Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 283: Thử Thách Thứ Ba (3) - Eden (2)

Chương 283: Thử Thách Thứ Ba (3) - Eden (2)

Chương 283: Thử Thách Thứ Ba (3) - Eden (2)

Hít thở sâu, tôi ngửi thấy mùi cà phê thoang thoảng.

Ánh đèn từ trần nhà cao vút chiếu sáng lờ mờ xung quanh. Bên dưới là những cuốn sách chứa đầy ký tự lạ chất đống như núi.

Có vẻ như ngay trước khi đến đây, Sage đang mải mê đọc sách, trên bàn vẫn còn một cuốn sách đang mở dở.

Một cuốn sách cổ kính bọc da màu hồng.

Đặc biệt, giữa phòng có một mảnh vườn nhỏ. Ở đó, vô số gấu bông, cá heo, thú nhồi bông và những ngọn núi sách lấm lem bùn đất nằm rải rác lộn xộn.

Trên những cuốn sách trông có vẻ đắt tiền có hình vẽ cây bằng bút sáp màu.

Tôi nhìn xa hơn nữa.

Hai căn phòng tách biệt nằm ở hai bên, và xa hơn nữa là một cánh cổng kính hùng vĩ đứng sừng sững.

Thư khố thấp thoáng sau cánh cửa kính màu tím.

Thư khố bao quanh bốn phía theo hình tròn, và một cầu thang xoắn ốc vươn lên như muốn xuyên thủng trần nhà.

Tôi hạ tầm mắt xuống.

"Vua Cây~!"

Ở đó có một đứa bé cao chưa đến 1m đang ngồi với đôi chân lấm lem bùn đất.

Mái tóc trắng dài hơn cả cơ thể buộc túm ngang lưng. Đang nhiệt tình chỉ tay.

"Vua Cây?"

Marronnier là người đầu tiên thắc mắc.

Vua Cây.

Thực thể cai trị các loài cây, theo tôi biết chỉ có Mộc Linh Vương.

Tại sao đứa bé kia lại biết tôi là Mộc Linh Vương?

Nhìn ngoại hình thì chắc là con gái của Sage, nhưng không thể tra hỏi một đứa trẻ được nên tôi quyết định giả ngu.

Tôi nở nụ cười thân thiện nhất có thể và quỳ xuống.

"Tên em là gì?"

Tôi vừa hỏi vừa nhẹ nhàng đưa tay ra.

Đứa bé tỏa sáng ánh vàng rực rỡ mỉm cười tươi rói trước lời nói của tôi và lạch bạch chạy tới.

Rồi khi đến gần và thu trọn khuôn mặt tôi vào tầm mắt.

"……?"

Nó nhúc nhích đầu như thể có gì đó kỳ lạ. Giống như lúc Shiva còn là mầm non rung rinh lá mầm vậy.

Nhưng vẻ mặt thắc mắc đó không kéo dài lâu, ngay sau đó nó nhảy một cú nhảy chỉ cao bằng móng chân cái vào lòng tôi.

"Ui cha."

Đứa bé nhẹ bẫng. Cơ thể như thể chỉ cần dùng chút sức là vỡ vụn, cùng tay chân ngắn ngủn.

Tôi khéo léo ôm lấy và nhấc bổng lên.

Một cục bông trắng như tuyết bay bổng lên không trung.

"Dễ thương quá…"

"Si-heon. Tôi cũng muốn ôm."

Đứa bé nhìn tôi với biểu cảm như emoticon tạo bởi các ký tự đầu.

Thỉnh thoảng thấy những khuôn mặt chữ dễ thương trên mạng, giờ nó đang ở ngay đây.

Marronnier và Sansuyu nhanh chóng bị đứa trẻ mê hoặc, chẳng mấy chốc ba người lớn đã vây quanh đứa bé.

"Là con gái ngài ạ? Tên bé là gì?"

"…À. Chuyện đó."

Sage cười gượng gạo, vuốt má trước câu hỏi của tôi.

"Vị đó là Thế Giới Thụ Tri thức."

Thế Giới Thụ.

Đứa bé tí hon này á?

Ngay cả Mary, kẻ bị nhốt trong phòng kín mục rữa với cơ thể trẻ con dù đã hai mươi tám tuổi, cũng không thể trở thành Thế Giới Thụ.

Khoảnh khắc đó, tiếng ồn ào của ba chúng tôi lắng xuống.

Sự im lặng bao trùm.

Đứa bé rúc mặt vào lòng tôi.

Vẻ dễ thương vẫn còn đó, nhưng đột nhiên từ đôi vai nhỏ bé ấy toát ra uy nghiêm lạ thường.

"…Tôi chưa chạm vào đâu nhé."

Đột nhiên Sansuyu chối bay biến.

"Tôi, tôi cũng thế."

Tiếp theo là Marronnier lùi lại một bước.

Tôi hoàn toàn không liên quan đến tình huống này nhé.

Tỏ thái độ như vậy với Thế Giới Thụ Tri thức thì có bị tru di tam tộc không nhỉ. Dù là Quốc Mộc hay trưởng nữ quý tộc thuần huyết thì có vẻ đây cũng là chuyện không thể tha thứ.

Tôi cúi đầu xuống như một cỗ máy rỉ sét.

Thế Giới Thụ trong lòng đang nhìn chằm chằm vào mắt tôi bằng đôi mắt vàng kim.

Chằm chằm.

Rất lâu.

"…Ơ ơ."

Thế tôi, người vừa nhìn thấy đã ôm chầm lấy ngài ấy, sẽ thành cái gì đây? Tội phạm tồi tệ nhất?

Không phải Thế Giới Thụ tự lao tới sao?

Tôi tưởng tượng ra cảnh mình bị còng tay trong khi đang thanh minh một cách thảm hại.

Thấy tôi cứng đờ người ra một lúc lâu, Sage không nhìn nổi nữa bèn lên tiếng.

"Đây là lần đầu tiên Sephiroth-nim lao vào người lạ đấy."

"Thế, thế ạ? Chuyện, chuyện này lạ lắm sao?"

Không trả lời câu hỏi của tôi, Sage dang hai tay tiến lại gần.

Vừa mới có ý nghĩ muốn được ôm vào lòng ngực tràn đầy tình mẫu tử đó thì tôi đã trao đứa bé đang ôm cho cô ấy, đứa bé chìm nghỉm trong khe ngực đó.

Sephiroth quay lại khuôn mặt như búp bê nhìn tôi.

"Như mọi người đã biết, thí sinh Lee Si-heon là người đặc biệt mà. Đúng không?"

Mộc Linh Vương.

Hoặc là do bước sóng phù hợp với cây cối.

Tôi vẫn nhớ Byeol đã nói những điều tương tự khi lần đầu gặp Thế Giới Thụ Trị Dũ.

"Ngài ấy vừa mới dậy ạ?"

"Ừm…."

"Nhắm mắt lại nào? Hưm. Đúng rồi~ Giỏi lắm. Xoa xoa."

Nhìn hai người họ dùng ma lực mỏng nhẹ để lấy gỉ mắt, phải nói sao nhỉ.

Nếu vẽ cảnh đó thành tranh và treo trên đường phố, trăm người như một sẽ nghĩ đó là hai mẹ con.

"Dù sao thì, tôi sẽ tiếp tục giải thích nên hãy nghe kỹ nhé. Ba vị sẽ nhận thử thách thứ ba tại thư khố của Sephiroth-nim trong khoảng một tháng."

Sage vừa vuốt ve Sephiroth trong lòng vừa nói tiếp.

"Ăn mặc ở. Nghiên cứu, huấn luyện và học tập đều được giải quyết tại đây."

"Vậy không được ra ngoài ạ?"

"Nếu có việc cần ra ngoài thì có thể đi bất cứ lúc nào. Tuy nhiên nếu cần liên lạc, vì nơi này bị chặn ma lực và sóng từ bên ngoài nên phải dịch chuyển về địa điểm tuyển chọn mới liên lạc được với người xung quanh."

Sage ngừng lời một chút, nhìn quanh ba người bao gồm cả tôi, rồi đặt Sephiroth đang ôm lên mảnh vườn hình vuông.

Thế Giới Thụ Tri thức lạch bạch leo lên đống sách và ngồi xuống.

"Bài tập và thử thách của ba người khác nhau, nên ngoài thời gian đó ra, xem gì trong thư khố này cũng không sao."

"Bất, bất cứ thứ gì ạ?"

"Đương nhiên rồi."

Sage mỉm cười trước giọng nói ngạc nhiên của Marronnier.

"Ma pháp của Eden……. Mình…."

Marronnier ngắt quãng từng hơi thở, vui sướng đến mức sắp tắt thở.

Tiếp đó Sansuyu hỏi.

"…Có sách về kiếm thuật không?"

"Bất kể thí sinh Sansuyu nghĩ đến cái gì, trong này đều có tất cả. Dù là câu chuyện tình yêu ngớ ngẩn của gã hề, hay tập thơ bi quan tầm thường. Nếu nó có giá trị trở thành tri thức, Eden đều lưu giữ."

Thế Giới Thụ Tri thức.

Vì cai quản khái niệm đó, liệu đứa bé này có sở hữu tri thức tương xứng không.

Chưa nói đến cái khác, có vẻ như trong Eden chứa đầy những kiến thức mà tôi chưa từng tìm thấy.

- Ực.

Khoảnh khắc đó, tôi nuốt nước bọt.

Nếu làm tốt, thông tin về tôi.

Rộng hơn là thực trạng của Flower hay Thế Giới Thụ hiện tại, có thể tìm ra tất cả.

Biết đâu cả Thế Giới Thụ Thuần Khiết vốn luôn ẩn mình trong màn bí mật.

Hai nắm tay siết chặt.

‘Thuần Khiết.’

Tôi gọi cô ấy trong đầu. Nhưng không có câu trả lời.

Thoáng cảm thấy sự bất thường, tôi thử gọi Bảng Trạng Thái trong đầu, nhưng nơi này dường như cắt đứt cả kết nối với Thế Giới Thụ, dù gọi thế nào cũng không thấy cái bảng quen thuộc hiện ra.

Không gian hoàn toàn biệt lập với bên ngoài.

Có thể chặn cả sự tiếp cận của Thế Giới Thụ.

Sage nở nụ cười mờ nhạt bước về phía trước.

"Phòng ngủ của ba người ở đây."

- Két.

Không cần chạm tay, cửa tự động mở ra.

Tôi bước vào phòng theo bước chân của Sage.

Ba chiếc giường đặt trong căn phòng khá rộng. Cũng có tủ quần áo, chăn nệm êm ái, nhưng không có phòng riêng biệt.

Ký túc xá cho ba người. Trong tủ quần áo đầy ắp quần áo thay đổi, chuẩn bị sẵn cả đồ lót đàng hoàng.

Những vật dụng cá nhân được chuẩn bị sẵn như biết trước chúng tôi sẽ đến.

Có một phòng, một nhà vệ sinh, một nhà bếp và một phòng tắm.

Ba người dùng chung phòng này sao.

Nhìn sang bên cạnh, Marronnier đang có vẻ mặt vô cùng hoảng hốt.

Sansuyu thì bình thản, nhưng Marronnier có vẻ không chấp nhận được việc sống chung.

"Dùng chung ạ?"

Cô nàng nhát gan không dám nói gì với Sage mà cứ ậm ừ, nên tôi đành phải hỏi thay.

"Vâng."

"Nhưng mà một nam hai nữ…. Tôi thì không sao nhưng hai cô này có thể sẽ thấy bất tiện đấy."

Trước câu hỏi của tôi, Sage chớp mắt.

"Có vấn đề gì sao?"

Rồi như sực nhớ ra điều gì đó, cô ấy lấy tay che miệng.

"A… Phải rồi."

Mộc Linh Vương. Sage đặt hai tay lên bụng và mỉm cười với vẻ mặt như vừa nhớ ra từ đó.

"Nếu là chuyện đó thì không cần bận tâm đâu."

"Không phải bận tâm hay không mà là."

"Phòng tắm hay nhà vệ sinh đều cách âm, tuyệt đối không lọt tiếng ra ngoài đâu. Cả phòng thay đồ ở giữa phòng tắm nữa."

"Còn chuyện ngủ thì sao?"

"Chỉ là ngủ thôi mà, có sao đâu? Cũng tiện để chia sẻ tình cảm nữa."

Nói thế thì tôi chịu.

Marronnier có vẻ bận tâm nhiều về việc sống chung, nhưng tôi không còn lý do gì để phản đối nữa.

Thực lòng tôi không quan tâm.

Giờ sống chung với phụ nữ cũng quen rồi.

Tuy có dính Lustful Demon (Dâm Ma) nhưng dục vọng giờ cũng chịu đựng tốt.

Nghĩ đến lúc sống cùng ba chị em Đào trong bộ đồ bó sát toàn thân suốt mấy tháng trời, thì chuyện này dễ như ăn bánh.

"Nếu vẫn thấy áp lực… thì có thể dùng chung phòng với tôi."

Sau đó Sage đưa ra phương án khác.

"Nhưng giường thì có hai cái, mà một cái là của Sephiroth-nim rồi."

"A…."

Nếu đi thì chắc phải nằm co ro dưới sàn à.

Hoàn cảnh vừa buồn cười vừa đáng thương.

"Với lại cũng không có phòng thay đồ."

"Sao lại không có phòng thay đồ?"

"Vì vốn dĩ là không gian sống một mình mà. Cũng chẳng quan tâm cách âm, nên trong nhà vệ sinh tiếng sẽ lọt ra ngoài đấy."

"……Thôi cứ để chúng tôi tự ở với nhau đi."

Cách nói chuyện cứ như ngầm bảo hãy ở yên đó đi, nên tôi chán nản nói vậy.

"Chỉ thế này thôi cũng cảm ơn rồi. Vâng."

"…Ơ kìa. Ở với tôi cũng được mà? Nghĩ lại thì thế hiệu quả hơn thật. Vì tôi cũng có nhiều chuyện muốn chia sẻ với thí sinh Lee Si-heon."

Nhưng Sage có vẻ thực sự có ý định đó nên lại mời tôi lần nữa.

Người này không có ý thức về nam nữ.

Tôi xua tay tìm giải pháp khác.

"Hay là ngủ cùng Marronnier thì sao? Tôi với Sansuyu thỉnh thoảng cũng ngủ chung nên không sao đâu."

Trước câu hỏi của tôi, Marronnier giật mình run bắn người.

"Ngủ, ngủ chung á!?"

"Ừ."

Tất nhiên dạo trước đã bị cấm do vụ lùm xùm lúc rạng sáng của Sansuyu.

Đã sắp xếp thế này thì đành chịu thôi.

Dù sao cũng bị mắng một lần rồi nên chắc sẽ không làm chuyện đó nữa đâu.

Sage chớp mắt không suy nghĩ gì rồi nhìn Marronnier.

"Thí sinh Marronnier, cô có muốn làm thế không?"

"…Ơ, a, cái đó."

Marronnier lén nhìn hai chúng tôi.

Suy nghĩ một hồi lâu, cô nàng cúi gằm khuôn mặt đỏ bừng xuống và nói thật lòng.

"Cứ làm như lúc đầu nói cũng không sao đâu ạ…."

Xong phim.

Thế là xong việc chia phòng.

Sage vỗ tay, chỉ vào tủ lạnh trong bếp, giải thích về nguyên liệu và thức ăn bên trong rồi lại kéo chúng tôi về căn phòng ban đầu.

"Vậy, ngay lập tức, hãy làm việc cần làm nào. Có ai bận liên lạc không?"

Thử thách thứ ba nên không liên lạc cũng sẽ được thông cảm.

Liên lạc trễ chút với Tae-yang và Aori cũng không sao.

Bao thì, tiếc là tiếc cho nó chứ không phải tôi. Cay cú thì đáng lẽ phải rủ đánh nhau từ trước rồi.

Cả ba chúng tôi bao gồm cả tôi đều lắc đầu.

"Vậy, hôm nay trừ thí sinh Lee Si-heon ra, hai người vào thư khố nhé. Cách sử dụng tôi sẽ đến giải thích ngay."

Vỗ tay cái bốp, Sage làm vẻ mặt nhân hậu.

Marronnier và Sansuyu như đáp lại, bước về phía cánh cổng màu tím.

Bị mê hoặc bởi hàng vạn, hay có thể nhiều hơn thế nữa những cuốn sách trong đó chăng. Cả hai đều nôn nóng muốn vào trong ngay lập tức.

Tôi cũng muốn vào đó nhanh.

Nhưng bảo có chuyện muốn nói thì biết làm sao.

Sau khi tiễn hai người đi. Tôi đối mặt riêng với Sage.

"…Vậy thì."

Người biết rõ tôi là Mộc Linh Vương.

Khi Sephiroth bò ra từ phòng của Sage và lại chạm mắt với tôi. Sage, người đã dẫn hai cô kia vào thư khố, bước ra.

"Cậu muốn biết tại sao tôi giữ lại một mình cậu đúng không?"

Giờ là một chọi một.

À không, hai chọi một chứ.

Tôi nhìn Sephiroth đang từng bước đi về phía mình.

Sage nhẹ nhàng đặt tay lên vai Sephiroth, nở nụ cười đầy tình mẫu tử.

Tại sao giữ lại một mình à.

Cũng đoán được phần nào.

Lại lôi ra mấy cái kiến thức hay sự việc gì đó tôi không biết, giải thích cho tôi rồi ép buộc hoặc xúi giục tôi lựa chọn chứ gì.

…Trước tiên hỏi xem cô ta biết bao nhiêu về tôi đã.

Tôi khoanh tay với thái độ đường hoàng. Hỏi cô ta.

"Vậy có chuyện gì thế? Với thằng điên đã chịch cái cây rồi bị lôi đến đây."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!