Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 51: Bàn Rượu Lúc Nào Cũng Có Chuyện (4)

Chương 51: Bàn Rượu Lúc Nào Cũng Có Chuyện (4)

Chương 51: Bàn Rượu Lúc Nào Cũng Có Chuyện (4)

Không nói lời nào,

Cõng cô ấy trên lưng và đi bộ trên vỉa hè.

Dõi mắt theo những viên gạch lát đủ màu sắc, băng qua những cột điện đang kêu xèo xèo.

Dal-rae đang ngủ say trên lưng tôi.

Rốt cuộc đã có chuyện gì mà uống nhiều thế không biết?

Đại khái nghĩ vậy, tôi đỡ lấy mông của Dal-rae đang hơi nghiêng trọng tâm và xốc lên một cái.

"Ư ưm..."

Tiếng mũi phát ra như đang làm nũng.

Ngay sau đó, cảm giác ẩm ướt kỳ lạ truyền đến từ phía gáy nơi Dal-rae vùi mặt vào.

- Liếm.

Cô ấy liếm cổ một cách khao khát, hoặc đập nhẹ vào vai với lực yếu ớt. Thỉnh thoảng còn phát ra tiếng rên rỉ đau khổ.

'Tật ngủ xấu thật đấy.'

Cảm nhận hơi thở ấm nóng cù vào gáy và xúc cảm của chiếc lưỡi mỏng, tôi chậm rãi bước đi trên con đường đêm.

Không định thế này đâu nhưng chẳng hiểu sao lại trốn khỏi bàn rượu.

Vừa đi vừa ngẫm nghĩ thì thấy hình như ở Trái Đất trước đây tôi cũng luôn sống như thế này.

Những buổi nhậu trong quá khứ của tôi luôn kết thúc bằng việc chăm sóc cho mấy đứa hậu bối hay bạn bè chưa quen uống rượu, rồi đưa bọn nó về nhà.

Mà gọi là hậu bối hay bạn bè thì cũng chỉ có bốn năm đứa là cùng.

Vì không phải dân chơi nên không có trải nghiệm rộng rãi.

"Ư,"

Một lúc sau, Dal-rae đã tỉnh ngủ và lên tiếng.

"Tỉnh rồi à?"

"Si-heon, phải không ạ?"

Dal-rae lẩm bẩm với giọng nửa phần đầy ẩn ý.

Có lẽ do say nên giọng nói đó nghe cũng thật yêu kiều khiến tôi bất giác mỉm cười.

"Đến cuối cùng vẫn là kính ngữ nhỉ."

Tầm này thì nói trống không cũng chẳng lạ gì. Tôi nói với ý nghĩa đó nhưng cô ấy không trả lời gì cả.

"Hơi buồn đấy nhé. Nãy nói trống không với mấy đứa khác giỏi lắm mà?"

Khẽ bộc lộ nỗi lòng. Cô ấy say khướt nói.

"... Buồn ạ?"

Giọng điệu hỏi lại một cách thận trọng.

Giọng nói ướt át như thể chỉ cần nói nặng lời một chút là sẽ khóc òa lên. Tuy không nhìn thấy nhưng chắc là đang mếu máo rồi.

"Trông tôi buồn thật à? Đùa thôi."

Vội vàng rút lại lời nói. Nghĩ lại thì cô ấy quá nhạy cảm trong các mối quan hệ.

Xét về mặt nào đó thì giống San Su-yu, nhưng cách thức hơi khác.

Su-yu về cơ bản là không có kinh nghiệm, nên bảo gì làm nấy rất giỏi. Dáng vẻ cảnh giác với những điều lạ lẫm cũng có nhưng ở mức rất yếu.

Ngược lại người phụ nữ này thì sao.

Bề ngoài thì Jin Dal-rae đúng là dân chơi chính hiệu.

Thân thiết với bạn học khắp nơi, và tươi sáng.

Nhưng Jin Dal-rae trong bàn rượu hôm nay đã cho thấy phản ứng hơi khác với tôi và Si-woo.

Nếu tôi không nhìn nhầm, thì khi nói chuyện với Si-woo cô ấy có vẻ miễn cưỡng, còn với tôi thì cứ dùng kính ngữ.

'Nếu độ hảo cảm không nói dối.'

Jin Dal-rae càng có hảo cảm sâu sắc thì càng nhạy cảm trong quan hệ con người. Đó là giả thuyết của tôi.

Lý do thì tôi cũng chịu.

Không phải chưa từng gặp người kiểu này nhưng chưa thấy ai nhạy cảm đến mức bệnh hoạn thế này.

"... Xin lỗi ạ."

"Đừng xin lỗi. Có vẻ say rồi đấy đừng cố nói nữa, vào nhà thì nghỉ ngơi cho khỏe."

"Không say, mà."

- Cộp cộp.

Đi bộ được một lúc lâu như thế.

Cô ấy đang vùi mặt vào lưng tôi đột nhiên mở miệng.

"Kính ngữ chỉ là-"

Giọng nói trầm thấp như độc thoại.

Âm sắc yếu ớt của cô ấy nửa phần chìm xuống như người đang thanh minh.

"Đặc biệt nên mới thế thôi."

Đều đặn bước chân về phía trước.

"Người khác toàn muốn xa lánh tôi, người tiếp cận tôi như thế này là lần đầu tiên... Thế mà làm sao tôi dám đối xử tùy tiện được."

"Cô say quá rồi đấy."

Ngày mai định đối mặt thế nào đây? Thế rồi lại hối hận như tôi cho xem.

Vẫn còn nhớ như in lúc bị Jin Dal-rae từ chối mấy tuần trước. 'Vì muốn làm bạn với cậu.' thì phải. Vì là người bạn phải kết giao bằng cả tính mạng nên đã tung ra những nước đi liều lĩnh.

Đêm hôm đó muốn đạp chăn biết bao nhiêu.

Là lời cảnh báo thốt ra vì biết được tâm trạng mà cô ấy sẽ mang trong tương lai.

"Lúc đó đối xử lạnh nhạt xin lỗi nhé."

Nhưng cảm xúc một khi đã vỡ òa thì không dễ gì lắng xuống.

"Có gì mà xin lỗi?"

"Tất cả đều xin lỗi. Không biết sao tôi lại sống tệ bạc thế nữa."

"Không, này. Lúc đó phản ứng của cô là bình thường mà."

Trước giọng nói gần như sắp khóc, tôi vội vàng nói tiếp.

Thực ra Jin Dal-rae không có tội.

Việc đối xử lạnh lùng cũng thế, là tôi thì có khi đã động tay động chân rồi cũng nên. Ngược lại Jin Dal-rae nhịn được mới là hay đấy.

"Em là con khốn nạn."

Tuy nhiên suy nghĩ của cô ấy có vẻ khác.

Cô nàng áp má vào gáy tôi và ôm chặt lấy vai. Toàn thân dính sát vào nhau.

Tật say rượu kinh khủng thật. Sau này mỗi lần uống rượu đều phải thấy cảnh này sao?

Mặt khác, tôi cũng thầm cảm ơn vì được nghe những lời thật lòng của người phụ nữ này.

Dù là nhiệm vụ, nhưng sự thật là tôi đã dốc hết lòng thành để thân thiết với người phụ nữ này.

Ở thế giới trước đây có người bạn như thế này... không nhỉ?

Lúc đó toàn kết thúc bằng những mối quan hệ hời hợt, nên chẳng có nhân duyên nào gọi là tri kỷ mười năm cả.

Nhưng nếu là bây giờ,

Không chỉ Dal-rae mà có lẽ tôi có thể tiến tới mối quan hệ sâu sắc với những đứa khác nữa.

'Cũng không có bố... à không phải.'

Suy nghĩ chạm đến đó, rồi lắc đầu.

Đã đến cổng chính ký túc xá lúc nào không hay.

- Bíp bíp bíp.

Cắm thẻ học viên vào mở cổng chính, tìm phòng của Jin Dal-rae mà tôi đã nhớ trước đó.

Tìm thẻ học viên của cô ấy với khuôn mặt vẫn còn mơ màng.

Túi bên, túi sau quần jean. Mò mẫm tìm kiếm khiến cơ thể Jin Dal-rae rung lên một lần.

"Ư"

Lấy thẻ học viên của Dal-rae từ trong túi đeo chéo sang một bên và mở cửa.

- Két.

Căn phòng tối om. Hương hoa lướt qua chóp mũi.

Bước vào một bước đèn huyền quan bật sáng. Bên trong đập vào mắt là quần áo vứt lung tung và đồ lót trông có vẻ ẩm ướt.

Do khí chất tôi đang có chăng. Nước bọt tự động trôi xuống.

"Hừm."

Ở đây thêm nữa chắc điên mất.

Cố lờ đi mùi cơ thể nồng nàn của hoa đỗ quyên (Jin Dal-rae), tôi đi sâu vào trong phòng và đặt cô ấy xuống giường.

"Đây, là đâu?"

"Phòng cô."

"Ra là vậy."

Dal-rae lẩm bẩm với giọng ngái ngủ.

"... Muốn uống rượu với anh mà."

Giọng nói nguyên bản không qua bất kỳ bộ lọc nào vang lên, khiến tôi trong khoảnh khắc cứng người lại.

Không biết có phải do khí chất Dâm Ma phát động hay không. Giọng nói đó vô cùng quyến rũ.

Nuốt nước bọt nhìn cô nàng đang nằm trên giường.

Chiếc váy liền màu trắng mới tinh để lộ bờ vai. Giữa chiếc váy bị vén lên lộ ra da thịt.

Jin Dal-rae đặt tay lên trán, mắt mở hờ nhìn về phía tôi đang đứng. Nhờ đó nách lộ ra một cách mát mẻ.

'Thực sự là sao đây?'

Đang quyến rũ tôi à.

Định đắp chăn cho, nhưng nếu tiếp cận thêm nữa thì lý trí của tôi chắc không chịu nổi.

Mức đó chắc là được nhỉ?

Dù sao không làm tình thì cũng chết. Thử xem sao.

Dục vọng đen tối đó cứ trào lên sùng sục.

'Không được.'

Với tính cách của Jin Dal-rae thì sẽ không định quyến rũ tôi đâu.

Hành động phi thực tế của cô ấy phần lớn là do ám ảnh về quan hệ con người, chứ thực lòng không định giao hợp với tôi đâu.

Kia chỉ là phản ứng do say thôi.

Chẳng có lý do gì để ảo tưởng một cách thảm hại cả.

Quyết tâm sắt đá và quay người lại.

- Bộp.

Chân vướng vào cái hộp.

Quay đầu nhìn hộp chuyển phát nhanh, thấy có dòng chữ viết tay nhỏ nhắn gì đó.

[Muốn chiếm lấy trái tim bạn nam? Củng cố tình bạn! - Sexy Wood số 1]

└Quần áo sẽ mặc khi đi chơi với bạn sau này! (Không được quên.)

- Tách.

Cảm giác vạt áo bị kéo. Quay đầu lại, thấy Jin Dal-rae vẫn đang say đứng đó.

Hương hoa tự nhiên không hề khó chịu khiến não bộ rung chuyển.

Làm sai là phạm tội thật đấy.

- Bộp.

Tôi lùi lại một bước.

- Bộp.

Cô ấy đuổi theo một bước.

"Có, chuyện muốn nói, ạ. Chuyện khác thì không biết nhưng riêng lời này nhất định phải nói."

- Bịch.

Jin Dal-rae áp trán mình vào ngực tôi.

"... Cảm ơn anh. Vì đã giết người đó."

Người ta nói lời nói trong cơn say cho phép nhìn thấu tâm tư thật sự của người đó.

"Và ngày mai-"

"Ừ."

Cô ấy chỉ rõ từng việc muốn làm như thể đã mơ ước từ lâu.

"Sáng đi giải rượu... đi cà phê nữa... Tối thì hai người uống rượu. Vừa nói chuyện về Mentor."

Rồi ngước mắt lên.

Tinh thần thoáng chốc mờ đi.

Tinh thần lực đã cố gắng chịu đựng bỗng đứt phựt, và như thể bị ai đó điều khiển, khuôn mặt tôi chuyển động.

"- Ưm"

Cảm giác mềm mại của đôi môi màu hồng nhạt khẽ chạm vào nhau cảm nhận được dưới lớp mặt nạ.

Giật mình tôi tách môi ra và xin lỗi liên tục.

"Ơ, cái, xin lỗi. Đột nhiên."

Tôi vô thức chuyển động. Ai nhìn vào cũng thấy là lời biện minh gian xảo vãi chưởng nhưng chỉ có thể giải thích như thế thôi.

"... A?"

Jin Dal-rae tròn mắt.

Trước khuôn mặt vừa hoang mang vừa e thẹn, tôi chào như chạy trốn và thoát khỏi phòng.

"Nghỉ ngơi cho khỏe."

- Rầm.

Đóng cửa huyền quan lại. Trượt xuống ngồi bệt trước cửa.

Tôi vừa làm cái gì thế này.

Cảm giác đôi môi lúc đó lấp đầy tâm trí, khiến tôi quên hết những lời chửi thề định thốt ra.

Một câu chửi thề mới hiện lên, nhưng rồi cả cái này cái kia đều trở nên phiền phức.

"Đã lỡ rồi thì biết làm sao. Phải van xin thôi."

Đầu óc quá tải, cuối cùng tôi quyết định ngừng suy nghĩ.

Suy nghĩ đó cũng là dũng khí bắt nguồn từ hơi men.

"... Tắm rồi ngủ thôi."

Loạng choạng đứng dậy, tôi bước về phòng mình.

Đùn đẩy trách nhiệm cho tôi của ngày mai, lòng thấy nhẹ nhõm và cơn say vừa tỉnh một chút dường như quay trở lại.

Cứ thế về đến phòng tôi.

Tựa trán vào cửa để làm mát cái đầu đang nóng lên một chút.

Không biết là chất liệu gì nhưng mát lạnh nên cảm thấy dễ chịu.

- Cạch.

Mở cửa đi vào trong.

Ôm cái đầu đau nhức cởi giày ở huyền quan, rồi mở ngay tủ lạnh lấy nước uống ừng ực.

Nước lạnh chảy từ khóe miệng xuống tận xương quai xanh.

"... Phù."

Thở hắt ra một hơi ngắn.

Tắm rửa xong, đi vào phòng ngủ.

Trong phòng tối om, nhưng đằng nào cũng định ngủ nên không bật đèn.

"Ư ơ ơ ơ."

Tôi ngã vật xuống giường một cách yếu ớt như zombie trúng đạn, hạ mí mắt nặng trĩu xuống.

- Soạt.

Trong tinh thần mơ màng, nghe thấy tiếng da thịt cọ xát. Nghe kỹ lại thì giống tiếng da thịt cọ vào quần áo hơn.

- Soạt.

Định mở mắt nhưng cơ thể không cử động như bị bóng đè.

Do mệt quá chăng.

- Soạt.

Một chút sức nặng đè lên bụng. Không đến mức không chịu được.

Sống trên đời, cũng gặp phải chuyện kỳ quái thế này sao.

Cơn buồn ngủ lại ập đến. Tôi nhắm mắt và phó mặc cơ thể cho con sóng buồn ngủ.

- Bíp.

Chẳng hiểu sao, dường như nghe thấy tiếng kêu quen thuộc bên tai.

- Bíp!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!