Tập 1 (Mở đầu - 418)

Chương 314: Sai Lầm Lúc Bình Minh (1)

Chương 314: Sai Lầm Lúc Bình Minh (1)

Chương 314: Sai Lầm Lúc Bình Minh (1)

"Người ta bảo thời gian vui vẻ trôi qua trong nháy mắt. Có vẻ là thật nhỉ."

"Dạ?"

Hiền Giả mở lời với ba người đang chuẩn bị rời đi.

"Lâu lắm rồi mới có cảm giác có người sống cùng nên vui lắm. Tôi sống ở Eden mỗi ngày. Trừ ngài Sephiroth ra thì hầu như không có cơ hội gặp gỡ ai cả."

"Hiền Giả không hay ra ngoài sao?"

"Tôi bất ngờ là người hay cô đơn lắm đấy."

Marronnier há hốc mồm.

Hiền Giả, người đã siêu thoát khỏi những cảm xúc thông thường. Người như thế mà lại tiếc nuối khi chia tay.

Với người ngoài, Hiền Giả thường được nhận thức là hiện thân của lý trí, tuyệt đối không bị cảm xúc chi phối.

Ở mức độ nào đó thì lời đó là sự thật.

Nhưng dù là Hiền Giả cũng không thể hoàn toàn đánh mất nỗi buồn ly biệt.

"Sao mọi người lại có biểu cảm đó?"

Trước ánh mắt của ba người, Hiền Giả chớp mắt.

"Phải khóc thì mọi người mới tin sao."

"A, không phải đâu ạ."

"Huhu, hãy nghĩ là tôi quý mến mọi người đến mức đó đi."

"Đẩy người mình quý mến vào chỗ chết. Thế này có đúng không đây."

Sau sự phủ nhận của Marronnier, Lee Si-heon lầm bầm. Cậu ta đang lẳng lặng gói ghém hành lý của mình.

"Vì tin tưởng mà."

Hiền Giả cười trừ rồi cứng đờ khóe miệng đầy cay đắng.

Chuẩn bị xong xuôi.

Phòng ngủ dành cho người ngoài sau khi dọn hành lý nhanh chóng trở nên trống trải.

Quần áo, đồ đạc, trường hợp của Lee Si-heon là mặt nạ và trang phục bao gồm cả Tầm Gửi.

Ba người này không còn việc gì ở Eden nữa.

Sau vài ngày nghe kế hoạch của Hiền Giả, giờ họ phải quay lại Cái Nôi (Yoram).

Hiền Giả tạo ra ma lực trên tay ngay tại huyền quan mà không cần đi đâu.

Sephiroth, người nãy giờ vẫn im lặng nắm vạt áo Hiền Giả bên cạnh, lúc này mới mở miệng.

"Blanche! Vua Cây!"

Sephiroth lần lượt chỉ tay vào Marronnier và Lee Si-heon.

Đầu ngón tay ngay sau đó hướng về phía San Su-yu.

"Quái vật ngực!"

"...?"

"Ngài Sephiroth! Hư nào!"

Bị Hiền Giả mắng, Sephiroth cúi đầu ủ rũ. San Su-yu làm vẻ mặt không hiểu gì, còn Lee Si-heon thì bịt miệng cười.

Marronnier lườm bộ ngực của San Su-yu với ánh mắt đầy vẻ thất bại.

Ba người được giáo dục tại Eden lần này.

Mâu thuẫn tình cảm giữa họ đã sâu sắc hơn nhưng cũng vì thế mà không trọn vẹn.

Hiện tại họ đối xử với nhau như không có chuyện gì nhưng không biết khi nào vết nứt lại xuất hiện.

Đặc biệt là Marronnier, người đã lờ đi cảm xúc của ngày hôm đó sau khi uống rượu cùng nhau.

Tuy nhiên.

Như mối quan hệ con người vẫn thường thế. Như mâu thuẫn của những người cùng trang lứa vẫn luôn vậy. Sau này có thể họ sẽ cười xòa hỏi nhau sao lúc đó lại thế.

Dù thế nào thì cả ba đều là người tốt. Nếu không thì đã không thể đặt chân vào Eden.

Đôi mắt của Sephiroth quan sát ba người.

Đôi mắt mơ hồ của cô bé sở hữu mọi trí tuệ và kiến thức trên thế gian, nhìn chằm chằm như muốn xuyên thấu bản chất của họ.

"Sẽ ổn thôi!"

Sephiroth hét lên với giọng phát âm ngọng nghịu đặc trưng của trẻ con.

Bốn người nhìn cô bé đều nở nụ cười trên môi.

"Vậy thì. Sau này liên lạc lại nhé. Hôm nay nghỉ ngơi cho khỏe. Vì ngày mai lại phải làm việc rồi."

- Vụt!

Ma pháp từ tay Hiền Giả kích hoạt trong nháy mắt.

Rời khỏi Eden là thật, nhưng để ngăn chặn cuộc tập kích vào Cái Nôi, bốn người này sẽ còn gặp nhau nhiều trong tương lai.

Sau vài lời chào hỏi, ba người biến mất. Trong căn phòng trống rỗng, Hiền Giả giữ nụ cười cứng ngắc xoa đầu Sephiroth.

"Ngài Sephiroth. Ngài ăn chưa?"

"Chưa."

"Hôm nay ngài muốn ăn gì?"

"Tôm!"

"Biết rồi ạ. Tôi sẽ làm bữa sáng thật ngon, ngài đi chuẩn bị trước đi."

"Puka Puka?"

"Vâng Puka Puka."

Rửa mặt và đánh răng. Sephiroth lạch bạch chạy vào phòng tắm như gà con đuổi theo gà mẹ.

Trước khi rời phòng, Hiền Giả quay đầu liếc nhìn ba chiếc giường được dọn dẹp gọn gàng.

Tôi bất ngờ là người hay cô đơn lắm đấy.

Tại sao lại nói câu không cần thiết đó chứ. Một thắc mắc lướt qua trong đầu cô ấy.

Eden là tổ của hai người.

Đã kéo dài hơn trăm năm.

Việc đưa người vào Eden là chuyện vô cùng đặc biệt. Việc Lee Si-heon, Marronnier và San Su-yu lưu lại hẳn vài tuần như thế này gần như chưa từng xảy ra.

Với Hiền Giả đời này thì đây là lần đầu tiên.

Hiền Giả trầm ngâm suy nghĩ tại sao mình lại nói câu đó.

Cô ấy thông minh nên nhanh chóng biết được lý do.

Vì thực tế là vậy.

Hay cô đơn, và thích con người.

Hiền Giả thành thật với bản thân mình.

Nhưng vì thể diện của một Hiền Giả. Cô ấy không dễ dàng bộc lộ cảm xúc đó với người khác.

Lý do cô ấy thốt ra sự tiếc nuối lần này là.

Có lẽ, quả nhiên là.

-... Thực ra tôi cũng, không muốn làm thế này đâu.

Chắc là do chuyện xảy ra đêm đó.

Hiền Giả chụm hai tay che mặt.

"Không hiểu sao lại làm thế nữa."

Có lẽ vì xấu hổ do mắc sai lầm mà mặt cô ấy nóng bừng lên.

Hai khuôn mặt đỏ gay liên tục nhấp rượu.

Có vẻ đã vượt quá tửu lượng, khuôn mặt Lee Si-heon đờ đẫn.

Bản thân cô ấy cũng đang trong trạng thái ngà ngà say dễ chịu.

Giữa hai người cho đến giờ vẫn có một bức tường không thể giải thích.

Hiền Giả với danh tiếng đáng kính sợ. Lee Si-heon lại cảnh giác quá mức với người như thế.

Không biết ý đồ là gì.

Tất cả những ai chứng kiến hành tung của Hiền Giả đều nói vậy.

Nhưng nhìn vào kết quả thì mục đích của Hiền Giả đã đạt được từ lâu.

Đùa giỡn với bàn cờ. Nghe những lời đó, cô ấy nhận được sự kính sợ và sợ hãi của mọi người.

Việc Mộc Linh Vương Lee Si-heon không tin tưởng Hiền Giả là điều đương nhiên.

Dù không thể hiện ra nhưng tự nhiên, giữa hai người hình thành một bức tường tuyệt đối không thể vượt qua.

Hai người tuyệt đối không thể dính líu về mặt tư tình.

Số phận đã định cho mỗi người không cho phép điều đó.

Cả Hiền Giả và Lee Si-heon đều nhận thức được sự thật này.

- Cụng ly!

Tuy nhiên một ly rượu vang đã cho phép điều đó.

Cồn làm mờ lý trí.

Và Lee Si-heon đã cho phép tiếp cận.

'Nếu khéo léo.'

Trong cơn say mơ hồ, Hiền Giả đưa ra một phán đoán.

Bởi vì cô ấy cũng cần đánh giá phẩm chất của Lee Si-heon.

'Có thể sẽ biết được nội tâm cũng nên.'

Nhưng Hiền Giả đã quên mất.

- Loạng choạng.

Tầm nhìn mờ đi và đầu lắc lư.

Bản thân cô ấy cũng đã say.

Và tất cả những suy nghĩ vừa rồi sẽ bị xóa sạch sành sanh vào sáng hôm sau.

Dù vậy Hiền Giả vẫn cố hỏi.

"Si-heon."

"Dạ."

Lee Si-heon trả lời với giọng điệu khá ngơ ngác.

Khuôn mặt say xỉn của cậu ta trông nghiêm túc, nhưng giọng điệu thì hoàn toàn thay đổi.

Nếu say đến mức đó thì cứ hỏi thẳng cũng được.

"Không có chuyện gì mệt mỏi sao?"

"Chuyện mệt mỏi ạ? Chuyện mệt mỏi à. Chuyện mệt mỏi. A. Tự nhiên thế này á?"

"Có vẻ cậu có nhiều chuyện như thế."

"Không... vì cô mà tôi có thêm một nỗi lo đấy. Cái đó cũng là chuyện mệt mỏi thì đúng là mệt mỏi còn gì."

Lúc thì kính ngữ lúc thì nói trống không.

Nhưng giọng nói ỉu xìu và khuôn mặt mơ màng đó đủ để gợi lên cảm giác dễ thương.

Tình mẫu tử. Đến mức cảm thấy cái gì đó tương tự như vậy.

"Vì tôi sao?"

"... Tôi vẫn chưa biết cô đang nghĩ cái quái gì. Có vẻ không phải phe Thế Giới Thụ, nhưng cũng chẳng phải phe Flower."

"Là sự thật."

"Rốt cuộc gọi bọn tôi đến làm gì?"

"Cậu biết mà."

Mục đích là thỏa mãn kiến thức cho Sephiroth.

Lee Si-heon nhíu mày thật chặt.

"Không phải."

"..."

"Cô nhắm đến nhiều thứ lắm mà. Lén lút sau lưng Thế Giới Thụ."

Cậu ta say rồi nên dễ dàng vượt qua ranh giới.

Đến mức đào bới thỏa thích những gì mỗi người đang che giấu.

Hiền Giả mở to mắt.

"Có lý do gì để cậu nghĩ thế không?"

"Cảm giác của tôi."

Trực giác.

Nếu thực sự là vậy thì đó là năng lực đáng sợ.

Kinh nghiệm, sức mạnh, kiến thức. Thậm chí cả tài ăn nói cũng thua kém nhưng Lee Si-heon lại nhìn thấu Hiền Giả.

Sự phi phàm đó đáng được công nhận.

Cậu ta có tố chất để thành công đứng trên thế giới một ngày nào đó.

Nhưng Si-heon không hỏi thêm nữa.

Vì say nên nói năng lảm nhảm. Chuyển ngay sang chủ đề tiếp theo.

"Và. Chuyện mệt mỏi. Đm nhiều vãi."

"... Kiểu như?"

Hiền Giả hỏi Si-heon với trái tim đập thình thịch.

Là do căng thẳng vì bị nhìn thấu nội tâm trong chốc lát.

Một người như Hiền Giả.

Lần đầu tiên kể từ khi trở thành Hiền Giả.

Lee Si-heon, người vô tình gõ cửa trái tim Hiền Giả, tặc lưỡi như thể biết gì đâu.

"Nghĩ đi nghĩ lại thì dạo này chuyện mệt mỏi toàn là do cô cả đấy."

"Không cái đó."

Hiền Giả run rẩy khóe miệng.

Thái độ đổ lỗi cho cô ấy một cách trần trụi của Lee Si-heon, không phải là không thể hiểu được.

Đó là cảm xúc kéo dài từ lần đầu gặp mặt.

Nhưng đang say và tim đang đập. Không hiểu sao cô ấy lại cảm thấy tủi thân sau một thời gian dài.

"Si-heon, cậu không tin tôi sao?"

Nói trong cơn say.

"... Đm nói thừa, đương nhiên là đéo tin rồi."

Trả lời trong cơn say.

Hiền Giả ngậm rượu cúi gằm mặt xuống.

Nhìn dáng vẻ ủ rũ đó, Si-heon lại nhấp rượu và lầm bầm.

"Dù vậy."

Người ta bảo rượu nói lên lòng người.

Không biết có thật hay không.

Không phải không có trường hợp những tâm tư kìm nén tuôn trào ra, nhưng khi rượu làm rối loạn tinh thần, những lời chưa từng nghĩ đến cũng buột miệng nói ra.

"... Ưm. Mong là người tốt. Tôi muốn tin như vậy."

Nên cô ấy không biết đó có phải là chân tâm của Lee Si-heon hay không.

"..."

"Cỡ như Hiền Giả, thì có thể cứu được bao nhiêu người nhỉ."

Si-heon lầm bầm như độc thoại.

"Tôi luôn suy nghĩ. Danh dự và sức mạnh. Kiến thức. Tiền bạc. Có thể cứu tế bao nhiêu người nghèo, cứu bao nhiêu người khỏi thảm họa."

Với Lee Si-heon, người đã trở thành kẻ thù của mọi người, đó là điều quá đỗi đáng ghen tị.

Vì cậu ta từng mơ ước trở thành chính trị gia.

Cảm xúc có thể ấp ủ và chân tâm mà bản thân chưa nhận ra.

Cậu ta thổ lộ cảm xúc trong một ngụm rượu.

"Tôi thực sự ghen tị với cô."

"Thật sao?"

"A đau đầu quá..."

Si-heon nhắm mắt lại.

Gật gù ngủ gật, rồi lại tỉnh dậy nhìn Hiền Giả.

Nụ cười hé nở lọt vào mắt.

Hiền Giả ngẫm nghĩ lại lời của Si-heon mấy lần.

Ghen tị.

Không phải sự ghen ghét trẻ con, mà ghen tị vì có thể giúp đỡ được nhiều người.

Mình đã từng nghe lời tương tự chưa nhỉ.

Không phải không có kiểu người như vậy.

Như Thánh nữ, những tồn tại chỉ vì con người, yêu thương con người, tự biến mình thành mặt trời, trước giờ có rất nhiều.

Nhưng Mộc Linh Vương. Tồn tại sinh ra trong định kiến và nhận lấy sự căm ghét không rõ lý do.

Sự tồn tại của Lee Si-heon thật đặc biệt.

Vì lời nói của một tồn tại đặc biệt dành cho mình là như vậy, nên không thể không ngạc nhiên.

'...'

Nên nảy sinh hảo cảm của con người.

Vào cảm xúc đã nguội lạnh của cô ấy qua hơn trăm năm sống trên đời.

Tuy hèn hạ nhưng đã mượn sức mạnh của rượu để chạm vào nhau.

Cả Hiền Giả và Lee Si-heon đều không cố ý. Gần như là kỳ tích.

Hứng thú.

Tò mò về người này.

Mộc Linh Vương, người dị giới. Ứng cử viên chồng của Thế Giới Thụ. Đệ tử của Thiên Ma đời hiện tại, và là người đàn ông có tiềm năng xuất sắc nhất trong thế hệ cùng thời.

Không phải tập trung vào những từ ngữ bổ trợ cho người đàn ông đó.

Mà chỉ là sự tò mò về Lee Si-heon.

"... Cái bàn hơi xa nên bất tiện nhỉ? Tôi ngồi sang bên cạnh được không?"

Trước khi là Hiền Giả, cô ấy cũng là con người.

Còn vài điều muốn hỏi thêm.

Câu hỏi thuần túy không pha trộn ý đồ đặc biệt nào.

Dựa vào rượu nên Hiền Giả thốt ra những lời bình thường sẽ không nói. Và Lee Si-heon cũng trả lời không ngần ngại.

Bức tường sụp đổ nên khoảng cách cũng nhanh chóng thu hẹp.

Căn phòng yên tĩnh. Chỉ có hai người.

Nhưng hai người uống vượt quá giới hạn nhanh chóng mất đi lời nói.

Sở thích hay gu của nhau. Thích rượu gì.

Rồi món ăn là gì và cuộc sống thường ngày ra sao.

Vừa say vừa nói lắp bắp nhưng vẫn tiếp tục câu chuyện.

Nếu là bình thường thì cả hai có thể ngồi yên tạo ra vài chủ đề tán gẫu, nhưng giờ say rồi nên đầu óc không hoạt động tốt.

Và sự im lặng dẫn dắt cả hai vào bầu không khí vi diệu.

"..."

Lee Si-heon đang cố gắng níu giữ chút lý trí cuối cùng như sắp mất trí đến nơi.

Dáng vẻ như sắp ngủ gục.

Bản thân Hiền Giả cũng nhận thức được rằng giờ đây những câu mình nói ra không còn liền mạch nữa.

Đến lúc ngủ rồi.

Phán đoán đó chỉ kéo dài trong chốc lát.

Không lâu sau, cô ấy đã phạm phải sai lầm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!