Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 342: Mùi người

Chương 342: Mùi người

Chương 342: Mùi người

Một quán bar chật hẹp nồng nàn mùi rượu độc nhưng ngọt ngào.

- Rót róc rách.

Rót rượu đầy một nửa ly vang.

Nhìn chằm chằm vào bộ võ phục màu đen vắt trên ghế.

Bộ quần áo cũ đã vắt trên vai ai đó chắc cũng ngót nghét hơn 10 năm.

Đã khá lâu rồi kể từ khi dứt tình với manh áo ngày càng bị lãng quên ấy.

Đã quên rồi.

Cứ tưởng giờ đây sẽ chỉ toàn tâm toàn ý vào việc trả thù.

“Ta đã tự mãn rằng sao cũng được…. Dowon à. Tình hận của con người, có vẻ không dễ quên đến thế.”

Hongyeon đặt tay lên bàn, chống cằm lên cánh tay đó. Nhìn chằm chằm vào bộ quần áo trên ghế.

“Cảm ơn.”

Bộ quần áo của người đàn ông đó vẫn còn vương vết máu.

Có lẽ nếu không có nó, cô đã không ngồi ở vị trí này.

- Ực.

Ngậm rượu trong miệng, Hongyeon nén cơn buồn nôn đang trào lên và cười cay đắng.

“…Mong ngày ngươi ngồi vào vị trí đó sẽ đến.”

Mùi hương độc địa nhưng ngọt ngào lan tỏa dễ chịu.

* * * * * * * * *

“Bố!”

Shiva nhét đầy cơm trắng vào miệng, rồi cho thêm kim chi cắt nhỏ vào nhai nhồm nhoàm.

Cành cây trên đầu cũng mọc dài hơn xưa nhiều. Giờ chắc cũng cỡ 8 tuổi rồi nhỉ.

Tốc độ lớn thế này thì lo là chưa qua mùa đông con bé đã đến tuổi nổi loạn mất.

“Shiva thấy ngon không?”

“Bii!… Ăn cùng bố nên ngon hơn ạ!”

“A a a a a!”

Dễ thương đến mức muốn hét lên.

“Bố xin lỗi. Vì không chăm sóc được cho Shiva. Shiva hôn bố cái nào.”

“Bii hi hi. Hôn!”

- Chụt.

Giờ con bé hiểu lời tôi nói lắm rồi, còn hôn lên má nữa.

Tôi hiểu tại sao các ông bố trên thế giới này lại chịu đựng đủ thứ chửi rủa ở chỗ làm, uống thứ rượu mình ghét để bám lấy nguồn tiền.

Nỗi niềm của những người cha cố gắng xây dựng một gia đình tốt đẹp hơn khiến tôi suýt rơi nước mắt.

“Có hợp khẩu vị không ạ?”

Jin Dal-rae cởi tạp dề và đưa bát canh hầm kỹ cho tôi.

Bát canh rong biển nước trong xanh khiến người ta phải thốt lên trầm trồ.

Lại còn mỗi lần khuấy thìa là lăn ra 2 con hàu to đùng.

Mẹ của Shiva nhà tôi đã bày biện một bàn ăn thịnh soạn gãy cả chân bàn vì nghe tôi bảo không kén ăn gì cả.

“Rong biển tốt cho việc giải tỏa căng thẳng. Cũng tốt cho bệnh thiếu máu nữa. Em đoán thế nào anh cũng bị thương trở về nên đã chuẩn bị……. Có ổn, không?”

Đã nấu cho ăn còn cẩn thận hỏi han.

Tôi mở to mắt nhìn Jin Dal-rae.

“…….”

“S, sao thế? Hay là anh không thích?”

“Không, chỉ là nhớ lại lúc chúng ta mới gặp nhau thôi.”

Thật kỳ diệu. Tôi chỉ nghĩ vậy thôi.

Chưa trôi qua bao nhiêu thời gian mà nhân duyên con người có thể sâu đậm đến thế này sao.

Jin Dal-rae trong ký ức của tôi vẫn là một cô gái gai góc.

- Anh có chuyện gì muốn nói với tôi sao?

- Không. Chỉ là thấy người hay xuất hiện trên báo nên ngạc nhiên thôi.

- À vâng, thế à?

Tôi nhớ ánh mắt lạnh lùng quay đi sau khi chạm mắt lần đầu tiên trong kỳ thi nhập học.

“Chỉ nghĩ đến lúc đó thôi em cũng không ngờ sẽ thành ra thế này đâu nhỉ?”

“…….”

Jin Dal-rae cúi gầm mặt xấu hổ vì ngày hôm đó, lí nhí biện minh.

“Lúc đó. Là do… em cũng chưa biết rõ nữa.”

“Ừ anh cũng không ngờ sẽ thế này.”

Tôi cười hề hề rồi cầm lấy chai soju trên bàn ăn.

Không phải rượu đâu, là chai dầu mè đấy. Thế giới tôi sống hay thế giới này đều giống nhau cả.

Vừa mở cái nắp hơi bóng dầu ra là mùi thơm nức mũi xộc lên ngay.

Rưới nhẹ lên canh rồi ngửi mùi, bát canh rong biển thơm ngon béo ngậy đã hoàn thành. Không thể thiếu công đoạn này được.

Trước tiên, tôi đặt con hàu to bằng hai đốt ngón tay trỏ lên thìa, thổi phù phù rồi đút vào miệng Shiva.

“Shiva a nào~”

“Bya a~”

- Nhồm nhoàm.

Con gái tôi ghét cơm trộn nhưng lại cực thích hải sản, mắt sáng rực lên.

Jin Dal-rae lẳng lặng nhìn cảnh đó, rồi đặt một con hàu lên thìa và đưa về phía tôi.

“A nào~”

“Anh là trẻ con à?”

“Trong mắt em cả hai đều đáng yêu như nhau.”

Từng lời từng chữ nói ra sao mà ngọt ngào thế.

Không biết có đi học lớp cô Tấm ở đâu không nữa.

Mở miệng nhận lấy, nụ cười hạnh phúc nở rộ trên khuôn mặt Jin Dal-rae.

Hạnh phúc tiết kiệm nhiên liệu thật. Cũng đáng ghen tị đấy.

“Nào, bố của Shiva cũng mau ăn đi.”

“Ra dáng mẹ hiền rồi đấy.”

“He he.”

Jin Dal-rae vuốt ve cổ mình và bắt đầu bữa ăn.

Dấu hôn và dấu tay để lại làm bằng chứng cho cuộc ân ái mãnh liệt.

Những vết sẹo mờ bắt đầu từ đùi trong và rải rác khắp nơi.

Tôi vừa ăn sáng vừa thỉnh thoảng đút thức ăn cho Shiva.

Vốn dĩ Jin Dal-rae sẽ làm việc này nhưng do Shiva nhõng nhẽo. Tôi cũng không phải người từ chối khi con gái muốn bám lấy mình.

Ăn xong Shiva vẫn không chịu rời ra. Nên tôi nằm lại xuống giường để nghỉ ngơi.

“Vừa ăn xong đã nằm rồi sao? Không tốt cho sức khỏe đâu.”

Jin Dal-rae rửa bát xong đi vào phòng ngủ, nhìn hai bố con tôi rồi cười khúc khích.

“Hôm nay không sao. Vì bố đã về mà. Đúng không nàooo~~? Con gái của bố!”

“Bố~!”

Shiva phấn khích giơ hai tay lên cao. Con bé nhảy tưng tưng trên bụng tôi, truyền đến những chấn động nhỏ.

“Shiva thật là… Bố đau đấy, đau.”

“Đau ạ?”

Dù mệt nhưng bao nhiêu lần cũng chịu được.

Tuy nhiên có vẻ Jin Dal-rae đang lo con gái sinh hư. Tôi nhìn cô ấy khẽ nhíu mày rồi cười khì khì.

“Ui da.”

“Bii!?”

Định giả vờ đau để hùa theo, Shiva giật mình hoảng hốt leo xuống khỏi bụng tôi.

Con bé chui vào trong chăn, ngoan ngoãn đặt tay chân lên rồi dính chặt lấy.

“Chắc không cần sửa tật xấu đâu nhỉ?”

“……Bii i.”

“Thật là….”

Nhìn hai bố con, có lẽ Jin Dal-rae cũng thoáng nghĩ gì đó.

Cô ấy treo chiếc khăn lau tay lên nắm cửa rồi ngả lưng bên cạnh Shiva.

Shiva nằm giữa tôi và Dal-rae. Và thế là tình cờ chúng tôi nằm đối mặt nhau.

Chiếc giường cực kỳ rộng nên bốn hay năm người cũng đủ chỗ.

“Em muốn làm thế này nhất định.”

Cô ấy dang rộng hai tay ôm lấy tôi.

Tự nhiên Shiva được cả tôi và Jin Dal-rae cùng ôm lấy. Shiva dụi đầu vào đệm ngực của Jin Dal-rae, cọ cọ đầu vẻ thích thú.

Căn phòng ấm áp chưa đến mức quá nóng.

Ánh nắng ban mai dịu nhẹ lọt qua khe cửa sổ.

Là khung giờ thích hợp nhất để ngủ nướng, nên hai chúng tôi cụng trán vào nhau và nhắm mắt lại.

‘Haa.’

Cảm giác bao mệt mỏi trong người đều tan biến.

Tôi hiểu tấm lòng của những người cha trên thế giới.

Càng như vậy, trong đầu càng nảy nở một bầu nhiệt huyết và quyết tâm.

Phải cố gắng hơn nữa.

Phải làm sao để sửa đổi cái tương lai chết tiệt kia bằng mọi giá.

“Anh đang nghĩ gì thế?”

“Sao vậy?”

“Tự nhiên anh nhăn mặt lại. Chúng ta là vợ chồng mà. Có chuyện gì khó khăn thì phải nói chứ.”

“…Ừm. Không phải anh phá đám đâu nhưng chúng ta là vợ chồng à? Chẳng phải vẫn là người yêu sao?”

Jin Dal-rae híp mắt cười như hồ ly.

“Ai biết được…… là vợ chồng hay không nhỉ?”

Jin Dal-rae, người từng rụt rè và khao khát tình yêu, không ngờ lại tấn công đáng sợ thế này.

Tôi cười khùng khục rồi để lại một dấu ấn tạm thời trên môi Jin Dal-rae.

“Bii?! Bố... ố. Shiva cũng muốn hôn!”

Shiva đang nằm im quan sát liền ghen tị, tiếng cười giòn tan vang lên trong căn phòng của một gia đình.

* * * * * * * * *

[Mèo Xanh] - 2 cuộc

[Hạt Dẻ] - 14 cuộc

[Chị Em Đào] - 7 cuộc

[Game Thủ Chân Chính] - 11 cuộc

[Jung Si-woo] - 2 cuộc...

“Chuyện này rắc rối to rồi.”

Tắt điện thoại đi, vừa bật lên là hàng loạt cuộc gọi nhỡ và thông báo tin nhắn ập đến khiến pin tụt ngay 20%.

Trở về lúc rạng sáng. Ăn sáng xong lại nghỉ ngơi luôn nên đây là kết quả đương nhiên chăng.

Đến cả những người bạn ở Học viện mà tôi không thân lắm cũng liên lạc, xem ra vụ việc lần này khá lớn.

Giáo sư phụ trách của tôi cũng liên lạc.

Chỉ cần là người từng tiếp xúc với tôi một lần thì đều liên lạc cả.

‘Phải rồi, nhìn theo một cách nào đó thì mình đang trong tình trạng mất tích mà.’

Không nghĩ đến việc giải quyết mà lại say sưa trong cuộc sống thường ngày quá đỗi ngọt ngào.

[Bao] - 61 cuộc.

[Này. Nghe máy đi.]

[Không nghe à.]

[Vì đã giúp đỡ. Ta sẽ đến đó nên nói địa chỉ đi.]

“Woa… Con điên này.”

Trước số lượng cuộc gọi nhỡ áp đảo, tôi theo bản năng ấn nút chặn.

Tất nhiên trước đó tôi đã để lại một liên lạc.

[Tôi: Cô thắng rồi. Tôi sẽ để lại vị trí Đào Viên mà tôi nghe được lần cuối, và số điện thoại của anh Bob cho cô, tự lo liệu đi.]

Gửi xong chặn luôn.

Tạm thời xử lý xong một người.

“Xem nào…. Phải liên lạc báo tin về Học viện nữa. Không khéo bị xử lý là người đã chết thì toi. Jung Si-woo với Se-young nữa….”

“Lại nói chuyện về cô gái khác à?”

- Nhéo!

Eo bị nhéo một cái. Không mạnh lắm nhưng sao thấy đau thế, tôi khẽ lùi người ra sau.

“Thôi… thôi nào.”

Hai người tuyệt đối không ngủ. Hai mẹ con quyết tâm phải nhìn thấy mặt tôi lúc ngủ nên thực sự không ngủ chút nào.

Dù sao thì nghỉ ngơi cũng giúp giải tỏa mệt mỏi phần nào.

Tuy di chứng của vụ tự nổ vẫn còn nhưng cỡ này thì cứ từ từ điều trị trong một tuần là được.

“Dù sao cũng phải liên lạc chứ.”

Quyết định xong, tôi gọi ngay cho sư phụ.

Chuông vừa reo một tiếng là bắt máy ngay. Sau đó giọng nói vang lên.

[Gì đây?]

Là con nhỏ Baekdo (Bạch Đào).

“A…. Sao lại là.”

[Muốn chết hả?]

“Không phải, Nhị sư phụ. Đệ tử từ cõi chết trở về, sao giờ mới liên lạc. Hả? Đã đợi rất lâu rồi đấy. Ít ra cũng phải tỏ vẻ lo lắng chứ…….”

Baekdo nghiến răng với giọng nói mệt mỏi.

Tiếng đấm ngực thùm thụp vang lên qua điện thoại.

[Cái trò phiền phức chia 3 ca để đợi liên lạc, vì một thằng đệ tử mà ta còn chẳng thích, tại sao ta phải làm hả? Đợi đến mức suýt gãy cổ rồi đây.]

“Á.”

[Và nữa. Để lại mỗi một cái tin nhắn đến tận sáng rồi giờ mới gọi điện. Thì phải nói là con xin lỗi vì hơi muộn. Vì chuyện này chuyện kia nên có vấn đề xảy ra. Chứ gì mà? Sao lại là? Sao lại làaaaa? Mày thực sự muốn chết lắm rồi hả?]

Nghe tràng chửi xối xả, tôi lén đưa điện thoại ra xa tai.

[Mở tai ra mà nghe cho rõ! Ngươi lúc nào cũng là vấn đề! Vì ngươi mà Hwang-do (Hoàng Đào) và ta đã… Haizz!]

Bị lộ tẩy ngay lập tức.

Thực ra là ai cũng được. Nhưng lạ là cứ dính đến Baekdo là cơ thể lại tự phản ứng.

Jin Dal-rae đang nằm mở to mắt cười khúc khích.

“Anh bị mắng kìa~”

“Bố bị mắng ạ?”

Không phải bị mắng. Mà là bị oan ức.

Nhìn cảnh hai mẹ con hợp sức trêu chọc mình, tôi cười khẩy.

[Dù sao thì. Cheon-do (Thiên Đào) bảo nhắn lại. Một tuần nữa sẽ đến đó nên tự lo liệu đặt khách sạn và để trống lịch đi. Cúp đây! Thật tình là….]

- Tút.

Truyền đạt xong việc cần thiết bằng chiến thuật súng máy rồi cúp máy luôn.

Tôi vỗ vỗ cái tai đang ù đi rồi hỏi Jin Dal-rae.

“…Này tai anh có chảy máu không?”

“Không chảy đâu. Thế nên anh phải dỗ dành những người phụ nữ xung quanh cho tốt chứ.”

Phải làm hành động này bao nhiêu lần nữa đây.

Định xử lý vài cái cây mà đời tôi sắp tàn rồi.

Tôi ngập ngừng, rồi liên lạc với người tiếp theo.

- Tút.

[Đang ở đâu.]

“Ừ. Se-young à….”

[Bây giờ đang ở đâu. Cơ thể thế nào?]

“Lành lặn mà. Bây giờ đang ở Học viện El đây?”

[Đợi yên ở đó. Tôi đến ngay.]

Giọng nói đầy áp lực khiến tôi run rẩy như con cún con sợ hãi.

Chẳng mấy chốc Jin Dal-rae và Shiva đã vuốt ve đầu tôi.

[Đến nơi sẽ liên lạc.]

Tút-

Điện thoại ngắt, sự im lặng ập đến. Thấy vậy Jin Dal-rae đang nằm cùng cười tươi như đã có suy tính gì đó.

“Anh.”

“Hả.”

“Cùng đi đi. Lần này.”

“Dạ?”

“Đều là người yêu thương Si-heon như nhau cả mà. Phải gặp mặt chứ? Có cả con gái anh nữa.”

Có gì đó sắp xảy ra rồi.

* * * * * * * *

Quán cà phê. Nơi thích hợp để ngồi rù rì tâm sự của các cặp đôi.

“Cô giáo. Lâu rồi không gặp.”

“A ha…. Là Dal-rae à?”

Đôi mắt của Byeol (Ngôi Sao) đang dao động dữ dội.

“…Hieeeek!”

Người đáng sợ gặp người đáng sợ.

Rõ ràng là bản thân đã sợ hãi trước một đứa nhóc kém tuổi, mới vừa tròn hai mươi.

Byeol nhớ rõ.

Lee Se-young và Jin Dal-rae. Ngoại hình của hai người họ gần với cái gì.

Những kẻ bắt nạt đáng sợ đã từng chọc ghẹo cuốn truyện tranh của cô và nhìn xuống bằng ánh mắt khinh bỉ ‘Sao lại xem cái này?’!

Chỉ cần mặc đồng phục vào là y hệt đám đó.

- Run lẩy bẩy.

Cơ thể phản ứng.

Tâm lý phòng thủ của một đứa mọt sách (jjintta) khắc sâu trong cơ thể, không, trong DNA.

Phụ nữ thật đáng sợ.

Thực sự đấu đá nhau vì những chuyện kỳ lạ. Và luôn muốn mình ở kèo trên.

Không biết hai người kia có thế không. Lee Se-young thì có chút khác biệt so với người thường nhưng cô bé Jin Dal-rae kia thì sao.

‘Gái Beta… không đấu lại nổi đâu.’

Byeol, người đi theo chỉ với ý định rủ chơi game mới ra mắt, co rúm người lại như thỏ con run rẩy.

“Hự.”

Người bị lép vế trong cuộc đấu khí thế đó không chỉ có mình Byeol.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!