Chương 183: Lee Do-won (3)
“Trông không giống người có bạn trai cho lắm.”
“Trông thế à? Nhưng đã từng có đấy.”
“Hưm.”
Người phụ nữ mở hờ mắt, từ từ liếm láp khuôn mặt tôi bằng ánh nhìn.
Đôi mắt như đọc thấu tâm can đặc trưng của thợ thủ công.
Thỉnh thoảng có những người có tài năng nhìn thấu hoàn toàn tính khí của người khác. Có vẻ người này là một trong số đó.
“……Vậy có việc gì?”
Cô ta liếm khóe miệng như rắn theo thói quen và cười bằng mắt.
Byeol tì người lên quầy, đẩy mông ra sau, quay đầu lại nhìn tôi.
“Xin chào.”
“Vâng chào anh. Khách đến một lần là tôi nhớ kỹ lắm, nếu trên người có Artifact khác thì… tôi sẽ hơi khó chịu đấy. Mong anh hiểu cho điểm đó.”
Lời nói không quá hung hăng.
Nghe như đùa thì cũng có thể cho qua là đùa.
Vừa định nghĩ là cũng không khó tính lắm, thì Byeol chỉ tay vào khẩu súng bên cạnh mình.
“…Bắn được thật đấy. Cẩn thận.”
…Artifact không qua tay mình thì tuyệt đối đừng hòng lọt vào mắt.
Tôi tháo chiếc mặt nạ đang đeo xuống và nhẹ nhàng đặt lên quầy.
“Nói chuyện được thì tốt. Nhưng cái đó là ngoại lệ.”
Người phụ nữ cầm lấy chiếc mặt nạ rơi khỏi tay tôi, dùng tay xoa lên bề mặt mặt nạ và thở dài.
“…Nhìn mặt nạ thì không biết nhưng anh trẻ hơn tôi nghĩ đấy?”
“Tôi sẽ coi đó là lời khen đẹp trai.”
“Tùy anh. Dù sao cũng chẳng sai.”
Người phụ nữ có vẻ quan tâm đến chiếc mặt nạ hơn là khuôn mặt tôi, cuộc đối thoại vừa dứt là cô ta đeo kính lên và soi xét nó.
“Hư ư…. Ư ưm.”
Bộ đồ ngủ màu tím xuyên thấu toát lên vẻ gợi tình.
“……Tôi ghét những thứ rác rưởi, nhưng nếu là Artifact do người có thực lực làm ra thì tôi thích. Ví dụ như viên đá quý này….”
Người phụ nữ dùng móng tay cào lên bề mặt viên đá.
Ma lực từ tay cô ta tỏa ra, viên đá phát sáng yếu ớt, để lộ những ký tự bên trong.
“…Anh kiếm được cái này ở đâu vậy?”
“Tình cờ thôi. Tình cờ kiếm được.”
“Chắc không phải bằng cách bình thường đâu nhỉ… Tác phẩm nghệ thuật thế này không thể từ trên trời rơi xuống được.”
Nghĩ kỹ thì đúng là từ trên trời rơi xuống thật.
Ăn tối xong quay thưởng vu vơ mà trúng đấy.
Nói thế liệu cô ta có tin không.
Tôi im lặng gật đầu.
“Đẹp thật đấy… Chỉ riêng cái này thôi cũng đủ làm năm lần rồi. À tất nhiên là đang nói chuyện chế tác.”
“Tôi chưa nói gì cả.”
“……Hư hư vậy sao? Bạn trai của người này chắc phải có chút miễn dịch với mấy cuộc đối thoại âm u và thô tục chứ.”
Tôi lập tức nhìn sang Byeol.
Đối thoại âm u và thô tục…. Người này á?
Đôi mắt ngây thơ vô số tội của con nghiện game Byeol nhìn lại tôi.
“Hả?”
Cô ấy nhìn người phụ nữ rồi nhìn tôi, mặt đỏ bừng, lắc đầu nguầy nguậy.
“K, không phải! Tôi không phải người hay nói bậy bạ thế đâu!”
“Chị Byeol biến thái thật mà. Lần trước đọc truyện tranh toàn chọn mấy bộ Big Penis (Dương vật to) để xem….”
“Á á á á! Không phải! Mấy người trong Guild bảo tôi ngây thơ lắm!”
“Phu phu phu.”
Người phụ nữ cười như thấy Byeol dễ thương. Quả thật Byeol có sức hút khiến người ta muốn trêu chọc một cách kỳ lạ.
Tóc tết như gà con, giọng nói có thể làm diễn viên lồng tiếng.
Nghiện game mà có ngoại hình thế này hiếm lắm.
“Dù sao thì chiếc mặt nạ này cũng thú vị đấy… Đặc biệt là viên đá quý, thật sự tuyệt vời. Nó đang hoạt động với tính chất khác chứ không phải mục đích ban đầu, nhưng lại đảm nhận vai trò đó một cách hoàn hảo.”
Viên đá quý của Hyperion.
Vốn dĩ nó là Artifact đóng vai trò tăng tốc kinh nghiệm, giúp ma lực của tôi tăng vùn vụt lên 10.
“…Nhìn cái là biết ngay sao?”
“Anh đang coi thường thực lực của tôi đấy à?”
“Không, tôi bảo là đỉnh vãi chưởng ấy.”
“……Quay lại câu chuyện nào.”
Khuôn mặt cô ta thoáng lạnh lùng, tôi lập tức đổi giọng và giơ ngón cái lên.
Đúng như Byeol nói, tính khí thất thường thật.
“Hiện tại viên đá quý có vẻ đã hoàn thành vai trò của nó. Nó không hoạt động nữa và vai trò của ma lực được phân bổ chỉ để bảo tồn độ bền.”
Người phụ nữ nhẹ nhàng vuốt ve viên đá, nhìn nó đầy tiếc nuối như nhìn người yêu cũ.
“……Haizz. Nếu nó nằm trong tay tôi thì tôi đã tháo ra xem rồi.”
Nói nghe kinh dị thật.
Ai nhìn cũng thấy là cô ta muốn tôi đưa nó cho cô ta.
Tôi khoanh tay suy nghĩ.
Dù sao sau này cũng phải mua nhiều Artifact, tạo mối quan hệ ở đây cũng không tệ chứ nhỉ?
Dù sao thì chiếc mặt nạ này cũng chẳng còn tác dụng gì với tôi nữa.
Ngược lại, nếu tiềm năng của viên đá đang được dùng để giảm mị lực…… thì với tư cách là một Artifact, nó chẳng khác gì đồ bỏ đi.
Người phụ nữ kia tỏ vẻ tiếc nuối cũng không có gì lạ.
“Vậy tôi đưa cho cô nhé?”
Nó có hiệu quả trong việc che giấu mị lực hay khuôn mặt, nhưng thực ra chỉ có thế thôi.
“Thật á?”
Người phụ nữ mở to mắt như hòn bi ve, ngạc nhiên thực sự.
Khuôn mặt xinh đẹp đầy vẻ suy đồi và ma mị khi ngạc nhiên trông khá lạ lẫm.
“Được không vậy? Cậu luôn đeo nó mà? Là đồ cậu quý mà.”
“Thì… thực ra cũng chẳng có hiệu quả gì mấy.”
Trên mạng hay trong Academy, tin đồn về gã mặt nạ có thực lực không rõ ràng đã lan truyền từ lâu.
Đã đến lúc cần thay đổi một chút.
“Cũng có chút gắn bó. Nhưng nếu cần thì phải đưa thôi.”
“…….”
“Nhưng giá cả phải trả đàng hoàng đấy. Vì có tình cảm nên giá hơi đắt.”
“Anh nói chuyện hiển nhiên quá. Nhận thứ này mà không trả giá thì trái với tín niệm của tôi. À mà đã giới thiệu tên chưa nhỉ?”
Người phụ nữ tháo kính và đưa bàn tay nhợt nhạt ra.
Tôi bắt lấy bàn tay cô ta, lòng bàn tay lạnh buốt như đang nắm một cục băng.
“Tay hơi lạnh đúng không? Ai cũng bảo thế. Tên anh là gì?”
Chỉ trong chốc lát mà giọng điệu đã trở nên thân thiện. Viên đá quý quả thực rất quý giá.
Phải rồi, Artifact cấp độ này đâu dễ kiếm.
“Lee Do-won.”
Ít nhất khi hành động với tư cách Hunter thì dùng tên đó.
Tôi nói với ý nghĩa như vậy.
Nhưng người phụ nữ có vẻ không thích suy nghĩ này của tôi, cô ta nheo mắt lại và cười nhạt.
Nụ cười xinh đẹp một cách tiều tụy.
“……Tên thật?”
“Lee Si-heon.”
Không qua mặt được rồi.
Vừa phán đoán xong, tôi khai tên thật ngay.
“…Trước mặt tôi hãy dùng tên thật. Ở đây dù là tội phạm hung ác hay Ma Vương thì cũng không có bí mật. Đổi lại tôi cũng có thể cho anh biết mọi thứ tôi có thể. Với tư cách là khách hàng của tôi.”
“Đã hiểu.”
“Người đã đưa viên đá quý…. Lần này tôi sẽ bỏ qua. Nếu là anh thì chắc có thể chịu đựng được việc tôi nhìn viên đá ba lần một ngày.”
Người phụ nữ vẫn không buông tay ra.
Ngược lại, như muốn cảm nhận vân tay của tôi, cô ta dùng tay kia từ từ vuốt ve ngón tay, móng tay và mu bàn tay tôi.
Vừa nhột vừa thấy ớn lạnh.
“Seri.”
“Là tên cô sao?”
“Vâng. Hãy cùng nhau đi đến suốt đời nhé.”
“……Suốt đời?”
“Khách hàng mà tôi đã chấm lại đi dùng sản phẩm của người khác là chuyện không thể chấp nhận được. Thực lực thì được bảo đảm rồi. Hãy tin tưởng.”
Phải gọi là một kiểu ám ảnh khác chăng.
Nhưng dáng vẻ tự tin vào thực lực của mình trông rất tuyệt.
Lần đầu tiên Seri nhìn thẳng vào tôi chứ không phải Byeol và nói tiếp.
Từ dáng vẻ đó của Seri, tôi cảm nhận được mức độ tin cậy nhất định trong công việc.
Có vẻ đây là cách của cô ấy.
“Vậy hôm nay anh cần gì?”
“Tôi muốn tìm một bộ quần áo bền một chút.”
“Quần áo bền…… Đơn giản thôi. Thiết kế cứ giao cho tôi. Còn gì nữa không?”
“Tôi muốn loại có thể che giấu tối đa hình dáng của mình. Vì tôi muốn giấu thân phận.”
“……Trông anh không giống loại người chơi bời lêu lổng theo kiểu đó. Được rồi, đáp ứng yêu cầu của khách hàng là nhiệm vụ của tôi mà.”
Seri có vẻ phấn chấn, đưa ngón giữa lên môi dưới, rồi thè lưỡi liếm dọc ngón giữa.
Chiếc lưỡi dài như rắn liếm qua vân tay. Nước bọt bóng loáng đọng lại trên ngón tay.
“Ma thạch dạo này nhập về nhiều nên đừng lo. Vốn dĩ… ma thạch chất lượng tốt thường khan hiếm. Nên nếu không tự đi kiếm về thì tôi thường không bắt đầu công việc.”
“Ra vậy.”
“Hiện tại cũng có sẵn một ít……. Tôi sẽ làm luôn cho anh. Trước tiên tôi sẽ tách viên đá và mặt nạ ra rồi bắt đầu công việc. Khoảng một ngày sau hãy quay lại.”
“Nhanh thế sao?”
“……Đó là tôi mà.”
Seri có sức hút thật đấy.
Cô ta nhếch khóe miệng đỏ thẫm lên như vầng trăng khuyết, đeo kính lại rồi cầm kim và dụng cụ chế tác lên.
“Thay vì tháo viên đá ra, tôi sẽ thêm một số chi tiết vào mặt nạ. Mục đích là che giấu thân phận, nên tôi sẽ loại bỏ hết những chức năng không cần thiết. Và nối nó theo hướng khác.”
Nói xong, Seri dùng một tay nhấc khẩu súng ngay bên cạnh lên.
“Giờ thì đi đi.”
Seri nhìn thẳng vào tôi và nói.
Thấy cuộc trò chuyện đã kết thúc, Byeol kéo áo tôi.
-Vút vút.
Byeol hất cằm về phía cửa.
Tôi gật đầu thay cho câu trả lời, chào Seri rồi bước ra ngoài.
-Két.
Cánh cửa đóng lại. Byeol rùng mình và chỉ tay ra sau lưng.
“Vừa nãy thấy bả cầm súng lên không?”
“Thấy.”
“……Cậu nghĩ bả định dùng làm gì? Cầm khẩu súng hỏa lực mạnh có thể giết chết cả ma thú đó?”
“…….”
Câu chuyện nghe được lúc nãy.
Người thợ đó có chút điên rồ, nghe nói cô ta thủ dâm bằng súng.
“Nghe bảo trước khi làm việc bả phải xả một lần. Đó là nghi thức.”
“……Không tốt cho súng đâu. Thường thì người yêu quý tác phẩm của mình sẽ không thích nó bị hỏng chứ?”
“Ai biết? Nhưng chắc chắn một điều là mụ đó không phải người chúng ta có thể suy nghĩ theo lẽ thường. Hoặc là. Khẩu súng đó thực sự được chế tạo để thủ dâm.”
“Chị bảo súng giết được cả ma thú mà?”
“……Thế mới bảo là điên.”
“Ôi lạy chúa.”
Bắn vào trong người thế mà vẫn sống á?
Chủ đề tôi không muốn nghĩ đến nữa.
Chúng tôi bước xuống cầu thang kêu cót két, đi bộ trong con hẻm và ngẫm nghĩ về người phụ nữ đó.
“Dù sao thì, một khi đã thân thiết thì bả tốt bụng lắm. Thỉnh thoảng miễn là không đụng chạm đến tín niệm thì bả khuyến mãi nhiều lắm, lại còn theo chủ nghĩa hoàn hảo…… nên chất lượng sản phẩm còn cao hơn số tiền bỏ ra nữa.”
“Ra vậy.”
“Nhưng viên đá đó cậu đưa thật sự không sao chứ? Nhờ nó…… cậu trở thành khách quen của quán đó cũng không lạ đâu. Hồi tôi mới gặp bả cũng bị tiếp đãi lạnh nhạt lắm. Ư ư… nghĩ lại lúc đó tức chết đi được. Cậu có biết tôi phải chạy vạy vất vả thế nào để ký được hợp đồng không?”
Thở dài một hơi, Byeol bắt đầu kể lể về lần đầu gặp gỡ thế nào, về thời cô ấy còn là nhân viên quèn của Hiệp hội Hunter.
Nghe chuyện đời tư của người đi làm, cũng như hiểu thêm về con người Byeol, khá là thú vị.
Jin Dal-rae bảo ở bên tôi rất vui. Với tôi, Byeol cũng là người như vậy.
Tất nhiên không phải ở bên người khác thì không vui. Chỉ là Byeol hơi đặc biệt, và có nhiều điểm giống tôi nên tôi mới nghĩ vậy.
Quan trọng nhất là cả hai đều thích game.
Trước khi đến thế giới này, tôi là một game thủ hạng nặng chỉ biết ru rú trong phòng chơi game.
Byeol cũng tương tự.
“A, trên đường về ghé cửa hàng tiện lợi ăn mì gói đi.”
“Được đấy.”
Cuộc giao lưu vui vẻ của hai người mê game kết thúc, chúng tôi chia tay nhau.
“Vậy là……. Đây là bộ đồ đó sao?”
“Đúng thế.”
Ngày hôm sau.
Tôi tìm đến cửa hàng của cô ấy vào cùng khung giờ hôm qua.
Đương nhiên quần áo và mặt nạ đã được làm lại. Ở góc trong cùng của quầy, viên đá quý màu đỏ đang phát sáng như một báu vật được thờ phụng.
Khác với khi ở trên mặt nạ, viên đá dường như có sắc máu.
Không, quan trọng hơn là bộ quần áo.
Tôi nhìn lướt qua bộ đồ Seri đưa.
Đồ lót, áo trên, áo dưới, áo choàng dài đến đầu gối. Và chiếc mặt nạ đã hoàn toàn khác biệt.
Đến cả những bộ phận trang trí như thắt lưng rườm rà.
Nhìn chiếc áo khoác theo đuổi sự ngầu lòi ngoài dự đoán, tôi cau mày.
Mùa hè mà mặc thế này thì hơi… Nhưng thôi kệ. Không gì bằng áo dài để che giấu hình dáng.
Nhưng mà có cái gì đó, cái gì đó.
Thay vì ngầu. Trông hơi kỳ.
“……Tôi phải mặc cái này á?”
“Ngầu đúng không?”
Đôi mắt mộng mị nhìn bộ đồ chứa chan tình cảm.
Cảm giác như đang nhìn con mình vậy.
Ma pháp trận cũng như nghệ thuật. Độ bền cũng cứng đến mức không bị phá hủy bởi những đòn tấn công thông thường.
‘Hiệu năng thì tốt… thực sự tốt.’
Chiếc áo choàng như của trùm cuối trong game mặc khi giấu danh tính.
Cảm giác như xích sắt đen ngòm có thể phóng ra từ sau lưng bất cứ lúc nào.
Có vẻ như trong mắt phù thủy thì thế này mới là ngầu.
0 Bình luận