Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 246: Một Sinh Viên, Ba Quốc Mộc (1)

Chương 246: Một Sinh Viên, Ba Quốc Mộc (1)

Chương 246: Một Sinh Viên, Ba Quốc Mộc (1)

- Xèo xèo.

Quết sốt gà cay lên miếng thịt ba chỉ đang chín vàng.

Thịt ba chỉ khoe mẽ sự hiện diện của mình trên đống lửa với lớp sốt đỏ rực bóng loáng.

Xiên thịt ba chỉ nướng nguyên tảng sốt gà cay. Vì San Su-yu thích vị cay nên tôi đã chọn món này từ những nguyên liệu kiếm được.

Cũng rắc muối gia vị vừa phải nên sẽ đậm đà.

"Thế nào?"

Vừa cho thịt vào miệng, San Su-yu đã mở to mắt.

Đôi mắt tròn xoe nhìn tôi ngay lập tức.

Biểu cảm như muốn hỏi sao lại làm ra món ăn kinh ngạc thế này.

"Ngon quá."

San Su-yu dán mắt vào miếng thịt ba chỉ. Rồi ăn ngấu nghiến.

Dáng vẻ đó giống như nhìn thấy chú cún con ăn đồ ăn vặt, khiến tôi cười mãi không thôi.

Ăn ngon là may rồi.

Vì hôm qua có chuyện đó. Tôi đã lo lắng suốt đêm không biết sáng gặp mặt có ngại ngùng không, nhưng cuối cùng chuyện lo ngại đã không xảy ra.

Có vẻ đó cũng là sự kiện khó nói với San Su-yu, nên cô ấy chỉ liếc nhìn tôi chứ không trực tiếp hỏi.

'Thời gian còn lại, giờ còn một ngày.'

Hôm nay là ngày thứ 6. Còn đúng mười bảy tiếng nữa là kết thúc thử thách đầu tiên.

Ban đầu thì đa đoan nhưng cuối cùng cũng tận hưởng vui vẻ.

Đã nghỉ ngơi đúng nghĩa sau một thời gian dài.

Cơ thể cũng thả lỏng bớt căng thẳng, tâm trí có chút thảnh thơi.

Tất nhiên, trong suốt một tuần dài ở trong rừng không phải chỉ toàn chuyện vui.

'Nỗi lo cũng tăng thêm một cái.'

Dục vọng. Con quỷ dâm dục chết tiệt này ngày càng mạnh hơn.

Trong một tuần đã có hai người chồng chất cơ thể lên nhau.

Thậm chí suýt nữa xảy ra thảm kịch đụng chạm đến San Su-yu, biểu tượng của sự ngây thơ.

Nhìn kết quả thì là chuyện tốt cho tôi nhưng. Rõ ràng dạo này tôi cảm thấy khả năng kiềm chế đang thiếu hụt là sự thật.

Ở quá khứ đã kìm nén dục vọng quá mức sao?

Hay là do vừa trở về từ quá khứ đã sống phóng túng nên cơ thể thích nghi luôn rồi?

- Nếu không làm tình thì cơ thể không sống nổi!

Câu thoại như trong mấy cuốn sách mỏng vang lên trong đầu tôi bằng giọng của Byeol.

Tôi vuốt mặt đầy tự ti.

Chóng mặt quá. Dù vậy không thể phủ nhận là sức mạnh của Mộc Linh Vương trong tôi đang ngày càng mạnh lên.

Ngay lúc này cũng vậy.

'Lại có ai đến.'

Giác quan thứ sáu như ma quỷ. Vành tai giật giật.

Dù không lan tỏa ma lực nhưng từ xa tôi đã cảm nhận được sự hiện diện mờ nhạt của ai đó khác.

Phân biệt được cả giới tính. Khí tức của ba người kia là nữ.

Tôi có được khí cảm khó hiểu.

Trong quá trình Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng, khi nhân vật trong Thực Mộc Đồ Giám tăng lên từng người một, nỗi lo của tôi dần chuyển thành sự chắc chắn.

Tôi đứng dậy.

"Si-eon?"

"Em cứ ăn ở đó đi, anh đi cảnh giới một chút rồi về."

Thu hồi trượng. Cây trượng bay từ không trung nằm gọn trong tay phải tôi.

"Việc khó khăn à? Để em làm cho."

"Ây, việc khó thì anh đã không đi một mình. Cứ ngồi yên đó đi."

San Su-yu gật đầu trước sự thuyết phục của tôi. Để cô ấy lại, tôi đi vào trong rừng và suy nghĩ.

'Chưa biết là ai nhưng.'

Dù vẫn chỉ cảm nhận được khí tức mờ nhạt, nhưng tuyệt đối không phải năng lực tồi.

Dù có cực đại hóa dục vọng của tôi thì từng chút một, nó vẫn đưa cho những phần thưởng tốt.

Nếu chẳng có cái cóc khô gì thì tôi đã lờ đi rồi, nhưng...

- Rắc.

Thả lỏng cơ thể, tiếng xương kêu vang lên.

'Dù đi đường nào miễn về đến Seoul là được.'

Dù là sức mạnh đáng ghét đến đâu nhưng nếu có ích thì đành phải chấp nhận.

Vốn dĩ tôi là thằng chẳng có gì cả. Mạnh lên thế này thì phải trả cái giá tương xứng thôi.

Việc tôi thay đổi thì đã là sự thật biết từ lâu rồi.

Chỉ là, cần phải cai chuyện người lớn một thời gian.

Dù là quyết tâm không kéo dài lâu.

"Hai người."

Banya lẩm bẩm.

"Hồ nước, phía dựng lều có hai người. Nam và một nữ. Người có vẻ là pháp sư đang đi về phía này."

"Bị lộ rồi sao?"

Trước câu hỏi của Saku, Banya khẽ cau mày.

"Để đối phương không nhận ra, ta đã làm nhiễu loạn ma lực hướng về phía này rồi. Và ma lực của đối phương còn chưa đến được đây."

"V, vậy sao."

Nói cách khác, đừng có coi thường tao.

Thực sự tò mò mới hỏi mà trả lời thế thì cũng chẳng biết nói gì.

Saku ỉu xìu gãi má và đeo găng tay vào hai tay.

Võ thuật lâu đời của gia tộc Yoshino, sử dụng đồng thời Tinh linh thuật và Quyền cước thuật.

Vì tinh linh đồng hóa với toàn thân cô để chiến đấu nên dù không dùng ma lực cũng có thể phát huy sức mạnh đáng gờm.

Su-yeon đang nhìn Banya từ phía sau cũng rút kiếm ra khỏi vỏ và hỏi cô ta.

"Lần này cũng bắt à?"

Đương nhiên.

Cô ta trả lời bằng sự im lặng, Su-yeon và Saku đi trước vạch bụi cỏ.

Banya đi theo sau.

"Dù sao hôm nay có vẻ không đánh nhau nhiều."

Tính cả lần này là khoảng ba người. Tần suất gặp mặt giảm rõ rệt cho thấy số người bị loại nhiều bất thường.

Có lẽ từ thử thách thứ hai sẽ còn dưới 100 người. Từ thứ ba có khi chỉ còn ba mươi người cũng nên.

Tùy theo thời điểm, lịch trình Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng có thể bị rút ngắn đột ngột.

"Này, Su-yeon-san."

Saku cũng cảm nhận được bầu không khí đó chăng.

Cô hỏi Su-yeon bằng giọng vô cùng thận trọng.

"Cuộc thi tuyển chọn của chúng ta... diễn ra trong sáu tháng đúng không? 180 ngày."

"Đúng thế."

Su-yeon trả lời câu hỏi của Saku như muốn hỏi sao lại hỏi cái đó.

Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng có lịch trình dài và tiến hành từ từ.

Để chọn ra nhân tài xứng đáng với danh dự Thủ Vệ Rừng, đánh giá cả tiềm năng của sinh viên. Để có thể gặp gỡ nhiều Mentor nên cần thời gian như vậy.

Thử thách đầu tiên thuộc loại có độ khó dễ.

Sống sót giữa ma thú, phá hầm ngục để kiếm thức ăn.

Sự cạnh tranh giữa các sinh viên cũng nằm trong nội dung thử thách nhưng không bắt buộc.

Không nhất thiết phải đánh nhau. Nếu cần thì giúp đỡ nhau cũng được. Hoặc tận hưởng cũng tốt.

Từ thời điểm có thể lập team (teaming) thì coi như đã cho phép điều này.

Loại bỏ ai đó cũng chẳng thu được lợi ích gì cả.

Nếu không có chuyện đặc biệt thì không va chạm nhau. Có bầu không khí ngầm như vậy.

Tất nhiên, lần này thì khác.

"... Đến rồi."

Lời của Banya vang lên.

"Một người."

Cuộc thi tuyển chọn là một cơ hội.

Vì thế một số người tham gia có xu hướng tự chuốc lấy việc không cần làm.

Vì phải nâng giá trị bản thân lên.

Cái dũng khí không phải dũng khí đến từ tâm thế đó, bất ngờ thay lại có thể tìm thấy khá nhiều.

Người thường gọi đó là sự liều lĩnh.

- Bịch.

Một người đàn ông đứng trên cành cây nhìn xuống ba người.

Hắn đeo mặt nạ trắng, xác nhận khuôn mặt của ba người rồi nghiêng đầu.

Saku nhìn thấy người đàn ông đó thì mở to mắt.

"Ơ? Ơ, ơ ơ! Người kia...!"

Ngay khi Saku nhận ra Lee Si-heon và định hét lên vì vui mừng.

"Si-heon-san-"

Banya đã ra tay trước.

"Điện Lôi. Xạ Cung."

Hình xăm của Banya rung động dữ dội, sau lưng cô ta xuất hiện những mũi tên sét.

Hàng chục viên đạn. Những mũi tên khổng lồ đồng loạt thay đổi quỹ đạo như có ý thức và bay về phía người đàn ông.

"Ơ, ơ Banya-san! Khoan, khoan đã!"

Saku hoảng hốt định ngăn Banya lại rồi nhìn sang Su-yeon.

"Su-yeon-san, người kia..."

Biết rồi.

Đã tấn công rồi thì coi như xong.

Quen biết hay gì thì khoảnh khắc ma pháp của Banya nhắm vào cậu ta, việc cậu ta bị loại coi như đã được quyết định.

- Xẹt xẹt xẹt!

Những mũi tên sét lao về phía cậu ta.

Si-heon ngồi khom người trên cành cây, cầm cây trượng cao bằng người mình hướng xuống đất.

Đôi mắt sau lớp mặt nạ nhìn thẳng vào những mũi tên xung quanh.

Cây trượng của cậu ta từ từ nâng lên. Cây trượng màu đen. Cổ vật có chất liệu đáng ngờ không biết làm từ gì.

Đầu trượng hướng về phía Banya.

Cậu ta vẫn giữ tư thế ngồi và lẩm bẩm nhỏ.

"Phong Liên (Wind Lotus)."

Giọng nói khô khốc bật ra khỏi miệng.

- Vù vù vù!

Khoảnh khắc đó gió thổi mạnh.

Lá cây trên những cái cây cao vút rung động không ngừng.

Giữa những tán lá rậm rạp, xuyên qua khe hở đó, hàng chục mũi tên ma lực đổ xuống như đại bàng.

Ma pháp thuộc tính gió vượt trội áp đảo.

Những mũi tên gió khổng lồ cậu ta tạo ra, ngay sau đó tạo thành một bầy và đổ xuống Banya.

Hai mũi tên va chạm nhau, ma lực của mỗi thuộc tính bắn tung tóe.

- Ầm ầm ầm ầm!

Âm thanh như xé toạc sấm sét làm rung chuyển cả khu rừng.

"... Gì cơ?"

Đuôi mắt Banya run lên bần bật.

Chuyện không ngờ tới. Chắc chắn không phải nương tay. Tại sao.

- Rắc rắc!

Su-yeon chém đôi mũi tên đang lao về phía Banya.

Một mũi tên ma lực rơi xuống chân cô ta, chập chờn như ảo ảnh ở góc tầm nhìn rồi biến mất.

Uy lực ngang nhau.

Nhưng thua về số lượng ma pháp.

"..."

Khóe miệng Banya rung động. Cảm giác lồng ngực xao động trong chốc lát.

Người đàn ông vẫn ngồi trên cành cây nhìn xuống ba người.

Như thể việc đỡ được ma pháp của Quốc Mộc chẳng là gì cả.

- Lắc.

Cậu ta lại cử động trượng. Những mũi tên được luyện thành mới trên không trung xuất hiện.

Hình dáng đó gợi nhớ đến tháp pháo khổng lồ.

"Si-heon-san, tuyệt quá."

"Cậu rốt cuộc là phe nào vậy?"

"Chúng ta không cần đánh nhau mà. Xin lỗi rồi chia tay thích hợp thì-"

Lời của Saku lại bị cắt ngang bởi đợt pháo kích ma pháp tiếp theo của Si-heon.

Banya cũng lại khởi động ma pháp.

Su-yeon không trả lời Saku, rút kiếm ra và leo lên thân cây.

Su-yeon leo lên với tốc độ đáng sợ. Ma lực trắng kết tụ trên kiếm của cô dao động bất thường.

Lee Si-heon nhìn Su-yeon một cái rồi vươn tay phản ứng lại đợt pháo kích của Banya.

Chính xác cùng số lượng tấn công. Ma lực của mỗi bên lại va chạm trên không trung tạo ra cơn gió lốc dữ dội.

Thua về tốc độ phát huy ma pháp. Tài năng cấp S cũng tồn tại ở Lee Si-heon.

Hơn nữa kinh nghiệm thực chiến cũng nghiêng về phía Lee Si-heon.

Trừ khi là Baobab Tree có Quyền Năng đặc biệt. Giao chiến rất đơn giản.

- Phập!

Kiếm của Su-yeon chém đứt cành cây Lee Si-heon đang đứng.

Cậu ta lập tức tạo ra bệ đỡ trên không trung và di chuyển trượng.

Cùng với lá chắn được triển khai, mũi tên nổ ở cự ly không.

Đọc được chuyển động của ma lực, ngay khi ma pháp được tạo ra, kiếm của Su-yeon đã chém đứt mũi tên.

'... Khá đấy.'

Ma pháp nặng nề.

Tìm thấy tài năng ở phía ma pháp là thật sao?

Thực lực không thể tin nổi với người mà cách đây không lâu còn chẳng biết ma pháp là gì, chỉ dùng kiếm và nắm đấm.

Riêng tốc độ phát huy ma pháp thì trong đám cùng lứa không ai sánh bằng.

Uy lực thì Marronnier và Banya vượt trội hơn. Nhưng ưu điểm của cậu ta đã bù đắp và thừa thãi cho khuyết điểm.

- Kít kít kít!

Lưỡi kiếm cưỡng ép chen vào giữa lá chắn.

Tiếng ồn như cào bảng đen vang lên, lá chắn vỡ ra.

Lee Si-heon dùng tay gạt lưỡi kiếm rồi lập tức vung trượng như vũ khí cùn bằng một tay.

- Vút!

Né đòn đó, khoảng cách giữa hai người được nới rộng.

Pháo kích liên tiếp đổ xuống.

Cùng với sương mù nổ ra, xung quanh mờ đi.

Có vẻ cũng thông thạo các thuộc tính ma pháp khác, xung quanh tia lửa và sét bắn ra.

Ý đồ che khuất tầm nhìn của cậu ta lộ rõ.

'Không được để nới rộng khoảng cách.'

Lee Si-heon có thể coi là tháp pháo di động.

Pháp sư chuyên cận chiến.

Lượng ma pháp cũng đáng kể, nếu sơ sẩy có thể bị kéo dài vài tiếng đồng hồ.

Su-yeon làm rung động ma lực ở mọi huyệt đạo trên cơ thể.

"... Bạch Đan Tâm Giới (Baek-dan-sim-gye)."

Kỹ thuật của Kiếm Thánh, dù chưa chạm đến gót chân. Nhưng chỉ cần cô thi triển cũng đủ uy lực.

"Bán Nguyệt."

Theo đường kiếm của cô, vết rách được khắc lên toàn bộ không gian theo đường kiếm.

Ma pháp Si-heon trút xuống bị xóa sạch trong nháy mắt như chưa từng tồn tại.

Thay vào đó những cánh hoa trắng lấp đầy chỗ đó.

Vì cánh hoa dày đặc nên không thấy phía trước nhưng trong đồng tử trắng dã của cô nhìn thấy chuyển động của ma lực.

Đạp vào thân cây lao về phía Lee Si-heon đang đứng.

Sợi chỉ trắng tuân theo thanh kiếm cô cầm căng ra.

Đâm.

Lẽ ra phải đâm trúng.

- Phập!

Lưỡi kiếm đen cắt qua những cánh hoa trắng đâm vào vai cô.

'Kiếm?'

Đòn tấn công chưa kịp nắm bắt đã ập tới. Lưỡi kiếm cắm vào vai.

Máu dần loang ra trên áo Su-yeon.

'Rốt cuộc từ khi nào?'

Chuyển động của cô dừng lại như đá. Hình ảnh người đàn ông đeo mặt nạ phản chiếu trong đồng tử trắng.

Bàn tay cầm chuôi kiếm của cậu ta rút kiếm ra khỏi vai cô, kề vào cổ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!