Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 186: Cuộc Đụng Độ Đầu Tiên (1)

Chương 186: Cuộc Đụng Độ Đầu Tiên (1)

Chương 186: Cuộc Đụng Độ Đầu Tiên (1)

 

Nước gia công ma lực chất lượng cao chất đầy trên xe tải.

 

Nhìn những bồn nước xếp san sát nhau, tôi huýt sáo.

 

“Hưm, ưm.”

 

Đây là tài nguyên quý giá mà Flower đang lén lút tẩu tán với mục đích nào đó.

 

Không biết vốn liếng của chúng nhiều đến đâu. Nhưng tôi hài lòng vì đã gây thiệt hại cho chúng.

 

Tôi tạo ra ngọn lửa trên đầu ngón tay.

 

-Phừng.

 

Ngọn lửa có tính chất tương tự như ngọn lửa của Cistus mà tôi từng tận mắt chứng kiến.

 

Vì độ tinh khiết của ma lực khác biệt nên không thể gây ra vụ nổ lớn như Cistus.

 

Dù vậy, lý do duy nhất tôi cố tình tạo ra ngọn lửa này.

 

Ma lực có tính chất tương tự Cistus có thể dẫn dắt cuộc điều tra của cảnh sát sang hướng khác.

 

Đây là phương pháp có thể sử dụng vì tồn tại Cistus, kẻ trực tiếp chủ đạo các vụ khủng bố.

 

‘Tuy sức phá hoại kém hơn sức mạnh của Thiên Ma.’

 

Ma lực rất hữu dụng.

 

Tùy cách sử dụng, có thể lừa dối cả quốc gia và thay đổi cả bản thân mình.

 

Có lý do để những vụ lừa đảo toàn dân của tổng thống hay chính trị gia thường được thực hiện thông qua ma pháp.

 

Vì thế cũng có những người làm nghề thám tử dựa vào dấu vết ma lực gây ra ma pháp. Nhưng quan trọng là nếu muốn thì những thao tác này dễ như trở bàn tay.

 

Hoàng Đào bản tính lương thiện nên chắc không nghĩ ra mấy mánh khóe này, nhưng tôi thì khác.

 

Tôi lan truyền ngọn lửa lên vết dầu loang trên sàn.

 

-Phừng phừng phừng phừng phừng!

 

Ngọn lửa bén trên sàn lao thẳng về phía nơi chứa nước gia công ma lực.

 

-Bùm!

 

Xe tải nổ tung. Tàn lửa rơi xuống những xác chết.

 

Tôi dùng ma pháp không gian dịch chuyển đến nơi xa hơn. Thong thả cầm điện thoại lên.

 

-Tút tút tút.

 

Vừa gọi cho Byeol, tôi vừa kiểm tra bộ đồ mình đang mặc.

 

Một phần của chiếc áo hoodie bị thủng do nhiệt. Cái này vứt đi được rồi.

 

-Cạch.

 

[A lô?]

 

“A lô. Chị Byeol.”

 

[Ừ ừ Si-heon của chúng ta~ Sao thế? Mà sao giọng cậu lạ thế? Nghe như tiếng máy móc ấy.]

 

Giọng Byeol qua điện thoại nghe rè rè.

 

Do sóng ma lực từ vụ nổ khiến sóng điện từ ở đây cũng trở nên bất ổn.

 

“Chuyện là… hình như tình hình hơi nghiêm trọng rồi.”

 

Tôi hít một hơi, cố gắng hạ giọng xuống thấp nhất có thể.

 

[Hả?]

 

“Hình như có khủng bố xảy ra. Tôi đang tìm bọn Flower, thấy xảy ra ở phía khu nhà máy.”[……Hả? Thật á?]

 

“Vâng. Tôi định đến xem sao nhưng xa quá, với lại tình hình có vẻ cũng xong rồi nên liên lạc với chị.”

 

[Khoan, khoan đã. Bây giờ…. Oa đù. Được bao lâu rồi?]

 

“Mới đây thôi.”

 

Hiệp hội Hunter hoạt động nhờ sự hỗ trợ của chính phủ và Tổ chức Thế Giới Thụ.

 

Và chi nhánh Hunter Hàn Quốc đương nhiên có trách nhiệm và nghĩa vụ nỗ lực vì sự an ninh và phòng thủ của đất nước.

 

Khi xảy ra thảm họa như khủng bố. Phải báo cáo đầu tiên và xử lý gọn gàng.

 

[……Này. Ờ. Đã có liên lạc đến rồi sao? Trước tiên xác nhận sự thật ngay và đưa tin. Mau chuẩn bị đối sách.]

 

Những lời nói đầy vẻ kích động của Byeol vang lên qua điện thoại.

 

Cố tình gây thiệt hại tài sản để ngụy tạo khủng bố không chỉ đơn thuần là để tôi tránh bị coi là tội phạm.

 

[Ừ Si-heon à cậu không sao chứ?]

 

Nếu khủng bố xảy ra, tất cả các cơ quan liên quan sẽ bắt đầu kiểm soát chặt chẽ khu vực đó.

 

Những khu vực mà trước đây không thể kiểm soát do ảnh hưởng của các tập đoàn lớn, giờ đây ‘cơ quan công quyền’ có thể trực tiếp làm việc đó.

 

Có lý không ư? Trước dư luận thì không có ngoại lệ.

 

Dù là tập đoàn lớn đến đâu cũng không thể từ chối điều tra và lục soát tại nơi mà ánh mắt của người dân đang đổ dồn vào.

 

Tự nhiên Flower sẽ phải tạm thời rút lui khỏi thành phố này. Và thiệt hại tài sản của Flower do việc đó… sẽ dễ dàng vượt qua gấp hàng chục lần thiệt hại của nhà máy.

 

“Vâng… chắc lại ồn ào một thời gian đây.”

 

Không phải khủng bố do chúng gây ra.

 

Nhưng bị coi là khủng bố của chúng.

 

Việc này sẽ làm rối tung bao nhiêu chuyện đây. Nghĩ đến là thấy buồn cười.

 

Nếu là tổ chức có hệ thống thông thường, chúng sẽ không tạo ra bất kỳ mối liên hệ nào xung quanh địa điểm gây khủng bố ngoại trừ những hoạt động ngầm đơn giản.

 

Để không bị giẫm phải đuôi. Và nếu không thì cũng để chuẩn bị sẵn biện pháp rút lui nhanh chóng.

 

‘…Không biết ngay từ đầu chúng có ý định khủng bố hay không.’

 

Xác nhận hiện trường chúng lấy nước gia công ma lực từ nhà máy.

 

Mục đích của chúng có vẻ là thu thập tài nguyên hơn là khủng bố. Và sau khi thấy điều đó, tôi mới chốt kế hoạch cho nổ tung nhà máy.

 

‘Với tư cách là một tổ chức. Mọi hoạt động kinh tế ở thành phố này coi như chấm dứt.’

 

Rút lui để không bị lộ là chuyện đương nhiên.

 

Cố gắng tiêu hủy chứng cứ mà bị tóm đuôi thì càng tốt.

 

Nhìn phiến diện thì tôi chỉ là thằng cho nổ bom nhà máy.

 

Nhưng với thiệt hại hàng chục triệu won, tôi đã thu được lợi ích lên tới hàng chục, thậm chí hàng trăm tỷ.

 

Nghiêm túc mà nói thì cũng chẳng thiệt hại gì mấy.

 

Container và xe tải bị nổ?

 

Dù sao cũng là sở hữu của Flower, hoặc do nhà máy đã ký hợp đồng với Flower chịu trách nhiệm.

 

[Haizz. Cứ định quên đi thì bọn khốn đó lại tìm đến.]

 

“Ha ha…”

 

Byeol lẩm bẩm với giọng mệt mỏi.

 

Phải rồi. Bên này cũng có thiệt hại.

 

Nếu coi việc Hiệp hội Hunter vất vả là thiệt hại thì đúng là thiệt hại.

 

Nhưng dù sao tôi cũng chẳng ưa gì bọn Hiệp hội. Với tôi thì đây là dĩ di chế di (dùng kẻ địch để chế ngự kẻ địch).

 

Chỉ tội nghiệp Byeol một chút.

 

Sau này phải đi công viên giải trí với cô ấy mới được.

 

‘Nếu Flower có tay trong ở truyền thông hay cảnh sát… có thể chúng sẽ tìm ra hung thủ.’

 

Biết trước điều đó nên tôi đã xóa dấu vết của mình từ lâu.

 

Giả sử trong quá trình điều tra lộ ra không phải do Flower làm.

 

Nếu phải đổ trách nhiệm cho một trong hai: Flower và hung thủ không rõ mặt, thì đương nhiên đổ cho Flower, kẻ bị mọi người ghét bỏ là điều hiển nhiên.

 

‘…Rốt cuộc vụ án sẽ kết thúc với lỗi của bọn mày thôi.’

 

Dù có gây áp lực lên Flower thì người thăm dò vẫn là cảnh sát.

 

Vừa nhìn sắc mặt người dân và Flower.

 

Dù bên nào thì cuối cùng cũng phải chọn một thôi.

 

“Haa.”

 

Sảng khoái. Cảm giác như ruột gan được thông suốt.

 

Tôi đặt tay lên bề mặt da mặt, nhẹ nhàng bóc nó ra.

 

Chiếc mặt nạ dính trên mặt rơi ra, khuôn mặt trở lại bình thường.

 

‘Điều cuối cùng tôi cần chú ý là.’

 

Khả năng bọn chúng sẽ gây ra một vụ lớn như sự giãy chết cuối cùng.

 

Miễn là không luống cuống trước sự vùng vẫy đó thì phản công rất dễ.

 

Hiệp hội Hunter đối đầu với Flower cũng không phải dạng vừa.

 

Vì vậy bây giờ là lúc chờ đợi thời điểm đó.

 

Ngôi nhà thứ năm của Cistus.

 

Tuberose cười nhạt khi nhìn những bài báo liên tục xuất hiện trên cổng thông tin.

 

“……Cố tình gây sự đây mà.”

 

Ý đồ của đối phương rất rõ ràng.

 

Vì sự việc trở nên lớn thế này, lại thêm vụ việc lan rộng.

 

Một căn cứ của Cistus ngoại trừ trại gia súc đã hoàn toàn ngừng hoạt động.

 

Các doanh nghiệp lần lượt xóa bỏ dấu vết quan hệ.

 

Định vơ vét nốt tài nguyên còn lại cho đỡ tiếc, nhưng bị từ chối với lý do thao túng sổ sách quá lộ liễu.

 

Lý do có thể chấp nhận được nhưng với bọn họ thì đau thấu xương.

 

“……Là một tổ chức sao.”

 

Tưởng là làm một mình.

 

Cũng không thể loại trừ khả năng nhiều người tập trung chủ đạo vụ việc.

 

Bởi vì. Vụ việc trở thành vấn đề nóng và lan truyền trên truyền thông quá nhanh.

 

“Không, có thể là may mắn thôi.”

 

Một thằng điên thích thể hiện, may mắn gây ra thiệt hại lớn.

 

Thực tế thì việc chọn bừa một nhà máy, tìm thấy Flower, đánh cho một trận rồi đốt chứng cứ là phù hợp với tình hình hiện tại hơn.

 

Tuberose trực tiếp chạy đôn chạy đáo, nắm bắt tình hình đã lộ ra.

 

‘…Những chứng cứ hay dấu vết ma lực tại hiện trường. Tất cả đều dẫn đến hành động bốc đồng.’

 

Bắt đầu từ dấu chân của hung thủ cho đến hiện trường diễn ra trận chiến, có thể thấy ngay một điều.

 

Không phải giết đối phương một cách bí mật. Mà thực sự, cố tình, không kiềm chế được cơn giận mà đập nát cơ thể đối phương.

 

‘Thằng ngu nào đó tình cờ gặp may.’

 

Chứng cứ đang nói lên điều đó.

 

‘……Tuy nhiên.’

 

May mắn sao. Nếu là dụ đối phương nghĩ như vậy thì sao?

 

Vì là chuyện được dựng lên quá giống thật, nên ngược lại cảm thấy có sự mâu thuẫn ở đó.

 

“Có con bọ phiền phức bám vào rồi.”

 

-Rắc.

 

Con chuột máy tính hắn đang cầm nứt ra bởi sức mạnh của hắn.

 

Khó chịu thật. Thiệt hại lớn hơn dự kiến.

 

Tuberose vuốt mắt bằng bàn tay nóng hổi, cứ thế nhìn lên trần nhà và cười sảng khoái.

 

“Khư, khư khư. Ha ha ha ha!”

 

Đã đến nước này, họ cũng có thủ đoạn.

 

Không, đã tiến hành được một thời gian rồi.

 

Tuberose lập tức lấy một cái lọ từ ngăn kéo, nhìn chất lỏng màu tím bên trong và cười khúc khích.

 

“Phải. Dù sao thì cũng coi như không thể giao dịch ở đó nữa rồi.”

 

Lấy thành phố đó làm điểm khởi đầu… thử nghiệm thí nghiệm mà đại ca giao cho xem sao.

 

Thuốc trường sinh bất tử.

 

Nhận sự hỗ trợ của gia tộc Cornus, loại thuốc tồi tệ nhất trong lịch sử đã được nghiên cứu từ nhiều thế kỷ trước và đang đứng trước ngưỡng cửa hoàn thiện.

 

Tất nhiên. Loại thuốc này nếu không phải thành viên gia tộc Cornus thì sẽ khiến người tiêm nổi điên thành Ent.

 

Vì tính chất tiếp nhận dưỡng chất khác nhau tùy theo huyết thống.

 

‘Thuốc tuyệt vời thật.’

 

Thuốc màu tím tỏa sáng lung linh.

 

Vuốt ve bề mặt cái lọ, hắn cười độc địa.

 

Lý do Flower đảm nhận nghiên cứu loại thuốc này rất đơn giản.

 

Flower muốn lợi dụng điểm người tiêm thuốc sẽ nổi điên thành Ent.

 

Còn Cornus muốn hoàn thiện thuốc.

 

Lợi ích ngay từ đầu đã trùng khớp.

 

“Trái tim Thiên Ma. Rễ Thế Giới Thụ…. Ma thạch của Wood Dragon (Mộc Long) từ nhiều thế kỷ trước.”

 

Từng thứ một nếu lộ ra ngoài thị trường sẽ gây ra sóng gió lớn.

 

Đặc biệt là Thiên Ma… nghe nói trái tim của lão già đó do gia chủ Cornus trực tiếp kiếm về.

 

“Không biết cuộc sống vĩnh hằng là cái gì mà phải làm đến mức đó.”

 

Giấc mơ vĩ đại lâu đời của gia tộc. Những con người của gia tộc Cornus chỉ sống vì điều đó.

 

Flower đã quyết định tận dụng triệt để tài lực của gia tộc đó.

 

“Làm thử xem nào.”

 

Hai ngày sau. Thử nghiệm lâm sàng lần thứ hai bắt đầu.

 

Vốn dĩ sẽ được thực hiện quy mô lớn sau vài tháng nữa. Nhưng không ngờ lại bị đẩy sớm hơn.

 

Chà… lão gia chủ Cornus chắc cũng sẽ thông cảm thôi.

 

Lúc đó ta cũng đi rồi.

 

Tuberose nghiêng lọ thuốc.

 

Một suy nghĩ hiện lên trong đầu hắn.

 

Nếu thuốc hoàn thiện, ai sẽ là người tiêm nó?

 

Nghe nói có một Mộc Nhân sống bằng cách tiêm thuốc từ khi mới sinh ra.

 

“……Tên là gì ấy nhỉ.”

 

Không biết rõ.

 

Nếu thực sự đạt được trường sinh bất tử thì một ngày nào đó sẽ biết tên thôi.

 

Quyết định không bận tâm lắm.

 

Chất lỏng màu tím thấm vào tủy sống qua đường ống dài.

 

“…….”

 

Cơn đau khủng khiếp bao trùm toàn thân.

 

Nỗi đau như xé toạc tứ chi, giờ đây cũng chẳng còn cảm giác gì nữa.

 

Ngày tiêm thuốc mỗi tháng một lần.

 

-Róc rách.

 

Không có cảm giác gì.

 

Trống rỗng.

 

Chỉ là trống rỗng.

 

Không thấy sướng cũng chẳng thấy tệ.

 

Không biết mình có trái tim hay không, đã lâu lắm rồi mới cảm nhận được tiếng tim đập.

 

Ở đây tôi chẳng làm gì cả. Có làm, nhưng cũng như không.

 

Chỉ vô cảm. Nhìn xung quanh. Thì thấy những người mặc áo trắng đang vây quanh mình.

 

Nói chuyện bằng những từ ngữ khó hiểu, lần này thì cái này sai cái kia sai.

 

Tên mấy người này là gì nhỉ.

 

Không nhớ rõ lắm.

 

Tôi không giỏi nhớ tên người.

 

Không biết lý do. Chỉ là từ lúc nào đó đã như vậy.

 

Bị nhốt trong căn phòng trắng, tiêm thuốc và huấn luyện suốt 20 năm.

 

Theo lời người đó thì từ khi mới sinh ra đã phải tiêm thuốc để tăng cường miễn dịch.

 

Thuốc. Là thuốc.

 

Không biết có ích gì nhưng là thuốc. Tốt cho cơ thể.

 

Ban đầu vì không chịu nổi đau đớn nên ngất đi.

 

Ngủ thì thích. Lúc đó vẫn còn mơ những giấc mơ đẹp.

 

Bây giờ thì chẳng cảm thấy gì nữa nên cũng ít mơ.

 

Thời gian trôi qua quá lâu khiến tôi quên mất liệu lúc đó mình có hạnh phúc hay không.

 

Thế này thì hạnh phúc là cảm xúc gì nhỉ.

 

Có quá nhiều cảm xúc không biết.

 

Muốn biết nhưng không thể biết.

 

Nghĩ mãi rồi cũng mệt mỏi và bỏ cuộc.

 

Dù sao thì bây giờ cũng đang cảm nhận được chút kích thích.

 

“……A.”

 

Không biết nữa.

 

Si-eon giờ này có khỏe không.

 

Nhìn mặt trời đen từ trong viên nang trắng.

 

-Tí tách.

 

“Hôm nay… thứ mấy.”

 

Khái niệm ngày tháng thông thường cũng không nhớ rõ. Những người xung quanh nhắc cho.

 

Ký ức mờ nhạt và cảm giác tê liệt.

 

Dù là tôi như thế này nhưng chắc chắn vẫn nhớ rõ một điều.

 

‘…San Su-yu.’

 

Hình ảnh quả đỏ tươi mẹ đặt vào tay tôi hiện lên.

 

Cơn buồn ngủ ập đến, tôi nhắm mắt lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!