Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 230: Teaming (1)

Chương 230: Teaming (1)

Chương 230: Teaming (1)

Một cú đấm đục thủng thân cây đang đứng sừng sững.

Gu-seul nhanh chóng rơi xuống dưới gốc cây để thoát khỏi tầm đánh của đối thủ.

Trên cành cây, nơi Gu-seul vừa bắn tỉa sinh viên lúc nãy, người phụ nữ da đen đang lạnh lùng nhìn xuống cô ấy.

'Phiền phức quá rồi đây.'

Sức mạnh của Quốc Mộc là không thể đo đếm.

Tùy theo quốc gia hay tài năng của cái cây mà sức mạnh chênh lệch một trời một vực.

Họ đa dạng từ những nhân vật đạt cấp S đến những nhân vật loanh quanh ở ngưỡng cấp A.

Gu-seul lấy tư thế tiếp đất trong khi rơi xuống.

'Chạy là thượng sách.'

Năng lực mà các Quốc Mộc sở hữu có giá trị vượt trội hơn cả vũ lực cá nhân.

Phải thoát khỏi đây.

Người phụ nữ trước mắt nhìn Gu-seul đang rơi xuống, rồi cũng lao mình vào không trung đuổi theo.

Gu-seul tiếp đất trước, vừa lùi lại vừa kéo cung.

Bành trướng ma lực tụ trên ngón tay. Nhắm thẳng vào người phụ nữ đang rơi xuống.

- Rầm!

"Phù."

Người phụ nữ tiếp đất ngay sau đó tạo ra cơn bão bụi.

Bụi đất vừa tan, hai bên lập tức trao đổi ánh mắt.

Người phụ nữ nheo mắt nhìn Gu-seul đang giương cung.

Nhìn ngoại hình thì là Quốc Mộc của Châu Phi.

Một lục địa là một quốc gia, nhưng phần lớn lãnh thổ đã bị cổng (Gate) làm biến mất nên không thể sử dụng.

Tuy nhiên, vì giao chiến với ma thú là chuyện thường ngày nên kỹ năng chiến đấu của họ được xếp vào hàng đầu trong các Quốc Mộc.

"Này."

Một lời nói lạnh lùng cắm xuống.

Mỗi khi cô ta thở hắt ra, bộ ngực khổng lồ lại rung lên.

"Định đánh nhau à?"

"...?"

"Tao đang tìm người. Cũng không hứng thú đánh nhau lắm."

May mắn thay, lời thốt ra từ miệng Bao không hiếu chiến như lời đồn.

Được gọi là Cuồng Chiến Binh (Berserker) mà lại từ chối đánh nhau. Chuyện đó cũng lạ, nhưng mà.

Đuôi mắt Gu-seul giật giật.

[Zìiii~!]

Máy quay xung quanh bay lượn trên không trung như phim điện ảnh, quay cảnh giữa hai người. Bao nhìn chằm chằm vào mặt Gu-seul.

"Mày, hình như là Học viện El. Có biết Lee Si-heon ở đâu không?"

Từ miệng cô ta thốt ra tên một người đàn ông.

"... Lee Si-heon?"

"Học viện El, Lee Si-heon. Hình như tao cũng thấy mặt mày bên cạnh hắn rồi. Biết không?"

Biết chứ sao không.

Người đó cũng là mục tiêu của Gu-seul.

Gu-seul nở nụ cười với khóe miệng run run.

"Ai biết. Nếu tôi biết thì sao?"

"Nói cho tao."

"Phư hi hi. Thường thì phải nói lý do trước chứ. Tại sao lại tìm?"

"Việc cá nhân."

Thấy nụ cười của Gu-seul chướng mắt, cô ta nheo mắt lại.

Tư thế tràn đầy sự thong dong, dù liên tục cường hóa cơ thể bằng ma lực nhưng ma lực không có dấu hiệu giảm sút.

Không biết lý do là gì nhưng định nhắm vào Lee Si-heon sao.

Gu-seul tính toán thiệt hơn trong lòng.

Muốn tìm Lee Si-heon thì không khó.

Vốn dĩ khi Teaming (Lập đội) là tiền đề cơ bản, thỉnh thoảng có thể tìm thấy Artifact định vị để tìm đồng đội của mình.

Tất nhiên phần lớn hầm ngục mở vào ngày thứ 3 nên việc tìm kiếm vào ngày thứ 2 hôm nay có thể hơi khó khăn, nhưng...

Xem nào.

Tính toán xong, Gu-seul cười nhạt.

"Chắc không chỉ cho cô được đâu?"

Việc Lee Si-heon bị loại cũng không phải điều Gu-seul mong muốn.

Người đó nên sống sót đến cùng thì tốt hơn.

"Định đi đường vòng xa xôi đấy à."

Nghe Gu-seul nói, Bao đanh mặt lại.

Ma lực màu đỏ đậm bao phủ hai tay. Có vẻ to hơn lúc nãy một chút.

Không Giải Phóng (Release), không Artifact, liệu có đánh thắng được không.

Vì máy quay xung quanh nên cũng không thể phát huy thực lực vốn có.

Gu-seul vừa niệm ma pháp trong lòng vừa thả dây cung đã kéo căng.

Đồng thời Bao cũng di chuyển cơ thể.

Cuộc đối đầu giữa Flower và Quốc Mộc.

Một chấn động lớn vang lên trong khu rừng.

- Cộp, cộp.

Maronnier vừa vạch lối đi trong rừng vừa thở hổn hển.

Vừa thở ra hơi thở đê mê vì cú sốc thức trắng đêm hôm trước và dư âm khoái lạc vẫn còn sót lại. Cô bước đi xiêu vẹo.

'Không được rồi...'

Đã hơn 1 tiếng kể từ khi chia tay Lee Si-heon.

Maronnier cuối cùng dừng bước nhìn quanh.

Có vẻ như giao tranh lớn đã nổ ra ở nơi khác. May mắn là máy quay không đi theo Maronnier.

Mở rộng ma lực tìm kiếm khí tức xung quanh.

Trong bán kính 100m không có ai cả.

Maronnier ngồi bệt xuống gốc cây trong rừng.

"... Ha a. Ư a... A ư."

Đưa tay xuống dưới váy chạm vào quần bảo hộ.

Hạ bộ cô ướt đẫm nhựa cây nhớp nháp.

"Ghét quá đi mất... Khó chịu."

Dùng ma pháp làm khô hạ bộ xong cũng chỉ được một lúc. Maronnier dùng ngón tay lướt qua chỗ đó, thở ra hơi thở đê mê.

Vẫn còn nhớ rõ chuyện lúc đó.

Có lẽ đến chết cũng không quên được.

Cú sốc lớn đến mức... cô đã ngồi cạnh người đàn ông đó và đắn đo mãi xem có nên rủ đi cùng một đoạn đường dài không.

Ngồi trên cây dang rộng hai chân, ngọ nguậy ngón chân.

Tất cao cổ (Knee socks) đã bị rách không dùng được nữa nên đã cởi ra. Vì thế đôi chân và đùi trắng nõn nà lộ hết ra ngoài.

Maronnier cắn vào cánh tay để không phát ra tiếng.

Vừa làm chuyện không nên làm, vừa run rẩy cơ thể như co giật.

'Chắc là do mới qua một ngày thôi.'

Maronnier nhớ lại những lời mình đã nói lúc đó. Nhớ lại chuyện hôm qua, cô chảy nhựa cây trong hối hận.

-... Blanche... Thích ạ... Cả đờ... Cả đời làm cho em đi...

Á á á á á á á! Mẹ kiếp!

Dù có mất trí thì sao lại thốt ra những lời đó chứ.

Câu trả lời của Lee Si-heon cho câu nói đó cũng thật đáng xem.

- Vậy từ hôm nay em là cái cây của tôi. Hiểu chưa?

- Vâng ạ.

Người đó chắc không nhớ đâu nhưng.

"Á hư ư... A a!"

- Xịt, xịt.

Phun nước rồi dùng ma pháp làm khô.

Đầu óc tỉnh táo hơn chút. Dù ký ức lúc đó vẫn còn sót lại trong đầu gây khó chịu vô cùng, nhưng ở trạng thái sảng khoái thì việc rũ bỏ nó không khó.

Biết hiện thực đi.

Bản thân là Quốc Mộc.

Là trụ cột của nước Pháp và là Mộc Nhân có thể trở thành người quyền lực nhất nếu phát triển trong tương lai.

Không thể để những chuyện thế này làm xao nhãng được.

Maronnier tự nhủ với cái "mắt cây" (lỗ) của mình vài lần.

- Phập phồng, phập phồng.

Cái "mắt cây" chật hẹp ngứa ngáy của Blanche có vẻ không nghĩ như vậy nhưng mà.

- Soạt!

Lúc đó tiếng bụi cỏ lay động vang lên.

"... Hii í!"

Maronnier giật mình vội vàng kéo chiếc quần lót trắng tinh của mình lên.

Đã tận hưởng quá lâu rồi.

Maronnier dùng cả ma lực để mặc quần áo với tốc độ điện xẹt.

Vừa nấc cụt vừa nhìn chằm chằm vào bụi cỏ, từ trong đó một cô gái dễ thương tóc đỏ nhảy ra.

"Mùi dâm dục!"

Cô gái nói những lời kỳ quặc, đầu dính đầy lá cây xuất hiện.

Maronnier hoảng hốt dùng tay che ngực.

Đôi má ửng hồng của cô đỏ lựng lên.

"... Gì thế, không phải đàn ông à."

Cô gái tóc đỏ, Aori, thất vọng tràn trề phồng má lên.

"Cứ tưởng chắc chắn là gã đó chứ."

"Gì, gì thế cô."

Tự nhiên hét lên mùi dâm dục. Rồi tự nhiên thất vọng một mình.

Maronnier tụ ma lực vào tay.

Dù tinh thần có rối loạn thì chừng này cô vẫn làm được.

Chứ không phải như lúc trong hầm ngục run lẩy bẩy vì sợ hãi và khoái lạc đâu. Dù có mất một cánh tay thì Maronnier vẫn có thể dùng ma pháp.

Aori nhìn ma lực của Maronnier rồi lén lút chui vào trong bụi cỏ.

Có vẻ hoàn toàn không có ý định đánh nhau.

Maronnier cũng không muốn tiêu tốn thêm ma lực.

- Sột soạt.

Aori lại xuất hiện.

Nhưng lần này không phải một mà là hai.

"..."

"..."

"..."

Maronnier, Aori, Tae-yang.

Không hiểu sao ánh mắt nhìn mình lại kỳ lạ, Maronnier lén kích hoạt Kỹ năng Đặc thù đọc tâm trí họ.

Và ngay sau đó là những cảnh tượng rời rạc hiện lên trong đầu.

Không vang lên âm thanh sống động như trước, nhưng giống như màn hình TV tắt tiếng, tưởng tượng của họ lan tỏa thành hình ảnh.

Trong đầu họ hiện lên là. Chuyện nam nữ dâm loạn và nhớp nháp.

Tất nhiên trong đó không có Maronnier.

Chỉ là suy nghĩ của đôi nam nữ này vốn dĩ đã ngập tràn những thứ dâm dục.

'...'

Maronnier đỏ mặt nghiêm túc.

'Tại, tại sao những người mình gặp toàn như thế này vậy...?'

Thường dân ai cũng có nền tảng cơ bản là suy nghĩ bậy bạ à?

Chỉ có mình là bất bình thường sao?

M, mọi người đều làm tình như cơm bữa thế à?

Giống người Hàn Quốc. Thường dân nước đó kỳ lạ thật.

Gặp 3 người thì cả 3 đều như thế.

- Lẩy bẩy lẩy bẩy.

Bình thường thì sẽ bỏ qua như không có gì, nhưng cơ thể bắt đầu run lên.

Không phải do Khí chất mà cảm giác như chấn thương tâm lý khắc sâu hôm đó tái phát.

Chuyện lạ thật.

Vừa khắc sâu sự ngây ngất của khoái lạc vừa cảm thấy sợ hãi.

Maronnier liên tục tự nhủ trong lòng.

Thứ to và dài xuất hiện trong đầu người phụ nữ và người đàn ông kia. Trong tưởng tượng của cô, nó là cái bánh mì Baguette. Bánh mì Baguette mềm mại vừa mới ra lò.

Vừa chấn chỉnh lại suy nghĩ bậy bạ... Nhưng mà. Hình như nhỏ hơn của người đó.

Cái đó to quá mức rồi.

'Ư. Đồ ngốc. Nghĩ cái gì thế.'

- Xẹt xẹt xẹt!

Từ tay Maronnier bắn ra chùm tia điện dữ dội.

"Hí!"

Aori và Tae-yang giật mình bỏ chạy như chuột. Maronnier thở dài ngồi phịch xuống đất.

"Bô Bô (Bisou). Tao không cử động nổi nữa."

Golem đứng dậy từ mặt đất, nó đặt Maronnier lên vai.

Cái mông mềm mại nhưng có dấu tay hơi đỏ của Maronnier đặt lên vai Golem.

Giờ mới thấy thoải mái hơn chút.

Lúc đó. Aori và Tae-yang.

"Không, điên à. Dù sao thì sao lại dẫn đến chỗ Quốc Mộc chứ?"

"Nhưng mà, có mùi quen thuộc mà."

"Mùi quen thuộc gì."

Mùi tinh dịch. Lại còn là mùi ngâm tinh dịch. Dù đã dùng ma pháp xử lý rất kỹ nhưng vẫn nhận ra được.

Là hậu duệ của Mộc Linh Vương nên không muốn biết cũng phải biết.

Aori định nói thế thì ngậm miệng lại.

Đôi khi có những bí mật của phụ nữ không muốn tiết lộ.

"Dù sao thì cũng sắp gặp rồi."

Gã đàn ông đó đang ngày càng đến gần. Aori nắm chặt hai tay.

"Gặp thì làm gì được. Đã bảo ở đây không làm tình được mà?"

Tae-yang vẫn giữ thái độ bi quan nhưng Aori bĩu môi.

"Thì lôi vào hầm ngục mà làm."

"Gì? Định cưỡng hiếp trong hầm ngục á?"

Tae-yang định hỏi lại thì nín bặt, rồi nghiêm túc xoa cằm.

"... Thiên tài đấy?"

Không ngờ lại là một cách hay.

Chạy đến nơi San Su-yu đang ở.

Khoảng cách có vẻ khá xa.

Muốn băng qua hầm ngục này theo một hướng phải chạy ròng rã 3 ngày, nên nếu không may có thể mấy ngày không gặp được nhau.

'Nhưng cô ấy không phải đứa không biết tự lo cho bản thân.'

Dù không phải cấp Quốc Mộc nhưng cũng là Á khoa Học viện El. Là nhân tài được xếp hàng đầu ở học viện đỉnh cao, chẳng lẽ lại bị hạ sao.

Hoàn toàn không lo lắng. Nếu có lo lắng thì chỉ lo bình sữa mẹ có bị nổ không thôi. Cái đó cũng là chuyện lớn đấy.

'Nhanh gặp San Su-yu. Rồi xây nhà thôi.'

Cái lều bịt kín góc chết mà máy quay không thấy được ấy.

Ở trong đó thì có thể giải tỏa nỗi đau cho San Su-yu mà không phải lo lắng gì.

Tiện thể dùng quyền năng chữa trị luôn..

'Ở bên cạnh thấy giống cô em họ tốn công chăm sóc thật.'

Đột nhiên tìm đến bảo chăm sóc đứa trẻ. Tôi cứ tưởng chỉ cần cho xem vài bộ phim TV là xong. Ai ngờ lại tốn công vô cùng.

Cô ấy giờ này có ổn không nhỉ.

Lo lắng cho gia đình cũng vô ích.

- Soạt!

Lúc đó cảm nhận ma lực bắt được ai đó.

Tôi ngừng chạy, quan sát khí tức đang đứng yên trong rừng gần đó.

Khí tức có hai.

Không phải hai người mà là một người và một ma thú. Có vẻ đang đối đầu, nhưng bên người có vẻ đang bị lép vế.

Tôi vạch rừng tiến lại gần đó.

Người tôi tìm thấy chẳng mấy chốc đã sắp bị con sói hạ gục.

Mái tóc đen dài thẳng và khuôn mặt sợ hãi. Ấn tượng hiền lành có chút gì đó oan ức.

"Hộc, hộc."

Có vẻ là kiếm sĩ nhưng trông kiệt sức rồi. Bể chứa ma lực cũng trống rỗng.

Cô gái đối đầu với con sói phát hiện ra tôi liền hét lên gấp gáp.

"A! C, cứu tôi với!"

Cứu gì chứ. Rõ ràng là cuộc thi mà mặt dày thật.

Thấy đeo ba lô có vẻ đã phá xong hầm ngục. May mắn thì có thể kiếm được một Artifact cũng nên. Vừa đúng lúc đến giờ cơm.

Tôi không dùng trượng mà tạo ra điện bằng tay.

Khoảnh khắc đó, tên cái cây của nữ Mộc Nhân phản chiếu trong mắt tôi.

[Cây Anh Đào Lông (Gae-beot-ji-namu)]

Lại là một cái tên kỳ lạ nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!