Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 350: Bài hát tiếng Pháp

Chương 350: Bài hát tiếng Pháp

Chương 350: Bài hát tiếng Pháp

- Tôi: Này này này này – (Chưa xem)

- Tôi: Có chuyện gì không? - (Chưa xem)

Quả nhiên.

Cố tình không nghe máy, hoặc đang trong tình huống không thể nghe máy.

Dấu vết của gia tộc Cornus đã bị xóa sạch khỏi Học viện El.

“Sao thế?”

Có vẻ lộ ra vẻ lo lắng nên Marronnier cúi đầu nhìn vào mắt tôi.

Thế này cũng không phải phép. Tôi đút điện thoại vào túi và làm vẻ mặt hiền lành.

“Không có gì đâu. Ăn xong chưa?”

“Ừ.”

Bát Tteokbokki còn hơn một nửa.

Chỉ ăn hai ba miếng bánh gạo. Ăn một miếng chả cá rồi no bụng nên không động đũa nữa.

Ăn thế bảo sao không béo.

Lấy giấy ăn lau miệng chùi chùi. Trang điểm trôi hết. Đầu óc thông minh mà vụng về, nhìn thôi cũng thấy buồn cười.

“Này, trôi hết phấn rồi.”

“Hả?”

“Lau mạnh thế thì, ôi chao….”

Khuôn mặt ngây thơ hỏi có vấn đề gì.

Lộ rõ vẻ mới học trang điểm. Ăn cay nên thỉnh thoảng đổ mồ hôi, chảy nước mắt mà chẳng thấy có ý định dặm lại phấn.

‘Chắc do mặt mộc quá đỉnh rồi.’

Làn da ma pháp hợp với cả lớp trang điểm bị hỏng.

Sinh ra thế này bảo sao nhiều fanclub thế.

Nếu tôi là con gái chắc khóc thét vì sự bất công của thế giới mất.

“Ăn xong rồi thì đi nhé?”

“A, ừ!”

Marronnier vội vàng đứng dậy. Thanh toán xong đi ra thấy dáng đi hơi khó khăn.

“Tiền thì… xin lỗi. Lát nữa nhất định đổi tiền trả lại.”

“Ây dà. Bạn bè mua cho suất ăn vặt không được sao. Người nước ngoài đến Hàn Quốc thì người Hàn Quốc phải chiêu đãi chứ.”

Chớp chớp mắt, nghe tôi nói xong thì cười khẩy.

Che nửa mặt nhưng làn da trắng khiến người đi đường phải ngẩn ngơ nhìn.

“Vậy thì… lần sau đến Pháp nhé.”

“Phải ăn đồ đắt tiền mới được.”

“…Đắt? Phư hư hư. Biết nhiều chỗ lắm. Nhưng mà phải hóa trang kỹ hơn.”

“Nhắc mới nhớ em nhiều fan lắm đấy.”

Trong lúc di chuyển đến địa điểm tiếp theo trò chuyện, tự nhiên nói đến chuyện fan.

Người có ngoại hình xuất chúng thì fan luôn đi kèm.

Ca sĩ, nghệ sĩ, MC, diễn viên hài…. Thậm chí người thường chỉ cần mặt mũi sáng sủa chút là được tung hô khắp nơi.

Số lượng quán cà phê đăng ảnh Byeol của Hiệp hội Hunter và Se-young của gia tộc Orc cũng khá nhiều. Vậy thì Quốc Mộc Marronnier còn thế nào nữa.

‘Ở Hàn Quốc cũng nhiều mà.’

Ở mấy cộng đồng có tiếng tăm thì ảnh của các Quốc Mộc lan truyền là chuyện thường tình.

Nghĩ đến tiêu chuẩn mỹ nhân ở thế giới này cao hơn hẳn thế giới tôi sống thì…. Không thể cảm nhận được Blanche nổi tiếng đến mức nào.

Huống hồ là ở bản quốc Pháp thì sao.

“Cái đó…. Em cũng không biết nữa. Tình cờ thôi.”

“Mọi người thích em á?”

“Ừ. Không biết lý do nhưng mà.”

Ai nghe được chắc tức hộc máu mà chết.

Đa số mấy đứa xinh đều biết mình xinh. Không phải diễn đâu. Người không phân biệt được ngoại hình của mình theo tôi biết chỉ có mỗi bà chị mọt sách Byeol thôi.

“…Lúc họp báo cũng có người xin chữ ký trước khi chụp ảnh nữa.”

Nổi tiếng thì sự ủng hộ của công chúng cũng tăng lên.

Trước đây từng thấy ở đâu đó, ở một quốc gia nọ có cuộc biểu tình đòi thả một người đàn ông ra tù chỉ vì anh ta đẹp trai.

Càng nhìn càng thấy rõ một quốc gia Pháp dành tình yêu cho Marronnier nhiều đến thế nào.

Trong mắt tôi chỉ là một cô bé nhát gan và hay tò mò thôi mà.

“Có hay xem mạng không? Nhiều chuyện về em lắm đấy.”

“Ư ưm.”

Lắc đầu.

Lắc đầu quầy quậy.

Rồi ấn mũ xuống, để tránh ánh nhìn của người xung quanh cô ấy khẽ dính vào tôi.

“Thực ra hơi áp lực.”

Nhẹ nhàng, không mạnh. Nhìn ngó xung quanh rồi dùng tay kéo áo ở khuỷu tay tôi.

Vì cái mũ nên không thấy biểu cảm của Marronnier.

“Và lại. Quốc Mộc cũng đâu rảnh rỗi đến mức để ý mấy cái đó.”

“Không phải xinh bình thường mà là xinh đến mức đó, chắc cũng áp lực thật. Đáng ghét ghê.”

“…Anh không có kinh nghiệm đó sao?”

Chống cằm nhìn lên trời lục lọi ký ức quá khứ.

“Fan cafe à… Anh cũng có.”

Đánh nhau một trận với Jung Si-woo, sau khi mặt nạ rơi xuống thì tên tuổi và khuôn mặt lên báo đài mấy lần.

Không dám nhìn mấy bài ca tụng tên mình nên lờ đi. Nhưng cũng có số lượng kha khá.

Cũng được trải nghiệm cảm giác làm người nổi tiếng một chút.

“Nhưng bận quá nên chẳng để ý nữa.”

Sự đồng cảm tình cờ được hình thành.

Marronnier nâng mũ lên để chỉ mình tôi thấy, cười rạng rỡ.

“Đúng không?”

Nụ cười thật lòng hiếm thấy. Suýt nữa thì mất hồn.

Hiểu tại sao có fan rồi đấy.

“Chắc từ hôm nay anh cũng tìm hiểu fan cafe của em quá.”

“……Hả?”

Không kìm được sự thôi thúc, tôi xoa đầu cô ấy qua lớp mũ.

Marronnier bối rối đứng khựng lại, đưa hai tay lên mũ.

- Xoa xoa.

“Dừng lại…! Ư.”

Phản ứng đáng yêu ghê. Miệng thì bảo dừng lại, nhưng hai tay Blanche đặt trên đỉnh đầu thậm chí không có ý định gạt tay tôi ra.

“Đến nơi rồi.”

“…Hả?”

Khẽ nâng mũ lên để cô ấy nhìn xung quanh.

Cuối cùng cũng thấy được khuôn mặt Marronnier. Má hơi ửng hồng. Mắt tròn xoe hết cỡ.

Đôi mắt to tròn của cô ấy thu vào khung cảnh xung quanh.

Lũ trẻ vừa tan học ùa ra từ cổng trường, đi vào văn phòng phẩm hay quán ăn vặt.

Xoay cặp sách vòng vòng trêu đùa đánh nhau. Hay túm tụm lại cầm điện thoại cười khúc khích.

Quay sang trái thì thấy học sinh cấp 3 tan học sớm đang vừa đi vừa nhìn lũ trẻ.

Đầu ngõ nơi học sinh các trường xung quanh tụ tập.

Một bức tranh đời thường mà Marronnier khao khát nhất.

“…….”

Nắm tay cô ấy siết chặt. Miệng há hốc ‘A’ không có dấu hiệu khép lại.

Ánh nhìn của Marronnier vốn chỉ giới hạn ở mình tôi giờ lan tỏa ra. Cô ấy vươn tay hỏi.

“Kia là… gì vậy?”

“Xe của học viện Taekwondo đấy. Ở Hàn Quốc bố mẹ thường đi làm cả hai. Nên hay đăng ký cho con đi học thêm cái gì đó vào buổi chiều thế kia. Để khớp với giờ tan làm ấy mà.”

“Vậy, vậy cái kia?”

“Máy chơi game. Snow Bros đấy. Chà, cái này anh cũng chưa thấy bao giờ.”

Tò mò nhìn quanh và chỉ trỏ khắp nơi.

Marronnier túm lấy cổ tay tôi lôi vào giữa vỉa hè.

“A, cái này?”

“Sân chơi… nhưng mà. Cũ nát quá.”

Hỏi rất nhiều.

“Si-heon à cái này!”

“Cái đó anh cũng chịu.”

Hành động cũng trở nên tự nhiên hơn.

Váy của Marronnier chạy nhảy bằng giày cao gót tung bay. Làn da trông còn thuần khiết hơn cả vải trắng đang thu hút ánh nhìn của bao người dưới ánh nắng.

Buộc tóc sang một bên để không bị nhận ra màu tóc. Marronnier lại ấn mũ xuống, nâng mũ lên để chỉ mình tôi thấy, lần này vươn tay về hướng khác.

“Cái kia!”

Nơi Marronnier chỉ là, quán Karaoke xu (Coin Karaoke).

Nụ cười không tắt. Marronnier càng phấn khích thì tôi, người lên kế hoạch này, cũng vui lây.

“Muốn vào thử không?”

Trước đề nghị của tôi, khóe miệng Marronnier không kìm được.

U đa đa đa.

Cứ như nhìn thấy con sói chạy đua mỗi sáng sớm vậy.

* * * * * * * *

- Phù, phù.

Tiếng thổi vào micro.

Đang tìm xem nên hát bài gì, Marronnier ngồi ngay bên cạnh vỗ vai tôi.

“Nhìn cái này đi cái này!”

Mái tóc xanh dài đến eo xõa ra khi bỏ mũ bay bay.

Rốt cuộc là nhìn cái gì mà phản ứng thế kia. Quay đầu lại nhìn Marronnier.

“Ji-hyeon thả tim Ju-ho. Bên nhau trọn đời?”

“A cái đó?”

Tưởng gì hóa ra là thấy hình vẽ bậy trên tường thú vị.

Về mặt đạo đức thì là hành động sai trái, nhưng qua thời gian thì những thứ này lại tạo nên bầu không khí.

Có nơi còn coi đây là chiến lược kinh doanh.

Quán Karaoke xu hôm nay vào có vẻ là như vậy.

Chỉ cho cô ấy biết thì cô ấy tò mò bảo kiểm tra mấy hình vẽ khác xem, bắt đầu thỏa mãn sự hiếu kỳ.

Tôi đưa một chiếc bút dạ dầu trên bàn cho cô ấy.

“Em cũng thử viết một cái không?”

“Hả?”

Trước đề nghị của tôi, cô ấy suy nghĩ một lát rồi lắc đầu.

“Để sau.”

Từ chối rồi đặt bút xuống bàn.

Tôi nhìn quanh. Những hình vẽ bậy mà Blanche đã đọc lướt qua mắt tôi.

[Tìm bạn trai. 010-xxxx-xxxx.] Cái này bỏ qua.

[Ở đây cách âm kém vãi ㅋㅋㅋ] [Phòng bên cạnh bớt chịch nhau đi lũ chó]

Có vẻ là nơi lưu lại của rất nhiều nạn nhân.

‘Amen.’

Cầu nguyện ngắn gọn rồi cử động điều khiển để trung thành với vai trò vốn có của quán Karaoke.

Marronnier đang ngắm nhìn hình vẽ bậy cũng ngồi xuống cạnh tôi, nhìn điều khiển với vẻ mặt thích thú.

“Lần đầu à?”

Gật đầu với khuôn mặt phấn khích. Khuôn mặt hưng phấn nhất tôi từng thấy ở Marronnier gần đây.

“Vậy tạm thời anh chỉ cách dùng sơ qua thôi nhé.”

Chỉ qua cách dùng điều khiển.

Không phải mấy cái như nhảy qua đoạn dạo đầu, mà chỉ chức năng tìm kiếm bài hát nước ngoài thôi.

Không biết có bao nhiêu bài hát Pháp nhưng chắc không phải là không có. Ngày xưa thì không biết chứ dạo này nhạc nước ngoài cũng du nhập nhiều rồi.

Để làm mẫu tôi chọn trước một bài vừa phải.

- ♪

Giai điệu vang lên ngay khi bắt đầu.

“A!”

Phản ứng với tiếng nhạc, Marronnier khẽ khép mi mắt tập trung vào bài hát.

“Có bài muốn hát thì đặt trước ngay đi.”

Khác với ngày xưa không biết bài nào. Dạo này cũng học thuộc một hai bài trên mạng.

Trong cuộc sống thường ngày cũng hay đi Karaoke mà.

Cũng có bài hát giống thế giới tôi sống, nên chỉ cần chú ý cao độ và nhịp điệu chút là hát không đến nỗi bị chửi.

“Hừm hừm.”

Thông giọng một cái. Khổ đầu tiên.

Không phải đến để quẩy mất xác nên chọn bài Ballad vừa phải.

Giọng hát cất lên nương theo giai điệu êm đềm.

Không phải hát hay lắm. Nhịp điệu có chút bất ổn.

Giữa chừng tôi quay đầu nhìn Marronnier.

- Lắc lư, lắc lư.

Đầu lắc lư trái phải. Trái, phải. Mỗi lần lắc lư mái tóc cô ấy đung đưa như đuôi mèo.

Hàng mi dài của Marronnier đang khẽ nhắm mắt hôm nay sao mà in sâu vào mắt thế.

Mỉm cười. Tan chảy vào âm điệu.

Dù là bài hát nghe lần đầu cũng nhập tâm, nhìn là biết người yêu âm nhạc.

“A~♪ A a~”

Không biết lời, nhưng hát theo giai điệu.

Chỉ thế thôi mà cảm giác bài hát trở nên phong phú hơn hẳn.

Thưởng thức hết mình dù là bài hát dở tệ của tôi, Marronnier khẽ mở mắt chạm mắt với tôi.

“Không đặt bài à?”

Thắc mắc vì cô ấy chưa chọn bài tiếp theo nên hỏi.

“…Khi người khác hát, không được làm việc khác. Vì nghe hay mà. Hát tiếp đi.”

Dù khách quan mà nói là bài hát không hay lắm, Marronnier vẫn nhún vai thưởng thức.

Nghe với thái độ nghiêm túc thế này thì không thể ngắt bài hát được, tôi cố gắng hát to nhất có thể.

──♬

Giọng hát hòa quyện vào bè phối của Marronnier.

Hát xong, cảm giác như vừa kết thúc một màn trình diễn tuyệt vời.

Đang ngẩn ngơ chìm trong dư âm. Cô ấy vỗ tay rụt rè và cười hí hí.

“Woa~. Phư hư hư.”

Bộp bộp bộp. Vỗ tay ba cái rồi cầm điều khiển lên, tìm một bài hát và ấn nút bắt đầu ngay.

- Tư rư rư~

Giai điệu êm đềm vang lên cùng tiếng đàn guitar thùng.

Marronnier nắm chặt micro bằng hai tay, căn chỉnh khoảng cách giữa micro và miệng rồi nhìn thẳng vào tôi.

“Hưm hưm.”

Tiếng mũi dễ thương ngắn ngủi. Như muốn bảo hãy nghe thử một lần.

Ngay sau đó, giai điệu của âm sắc mê hồn vang lên.

“Les rêves des amoureux sont comme le bon vin (Giấc mơ của những kẻ yêu nhau tựa như loại rượu vang hảo hạng.)”

Êm đềm, giọng hát tan chảy vào tai.

Tiếng hát không hổ danh là âm sắc trời ban vang vọng khắp phòng Karaoke.

Nổi da gà ngay từ câu đầu tiên. Tôi vô thức vuốt ve cánh tay.

Bằng tiếng Pháp êm đềm, chỉ lẩm bẩm một câu thôi mà.

Khác hoàn toàn với giọng nói của Blanche mà tôi biết.

“L'espoir est un plat bien trop vite consommé (Hy vọng là món ăn bị tiêu thụ quá nhanh.)”

Giọng hát nảy tưng tưng.

Đoan trang và dễ thương.

Đẹp một cách cá tính, liên tưởng đến nàng tiên nhỏ đậu trên vai tôi và gõ vào tai.

Micro nắm chặt bằng hai tay, và nụ cười hạnh phúc của Blanche hiện lên trên đó khiến người nhìn phải ngẩn ngơ.

‘A.’

Cuối cùng cũng biết.

OST của một bộ phim hoạt hình nào đó.

Bản nhạc tuyệt đẹp vang lên ở cuối phim đó. Chỉ là người hát thay đổi thôi mà có thể tạo ra cảm giác thế này sao.

Khóe mắt Marronnier khẽ nheo lại chào tôi bằng mắt.

“Laissez-moi vous émerveiller et prendre mon envol (Hãy để tôi làm bạn kinh ngạc và cất cánh bay lên.)”

Không hiểu ý nghĩa lời bài hát. Nhưng tự nhiên thấy như được an ủi.

Vừa như chúc phúc lại vừa thấy vui vẻ lạ thường.

Tôi vô thức gật gù theo nhịp.

Marronnier nắm chặt micro nghiêng đầu, tựa đầu lên vai tôi.

Với khuôn mặt không chút ngại ngùng, chỉ thả lỏng toàn thân để tập trung vào bài hát.

Một câu thì thầm chứa chan cảm xúc.

“Nous allons enfin nous régaler (Cuối cùng chúng ta sẽ được thưởng thức bữa tiệc.)”

Bày biện bàn tiệc cho cuộc sống mới.

“Je suis heureux à l'idée de ce nouveau destin (Tôi hạnh phúc với ý nghĩ về định mệnh mới này.)”

Giọng hát muốn ghi âm lại để giữ gìn mãi mãi, một bên tim tự nhiên thắt lại, tay tự động vỗ tay.

Nghe đồn Marronnier hát hay lắm.

Không phải không biết. Nhưng nghe qua micro thì. Cảm xúc mang lại hoàn toàn khác.

“Le festin est sur mon chemin...”

Bữa tiệc đang ở trên con đường của tôi.

Cùng với giai điệu tràn đầy dư âm, Marronnier hạ micro xuống và khẽ ngước nhìn tôi.

Lúc đó mới nhận ra khoảng cách gần gũi chăng.

Mở to mắt ngạc nhiên một chút, nhưng có vẻ phán đoán đây là cơ hội. Cô ấy thì thầm với tôi với khuôn mặt không thể hiểu nổi.

“Ça va? (Thế nào?)”

Một câu nói tiếng nước ngoài thốt ra bằng giọng nói tuyệt vời đó.

Đến giờ mải tập trung vào máy dịch nên bỏ lỡ giọng nói của cô ấy, tôi suýt nữa thì ngơ ngác.

Hiểu tại sao người ta lại đổ gục vì một bài hát rồi.

Đôi má hơi ửng hồng có vẻ mềm mại. Tôi dùng một tay kéo má Marronnier ra.

“Ơ, á?! Làm gì thế!”

Phải rồi đây mới là Blanche.

Bỏ tay ra, Marronnier ôm hai má mình bĩu môi lườm tôi.

“Hát hay đấy. Muốn nghe cả đời ghê.”

Truyền đạt cảm tưởng chân thành.

Nghe vậy mặt Marronnier ngơ ra một lúc. Rồi cúi gầm mặt xuống.

Mái tóc bị mũ đè xuống ỉu xìu dựng đứng lên như tai mèo.

Tai đỏ bừng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!