọng lẩm bẩm, đoán sai bét nhưng lại khẳng định chắc nịch rằng chỉ riêng chuyện này là không thể cho phép.
Vấn đề là cái phán đoán sai lầm đó lại trúng phóc một vấn đề khác.
Chẳng lẽ cả chuyện được tỏ tình cũng phải kể hết sao?
Sau một hồi đắn đo, tôi thở ra một hơi nặng nề rồi mở miệng.
"Tôi được tỏ tình."
"Ai?"
"Chắc cô cũng biết."
"Jin Dal-rae? Là con bé đó đúng không."
Cô ấy đoán chính xác.
"Mà cũng phải, không phải lòng anh mới là lạ."
Se-young đồng cảm với tấm lòng của cô gái không có mặt ở đây.
Chẳng lẽ giữa phụ nữ với nhau cũng có sự thấu hiểu sao?
Có lẽ vì Se-young cũng biết sơ qua câu chuyện của Jin Dal-rae nên càng như vậy.
"Rồi sao?"
"Tôi từ chối rồi. Nhưng cô ấy không chịu từ bỏ."
"Hừm, vậy à?"
Se-young siết chặt vòng tay đang ôm tôi và hỏi.
"Anh nghĩ sao về con bé đó."
"Là một người bạn tốt."
"À ha. Không có tình cảm nam nữ. Là vậy sao?"
Thấy tôi không trả lời, Se-young nói tiếp.
"Lâu không gặp mà anh trở nên thiếu quyết đoán quá đấy. Bình thường đã vậy rồi, dạo này còn tệ hơn."
Tôi không còn gì để nói.
Se-young chép miệng một cái rồi cướp lấy môi tôi trong một nụ hôn.
-Chụt.
"... Tôi hiểu mà. Không biết lúc nào sẽ chết nên chắc anh muốn thận trọng hơn trong các mối quan hệ. Hơn nữa, tính cách của anh cũng tiến bộ một cách kỳ lạ."
Tôi nghiêng đầu khó hiểu, nhưng rồi cũng hiểu ra ý nghĩa của câu nói.
Có vẻ như chế độ một vợ một chồng được coi là tiến bộ ở thế giới này.
"Xin lỗi nhé, có vẻ như vì tôi mà anh luôn phải căng thẳng về chuyện phụ nữ."
"Tại sao cô phải xin lỗi? Người phải xin lỗi là tôi mới đúng."
"Không phải vậy đâu."
Se-young lắc đầu nguầy nguậy.
"Không được rồi. Phải đổi lời thôi."
Se-young cười gượng, rồi thốt ra một câu nói gây sốc.
"Tôi thích đàn ông có nhiều phụ nữ."
Câu đó có nghĩa là gì.
Tôi kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.
Câu nói đó không chỉ lộ rõ là được bịa ra một cách vội vàng, mà tôi còn phải nghi ngờ tai mình xem có nghe nhầm không.
"... Hả?"
Chỉ đến khi tôi hỏi lại, Se-young mới giật mình, sửa lại lời nói của mình.
"Nói nhầm rồi. Tôi thích Si-heon có nhiều phụ nữ."
"Không, cái gì..."
"Thế nên đừng căng thẳng nữa, tự mình tăng số lượng phụ nữ lên đi. Số con của chúng ta phải đủ để lập một đội bóng chày hai đội hình chứ, đúng không?"
Thật nực cười đến mức tôi phải bật cười thành tiếng.
Se-young còn bồi thêm vào lời nói của mình, như thể vừa nảy ra một ý tưởng hay, cô ấy bật dậy khỏi giường.
"Nhưng mà anh cũng không được để bị lừa. Tôi phải gặp trực tiếp rồi quyết định mới được."
Se-young đứng dậy, ôm lấy khăn tắm và quần áo rồi quay sang thông báo với tôi.
"Hôm nay đừng có nghĩ đến chuyện gặp tôi, cứ ở xa ký túc xá vào."
Se-young khoác một chiếc áo mỏng lên vai để che thân, rồi đẩy tôi ra phía cửa.
Tôi không thể hiểu được cô ấy đang định giở trò gì.
"Cô định làm gì vậy?"
Tôi không nhịn được mà hỏi lại.
Se-young đặt chân lên ngưỡng cửa phòng tắm, nở một nụ cười tinh quái.
"Tôi định gặp Jin Dal-rae. Mai tôi sẽ báo cho, anh cứ đi làm việc của mình đi."
"... Hả?!"
-Rầm!
Cửa phòng tắm đóng sầm lại.
Như thể tuyệt đối không chấp nhận bất kỳ phản đối nào. Một luồng khí đen dường như tỏa ra từ bên trong cánh cửa.
Tôi định xông vào đó để chất vấn ngay lập tức, nhưng rồi lại kiệt sức và đành đóng cửa chính lại.
-Tít tít.
Tiếng khóa cửa vang lên.
Bây giờ thì không thể quay lại được nữa.
Thích tôi có nhiều phụ nữ ư. Ai nghe cũng biết đó là lời nói để giảm bớt gánh nặng cho tôi, và vì biết điều đó nên tôi không thể chấp nhận lời cô ấy theo đúng ý định được.
'Mình có kỳ lạ không nhỉ.'
Tôi chỉ đang cố không mặc một chiếc áo không vừa với mình mà thôi.
Lời nói của Se-young lướt qua trong đầu tôi, rồi đến lời của Hwang-do và Jin Dal-rae lần lượt hiện lên.
Đây không phải là lần đầu tiên tôi có ý định sửa đổi quan niệm của mình về các mối quan hệ với phụ nữ.
Tôi vừa che đi phần da thịt hở hang bằng quần áo của Lee Se-yeong, vừa trở về phòng mình và suy nghĩ.
'Chỉ cần mình thay đổi thái độ.'
Tất cả mọi người đều có thể hài lòng.
Nhưng-
"Phù..."
Tư duy đã ăn sâu vào một người thì khó mà thay đổi nếu không có một bước ngoặt nào đó.
Cho đến nay tôi đã thay đổi rất nhiều rồi.
Chỉ riêng việc chấp nhận Hwang-do đã là một minh chứng.
Lúc đó, khi ôm Hwang-do và tự hợp lý hóa hành động của mình, tôi đã nghĩ gì nhỉ.
'... Dù là một ý nghĩ rác rưởi, nhưng biết làm sao được khi những người quan trọng hơn cả mạng sống lại trở nên nhiều như thế này.'
Chắc chắn tôi đã nghĩ như vậy.
'Ngay cả mình cũng thấy đó là một lời bao biện rất hay để ôm một người phụ nữ. Chỉ là nó có vẻ rác rưởi trong mắt người khác mà thôi.'
Có lẽ là do tôi đã gặp Lee Se-yeong vào chính buổi sáng hôm đó.
Chẳng hiểu sao tôi lại áp dụng một tiêu chuẩn hoàn toàn khác cho Jin Dal-rae so với Hwang-do.
Xin lỗi. Lúc đó tôi đã suy nghĩ quá nhiều.
Nếu bình tĩnh lại và nói chuyện, có lẽ kết quả đã khác.... Dù đã nhận ra từ lâu rồi.
Có vẻ như ở thế giới này, việc một người đàn ông ôm nhiều phụ nữ không phải là vấn đề.
Lee Se-yeong nói rằng cô ấy sẽ đứng ra tạo cơ hội để tôi thay đổi suy nghĩ của mình.
'Cảm ơn thật đấy. Thật sự rất cảm ơn.'
Vào phòng, tôi nhìn khuôn mặt mình trong gương.
Ngoại trừ việc sắc mặt hơi nhợt nhạt và bớt đi vài nốt tàn nhang, khuôn mặt này không có gì khác so với ở thế giới trước.
Trong suốt cuộc đời mình, tôi chưa bao giờ nghĩ mình đẹp trai.
Nhưng vì chỉ số quyến rũ cao nên chắc trong mắt người khác tôi cũng được coi là đẹp trai.
Có phải vì ngoại hình đó mà họ nói tôi có tướng mạo của một kẻ lăng nhăng không.
Không, chắc không phải vậy. Chắc họ đã cảm nhận được điều gì đó âm u từ con người tôi. Tất cả những người phụ nữ có quan hệ với tôi đều không sót một ai nói rằng tôi có tướng của một kẻ lăng nhăng.
Nếu tất cả mọi người đều nghĩ vậy, trừ tôi.
Thì có lẽ thực ra tôi đang tự phủ nhận chính mình. Dù có nực cười đến đâu, nếu đó là sự thật thì đã đến lúc phải chấp nhận.
-Soạt.
Tôi cởi quần áo và thay một bộ đồ chỉnh tề. Lần này, để không bị người khác chú ý, tôi lấy một chiếc mũ ra và đội sụp xuống.
Vừa rời khỏi ký túc xá, vừa đi bộ đến một nơi xa.
Tôi liếc mắt nhìn nơi mà tôi và Jin Dal-rae đã từng đứng cùng nhau.
Đi qua nơi đó, tôi hướng đến ngôi chùa đã tìm kiếm vào buổi sáng.
Hít thở không khí trong lành, tôi có cảm giác như đầu óc được thanh lọc.... Thoát khỏi những suy nghĩ vẩn vơ, tôi đã xác định rõ ràng mình cần phải làm gì bây giờ.
Ngay khi đến cổng chùa, tôi ngẩng mũ lên và thu vào mắt mình không gian rộng lớn đó.
[Ngài đã đến.]
Giọng nói của Thế Giới Thụ xâm chiếm tâm trí tôi.
Nó rất giống với giọng nói tôi đã nghe trong mơ.
Tôi nói với cái cây đó bằng một giọng nói nhẹ nhõm hơn hẳn.
"Vậy, ngươi muốn nói gì?"
Tôi bước qua cánh cửa gỗ của ngôi chùa, nơi toát lên vẻ cổ kính, có lẽ đã canh giữ nơi này một thời gian dài sau khi được chế tác, và tiến vào bên trong.
Ngôi chùa không một bóng người, sạch sẽ nhưng lại toát lên một bầu không khí cô liêu.... Không. Chỉ có một.
Tập: Trung Nhìn Kỹ, Tôi Thấy Có Một Luồng Khí Tức Ở Phía Sau Hòm Công Đức
[Hãy vào sâu hơn nữa. Để tôi có thể nhìn thấy ngài.]
Ngay khi lời của Time World Tree vừa dứt, một người phụ nữ đột ngột xuất hiện từ phía sau hòm công đức.
Một người phụ nữ đeo mặt nạ.
Người phụ nữ có vóc dáng nhỏ bé và mái tóc hồng ấn tượng không nói một lời, cúi gập người 90 độ chào tôi.
Rồi cô ấy khẽ vẫy tay với tôi.
Bảo tôi đi theo sao?
Tôi bám sát theo sau lưng người phụ nữ đã quay đi.
Bên trong tòa nhà, một khối đất phì nhiêu được đặt trong một hộp đựng trông có vẻ đắt tiền đang chờ đợi tôi.
Một ma lực xa lạ. Nó tương tự như những gì tôi đã cảm nhận được lờ mờ từ nhiều loài cây khác.
"... Hãy đặt tay lên đó."
Giọng nói phát ra từ miệng người phụ nữ.
'Chắc là đã nói chuyện xong hết rồi.'
Mà cũng phải, quanh khu ký túc xá chỉ có mỗi ngôi chùa này thôi.
'Nhanh chóng kết thúc rồi đi thôi. Còn nhiều việc phải làm.'
Tôi đưa tay lên trên khối đất phì nhiêu.
Khoảnh khắc tay tôi chạm vào, một vầng sáng ập đến. Công trình kiến trúc bằng gỗ ọp ẹp bao quanh tôi biến mất khỏi tầm mắt, và tôi cảm thấy cơ thể mình đang lơ lửng.
-Lóe sáng!
[Ngài đã đến, Mộc Linh Vương.]
Tôi mở mắt ra.
Trước mắt tôi, một cây đại thụ còn to lớn hơn cả trong giấc mơ đang vươn mình hùng vĩ trên mặt đất.
2 Bình luận