Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 271: Cưa Đổ Cái Cây (12)

Chương 271: Cưa Đổ Cái Cây (12)

Chương 271: Cưa Đổ Cái Cây (12)

[Sao không đến hả.]

Cái thử thách đó rốt cuộc là cái thá gì.

Dù ta có hơi, chỉ hơi ác ý một chút thôi nhưng con người có thể thay đổi nhanh thế được sao.

[... Lũ khốn nạn ngu ngốc.]

Đều giống nhau cả.

Chẳng có ai đến với ta một cách nhất quán cả.

Trong lòng ai cũng có một âm mưu đen tối, chẳng có ai chân thành muốn nâng đỡ và hỗ trợ ta là cái cây cả.

Từ xưa đã thế rồi.

[... Vì ta có vẻ không thể trở thành Thế Giới Thụ. Nên mới thế phải không.]

Ta biết vì ta thiếu sót, vì ta là cái cây thấp bé nên mới bị đối xử như thế này.

Ta tuyệt đối không phải là cái cây có thể trở thành Thế Giới Thụ mà.

Nếu ta là Thế Giới Thụ thì liệu bọn chúng có dám coi thường và khinh rẻ ta như thế không?

- Cái cây đó khó tính quá. Hở ra là chửi bới. Sao mà thích nổi.

Tính cách ta quá khó chịu sao?

Chỉ là không mở miệng thôi chứ mấy cây khác cũng y chang à.

Thực ra ta biết bọn chúng ghét ta.

- Nhìn thôi là muốn bẻ gãy cành cho rồi. To xác gì đâu. Dễ ợt ấy mà?

Đa số bọn chúng đều nói xấu sau lưng một câu.

Cái đó thì không sao. Cùng lắm là lũ thấp hèn đang nói xấu sau lưng thôi. Cho qua như thế thì có thể kìm nén nỗi uất ức trào dâng.

- Tôi có vẻ không thể làm người hài lòng được rồi.

Nhưng lý do hiện tại lòng ta trống rỗng lạ thường, là vì chỉ có mỗi tên đó trực tiếp biểu lộ sự bất mãn trước mặt ta.

Nên càng nhớ lâu và lòng không khỏi xao động.

Lại còn không phải là chửi bới sảng khoái, mà thuần túy là nội dung không thể làm ta hài lòng.

[Lee Si-heon.]

Mary lẩm bẩm.

[Lee Si-heon, Lee Si-heon.]

Bản thân trở nên ủ rũ chỉ vì một mình nó thật quá sức chịu đựng.

[... Tại sao ta phải luống cuống thế này chứ.]

Dù sao cũng chỉ là tên gặp gỡ chốc lát rồi chia tay, cái này là gì chứ.

Không chia sẻ cảm xúc nào, có thể nói là mối quan hệ chẳng là gì cả.

Ta là cây đưa ra thử thách. Tên đó đơn giản là sinh viên Học viện El đến nhận thử thách.

Đơn giản. Mối quan hệ chỉ có thế, dù có bùng cháy thì cũng chẳng được mấy ngày là nguội lạnh.

Tên đó bất chấp thử thách mà suốt một tuần... Đã hùa theo nhịp điệu của ta nhưng.

[Haizz.]

Nước không thể thấm vào trong rễ.

Nhả ra oxy, ta thẫn thờ nhìn ánh đèn.

[... Muốn trở thành Thế Giới Thụ quá.]

Thuở nhỏ, ước mơ và hy vọng vẫn luôn dõi theo.

Ta cũng muốn lan tỏa cành lá rộng khắp.

[Để ta trở nên vĩ đại đến mức ôm trọn tất cả.]

Đè bẹp mũi những kẻ coi thường ta, và sống trọn đời ôm lấy tập thể chỉ toàn những người thích ta.

[...]

Những người thích ta.

Có không nhỉ?

Dù ta trở thành Thế Giới Thụ và có ai đó đến nhận hoa, thì liệu những kẻ đó có thực sự thích ta không.

Thế giới không xoay quanh ta. Điều này ta đã giác ngộ từ lâu khi sống nhờ chất dinh dưỡng bị nhốt trong phòng biệt giam này.

Nếu ta nỗ lực hơn chút nữa thì có thay đổi được không.

Nuôi dưỡng rễ để kết trái và lá xanh tươi hơn.... Nếu bây giờ níu kéo.

Rằng sẽ tinh tấn. Rằng xin lỗi.

Chỉ cần nói một câu thôi thì có gì thay đổi không nhỉ. Dạo này bỗng nhiên nảy sinh suy nghĩ như vậy.

- Cạch.

Tiếng cửa mở.

Nâng cành cây rũ rượi lên chỉnh đốn cơ thể. Tiếc là đối phương không phải người đó, nhưng ít nhất là người có thể chuyển lời trả lời của hắn.

[Sao rồi.]

Giọng nói ỉu xìu hơn bình thường bật ra.

Người quản lý cây im lặng nhìn xuống đất. Hai tay chắp lại cung kính.

"Tôi đến để chuyển một lời."

[Tên đó... Không, Lee Si-heon thì sao?]

"Là việc liên quan đến thí sinh Lee Si-heon."

Không thể gặp. Khó lắm.

Để tôi suy nghĩ thêm chút nữa.

Người đàn ông đó dần dần giảm mức độ phát ngôn. Nên vào giờ hắn đến ta luôn thấp thỏm không biết lần này thế nào.

Đã gần một tuần trôi qua kể từ lúc đó.

Dù vậy khuôn mặt và mùi hương của người đàn ông đó vẫn khắc sâu trong ký ức.

[Lần này lại là gì nữa.]

Người đàn ông ngập ngừng một chút rồi mở miệng.

"Tôi đến để nói rằng cây phụ trách thử thách thứ hai của thí sinh Lee Si-heon có thể bị thay đổi."

Chuyện chưa từng nghĩ đến.

[Gì cơ?]

Không thể không nghi ngờ tai mình.

Dù đã quản lý vô số cuộc thi tuyển chọn thủ vệ rừng cho đến nay, nhưng trường hợp như vậy chưa từng nghe thấy bao giờ.

Thử thách thứ hai nghiêm nhiên có quy tắc đó.

Không phải thấy cây mình phải nhận thử thách không vừa ý là có thể đổi xoành xoạch được.

[Nói cái gì thế.]

"Chi tiết cụ thể tôi không thể giải thích được."

[Tại sao không thể.]

"Người có nhớ điều khoản ngoại lệ của cuộc thi tuyển chọn thủ vệ rừng không ạ?"

Tất cả mọi việc xảy ra trong cuộc thi tuyển chọn có thể thay đổi lịch trình hoặc phương thức một chút theo mệnh lệnh của Thế Giới Thụ.

Tất nhiên vì có nhiều Thế Giới Thụ nên không thể tùy tiện nắm buông theo ý mình, nhưng việc đổi cây phụ trách thử thách thứ hai thì nếu là Thế Giới Thụ có thể điều chỉnh bất cứ lúc nào.

[... Gì.]

Tóm lại, sự thật là Thế Giới Thụ khác đã thay đổi cây phụ trách của Lee Si-heon.

Ngớ ngẩn đến mức không thốt nên lời.

Con người mà mình coi thường, lại nhận được sự bảo hộ của Thế Giới Thụ khác và được thông qua thử thách thứ hai.

Trong quá trình đó mình không thể nói được lời nào. Đối phương là Thế Giới Thụ ở đẳng cấp cao hơn mình một bậc.

Đẳng cấp cao nhất của Caste mà ta nói đến.

[...]

Sự oan ức không thể diễn tả bằng lời trào dâng. Dù hiểu nhưng vẫn thấy tủi thân.

[Tức là... Ta cứ ngậm miệng mà chấp nhận là được chứ gì? Vì ta là cái cây không thể trở thành Thế Giới Thụ. Dù sao cũng dự định bị phóng sinh mà.]

"Không phải ạ."

[Cái gì mà không phải.]

Cảm xúc bật ra khỏi miệng.

[Cái gì mà không phải chứ!]

Cành cây dựng đứng lên. Một giọt nước rơi xuống dưới lá cây.

[Vì ta nhỏ bé. Vì thấp bé, rễ ngắn, cư xử như con nít suốt đời nên mới thế còn gì.]

Biết chứ.

[Nên ta định nói xin lỗi mà. Ta hơi, quá đáng. Nhưng, nhưng thế này thì không phải chứ.]

Thoáng qua vẻ ngạc nhiên trên khuôn mặt người đàn ông đang đứng. Cảm xúc của người đàn ông này thế nào cũng chẳng quan trọng.

Tên này cũng là kẻ từng nói xấu ta mà.

[Chỉ cần gặp mặt một lần là được. Cái đó khó khăn đến thế sao?]

"... Tôi không thể làm gì được ạ."

[... Cho ta gặp Thế Giới Thụ-nim.]

Tree Network.

Tục xưng là đường dây liên kết chỉ dành cho các Thế Giới Thụ.

Sau Mộc Linh Vương và Thiên Ma, đã cải tổ nhiều lần nên giờ là mạng liên lạc chỉ có các Thế Giới Thụ cấp cao mới sử dụng được.

Ta cũng được kết nối với Tree Network.

Nhưng cây không phải Thế Giới Thụ cấp cao, chỉ được kết nối một cách miễn cưỡng chứ không thể biểu hiện ý kiến gì đặc biệt.

Tức là chỉ nhận được truyền tin một chiều của Thế Giới Thụ cấp cao.

Lý do hình thành hình thức kém hiệu quả như vậy là do thủ đoạn của Mộc Linh Vương và Flower, vị trí và bí mật của Thế Giới Thụ đã bị lộ nhiều lần.

Nhưng nếu có sự cho phép thì bản thân cũng có thể tiếp cận.

Tất nhiên ta không có sức mạnh hay danh nghĩa để làm điều đó.

Quá oan ức nên chỉ có thể nói như vậy.

Đầu cành cây run lên bần bật. Rễ cây dồn sức chặt cứng.

Khóc nhiều quá nên áo ướt đẫm.

[...]

Là sự ngang ngược.

Nhưng không thể nói lời nào.

Vì biết rằng sự khinh miệt con người mà mình gào thét bấy lâu nay, việc mỉa mai kẻ dưới và thay đổi tình huống theo ý mình cũng chẳng khác gì tình huống hiện tại.

Thấy ta không nói gì, người đàn ông chỉnh lại áo rồi từ từ mở lời.

Giọng nói tỏ vẻ rất tiếc nuối của hắn nghe thật chói tai.

"Có vẻ là như vậy rồi. Xin lỗi. Vai trò của Mary-nim trong thử thách thứ hai có vẻ kết thúc hôm nay rồi."

Nếu thử thách thứ hai kết thúc.

Ta lại bị nhốt trong này mấy năm nữa, vừa nghe chửi vừa sống.

Nếu tăng trưởng không tốt thì tệ nhất là có thể bị phóng sinh về tự nhiên.

Nói là phóng sinh cho sang chứ thực ra là giết chết.

Cây cối lớn lên trong đất chứa đầy ma lực và dinh dưỡng, nghĩ rằng có thể sống tốt trên nền đất khô cằn và cứng nhắc là sai lầm.

Sẽ sớm không hấp thụ được dinh dưỡng và héo mòn thôi.

"Người nghỉ ngơi đi ạ."

Ta không thể nói lời nào.

Không có cách nào thay đổi tình huống này. Và cũng không thể truyền đạt cảm xúc của mình.

[Hư hư.]

Tiếng cười vô lực bật ra.

[... Chí ít.]

Muốn trực tiếp gặp mặt bằng mắt.

Trong lòng ngươi đã nghĩ về ta thế nào. Ngươi cũng thấy ta phiền phức sao.

Mệt mỏi là đương nhiên rồi, nhưng biết đâu đấy.

Nếu thực sự tiếp cận để lấy thiện cảm từ ta, nên mới đối xử tốt đến thế.

Thì có thể xin lỗi mà.

[Dù chỉ là đối thoại.]

- Xoạt.

Những cành cây thu nhỏ lại.

Rễ cây trồi lên tạo thành hình dáng.

Muốn nói chuyện dù chỉ một lời.

[Chồng ơi~]

Rễ con ôm chặt lấy eo tôi.

Cành cây luồn qua nách tôi. Rễ cây quấn quanh eo tôi. Nếu là con người thì giống như dùng cả hai chân hai tay, áp sát ngực tối đa rồi ôm chặt lấy vậy.

Nhìn Thế Giới Thụ Trị Dũ đang cọ thân cây mềm mại vào má tôi.

[... Em làm tốt chứ?]

"Rồi, rồi làm tốt lắm."

[Á á á!]

Dùng tay vuốt ve thân cây, giọng nói vui sướng như muốn bay lên.

Đây là cây hay người vậy.

- Chụt, chụt, chụt, chụt, chụt.

Chất lỏng dính dính giống nước bọt dính đầy mặt tôi.

Hôn má thì cũng phải ra dáng hôn má chứ, không biết đây là đối xử với chồng hay với cún con nữa.

[Vì thiếu một người em phụ trách, nên em đổi ngay. Đằng nào chồng cũng bảo đau đầu vì thử thách thứ hai mà~ Làm thoải mái thì tốt hơn chứ.]

Dù (nhảy dù) là cái gì.

Thế nên người ta mới bảo quan hệ xã hội quan trọng trong đời sống thường ngày là thế sao.

Thế Giới Thụ Trị Dũ dùng cành cây một lần là tất cả không dám ho he tiếng nào.

Nhờ đó tôi không phải gặp lại Mary, người mà tôi đã cày cuốc chăm chỉ.

'Tốt thì là tốt nhỉ.'

Nhân cơ hội này tôi cũng định thay đổi triệt để tư duy của Mary nhưng giờ không cần thiết nữa.

'Phải rồi, so với đánh cược không chắc chắn thì làm chồng vài lần rồi qua ải nhẹ nhàng vẫn hơn.'

Tôi nhìn Thế Giới Thụ Trị Dũ đang ôm chặt lấy mình một lần, rồi nhìn Marronnier đang trừng mắt nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ ở đằng xa.

Khi ánh mắt tôi rời khỏi Thế Giới Thụ, cô ấy siết chặt cành cây ôm tôi dữ dội hơn như muốn nhận thêm sự quan tâm rồi nói.

[... Chồng ơi, mùi thơm quá.]

"Cô hơi biến thái đấy."

[Chỉ khoảnh khắc này thôi, từ một đến mười tất cả là của em.]

Cứ làm thế đi.

Cơ thể tôi là của tôi từ bao giờ vậy.

"... Lee Si-heon."

"Ừ."

"Không, không có gì."

Marronnier định nói gì đó, rồi ỉu xìu phồng má nhìn sang bên cạnh.

Bảo là bị Lệ Thuộc rồi nhỉ.

Nếu không phải tôi ảo giác thì cái dáng ngồi phụng phịu như nữ chính bi kịch kia, không phải tự nhiên mà có.

Nếu là Lệ Thuộc thì lời tôi nói cô ấy sẽ nghe theo gần hết chứ nhỉ.

'Hay là như Tae-yang nói, bị dính ít.'

Lệ Thuộc và khoảng giữa đó.

Trạng thái mong manh không biết khi nào sẽ giải.

Phải duy trì quan hệ đều đặn và thì thầm thì mới có thể đi vào Lệ Thuộc thực sự.

Tò mò nổi lên, tôi thử ướm lời với Marronnier.

"Cô cũng muốn ngồi lên đùi tôi không?"

Câu nói đáng bị ăn tát.

Nếu nói với người không thân thiết thì bị còng tay lôi lên đồn cảnh sát điều tra ngay lập tức cũng không lạ.

Lén nhìn Marronnier, cô nàng đang hạ mắt nhìn xuống đùi tôi.

Dang hai tay ra thì cô ấy lắc đầu quầy quậy.

"Điên à?!"

Nói thế rồi quay ngoắt đi, nhưng lại chuyển ánh mắt về phía trước tôi. Cảm nhận được sự khổ tâm sâu sắc.

Mặt đỏ dần lên rồi ậm ạch bò tới ngồi trước mặt tôi.

Không hẳn là trên đùi mà là tư thế quay lưng lại. Nhìn phía trước thì đang lấy hai tay che mặt.

Nhìn thế này thì cũng giống bị Lệ Thuộc.

"Điên thật rồi... Tôi không biết đâu..."

Đặt tay lên đầu, cảm giác tóc mềm mại bao phủ.

Xoa qua xoa lại thì cô ấy lén dựa trọng lượng vào lưng, sà vào lòng.

[Chồng ơi còn em?]

"Biết rồi."

[Hehe]

Vừa dùng tay xoa đầu nhẹ nhàng vừa cảm nhận.

Liệu pháp Marronnier cũng có vẻ khá giá trị.

Lệ Thuộc là thứ gần giống tẩy não. Mà cô ấy vẫn biểu hiện sự phủ định rõ ràng, thì chắc chắn là dính ít rồi.

Có thể chắc chắn về trạng thái của Marronnier.

Còn hai ngày nữa là kết thúc thử thách thứ hai.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!