Tập 1 (Mở đầu - 418)
Chương 31: Shiba Đáng Ghét Của Chúng Ta
2 Bình luận - Độ dài: 2,513 từ - Cập nhật:
Chương 31: Shiba Đáng Ghét Của Chúng Ta
Đã hai tuần kể từ khi tôi nghỉ học ở Học viện.
Trong thời gian đó đã có rất nhiều chuyện xảy ra.
Đầu tiên, với danh nghĩa trở thành bạn bè, tôi đã giải quyết nỗi lòng của Jin Dal-rae.
Tôi đã giết Lee Seong-han. Và phải nhập viện.
Ở đó tôi gặp Byeol (Ngôi Sao) và bị cưỡng ép hối lộ tình dục.
Trong lòng thì muốn dùng vụ tiếp đãi tình dục này để làm đảo lộn truyền thông, nhưng ở cái Đại Thụ Lâm nghiêng ngả này, dù có bị Thế Giới Thụ "ăn" thì cũng chỉ nhận được câu "Thích bỏ mẹ ra còn làm bộ gì?".
Cuối cùng tôi mang theo vết thương lòng không thể xóa nhòa, trút bầu tâm sự với Se-young để chữa lành.
Tất nhiên không phải là không thu được gì.
Đầu tiên là độ hảo cảm.
“ Menu Hảo cảm được cập nhật. ”
“ World Tree Auction (Đấu giá Thế Giới Thụ) ” - “ Menu Hảo cảm ”
[Thế Giới Thụ (2)]
▶Thế Giới Thụ Thuần Khiết: ♥♥♥♥♥(100/100)
▶Thế Giới Thụ Trị Dũ: ♥♥♥♡♡(71/100)
[Mộc Nhân (3)]
▶Lee Se-young: ♥♥♥♥♡(86/100)
▶San Su-yu: ♥♡♡♡♡(38/100)
▶Jin Dal-rae: ♥♥♡♡♡(40/100)
※Đăng ký hảo cảm khả dụng từ (50→30). (Đặc quyền khách hàng VIP1 giảm mức hảo cảm tối thiểu.)
“ 8030p được chuyển vào do nhân duyên với Thánh Mộc mới, Thế Giới Thụ. ”
Về độ hảo cảm thì có tiến triển đặc biệt lớn.
Độ hảo cảm thì trừ cái Thế Giới Thụ Trị Dũ dở hơi kia ra thì đều nằm trong dự tính, còn trường hợp VIP thì do quay thưởng nhiều quá nên hạng tự nhiên tăng lên. Thú thật là cứ quên đi thì hệ thống mới lại xuất hiện nên giờ tôi cũng bỏ cuộc chẳng buồn đọc nữa.
Nói về kết quả thì, số điểm tiêu tốn qua việc quay thưởng coi như đã được phục hồi gần như hoàn hảo. Giờ có thể thoải mái quay tiếp rồi.
Và tôi cũng đã uống linh dược nhận được từ Byeol như lời xin lỗi để tăng ma lực.
“ Chỉ số ”
-Cân lực 5.3
-Độ bền 4.6
-Mẫn tiệp 4.0
-Thể lực 4.7
-Ma lực 5.7
Tính theo con số chính xác thì khoảng chừng này.
Kỹ năng vận dụng ma lực ngày càng tăng, nên sự phát triển cơ thể cũng diễn ra nhanh chóng.
Nhờ ma lực mà các đĩa sụn tăng trưởng đã đóng lại được mở ra, giúp tôi cao thêm khoảng 3cm.
Thế này chẳng phải thuyết ma lực vạn năng là thật sao?
Đúng vậy. Vốn dĩ thằng nào nhiều ma lực là thằng đó mạnh, và muốn mạnh thì phải cắn linh dược. Ví dụ như San Su-yu chẳng hạn. Nhỏ đó sinh ra đã đeo cái bình chứa ma lực rồi.
Dù sao thì so với lúc mới đến đây, tôi đã hoàn toàn hoán cốt đoạt thai cấp độ vịt con xấu xí hóa thiên nga.
Giờ không còn là lợn nữa. Cũng có sức hút rồi.
Thực lực cũng có, giờ chỉ cần sống dựa vào nhan sắc một cách vừa phải là được.
Phải rồi, cuộc đời đầy sóng gió.
Vì thực lực của tôi đã được chứng minh qua vụ việc lần trước, nên tôi nghĩ lần này mình có thể tận hưởng một cuộc sống đáng sống.
Đi MT (dã ngoại) rồi làm tình!
Hát hò trong buổi biểu diễn tài năng cho ra trò!
Kiểu như chữa bệnh mất ngủ cho cô gái nào đó bằng cách nghe bản ghi âm bài hát của tôi chẳng hạn!
Vừa tưởng tượng ra mấy cái viễn cảnh đen tối kiểu trở thành "insider" (người hòa đồng/nổi tiếng) như thế, tôi vừa đến Học viện.
Tôi đã trở lại.
"Shiba à, con đợi lâu lắm rồi phải không?"
Việc đầu tiên tôi làm ngay khi đến Học viện là cho Shiba ăn.
-... Lắc lư.
Mầm non của Shiba lâu ngày không gặp đang rũ xuống.
Shiba như muốn thông báo rằng mình đang giận, quay phắt mầm cây về phía cửa sổ để tôi không nhìn thấy.
"Shi, Shiba à."
- Chíp, chíp!
Giờ còn phát ra tiếng bằng lá nữa.
Con bé thông minh thế này từ bao giờ vậy?
Thầm cảm thán trong lòng, tôi chuyển chỗ sang phía cửa sổ, Shiba lại quay mầm về phía cửa ra vào.
Chuyển sang cửa ra vào thì quay ra cửa sổ, chuyển sang cửa sổ thì quay ra cửa.
Nhìn dáng vẻ đó, tôi cảm thấy ruột gan như bị thiêu đốt.
'... Bố nó bị dao chém, bị cây cưỡng bức rồi mới về, thế mà không khóc thay cho bố thì thôi lại còn.'
Không cho ăn mấy ngày mà đã dỗi rồi.
Nếu bị bỏ đói suốt 2 tuần thì chắc đã khóc lóc thảm thiết van xin rồi, nhưng vì tôi thỉnh thoảng nhờ Se-young tưới nước nên chắc cũng chẳng đói được mấy ngày.
Tóm lại là con Shiba này đang làm mình làm mẩy.
Ồ. Nghĩ thế này lại thấy dễ thương ghê.
- Chíp! Chíp!
- Sao bố không về!
Hành động của Shiba bỗng nhiên nghe như tiếng nói.
Đây là... thai giáo cấp cao?
Tôi vừa tưới nước khoáng tinh khiết vừa vuốt ve mầm non của Shiba.
- Chíp.
Dùng ngón tay gõ nhẹ, có vẻ cơn giận đã nguôi ngoai đôi chút, nó mới chịu chìa mầm ra cho tôi xem.
Mầm non của Shiba lâu ngày không gặp đã lớn hơn đáng kể. Chắc vì còn nhỏ nên lớn nhanh như thổi.
"Vậy tưới nước xong rồi, hay là đi dạo một vòng bên ngoài nhỉ?"
Giờ này chắc là giờ tan học của các sinh viên.
Lâu rồi mới gặp San Su-yu, phải đấu một trận mới được. Nghĩ đến cảnh Su-yu hoang mang trước thực lực đã tiến bộ của mình, tôi bật cười khúc khích.
Nghĩ vậy, tôi đưa tay về phía áo khoác.
- Bốp.
Có tiếng gì đó đổ ở phía bàn.
Nhìn kỹ thì chai nước khoáng bị đổ, nước chảy lênh láng.
"Ác!"
Chỉ kịp hít một hơi ngắn, tôi lao ngay đến lau nước.
Lấy khăn gần đó lau sạch nước rồi chuẩn bị đi ra ngoài lần nữa.
- Bốp!
Lại nghe thấy tiếng đó.
Quay đầu lại thì lần này một chai nước mới đã bị mở nắp, đổ xuống và nước chảy ra.
Bình thường thì chuyện này là không thể.
Lau nước xong, với tâm trạng nghi hoặc, tôi lại chuẩn bị đi ra.
- Bốp.
Nước lại đổ.
Lần này cũng ở phía bàn. Tôi với khuôn mặt nghiêm nghị bước lại gần giường.
- Chíp! Chíp!
Khi tôi ngồi lên giường, Shiba phát ra tiếng kêu như chào đón. Dễ thương thì dễ thương thật đấy.
Nhưng tại sao con tôi cứ làm đổ mấy chai nước tội nghiệp thế nhỉ. Lại còn dùng thứ sức mạnh không rõ nguồn gốc nữa chứ.
"Sao con lại làm thế, Shiba."
- Chíp? Chíp?
Nhưng tôi là một người lớn hiền lành.
Dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng đã thề sẽ đối xử dịu dàng với con mình từ 10 năm trước rồi.
Tôi biết rõ rằng không được mắng chửi khi con cái có hành động lạ.
"Shiba, sao con cứ thế hả Shiba. Hửm? Shiba à."
Tôi vừa vuốt ve mầm non vừa lẩm bẩm. Thế là Shiba có vẻ hơi chán nản.
- Chíp chíp.
Nó kêu lên một cách thảm hại.
Dáng vẻ dễ thương đến mức vô dụng đó khiến tôi mềm lòng.
Người ta bảo trẻ con hành động để nhận được sự quan tâm và tình yêu của cha mẹ.
Nếu vậy thì có lẽ Shiba đã cảm thấy bất an khi thấy tôi cứ đi ra ngoài suốt.
"Shiba à..."
- Chíp...
Tôi thì thầm với Shiba.
"... Mầm non gì mà cảm xúc dạt dào thế này. Lớn lên nhất định phải làm tiểu thuyết gia nhé."
- Chíp chíp?!
Shiba có vẻ muốn tôi ở lại đây.
Hết cách rồi. Không cha mẹ nào thắng được con cái, mẹ nó thuộc hệ Hỏa thì tôi đành làm ông bố hệ Thủy vậy.
Nhưng đối phương là mầm cây.
Phải chơi trò gì đây.
Tôi nhìn Shiba đang nghiêng mầm cây như thể nghiêng đầu thắc mắc.
- Chíp?
Rồi tôi nghĩ. Con bé này nếu làm tốt thì có khi nói được không chừng?
Tôi ngồi ngay ngắn, nhìn Shiba và phát âm rõ ràng.
"Nói giống bố nào. A I U E O."
- Chíp bốp!
"Ka Na Da."
- Chíp!
Quả nhiên không được sao. Tôi khoanh tay suy nghĩ. Cũng phải, mới sinh ra chưa được bao lâu mà đòi hỏi nhiều quá.
"Vậy thử cái gì dễ hơn nhé? Mầm trái."
- Chíp!
Khi tôi chìa tay ra và nói, Shiba đặt mầm bên trái lên ngón tay tôi.
"Phải."
- Tách.
"Cả hai."
- Tách.
Có vẻ hiểu hết lời tôi nói, Shiba hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.
Tôi vỗ tay liên tục và thốt lên đầy cảm thán.
"Kha, con gái bố thiên tài quá! Hay là làm được cái này không? Pằng!"
Lần này tôi làm tay hình súng và giả vờ bắn.
Thấy thế, Shiba dùng một chiếc lá ôm lấy thân chính của mình rồi--
- Chíp, chípppppp!
Nó kêu lên đau đớn rồi ngã rạp xuống sàn một cách thảm thiết.
Thấy vậy tôi đứng dậy vỗ tay nhiệt liệt. Nghe thấy sự hưởng ứng nồng nhiệt của khán giả, Shiba dùng lá bên phải chỉ vào lá khác của mình như muốn tôi vuốt ve.
Tôi vuốt ve Shiba đến mức phát chán.
- Chíp, chíp~♪
Shiba có vẻ rất thích, mỗi lần tay tôi chạm vào là nó lại lắc lư đầu sang hai bên.
Tiếp theo dạy cái gì đây.
Làm tay hình chữ V rồi đặt mầm cây lên đó.
Thử hết cái này đến cái khác, chẳng mấy chốc trời đã tối.
Vấn đề ở đây là thể lực của trẻ con không biết mệt.
- Chíp, chíp.
Đã hơn 9 giờ mà Shiba vẫn chưa biết mệt. Cứ đòi vuốt ve, cứ khóc đòi chơi cùng.
Cuối cùng tôi phải đáp ứng hết yêu cầu của Shiba rồi mới có thể ra ngoài.
Ký túc xá mùa xuân vẫn ấm áp.
Bên trong không khí ấm cúng mang theo hương xuân tươi mát bốc lên, những chậu hoa đặt ở hành lang đang mỉm cười với loài hoa theo mùa.
- Ọc ọc.
'Đói quá.'
Đi phòng gym, đi thư viện, cái bụng đói meo cứ réo lên đòi ăn.
Vì cô con gái không hiểu lòng bố mà tôi chưa ăn được gì.
Với tâm trạng đó, tôi bước về phía quầy salad ở tầng 1 thì thấy Gu-seul đang đi vào phòng mình.
Mặc vest, trông khá bảnh bao.
Dừng bước và chạm mắt nhau, Gu-seul sửa lại biểu cảm thành rạng rỡ và vẫy tay.
"Si-ha! Tức là Si-heon Hi!"
Hôm nay là chó chăn cừu (Shepherd Dog) à?
Bộ vest đen tuyền trông rất hợp.
"Nhìn thế này thấy lâu lắm rồi mới gặp nhỉ. Sức khỏe ổn chưa? Nghe bảo là chuyện lớn lắm mà."
"Khỏe re. Cúp học hợp pháp nên thấy sướng lắm."
"Phư hi hi hi. Tâm trạng đó tớ hiểu mà."
Gu-seul cười hớn hở.
Nhìn thì đúng là cô bạn thân trời sinh, nhưng nhỏ này không coi tôi là bạn.
Lý do thì không biết.
Tôi chỉ có thể phỏng đoán rằng một đứa tiếp cận tôi từ lúc tôi còn xấu xí thì chắc chắn có âm mưu gì đó.
Tôi cười và gợi ý.
"Tớ đi ăn cơm, đi cùng không?"
"Hự, tớ vừa ăn xong."
"Thế à? Vậy thì chịu rồi."
"Mai ăn ở Học viện nhé."
Ừ thì ừ.
Trả lời ngắn gọn, tôi vẫy tay rồi đi xuống quầy salad tầng 1.
Tôi nộp cái thẻ sinh viên Học viện bám đầy bụi do ít dùng, vào nhà ăn chọn món rồi ngồi xuống.
Đủ loại món Hàn lấp đầy tầm mắt.
Thịt bò xào ngọt ngào và thịt heo xào cay nồng chào đón tôi.
Tôi ăn ngấu nghiến như ma đói. Ăn nhanh nên bụng cũng nhanh no.
Ăn uống no nê, vừa ra khỏi nhà ăn thì thấy một người phụ nữ rất quen mặt đang đi vào từ cửa.
Tóc ngắn màu hồng, mặc áo nỉ cùng màu với tóc.
Jin Dal-rae nhìn thấy tôi đeo mặt nạ thì giật mình cứng đờ người.
"A."
Quầng thâm mắt hơi trễ xuống. Váy ngắn để lộ đùi.
Jin Dal-rae nhìn tôi đeo mặt nạ và không nói nên lời.
"Cái, à, chuyện là... cậu về, bao giờ thế?"
Cô ấy lắp bắp, rồi nắm chặt hai tay và bắt chuyện.
Mặt hơi ửng đỏ.
Kém giao tiếp với người khác sao?
Nhìn Jung Si-woo thì có vẻ không phải vậy.
Nhưng thấy cô ấy coi tôi là bạn, thì chắc chắn độ hảo cảm đã tăng lên ở mức nào đó.
"Hôm nay tôi về ngay."
Tôi trả lời không suy nghĩ nhiều, Jin Dal-rae nói "À ra vậy" rồi cúi đầu.
Sự im lặng kéo dài. Ngượng ngùng.
Có lẽ Jin Dal-rae đang để tâm chuyện lần trước chăng?
Thấy có lỗi chẳng hạn. Khoan, Jin Dal-rae mạnh mẽ đó mà thấy có lỗi á? Khó tưởng tượng quá.
Cuối cùng tôi mở lời trước.
"Chuyện lần trước đừng bận tâm."
"... Dạ?"
Trước lời nói nhẹ nhàng nhưng như khẳng định chắc nịch, Jin Dal-rae tròn mắt.
"Vì tôi muốn làm nên mới làm thôi. Nếu ghét tôi thì cứ bỏ qua chuyện lần này cũng được."
"Cái, cái đó nghĩa là sao"
Thực ra độ hảo cảm của Jin Dal-rae hiện tại không cao lắm.
Nên tôi trả lời thật lòng.
Đừng bận tâm, không có chuyện gì đâu nên ổn cả.
Jin Dal-rae có thể coi tôi là ân nhân, nhưng nghĩ ngược lại thì Jin Dal-rae cũng là ân nhân của tôi.
Nói chính xác thì là ân nhân méo mó. Nếu ngay từ đầu chấp nhận làm bạn thì đã không có chuyện này, nhưng cái đó thì chịu rồi.
Dù sao chuyện cũng xong, giờ quay lại quan hệ như trước thì cả tôi và Jin Dal-rae đều chẳng có gì nuối tiếc.
Rốt cuộc việc có thân thiết hay không là lựa chọn của Jin Dal-rae.
"Vậy vất vả nhé."
Tôi đi cầu thang lên phòng mình.
Còn Jin Dal-rae đứng ở huyền quan nhìn tôi với khuôn mặt ngơ ngác.
Về phòng tôi mới nghĩ ra.
'A đúng rồi. Phải đưa sô cô la chứ.'
Đống sô cô la mua trên đường về vẫn còn vứt trong góc phòng ký túc xá.
2 Bình luận