Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 237: Baobab Tree (1)

Chương 237: Baobab Tree (1)

Chương 237: Baobab Tree (1)

- Khò khò.

"Hưng, hư hưng, hưng."

Vừa ngân nga hát, tôi vừa mặc áo khoác và ngồi lên trên hai người đang nằm trong túi ngủ.

Mỗi người một cú búng trán vào Tae-yang và Aori đang ngủ.

Cố tình búng thật mạnh để tạo ra âm thanh lớn nhất có thể, tiếng kêu thanh thót vang lên từ sáng sớm.

- Tách!

"Á!"

"Oái!"

Vì nói chuyện đến tận khuya nên hai người ngủ nướng.

Lee Hyang nhìn hai người ôm trán lăn lộn trên mặt đất và cười khúc khích.

"Nhưng mà anh không ngủ cũng được thật sao?"

"Ừ."

Nhờ quyền năng mà không cần ngủ nên những lúc thế này cũng tiện.

Tất nhiên vì thế mà những lúc muốn ngủ lại không ngủ được đến phát điên. Những lúc đó tôi uống rượu hoặc dùng ma pháp.

Tuy nhiên Lee Hyang có vẻ lo lắng cho tôi, lông mày cô ấy rũ xuống hình chữ bát.

"Dù sao cũng nên ngủ một đêm chứ."

"Đừng lo thừa. Gọi hai đứa này dậy đi."

- Sột soạt.

Lee Hyang dập lửa đuổi muỗi và chuẩn bị di chuyển, cô lay Aori dậy.

"Hai đứa mày học tập cô ấy đi. Sáng sớm dậy đúng giờ chuẩn bị di chuyển xong xuôi hết rồi."

"... Mấy giờ rồi Đại ca."

"Tao biết thế nào được."

"Hôm qua ngủ muộn quá."

Tae-yang vừa dụi mắt vừa dậy, càu nhàu.

"Hôm qua giá mà Đại ca không phấn khích kể chuyện của mình suốt 4 tiếng đồng hồ thì..."

"Nói gì đấy."

Tôi có kể chuyện hơi lâu thật.

Cũng tại những chuyện tôi trải qua sau khi đến dị giới này quá phong phú.

"Vốn dĩ tại bọn mày hở ra là chen ngang còn gì."

"... Hự."

Định kể lướt qua thì, thế tại sao không ăn?

- Không Đại ca... cái đó quá đáng thật đấy. Được tỏ tình ở đó, ha... thật sự.

- Phụ nữ là bồ tát, bồ tát sống.

- Iya~ Nhìn qua đã biết Đại ca thiếu quyết đoán rồi nhưng không ngờ đến mức đó!

Kể chuyện bị bắt cóc vào hầm ngục có hàng trăm cái cây định cưỡng bức mình, bọn nó kinh ngạc tột độ rồi quay sang trách ngược lại tôi sao không sống ở đó luôn.

Chuyện về quá khứ hay thế giới trước thì tôi hạn chế hết mức có thể.

Tất nhiên có những phần cần giải thích, nên tôi cũng cho biết việc mình đến từ thế giới khác.

- Chịch cây... không phải là lẽ thường ở thế giới đó sao? Đừng có nói chuyện hoang đường thế chứ!

- T, tao sợ quá. Làm gì có thế giới như thế chứ ư ư ư!

Run lẩy bẩy.

- Lũ điên.

Phản ứng tốt quá nên câu chuyện có hơi, chỉ hơi dài một chút.

Tae-yang như đang hồi tưởng lại buổi sáng sớm hôm nay. Hắn nhìn lên bầu trời với khuôn mặt lờ đờ.

Rồi nhìn chằm chằm vào mặt tôi, dường như vẫn còn uất ức, hắn hét lên với giọng điệu không thể tin nổi.

"... Dù sao thì việc không động vào các sư phụ của Đại ca là không đáng mặt đàn ông rồi."

"Nói gì đấy."

"Mấy người đó rõ ràng thích Đại ca mà. Vốn dĩ còn sống chung nữa. Đại hiệp làm thế là không được đâu."

"Câm mồm và dậy đi."

"Vâng."

Tae-yang lồm cồm bò dậy mặc quần áo.

"Thỉnh thoảng cũng có những cái cây muốn được đè ra trước mà."

"Nói thêm câu nữa xem."

"... Từ từ tìm hiểu cũng không tệ đâu. Ong-ba-ong, Ong-i by Ong-i (Tùy từng mắt cây)."

- Bật dậy!

Tae-yang dậy, Aori cũng dậy cả túi ngủ, ngọ nguậy như con sâu.

May mà mang cả hai cái túi ngủ trong hầm ngục theo.

"Vua."

"Gì."

"Em thấy thương Bạch Đào (Baek-do) đại nhân quá."

Đừng có nói linh tinh.

Tôi định giơ tay lên thì Aori vội vàng đứng dậy chỉnh đốn tóc tai.

Phải giơ tay lên mới chịu nghe lời.

Mới gặp hôm qua mà thái độ cứ như em trai em gái thân thiết vậy.

Về tuổi tác thì tôi cũng lớn hơn nên không sai. Khi đến thế giới này tôi bị cưỡng ép trở thành cơ thể tuổi hai mươi. Hai đứa này biết điều đó.

"Đi thôi."

Chuẩn bị xong xuôi, tôi bước đi trước.

Dùng ma pháp thanh tẩy làm sạch cơ thể, bụi bẩn trên người rơi xuống lả tả.

Lấy cổ vật từ ba lô ra xác nhận vị trí của San Su-yu.

[→]

Vẫn là phía Đông.

"Từ bỏ đi thì sao?"

"... Ha."

Tình thế đối đầu vẫn tiếp diễn. Camera lúc nào không hay đã tăng lên hàng chục cái.

Tất cả đều hướng ống kính về phía hai người duy nhất.

"Rốt cuộc tại sao lại cố tìm Lee Si-heon đến thế?"

"Đã bảo là việc riêng rồi mà."

"... Cô thắng nổi cậu ta không?"

"Ha. Cũng chỉ là một con người thôi."

Camera chiếu vào họ từ nhiều góc độ khác nhau.

[Zìng?]

Gu-seul nói với vẻ không thể tin nổi.

"Đánh nhau với cậu ta để thắng cũng khó đấy."

"Dù sao cũng là pháp sư thôi."

"Pháp sư? Nói gì thế, sở trường của cậu ta đâu phải cái đó."

Hình như nghe nhầm ở đâu rồi. Lee Si-heon không phải pháp sư.

Gu-seul thả lỏng hai cổ tay đang dần tê dại và nói với cô ta.

"Không buồn ngủ à?"

Lau giọt mồ hôi đọng trên cằm. Thấy vậy Bao cười khẩy.

Chỉ thiếu một chút nữa là hạ gục được đối thủ.

Bao cũng biết điều đó.

Là kẻ thuộc tổ chức nào đây. Thắc mắc đó cũng chỉ thoáng qua. Bao dùng găng tay sắt nắm lấy gáy mình.

- Rắc rắc!

Tiếng xương cổ kêu. Tận hưởng cơn đau choáng váng đó rồi đưa cổ về trạng thái ban đầu.

Cơ thể Bao lúc nào không hay đã cao đến 2m bắt đầu có dấu hiệu di chuyển về phía Gu-seul.

Khóe miệng cô ta toác ra một cách quái dị.

"Khư hư."

Hơi thở phì ra qua kẽ răng sắc nhọn. Ánh sáng lóe lên từ khe mắt sáng quắc.

Cúi đầu, khối ma lực nở rộ trên xương bả vai.

Ma lực kia dù có rút ra bao nhiêu cũng không cạn.

Cương khí bao phủ cơ thể Bao không bị phá vỡ dù hứng chịu bất kỳ đòn tấn công nào.

Gió lạnh thổi qua, Gu-seul cắn môi.

'Chỉ vì mỗi Lee Si-heon mà tôi phải chịu khổ thế này.'

Tay chân, tứ chi đều là vũ khí sắc bén.

Gu-seul toát mồ hôi tay. Không thể tung hết sức ở đây được.

Bao bước một bước, Gu-seul lùi lại phía sau.

Khu rừng không thấy điểm cuối, cây cối và lá cây đan xen lộn xộn khiến họ không biết mình đang đi về hướng nào.

Giương cung trên tay và nín thở.

Nhai viên thuốc ma lực giấu trong góc miệng, bao bọc ma lực toàn thân.

"Hựp-"

Cây cối trong rừng rung chuyển dữ dội và bị xé toạc.

Lá và cành cây uốn cong về một hướng theo cơn gió thổi tới.

Cái cây khổng lồ đang lao tới.

Đồng thời xung quanh Gu-seul bùng nổ nhiều loại ma pháp.

Tên lửa. Sóng thần. Động đất. Vô số ma pháp bẫy. Baobab Tree phá hủy tất cả mà không hề có ý định né tránh, cứ thế lao tới.

Ngược lại càng trúng ma pháp thì cơ thể cô ta càng phình to ra.

Trên cơ thể gồ ghề còn lớn hơn cả thân cây, từng chuyển động cơ bắp của đối thủ hiện lên rõ mồn một.

Gân guốc nổi lên trên da ngọ nguậy. Sát khí rò rỉ qua đôi mắt to lớn.

- Rầm!

Sóng xung kích nổ ra.

Né được nắm đấm thì mặt đất bên dưới nứt toác.

Như để chứng minh rằng nếu trúng đòn đó thì sẽ nát bấy.

Dừng phản công hời hợt và tập trung giãn cách cự ly.

"... Chậc."

Gu-seul lấy ra một vật gì đó có hình dạng xanh lam từ trong ngực.

Kiểm tra camera xung quanh.

Camera vẫn chưa theo kịp chuyển động nên chưa bắt được hình ảnh Gu-seul.

Chính là lúc này.

Cô bóp cò cổ vật vừa lấy ra.

- Đoàng!

Tiếng súng nổ. Chùm ánh sáng như sấm sét đổ xuống ập vào vai Bao.

Ma lực phát ra ánh sáng xanh lam nổ tung thành một đường thẳng.

- Tà rà rà rà rà rà rắc!

Súng tiểu liên.

Cơn mưa đạn vô tận bao phủ lấy cơ thể Bao.

Là thứ thậm chí không dùng để bắt ma thú, nhưng thấy Bao vẫn đứng vững, một nụ cười khẩy nở trên môi cô.

Một băng đạn xả hết trong nháy mắt.

Bao co người lại một lần rồi ngẩng đầu lên bình thản nhìn cơ thể mình.

"Hưm..."

Máu phun ra từ đùi bị xuyên thủng qua lớp cương khí. Động mạch bị đứt rồi sao.

Gu-seul đáp xuống đất, biến đổi hình dạng khẩu súng nhỏ lại để camera không bắt được rồi nhét vào trong ngực.

"Dùng đồ thú vị đấy."

Cô ta không chớp mắt lấy một cái. Tuy nhiên cơ thể chịu phản lực là sự thật.

Đầu gối kêu cọt kẹt. Nhưng sẽ sớm hồi phục thôi.

Xác nhận điều đó, Gu-seul không trả lời mà lén lút lùi lại phía sau.

'Cơ hội đây rồi.'

Đánh một đòn rồi bỏ chạy, coi như mình thắng. Cuộc đời vốn dĩ là thế.

Đã dùng mất cổ vật định tiết kiệm nên lòng tự trọng cũng bị tổn thương, nhưng không thể tốn thêm thời gian nữa.

Bao bọc ma lực toàn thân, Gu-seul luồn lách qua khe hở giữa những cái cây bỏ chạy.

Nhờ găm đạn vào chỗ hiểm nên Bao rốt cuộc không thể đuổi theo Gu-seul.

"Hộc, hộc."

Dừng lại giữa chừng, Gu-seul lau mồ hôi và lục lọi trong ngực áo.

Nhìn lại phía sau. Bao không đuổi theo.

Khác với vẻ hiếu thắng bừng bừng, cô ta bỏ cuộc sớm hơn dự kiến.

Làm sao con người có thể đánh nhau cả ngày được chứ. Không biết mệt à?

"Lúc đầu mà dùng quyền năng lao vào thì... sơ sẩy là bị loại rồi. Rốt cuộc ma lực nhiều đến mức nào vậy?"

Lục ba lô uống một ngụm nước.

Rồi lục lọi trong ngực một hồi lâu.

"Ơ?"

Cảm giác trống rỗng ở đâu đó, Gu-seul dùng hai tay lục soát khắp cơ thể.

Trong áo vest, không có.

Trong túi cũng không.

Trong ngực quấn băng? Không thể để ở nơi như thế này được.

Hay là bỏ trong ba lô. Cho tay vào sâu bên trong lục lọi. Quả nhiên không có.

Cổ vật giúp theo dõi vị trí của một trong những người tham gia Cuộc thi Tuyển chọn Thủ Vệ Rừng.

'Thôi xong...'

Gu-seul đưa tay lên trán.

Bị chơi một vố rồi.

"Đại ca."

Tae-yang nhìn lên bầu trời với khuôn mặt đầy cảm xúc.

Ánh mắt long lanh như nai tơ chứa đầy nỗi buồn như sắp khóc đến nơi.

"Sao."

Tôi rẽ rừng đi trước hỏi hắn, Tae-yang cúi đầu buồn bã lẩm bẩm.

"Nghĩ lại thì... Đại ca nên sớm gặp các sư phụ thì hơn."

"Thằng điên."

- Bộp bộp.

"Vua."

"Gì. Lại đến lượt cô à."

"Chăm sóc cả... cô giáo Đào Cứng (Ddak-bok) nữa."

Sao hai đứa này cứ thế này nhỉ.

"Nếu thế mà mất đi người quan trọng thì sẽ buồn lắm đấy."

Trước lời nói của Aori, mặt tôi đanh lại.

Không phải không hiểu ý nghĩa đó.

Thiên Đào và Bạch Đào. Hoàng Đào. Cả ba người họ đều có quá khứ bất hạnh nên tôi mong sau này họ sẽ sống hạnh phúc hơn một chút.

Nếu muốn thì tôi sẵn sàng hành động vì họ bất cứ lúc nào.

Gan hay mật cũng có thể móc ra cho.

"Aori."

"Vâng."

"Bọn mày không có giới hạn à."

Nhưng cái đó với việc nam nữ ngủ cùng nhau là chuyện khác.

Nghĩ sai, sai quá sai rồi.

An ủi = Giao hợp. Phần thưởng = Giao hợp.

Hai đứa này cái gì cũng liên kết với chịch.

Thậm chí hai người mà Tae-yang và Aori nhắc đến không có tình cảm nam nữ với tôi.

Thiên Đào, là người tốt. Trong đời tôi sẽ không gặp lại người nào như thế nữa.

Tôi định coi cô ấy là sư phụ và đi theo đến suốt đời.

Bạch Đào, lần đầu gặp gỡ tuy tệ nhưng giờ có thể nói là bạn thân không ai bằng.

Không phải là không có sự cố nhưng giữa hai chúng tôi có mối quan hệ tin cậy như vậy.

Nhưng liệu có phát triển thành quan hệ nam nữ không?

Hãy suy nghĩ thực tế chút đi.

"Đại ca."

Nghe chuyện của tôi, Tae-yang quả quyết.

"Giữa nam và nữ không có bạn bè đâu."

"Mày với Aori thì sao?"

"Con này không phải bạn mà là kẻ thù không đội trời chung. Với lại em ghét hàng nát."

Nhìn Aori. Thấy gật đầu có vẻ đồng ý kịch liệt với lời Tae-yang.

"Dù sao thì... Nếu không tin lời bọn em thì cứ nhắm mắt lại nói yêu thử xem."

"Bảo tao đột nhiên tỏ tình á? Với sư phụ?"

"Phản ứng không tốt thì lúc đó bảo là đùa cũng được mà."

Trả lời kiểu gì thế.

Tae-yang đấm vào ngực như bảo hãy tin em một lần, sự tự tin đó như thể hắn vừa ăn nhầm cái gì đó.

Tôi chống cằm suy nghĩ.

Tôi tỏ tình với họ sao?

"Cũng tò mò phản ứng thật."

"Đúng không?"

Sau này có dịp gặp thì thử xem.

Tất nhiên là chuyện còn lâu lắm.

Tôi tiếp tục di chuyển.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!